Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 56

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Doãn Thiên Lương

tỉnh lại thì đã là hoàng hôn, con ngươi đảo mắt nhìn xung quanh một

chút, không có ai, , ý nghĩ đầu tiên chính là: xong rồi, rốt cục vẫn

phải rơi vào miệng cọp.

Giật giật cả người yếu ớt, vén chăn một chút nhìn quần áo mình, quả nhiên đã dổi qua ... Xong rồi, trong sạch của mình.

“Con mẹ nó Lý Đằng Long, bà cô ta nếu bỏ qua cho ngươi, bà cô ta cũng không

họ Doãn.” Ngồi dậy: “Có người hay không? Lăn ra đây cho ta ...”

Lăn tới đây chính là cái nha hoàn, hai nha hoàn lạ mặt, cẩn thận bưng cái

khay, vật trên khay có hình dáng như chén thuốc, nha hoàn cẩn thận đi

tới mép giường: “Phu nhân, nên uống thuốc.”

Doãn Thiên Lương một phen lật chén thuốc đó: “Đừng đụng vào ta, bọn thổ phỉ các ngươi.”

Hai nha hoàn hai mặt nhìn nhau sau đó nhỏ giọng nói: “Phu nhân, ngài nói

cái gì đó? Chúng ta là người làm của Quận vương phủ, có phải là thổ phỉ

đâu.”

Á ... không phải là thổ phỉ?

“Đây là nơi nào?” Doãn Thiên Lương hỏi. Ông trời phù hộ đây không phải là hang ổ thổ phỉ.

“Nơi này đương nhiên là dịch quán, thiếu phu nhân ngài có chút nàng lên, phu nhân cố ý để cho nô tì nấu thuốc đưa tới cho ngài.” Nha hoàn nói. Nghe

nói hai vị phu nhân trên đường gặp thổ phỉ, đoán chừng thiếu phu nhân bị dọa sợ, cũng khó trách, vẫn là nuôi trong khuê phòng, ngay cả lão phu

nhân nhà các nàng cũng bị giật mình sinh bệnh đang phỉa uống thuốc đó.

“Thật? Thật là dịch quán?” Doãn Thiên Lương kích động, bắt được tay áo của nha hoàn.

Nha hoàn vội vàng gật đầu.

Doãn Thiên Lương phù phù lại nằm xuống, rất tốt, đá cẩm thạch, nhìn trên

việc anh lần này kịp thời phái người tới, tôi sẽ không đạp anh thành

phấn.

Bỗng nhiên nhớ tới cái gì: “Phu nhân có khỏe không? Không có sao chứ?”

“Phu nhân cũng bị chút kinh sợ, hai ngày nay đang uống thuốc an thần ạ.” Nha hoàn nói.

Nằm ở trên giường, hai tay Doãn Thiên Lương tạo thành chữ thập, nhắm mắt

lại trong miệng còn lẩm bẩm: “Tạ ông trời phù hộ, tạ ơn Bồ tát phù hộ.”

Uống lại chén thuốc thứ hai, Doãn Thiên Lương mặc tốt đồ rồi đi gặp mẹ

chồng, quả nhiên thấy mẹ chồng đang suy yếu nằm ở trên giường, thấy nàng tới vẫn còn yếu cười cười: “Lương nhi sao đã dậy? Khá hơn chút rồi hả?”

“Mẹ, ngài không có sao chứ?” Doãn Thiên Lương hỏi, không biết bây giờ cái

nhìn của mẹ chồng đối với nàng như thế nào, nàng dữ dằn như thế đấy.

“Thiệt thòi cho Lương nhi, mẹ không có sao. Mẹ tốt số có được con dâu tốt như

Lương nhi vậy.” Quận Vương phi ngồi dậy kéo tay của nàng: “Cảm ơn Lương

nhi.”

“Mẹ, chúng ta làm thế nào trốn ra được? Quận vương kịp thời phái người chạy tới?” Doãn Thiên Lương hỏi.

Quận Vương phi gật đầu một cái: “Đúng vậy a, khi ta vén rèm lên gặp con bị

Lý Đằng Long đánh ngất xỉu, đang muốn nhảy xuống xe thì thấy có viện

binh đến, vốn là bọn họ nên đến sớm một ngày, ai biết đến nửa đường núi

thì bị đất nở tuyết chặn đường cho nên mới chậm một ngày, nhưng cũng vừa vặn vượt qua, ai nha, hai mẹ con chúng ta cũng coi như phúc lớn mạng

lớn.”

Doãn Thiên Lương gật đầu một cái, bất quá trong lòng nàng

có một nghi vấn, còn chuẩn bị viện binh làm gì? Vì sao ngay lúc đầu

không trực tiếp cùng đi theo? Nói như vậy thì căn bản không cần xuất

hiện một màn nguy hiểm kia, Doãn Thiên Lương nàng cũng không cần làm ra

vẻ anh dũng như vậy. Còn có, nàng rõ ràng ngất đi vì sau lưng đau nhói,

tại sao lại có thể là Lý Đằng Long đánh nàng ngất xỉu đây?

Rất kỳ quái.

Quận Vương phi nhìn nàng cười: “Thât ra thì Lương nhi cũng không phải ngu ngốc đúng không? Chẳng qua là làm bộ.”

Doãn Thiên Lương không nói lời nào, ta sợ gì ngài nói cái gì, ngài không thể làm như không nghe thấy sao?

“Mẹ, con ...” Thật sự là ta cũng đủ xui xẻo.

“Thật ra thì mẹ thích Lương nhi có tĩnh cách như vậy, những thứ kia nếu nói

là khuê tú thì mẹ thấy nhiều, nhìn không tốt, sống chung đừng nên mệt

đến hoảng, vẫn là tính tình của Lương nhi tốt, sau này ở trước mặt mẹ

cũng đừng giả bộ ngây người có được hay không?” Quận Vương phi cười hỏi.

“Mẹ, ngày đó con, con chỉ bức bách bất đắc dĩ, dười tình thế cấp bách.” Doãn Thiên Lương nói. Không nghĩ tới mẹ chồng nàng nhìn nhu nhược lại thích

người dũng mãnh, thế đạo này đi đây để nói lý lẽ đây.

“Ít đến.”

Quận Vương phi xoa bóp lỗ mũi nàng: “Khi con lần đầu tiên chạy vào Quận

vương phủ ta đã nhìn ra, còn có mặt không đổi sắc khi bố trí ngăn cản ca ca của mình, ha ha ...”

“Đó là sợ bị ngài đuổi ra ngoài lưu lạc

đầu đường.” Mặc dù có một chút ít nguyên nhân là cho hả giận, nhưng chủ

yếu vẫn là sợ bị đuổi ra ngoài hoặc bị lừa bán.

“Dù sao ta cũng thấy Lương nhi chân thật, sau này Lương nhi giả vờ thế nào mẹ cũng biết rồi.” Quận Vương phi cười nói.

“Mẹ, ngài đừng nói cho người khác được không? Con sợ phụ vương và mẫu thân

của con biết sẽ không chịu nổi.” Doãn Thiên Lương vội vàng viện cớ, nếu

không sau này không có cách nào giả vờ nữa.

“Ừ, không nói, cũng

không nói cho Quân Tắc, bí mật này chỉ hai chúng ta biết, móc tay.” Quận Vương phi cư nhiên có tính trẻ con lôi kéo tay nàng móc tay.

“Cảm ơn mẹ.” Doãn Thiên Lương cười nói, cũng tốt, cũng không thể ở trước mặt mọi người cũng giả bộ, nếu không thời gian dài nàng sẽ điên mất.

Quận Vương phi cũng cười.

Ở trạm dịch nghỉ ngơi một ngày lại lên đường, lúc này coi như bình an đến kinh.

Trở về biệt viện của Lục gia, Doãn Thiên Lương chỉ muốn nằm xuống ngủ mấy

ngày mấy đêm. Ăn xong cơm tối, Doãn Thiên Lương ngồi bồi Quận Vương phi

uống trà nói chuyện.

“Lương nhi, ngày mai muốn vào cung thỉnh an, hôm nay đi ngủ sớm một chút đi.” Quận Vương phi nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 56

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 56
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...