Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không ...” Doãn Thiên Lương nói. Nhìn sợ mắt lớn ra.

Lăng Tiễn Tuyết lại bay đi. Doãn Thiên Lương bò lên giường suy nghĩ về Hoắc Lũng Nguyệt và Nghiễm vương, nhìn thấy cũng rất cố gắng rồi ...

Lúc nửa đêm ngủ đang ngon giấc, Doãn Thiên Lương bị một tiếng sấm đánh thức, giương mắt nhìn, tia chớp ở ngoài cửa sổ giương nanh múa vuốt, hạt mưa rơi xuống gõ vào cửa sổ, một chút tiết tấu cũng không có. Doãn Thiên Lương lật người lôi kéo chăn: “Ồn như thế ngủ sao được ...”

Quá nửa đêm Doãn Thiên Lương bị tiếng sấm đánh thức làm cho lúc ngủ lúc tỉnh, tỉnh dậy thấy trong phòng tối đen, nghe một chút tiếng mưa ngoài cửa sổ, mưa vẫn chưa ngừng, lại quấn quấn chăn: “Một đêm này thật là dài, trời còn chưa có sáng ...”

Hình như có người cười, hơn nữa tiếng cười kia dường như rất quen thuộc.

Lật người hướng ra ngoài nhìn một chút, Lục Quân Tắc đang ngồi ở bên cạnh bàn vòng cánh tay nhìn về phía giường. Thần kia, có thể đừng dọa người như thế có được hay không?

“Quận vương, ngài trở về khi nào?” Doãn Thiên Lương hỏi. Gả cho cái người tới vô ảnh đi vô tung.

“Trời sáng thì trở về, đáng tiếc Oh a nàng chiếm cả cái giường, vi phu không có cách nào ngủ.” Lục Quân Tắc vừa nói vừa đi về phía giường.

“Trời sáng? Trời đã sáng?” Vì sao không ai gọi nàng rời giường?

“Sáng một canh giờ, điểm tâm cũng ăn rồi. Bất quá Oh a giống như tối hôm qua tắm gặp lạnh cho nên vi phu liền không cho người gọi nàng.” Lục Quân Tắc nói, rất tự nhiên nằm vào chỗ Doãn Thiên Lương nhường cho, cũng rất tự nhiên lôi cái chăn của Doãn Thiên Lương qua.

Lại có thể không gọi tôi dậy ăn cơm? Vậy nếu đi trên đường tôi đói bụng thì gặm bánh xe à? Làm người không nên quá mức ...

“Lúc nào thì lên đường?” Doãn Thiên Lương hỏi, tốt nhất phòng bếp còn dư chút cơm thừa canh cặn để cho nàng có thể điền bụng.

“Ngày mai.” Cánh tay Lục Quân Tắc duỗi một cái lại đem nàng ôm vào trong ngực: “Oh a, vi phu lừa nàng, trời còn chưa sáng, ngủ tiếp đi.”

Rất muốn chửi thề một tiếng “TMD” ...

Tiếng gió, tiếng mưa rơi, tiếng hít thở, nhiều tiếng lọt vào tai, chuyên tâm làm chuyện của một đứa trẻ thôi.

Bất quá, được Lục Quân Tắc ôm ngủ ở trong tiếng mưa rơi vẫn có chỗ tốt, tương đối ấm áp, dĩ nhiên, cánh tay như cái kìm kia có thể buông lỏng chút thì tốt.

Lục Quân Tắc, Lục Nhân Giáp, Lục Điêu Thuyền ... mỗi cái tên đều không hơn kém. Để tay chạm vào lồng ngực Lục Quân Tắc, cách y phục cảm giác được nhịp tim vững vàng, nếu như nàng cùng anh ta chế tạo ra đứa nhỏ thì sẽ giống ai nhiều hơn?

Giống ai nhiều hơn đều không tránh thoát được muốn làm gì kia ... Đều do người đẹp mẹ chồng không có gì lại ám chỉ cho nàng chuyện sinh con, làm cho bây giờ nàng vừa nhìn thấy Lục Quân Tắc là sẽ nghĩ đến đứa trẻ, thua thiệt Lục Quân Tắc không có thuật đọc tâm nếu không nhất định sẽ buồn cười nàng không dằn nổi làm nữ lưu manh.

Nói đến lưu manh cũng nhớ tới Nghiễm vương của phiên bang, nghĩ tới Nghiễm vương lại nghĩ tới “món ăn trong nồi” ... ngắm Lục Quân Tắc một cái, đến, nàng là một nồi cải trắng, đến đến đến ... Lục Quân Tắc chính là người ngồi uống rượu cầm chiếc đũa, chờ món ăn nhắm rượu đâu.

Trong đầu liền hiện ra cảnh tượng Lục Quân Tắc đứng ở bên cạnh lò cầm chiếc đũa lần lượt gẩy gẩy món ăn...

Không biết có phải hay không muốn nghĩ đề tài đó hỏi như thế nào, muốn bỏ vốn phải như thế nào, dù sao Doãn Thiên Lương không ngủ được, đẩy đẩy Lục Quân Tắc lại đẩy không được, gọi anh ta hai tiếng lại không tỉnh, rõ ràng không để cho nàng rời giường.

Thật vất vả, trong cảm nghĩ có thể phải dài qua một thế kỉ thì bên ngoài có người đập cửa, là nha hoàn Hương Châu, nói bữa trưa đã chuẩn bị tốt.

Doãn Thiên Lương nắm chặt tay, ức chế mình xúc động đánh Lục Quân Tắc hai bạt tai. Lục Quân Tắc ôn hòa đáp một tiếng làm cho các nàng một lát nữa đi vào hầu hạ, mình cũng không nhấc thân chỉ cúi đầu nhìn Doãn Thiên Lương.

“Oh a đỏ mặt, có phải tối qua gặp lạnh hay không?” Lục Quân Tắc hỏi.

Tôi đây là giận đến khí huyết dâng trào.

“Quận vương vừa nãy không phải nói trời còn chưa sáng sao?” Thật muốn xé nát anh ta đem nhai chậm nuốt từ từ đến hết.

“Ha ha, không phải mới vừa rồi nói lừa gạt nàng sao?” Lục Quân Tắc cười nói.

Ách, vi phu lừa nàng trời còn chưa sáng ... thì ra ở giữa không có đánh dấu cách, vi phu lừa nàng nói trời còn chưa sáng ... không có dấu cách nàng tức giận cái gì a?

Doãn Thiên Lương hít sâu một cái, tảng đá chết, anh chờ đấy cho tôi.

“Mặt Oh a càng đỏ hơn, vi phu xem một chút có phải nóng lên hay không?” Lục Quân Tắc nói qua liền một vẻ vô cùng lo lắng đem tay phủ lên trán nàng trong chốc lát: “Hình như là hơi nóng.”

Tỉnh táo một chút, nàng là cái nồi rau cải trắng, không thể bùng nổ thành cây su hào.

“Quận vương, tại sao ngài gạt ta?” Doãn Thiên Lương hỏi. Lừa gạt người ngốc chẳng lẽ anh có cảm giác thành công? Đánh chết.

Lục Quân Tắc lại nhíu mày, chốc lát nói: “Ôm Oh a rất thoải mái, giúp đi vào giấc ngủ.”

Giúp đi vào giấc ngủ giống như uống thuốc ngủ đó hả

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...