Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không đợi nàng nói ra tiêng lòng đã nghe mẹ chồng nói: “Lương nhi, sau này chúng ta có thể cùng đi ngâm nước, thời điểm mùa đông lạnh ta liền đi ngâm một ngày. Ai nha, thật tốt, trước kia ta vẫn ước mơ mình có một người con gái tri kỷ, sau đó cùng nhau đi tắm nước nóng trò chuyện, rất dễ chịu.”

Sau này ngài chính là mẹ ruột của tôi, ngàn vạn lần đừng khách khí, đem tôi làm con gái tri kỷ đi.

“Ừ, tốt.” Doãn Thiên Lương rất là khéo léo trả lời.

Quận Vương phi là phái hành động, mới vừa nói xong hai ngày liền lôi kéo Doãn Thiên Lương đi hồ tắm nhỏ ngâm nước, tuy nói trước kia đi học ở trong bồn tắm công cộng ở trường học đều cũng những bạn học khác, nhưng là ... cùng người mẹ khác cùng nhau tắm thật đúng là lần đầu tiên.

Không thể không than thở, người đẹp mẹ chồng tuy nói tuổi đã gần bốn mươi, nhưng dáng người thật vô cùng tốt, trong từ điển Khang Hi từ ngữ tả dáng người có thể được hình dung ra được nhiệt tình suy nghĩ đến, đặt trên người bà ấy cũng không quá đáng.

Không đợi nàng đem “suy nghĩ ở trong đầu” chuyển ra ngoài miệng liền nghe Quận Vương phi siết chặt mặt nàng nói: “Hiện tại mặt còn không có nảy nở, chừng hai năm nữa là tốt, đến lúc đó lớn lên sẽ thành đại mỹ nhân rồi.”

Đại mỹ nhân? Lớn tuổi?

Doãn Thiên Lương toét miệng cười.

“Lương nhi, mấy ngày nay con và Quân Tắc có tốt không?” Quận Vương phi hỏi, có chút như tên trộm.

“Hả?” Cố làm ra vẻ không hiểu. “Rất tốt ạ, sao mẹ hỏi như vậy?”

“Không có gì, tốt là tốt rồi.” Ánh mắt Quận Vương phi vô tình hay cố ý thổi qua cái điểm đỏ trên cánh tay nàng ... tục gọi là Chu sa, trong đôi mắt dường như có chút thất vọng.

Vật đỏ thắm này thật đẹp mắt a, các nàng ở thời đại kia muốn biết cũng không có đâu, cho nên mình rất muốn cất giữ.

Quận Vương phi chợt vuốt trán, hình như có chút không thoải mái, Doãn Thiên Lương vội hỏi: “Mẹ, ngài không thoải mái sao?”

“CÓ chút choáng, có thể là ngâm nước quá lâu.” Quận Vương phi nói.

Ngâm nước bị chóng mặt ... Ách, qảu nhiên rất thần kỳ.

Đỡ Quận Vương phi ra khỏi bể tắm, bọn nha hoàn ba chân bốn cẳng hầu hạ hai người mặc quần áo trở về phòng, Quận Vương phi quả nhiên có chút không thoải mái, được bọn nha hoàn đỡ nằm trên giường, người đẹp còn nhẹ chau mày.

“Mẹ, ngài có sao không?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Không có sao, nằm một chút là không sao mà, Lương nhi, con ra ngoài trước đi.” Quận Vương phi nói.

Doãn Thiên Lương rất nghe lời đi ra ngoài, đúng lúc nha hoàn nói bên ngoài đưa y phục tới, mời các nàng đi qua xem, Doãn Thiên Lương nói cứ thu trước đi, chờ Quận Vương phi khá hơn chút lại xem.

Lững thững trở lại phòng bất chợt cũng cảm thấy đầu có chút choáng váng, nhìn một chút thấy thời gian vẫn còn sớm, quá giờ cơm trưa chưa tới giờ cơm tối, nằm ở trên giường tính toán nghỉ ngơi một chút.

Ngủ ngủ thuận tiện làm cả người nóng lên, trong mơ mơ màng màng suy nghĩ có người đem mình đi nướng hay là đem mình ném vào lò lửa ... lúc chợt lại thấy cả người lạnh như băng, xong rồi, lại rơi vào trong hồ lạnh lẽo vạn năm rồi ...

Muốn mở mắt nhìn một chút lại cảm thấy mí mắt trên dưới giống như không hoạt động.

“Oh a.” Giọng nói rất quen thuộc.

“Đá cẩm thạch ...” Tảng đá chết anh lầm bầm cái gì, còn không đem tồi từ trong hồ lạnh kéo ra ...

“A a ?” Mang theo nghi vẫn.

“Tảng đá chết ...” Mang theo cảm thán. Anh vẫn còn không hiểu, hỏi lại cơ à?

“Oh a ...” Có chút kinh ngạc hình như còn mang theo vui vẻ.

“Câm miệng.” Âm thanh hỗn độn.

A a cái đầu anh, anh báo sáng kêu tôi cũng không cần anh (chị nghĩ anh là con gà gáy sáng !!!!!)

“A? Oh a kì quái ....” Một cái phán đoán suy luận nho nhỏ.

Sau đó lại lầm bầm gì Doãn Thiên Lương không nghe thấy, chợt trước mắt lại đủ loại màu sắc, thấy thế nàng thất điên bát đảo.

Bên tai yên tĩnh, loại yên tĩnh này hình như duy trì thật lâu.

“Oh a, chớ ngủ, vốn đã ngây ngô, ngủ tiếp sẽ thành kẻ ngu rồi.” Bên cạnh một âm thanh đang nói.

“Khoai tây dọn nhà.” Anh lăn đi cho tôi ...

“A.” Âm tiết đơn, âm tiết đơn quen thuộc.

Nội tâm Doãn Thiên Lương chợt một mảnh sáng tỏ, xong rồi, mới vừa rồi nàng giống như nói muốn Lục Quân Tắc lăn đi. Không biết bình thường người này có nghe hay không câu nói bỏ lửng gì đó ... Cũng không có nghe đi? Như vậy tiết mục cây nhà lá vường gì đó ...

Mặt của nàng bị hai bàn tay to dồn chặt, ngay mặt một dạng dùng sức xoa nắm: “Thật đúng là lại ngủ sâu như vậy? Quả nhiên là quả dưa ngốc...”

Mở mắt, làm ra bộ dạng vẻ mặt sương mù còn buồn ngủ: “Quận vương ...” Đem móng vuốt của anh lấy ra cho tôi.

“Tỉnh.” Vẻ mặt Lục Quân Tắc thường thường, tay cũng nhanh chóng thu về. “Tỉnh là tốt rồi.”

Trong lòng Doãn Thiên Lương chửi mắng anh ta giả quân tử thật lưu manh chỉ nghe thấy giọng của Quận Vương phi truyền đến: “Còn không có tỉnh? Thế nào còn không có tỉnh? Đại phu nói không nghiêm trọng như vậy ... A ....”

“A...” Là bởi vì thấy Doãn Thiên Lương trợn tròn mắt rồi. Quận Vương phi đến bên mép giường ngồi xuống, kéo bàn tay bé nhỏ của nàng: “Lương nhi, con đã tỉnh, dọa hỏng mẹ, nói cho mẹ, còn có nơi nào không thoải mái?”

Nhìn con trai người không thoải mái, thay tôi PIA anh ta.

Lắc đầu một cái, làm trạng thái suy yếu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...