Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng vật nhỏ này hình như rất có tính nhẫn nại, trốn ở bên trong không chịu ra ngoài, làm Doãn Thiên Lương đau đến mệt lả, thực sự đau đến nỗi mắng hai tiếng: “Chờ ngươi ra ngoài, không đánh ngươi gậy trúc không được...”

Bà mụ và nha hoàn bên cạnh động động khóe miệng: “Vương phi, ngài đừng nóng vội, sinh con đều như vậy.”

“Biết, nhưng mà...” Doãn Thiên Lương nói.

Khóe miệng của tấ cả mọi người nhẹ nhàng run rẩy run rẩy, cái người ngoài cửa vẫn chắp tay đứng mấy canh giờ khóe miệng nhíu nhíu.

Lúc vật nhỏ tự hạ thấp mình nể mặt đi ra, Doãn Thiên Lương cảm giác mình rốt cục sống lại, rất muốn ngủ, nhưng lại rất muốn nhìn một chút miếng thịt từ trên người rớt xuống...

Nhưng, tại sao không nghe thấy tiếng trẻ con khóc? Doãn Thiên Lương kinh hãi giùng giằng bò dậy, chỉ thấy bà mụ cũng xách chân đứa trẻ, đưa tay đánh vào cái mông đứa trẻ.

“Oa!” giống như mở ra cái nút, đứa trẻ giãy giụa cái mông dùng sức khóc lên...

Doãn Thiên Lương cười hắc hắc: “Quả nhiên là cần ăn đòn...”

~~ phù phù ~~ người nào đó khi tiếng đứa nhỏ vang vọng mê man thiếp đi.

Lần nữa mở mắt, Doãn Thiên Lương có chút mơ hồ, nghiêng đầu nhìn một chút, Lục Quân Tắc ngồi ở mép giường, anh ta đang mỉm cười nhìn mình.

“Oha, đoán là Lục Nhân Giáp hay là Lục Điêu Thuyền?” Lục Quân Tắc nói.

“Lục Nhân Giáp.” Doãn Thiên Lương nói.

“A? Vì sao?” Lục Quân Tắc nhăn mày hỏi.

Bởi vì giống tảng đá như cha hắn, giống hệt nhau.

“Bởi vì hắn không quen biểu đạt tình cảm, đi tới cái thế giới này chuyện trong đại cũng không biết vui quá mà khóc.” Doãn Thiên Lương nói, ý bảo Lục Quân Tắc đỡ dậy: “Đứa nhỏ đâu?”

Lục Quân Tắc hồi lâu mở miệng nói: “Là ám chỉ trong ngày thường vi phu không có lời ngon tiếng ngọt với nàng?”

Ách... đúng vậy a. Thích nghe nhất lời ngon tiếng ngọt mà một câu cũng không nói.

“Không có, tôi ít nói lời nhạt nhẽo như vậy, cũng không bằng loại cô gái phong tình vạn chủng ôn nhu săn sóc như vậy, nhưng tôi biết rõ đạo lý, người biết nhận thức làm sao có thể để ý tới những lời ngon tiếng ngọt.” Doãn Thiên Lương nói. Tảng đá thôi, đây là lời anh nói với tôi.

“Bốn chữ phong tình vạn chủng này không phải vi phu nói, vi phu cũng không nói Oha nàng không phong tình vạn chủng.” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương cười giả lả: “Nếu chưa nói, đó chính là sao? Cũng chính là ở trong mắt vẫn là phong tình vạn chủng?”

Dù cho logic của Lục gia, dĩ nhiên Doãn gia cũng có thể dùng.

“Đây là đương nhiên.” Lục Quân Tắc gật đầu.

Doãn Thiên Lương tuy biết lúc này hai người đang cười đùa nhưng nhịp tim vẫn có chút tăng nhanh, ra vẻ lơ đãng hỏi: “A, vậy lúc nào thì phong tình vạn chủng?”

“Thời điểm thô bạo.” Lục Quân Tắc nói xong vội vàng đứng dậy: “Vi phu đi ôm con Giáp của chúng ta.”

Phốc... con Giáp... Thật là đủ khó nghe. Đợi một chút, thời điểm thô bạo? Đây là cảnh gì. Tôi là một sản phụ giống như thùng nước.

Doãn Thiên Lương tò mò đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con, thật là nhắn nhụi. Sờ nữa sờ đến tay nhỏ bé, mềm mại như không xương đâu.

Vật nhỏ chợt “oa” một tiếng khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên hồng hồng.

“Có phải đói bụng hay không?” Doãn Thiên Lương hỏi. Có cần cho ăn sữa không?

Vú em nghe động tĩnh cũng bận rộn đi tới, tay chân nhanh nhẹn mở ra chăn nhỏ, sau đó cười nói: “Hồi Vương phi, tiểu chủ tử không phải đói, là đi tiểu ướt nên không thoải mái.”

Nhìn vú em đổi cho bé con cái tã, Doãn Thiên Lương ngẩn người tại đó, nhìn Lục Quân Tắc một chút: “Không phải Giáp con sao? Tại sao...” Tại sao không có tiểu JJ (tiểu đệ đệ).

“A, đúng mà, thật đúng là nữ ~” Lục Quân Tắc nói, mặt nghiêm chỉnh: “Nhìn con gái của chúng ta giống nàng rất nhiều, đều không thích lên tiếng.”

Thì ra là, luôn ở chỗ này, cũng biết tảng đá thối bụng dạ hẹp hòi.

Bồ tát phù hộ tính tình của con gái không giống cha. A di đà phật.

Kể từ lúc có cái vật nhỏ Lục Điêu Thuyền, toàn bộ lực chú ý của Doãn Thiên Lương cũng đặt ở trên người bé, nhìn khóc a, cười a, kéo a, đi tiểu a đều cảm thấy rất hạnh phúc, hơn nữa không có ngại bé tùy thời tùy chỗ đại tiểu tiện. Phải biết bé còn nhỏ nên đại tiểu tiện chỗ nào bé cũng không có hạ thủ lưu tình.

Vì thức ăn của Lục Điêu Thuyền, Doãn Thiên Lương buộc mình ăn những thức ăn dầu mỡ mình không thích, có người so với lúc mang thai cũng không tốt hơn chỗ nào, ngày nào đó ngồi nhìn gương ngây ngẩn cả người Cái thùng nước di động kia là nàng sao? Ăn thịt ăn cá nặn ra sữa, nhưng vì sao để lại chính là mỡ?

Lục Điêu Thuyền đầy tháng, đầu đinh cuối cùng cũng có chút lông lá. Doãn Thiên Lương cũng được chấp thuận xuống giường ra cửa đi dạo khắp nơi, ra cửa phòng nhìn chung quanh một lần đi tới thư phòng Lục Quân Tắc, phát hiện anh ta đang cầm một phong thư đọc, vẻ mặt cứng lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...