Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn bóng lưng của anh ta, Doãn Thiên Lương bây giờ không nhịn được, đưa tay vỗ bờ vai của anh ta: “Này, không phải anh muốn nói gì với tôi sao?” Bả vai Lục Quân Tắc giật giật, chốc lát lật người tới đối mặt với nàng.

“Hình như nên nói cũng đã nói.” Lục Quân Tắc nói.

“Anh suy nghĩ thật kỹ, thật đã nói?” Doãn Thiên Lương nói. Nói gì, không phải là nói sau này mười mấy miệng ăn trong nhà làm phiền nàng sao?

“A, vậy còn cái gì chưa nói?” Lục Quân Tắc hỏi, chân mày nhẹ cau lại, hình như là suy nghĩ quá vẫn không có đáp án.

“Tôi nào biết anh muốn nói gì ...” Doãn Thiên Lương nói, người này thật không có thành ý.

“Nếu Oh a không biết vi phu muốn nói gì thì làm sao biết vi phu còn gì chưa nói?” Lục Quân Tắc rốt cục chịu đưa ra cái móng vuốt cao thượng kia sờ sờ tóc nàng. “Oh a có gì muốn nói với vi phu? Vi phu nhớ kĩ khi đánh giặc không được xông lên đầu tiên, còn có gì nữa?”

“Còn có một nhất định phải ...” Mới vừa nói tới chỗ này chợt giật mình, người này thế nào lại đem lời chuyển dời đến trên người nàng, người gì âm hiểm như vậy.

“Muốn cái gì?” Không biết có phải hoa mắt hay không, cảm giác Lục Quân Tắc mắt người này sang rực lên.

“Phải cẩn thận.” Doãn Thiên Lương nói. “Nếu không có gì dặn dò thì đi ngủ sớm chút đi, ngày mai bắt đầu phải lắc lư trên đường, tinh thần phải tốt mới được.”

Nói xong mình nhắm mắt lại trước, tảng đá thối, tảng đá cứng rắn không hiểu phong tình sẽ không nói mấy câu dễ nghe đi? Ở trong lòng điên cuồng 100 lần.

Có tiếng sột soạt, không đợi nàng mở mắt xem một chút là gì thì than thể vừa động ... ngang hông cũng nhiều hơn một cánh tay. Chóp mũi ngửi được mùi vì quen thuộc. Ai nói đàn ông đều là thối, tảng đá nhà nàng cũng chưa có mùi khó ngửi, dĩ nhiên, dễ ngửi cũng không có.

“Tốt nhất Oh a phải lớn thật nhanh.” Âm thanh của Lục Quân Tắc ở đỉnh đầu nàng truyền đến.

Lớn lên thật tốt? Dùng sức liếc mắt nhìn nhìn Lục Quân Tắc lại không thấy được mặt của anh ta chỉ có thể nhìn thấy cổ họng của anh ta.

“Lớn lên? Lớn ở chỗ nào?” Doãn Thiên Lương hỏi. Nói chuyện với người không J như vậy, để cho tiểu bánh bao của nàng lớn lên thành núi bánh bao lớn?

“Oh a thích lớn nơi nào thì lớn nơi đó, vi phu cách xa ngàn dặm cũng không cách nào can thiệp được.” Lục Quân Tắc lại sờ sờ tóc của nàng, nếu như không có nghe âm thanh kia thì giống như có một mùi gọi là “cưng chiều”.

“A, vậy anh thích tôi lớn ở chỗ nào?” Doãn Thiên Lương hỏi, nàng chính là người học rất tốt, đặc biệt thích truy hỏi sự việc kĩ càng.

Lục Quân Tắc cười, lồng ngực cũng chấn động: “Thật ra thì, vi phu hi vọng nhất Oh a thay đổi tính khí thô bạo với vi phu.”

Phốc !!!

“A, tôi biết.” Doãn Thiên Lương nói.

Hai người lại rơi vào trầm mặc, hôm nay Doãn Thiên Lương mặc dù cũng cảm thấy có chút thiếu dưỡng khí, nhưng chỉ là không ngủ được.

Hình như Lục Quân Tắc cũng không ngủ, Doãn Thiên Lương còn có chút lo lắng đề phòng, bộ dáng này của bọn họ giống như là sinh ly tử biệt.

Cuối cùng một khắc kia khi Lục Quân Tắc lên ngựa rời đi, Quận vương phi không có đưa tiến đến cửa lớn, chỉ có Doãn Thiên Lương đưa anh ta. Lục Quân Tắc một bộ quần áo tối mầu, thường ngày mặt không có vẻ gì giờ phút này cũng như đao khắc ra, có chút lấm liệt.

“Sau này làm phiền phu nhân.” Ở trước mặt người khác anh ta sẽ gọi nàng là phu nhân.

Doãn Thiên Lương lắc đầu một cái: “Cẩn thận.”

Lục Quân Tắc lên ngựa đi, Doãn Thiên Lương không tự chủ nắm chặt tay, nhỏ giọng nói: “Nhất định phải trở về.”

Cho đến khi đội người ngựa biến mất Doãn Thiên Lương mới xoay người trở về, thì thầm câu: “Tảng đá thối, cũng không quay lại nhìn một chút sao ...”

Vào cửa gặp bọn hạ nhân trong phủ Doãn Thiên Lương đột nhiên cảm giác được trách nhiện trọng đại, tảng đá nói để cho nàng chiếu cố thật tốt những người này.

Quận vương phi còn ở phòng khách, không giống thường ngày nói cười an nhàn, Doãn Thiên Lương khuyên mấy câu, phụng bồi ngồi một ngày.

Lục Quân Tắc không có ở đây, Doãn Thiên Lương cảm giác thiếu chút gì. Khi mùa đông tới, mặc dù trong phòng ngủ đốt than ấm áp dễ chịu nhưng khi ngủ Doãn Thiên Lương vẫn thấy lạnh giá. Trận tuyết đầu, mẹ chồng nàng dâu hai người ở trong vườn nhìn tuyết, Quận vương phi ngược lại cao hừng, Doãn Thiên Lương lại suy nghĩ ở biên cương không biết tuyết có rơi không.

Năm đó, mẹ chồng nàng dâu hai người rất không vui, ngay cả hội chùa cũng không đi. Nhận được trong cung ban thưởng cũng không có cảm giác vui vẻ gì, chính là không có cảnh tượng náo nhiệt.

Mẹ chồng nàng dâu hai người mong đợi nhất chính là thư của Lục Quân Tắc, mỗi lần thư đến mẹ chồng luôn để nàng đọc cho bà nghe, bất quá mỗi lần đọc thư cũng chỉ là mấy hang chữ, rất nhanh thì xong rồi. Quận vương phi mỗi lần đều nói: “Lương nhi, khi con hồi âm thư nói để cho hắn viết nhiều chút, nếu không ta cũng không hồi âm thư cho hắn, cấp chết hắn.”

Mỗi lần Doãn Thiên Lương đều ngắm Quận vương phi, chỉ có mẹ kế làm được như vậy, phía sau cũng không dễ dàng như vậy a?

Nhưng, thật ra thì Lục Quân Tắc viết thư ngắn như vậy cũng có thể tha thứ, Doãn Thiên Lương mỗi lần hồi âm thư cũng chỉ nhiều hơn anh ta bỗn chữ mà thôi – đó chính là “tô và mẹ cũng” còn lại căn bản rập khuôn, cùng lắm thì thay đổi thứ tự.

Đông đi xuân tới lại một năm trôi qua, cởi xuống quần áo mùa đông cồng kềnh đổi áo xuân, Quận vương phi lại bắt đầu chú ý đến bụng Doãn Thiên Lương, nhìn thấu Doãn Thiên Lương chịu tội nho nhỏ, thật muốn buộc một cái gối ngang bụng.

Rốt cục có một ngày Doãn Thiên Lương không nhịn được, nàng chủ động thẳng thắn: “Mẹ, con cho mẹ nhìn một thứ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...