Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tài Khí Phi

Chương 139

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng khi tay Vân Y gần chạm đến nó, nó lại mở miệng muốn cắn Vân Y.

Vân Y kinh ngạc, lập tức di động thân thể, tránh công kích.

Con chim kia không cắn trúng, lại trở về tư thế cũ. Đôi mắt quỷ dị không hề động đậy. Vân Y rốt cục phát hiện không đúng, con chim này không tức

giận.

Chẳng lẽ?

Vân Y lại cẩn thận nhìn nó, phát hiện màu lông của nó tiên diễm dị thường. Mà cặp mắt đen

nhỏ xinh đẹp, long lanh giống như hồ nước.

Vân Y thử

thăm dò ra vài chiêu xung quanh con chim, phát hiện nó không có phản ứng gì. Xác định ý nghĩ trong lòng, Vân Y kinh ngạc vô cùng.

Nhìn con chim này Vân Y đoán chỉ có ngọc thạch mới có thể khắc ra được, mà

đôi mắt kia được làm từ bảo thạch. Mà vừa rồi nó muốn cắn Vân Y, hẳn là

xung quanh nó có bố trí trận pháp, chỉ cần không có ý tiếp cận nó, tất

nhiên là không bị công kích.

Thấy rõ ràng bản chất

của nó, Vân Y đối với Duyệt Cầm hiên có chút bội phục. Thật sự là không

nghĩ tới bên trong Duyệt Cầm hiên thật đúng là ngọa hổ tàng long a, lại

có cao thủ như vậy.

Như vậy, sao lại bố trí cơ quan như thế?

Đây là tầng thứ bảy, mục đích là muốn thử thách người khác.

Vân Y nghi hoặc nhìn quanh phong, phát hiện phòng này quả thật là trống

không, chỉ có cái bàn và con chim này, còn có chiếc đàn ở cách đó không

xa.

Như vậy huyền cơ ở tầng thứ bảy đều ở chỗ con chim, rốt cục con chim này có quan hệ gì?

Vân Y đứng tại chỗ trầm tư suy nghĩ, nhưng không nghĩ ra gì. Chỉ cảm thấy

trong đầu mờ mịt, làm Vân Y cảm thấy đáp án rõ ràng ở ngay trước mắt,

giống như rõ ràng đã đến cửa, lại có cảm giác không vào được. Nghĩ không ra, Vân Y nhịn không được lấy tay gõ nhẹ đầu mình, một đạo quang hiện

lên trong đầu Vân Y.

Bỗng nhiên nàng tỉnh táo lại.

Đạo lý đơn giản như vậy làm sao có thể không nghĩ ra?

Đây là thử nghiệm cấp bậc của cầm nghệ, sao mình lại nghĩ nhiều như vậy.

Đánh đàn, tâm tình rất quan trọng, nếu không chuyên tâm, như vậy tiếng

đàn sẽ không hay. Nhiều nhất là kỹ xảo cao siêu, âm đàn lại không tốt

đẹp.

Bởi vậy, nếu là người có tình cảm chân thành,

khi vào phòng, đầu tiên mắt nên nhìn tới cây đàn kia, mà không phải con

chim trên bàn.

Nếu như lực chú ý đều đặt ở con chim, như vậy sẽ bị nó công kích. Như vậy, thử nghiệm cũng đã xong.

Nghĩ đến đây, Vân Y không khỏi kính nể người đã thiết kế ra cơ quan này.

Có thể không kính nể sao? Thiếu chút nữa mình đã quên ước nguyện ban đầu của mình.

Xem ra tâm tình của mình còn chưa đủ thành thục, dễ dàng bị ảnh hưởng bởi

bên ngoài, xem ra sau này phải tăng mạnh sự huấn luyện này. Nếu không,

sau này sẽ có nhiều chuyện ảnh hưởng đến mình. Hôm nay chỉ là một thử

nghiệm, nếu về sau gặp nguy hiểm, có khả năng mình sẽ bị chôn vùi nếu

tâm trí không tập trung.

Trong lòng lẳng lặng suy

nghĩ, dần dần cảm thấy trong lòng có cảm giác trong sáng. Những gì không hiểu trước kia, lúc này cũng đã thấy rõ. Trước kia mọi chuyện của mình

đều bị ảnh hưởng từ bên ngoài. Mà hôm nay chỉ là thử nghiệm, mình đột

nhiên đã hiểu, tĩnh tâm là quan trọng nhất.

Đôi khi,

rất nhiều chuyện không cần nghĩ nhiều, chỉ cần cho nó tuân theo một quy

luật, không cần cho lòng mình mang nhiều gánh nặng. Chỉ có như vậy, mọi

chuyện sẽ không mờ mịt, có thể nhìn thấy rõ ràng mọi chuyện.

Vân Y từ từ đi đến chiếc đàn kia, sau đó chậm rãi ngồi dưới đất, đặt đàn

lên đầu gối. Nhìn chiếc đàn trên đầu gối cũng không có gì quý báu, rất

bình thường, Vân Y cũng không có cảm giác gì. Trải qua chuyện vừa rồi,

Vân Y đã trở nên bình tĩnh hơn. Bởi vậy, chỉ quan tâm tới đàn trong tay, không cần nó quý hay không.

Tiếng đàn ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trí và cảm tình của người khác.

Nhẹ nhàng vỗ về chiếc đàn, tay lạnh như băng, làm Vân Y có một loại vui

sướng phát ra từ trong lòng. Nhẹ nhàng gảy đàn, một chuỗi tiếng động

leng keng truyền đến, lọt vào tai như có dòng suối chảy qua khe núi nhỏ.

Vân Y cảm giác chính mình như lâm vào một cảnh giới kì quái, trong lúc nhất thời hiểu được làm cho cảnh giới của Vân Y tăng lên rất nhiều. Nàng nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại, tâm như chỉ nước, không có tạp niệm.

Khi Vân Y đánh đàn, trong thân thể Vân Y lộ ra ánh sáng như tuyết, làm cho

cả người nàng như đang ở trong ảo mộng. Ánh sáng tuyết kia như áo khoác

của nữ thần, làm cho nàng như đắm chìm trong ánh trăng, mang theo vẻ

thần bí xinh đẹp.

Vân Y không biết, hôm nay tâm tình tốt lên, làm cho nội lực của nàng tăng mạnh.

Vân Y lúc này đã chìm vào khung cảnh tươi đẹp, không biết chuyện bên ngoài.

Nhưng toàn bộ Duyệt Cầm hiên lại vì khúc đàn của Vân Y mà oanh động lên.

“Đây là thanh âm gì?”

“Vì sao ta nghe tiếng đàn này lại có cảm giác thoải mái, giống như chuyện trước kia nghĩ không ra, đột nhiên lại buông lỏng.”

“Đúng vậy, nghe xong tiếng đàn này, nội lực trong thân thể ta lại buông lỏng, có dấu hiệu tiến thêm một bước.”

“Tiếng đàn này, nghe thật là thoải mái, như tiên nhạc.”

“Thanh âm này là từ lầu bảy truyền đến!”

“Lầu 7? Không phải mới vừa có một thiếu niên không lượng sức mình trên lầu bảy sao?”

“Không thể nào, chẳng lẽ tiếng đàn này là do hắn đàn sao? Không thể tưởng tượng được.”

“Xem ra cuộc thi khoa cử lần này rất náo nhiệt a, người này hôm nay chắc sẽ

thành công thử thách ở tầng bảy. Như vậy khi thi khoa cử, lại càng gay

cấn a.”

Người ở dưới lầu bàn tán rất nhiều, đối với người ở trên lầu bảy có chút hiếu kì.

Mà lúc này bên ngoài Duyệt Cầm hiên cũng có rất nhiều người nghỉ chân, mọi người đều đứng tại chỗ nghiêng tai lắng nghe.

Đồng thời, trong một gian phòng của tửu lâu không xa, nam tử áo trắng tay

cầm ly rượu, vẻ mặt có chút đăm chiêu nhìn Duyệt Cầm hiên tầng bảy. Chỉ

thấy nam tử này một thân khí chất như ngọc như tùng, là đại thiếu gia

Mộc Bách Nhiên.

Ánh mắt Mộc Bách Nhiên có chút đăm chiêu, trong lòng nghi hoặc.

Chiều sâu của tiếng đàn này, dĩ nhiên là hắn cũng không thể sánh bằng.

Hắn chỉ là lục cấp mà thôi!

Hắn đứng ở cấp bậc này đã ba năm, ba năm, kỹ xảo tăng lên, nhưng cảnh giới

cũng không hề tăng. Mà trừ bỏ Thủy Nhu của Bắc quốc, cũng không ai đạt

tới thất cấp, bởi vậy hắn cũng không để ý. Dù sao Thủy Nhu có cao nhân

chỉ điểm, hơn nữa từ nhỏ nàng đã học đàn.

Nhưng hôm

nay hắn nghe tiếng đàn như vậy, trong lúc nhất thời trong lòng chứa

nhiều cảm xúc. Hơn nữa không thể không thừa nhận, tiếng đàn này, khắc

sâu vào lòng hắn.

Khúc đàn kết thúc, Vân Y cảm giác dường như qua đã lâu.

Loại cảm giác này thực kỳ diệu, tựa như thể xác và tinh thần đều được rửa

tội. Vân Y đứng dậy, cảm giác thân thể trở nên nhẹ nhàng hơn, trong lúc

nhất thời rất kinh ngạc. Hình như vừa rồi mình có xảy ra biến hóa, hơn

nữa biến hóa này là tốt. Bởi vì, nàng cảm giác được tâm tình và thân thể đều tốt.

Chỉ là, không đợi nàng suy nghĩ, có người đến mời nàng đi gặp mặt Hiên chủ.

Hiên chủ!

Ánh mắt Vân Y sáng ngời, đối với cuộc gặp này chờ mong đã lâu.

Vân Y được một gã sai vặt mời đến Duyệt Cầm hiên tầng thứ tám. Lên cầu

thang tầng thứ tám, trong lòng Vân Y hoảng hốt, nàng biết, mình bước

trên cầu thang này, như vậy cuộc chiến tranh đoạt ở Bắc quốc sẽ chính

thức bắt đầu.

Từ đó, nàng cũng sẽ bị cuốn vào các trận tranh đấu ở Bắc quốc. Chỉ là, có lẽ nàng sớm đã bị quấn vào.

Ánh mắt kiên định, Vân Y thất thần bước đến cửa phòng Hiên chủ.

Người đưa Vân Y lên đã lui xuống, mà Vân Y cũng không gõ cửa, nàng chỉ lẳng

lặng đứng ở ngoài cửa, đợi người ở bên trong lên tiếng.

Nàng biết người ở bên trong biết nàng đã đến, bây giờ nàng phải chờ đợi.

Qua một khắc, bên trong truyền đến thanh âm thản nhiên.

“Vào đi.”

Thanh âm lạnh lùng, trong thanh âm trầm thấp của thiếu niên mang theo một tia bi thương.

Vân Y nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là một cái bình phong màu trắng rất lớn, cơ hồ chia phòng ra làm hai.

Trên bình phong không có họa tiết gì, chỉ dùng chỉ màu xanh buộc vòng quanh, giống như ánh trăng. Quang ảnh kia như mang theo sự cô đơn và tiếc

nuối.

Vân Y đứng bên ngoài bình phong, xuyên thấu qua bình phong có thể thấy bóng dáng màu lam.

Màu lam!

Lại là màu lam!

Ở cảm giác của nàng, màu lam đại biểu là ưu thương, mà thấy quang ảnh

kia, lại lộ ra đau thương sâu sắc. Màu lam kia làm cho tâm hồn nàng có

một ít rung động. Là dạng tình cảm gì làm cho trên người họ tản mát ra

hơi thở bi ai.

Giống nhau toàn thế giới đều từ bỏ hắn.

“Lại đây.”

Thanh âm lạnh lùng kia lại vang lên.

Vân Y đi vào, nhìn thấy bên trong có một thiếu niên mặc y phục mày lam lúc này đang đứng ở cửa sổ, ánh mắt nhìn đi nơi nào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 139
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...