Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Doãn Thiên Lương vụng trộm dùng sức chép miệng. Xem ra, đá cẩm thạch có thể đổi tên thành “chọc người phiền” rồi.

Vẫn đợi đến buổi trưa cũng không ai đến chúc tết, đã ăn cơm trưa, Doãn Thiên Lương đang suy nghĩ buổi chiều làm gì, chỉ thấy đại thúc quản gia trung niên mang theo một tiểu đồng tiến vào, trên tay cầm túi giấy màu hồng, trên đó viết hai chữ “Nhận phúc, xem ra giống như túi thu nhận giấy báo, Quản gia đại thúc cầm một cuốn vở giống như sổ sách.

Hai người đem đồ để xuồng rồi khom người cung kính đứng hầu ở một bên: “Vương gia, đây là bái thiếp của đại nhân các phủ, trong phủ chúng ta cũng phái người đưa đi rồi.”

Như vậy là chúc tết xong, buổi sáng mùng một năm mới gọi một cái là chuyển toàn bộ ra ngoài, cũng không cần mỗi người mệt đến xương sống thắt lưng đau, chuột rút, da mặt tê tê, da mặt tê dại đến các nhà, đáng tiếc, không cần dùng.

Quản gia và tiểu đồng lui ra, ánh mắt Doãn Thiên Lương nhìn cái túi hồng, suy nghĩ bên trong “chúc mừng măn mới giữ lại” cũng viết chút gì, thế nhưng ở đây nhiều người nàng cũng không tiện xem, tránh cho người ta nói Quận chúa nhà Trạm vương phủ không có quy củ, mất mặt mũi mình là nhỏ, nếu ngay cả cha mẹ mình cũng bị mất mặt mới thật là vứt đi.

Theo như lời của Tiểu thần tiên, nàng là bị “đày đi” đến Tiêu gia thể nghiệm cuộc sống, Trạm Vương phủ mới là nhà của nàng, vợ chồng Trạm vương mới là cha mẹ nang, trong lòng chợt thì ra là từ xa lạ đến có chút thân cận rồi, cũng là nàng bận tâm thể diện của hai vị “cha mẹ”.

Nhưng, vì sao nàng lại có thể so với cái thân thể Doãn Thiên Lương này lớn hơn 8 tuổi đây? Chẳng lẽ mặt trời quay ở cổ đại chậm hơn ở hiện đại? Cho nên đưa đến sai giờ nhiều như vậy?

Không đúng không đúng, không nói được, Đại cầu cũng nhiều tỷ năm, Trung Quốc mới có mấy ngàn măn lịch sử, mấy ngàn năm này nói thời gian chính là cái nháy mắt của Địa cầu, người có thể kém ra nhiều như vậy? Không hiểu không hiểu.

(N ngày sau, người nào đó lại mơ thấy Tiểu thần tiên táng tận lương tâm kia, có hỏi tới, Tiểu thần tiên sờ sờ lỗ múi nói câu: uống rượu hỏng việc ... té xỉu, thì ra là chuyển sai thời gian.)

Mùng một đầu năm cứ như vậy đi qua, lại đến buổi tối, một nhà ba người cũng không có hoạt động giải trí gì, Doãn Thiên Lương kìm nén tích tụ, nàng thật muốn dạy hai người kia đánh mạt chược ba người, đáng tiếc, nàng không dám cũng không có thể, ai bảo nàng là ngốc tử đây?

Vì vậy, lại buồn xo ngồi đến canh hai, Quận Vương phi đuổi bọn họ trở về phòng.

Trở lại phòng, rửa mặt xong rồi cởi quần áo đi ngủ, phong bao mẹ chồng cho trong tay áo Doãn Thiên Lương không cẩn thận liền rơi ra, vẫn tò mà mà không có cơ hội xem, vào lúc này có thời gian, Doãn Thiên Lương ngồi ở bàn trang điểm mở ra phong bao nhỏ này.

Còn nghĩ rằng có nhiều ngạc nhiên, lại chỉ là túi hương, cầm lên ngửi, mùi thơm ngon, cụ thể là mùi hương gì nàng cũng không phân biệt được, lỗ mũi không có nhận thức cao như vậy.

Nhưng, mùi hương này nghe có chút ngọt ngào ngây ngấy, nàng thích vị ngọt, nhưng cũng không thích ngây ngấy như thế, vì vậy liền thôi, đem đồ cất lại, sau đó bỏ vào hộp trang điểm. Nhìn của Lục Quân Tắc một chút, không biết mụ mụ của anh ta đưa anh ta cái gì?

Nửa đêm, Doãn Thiên Lương tỉnh, cánh tay và chân này thật nhiều ngày không có ném tới trên người nàng lại PIA quá giới hạn rồi.

Ngồi dậy vừa dọn dẹp vừa suy nghĩ có hay không nên chuẩn bị cái cưa cho anh ta xong hết mọi chuyện, nghiêng đầu liếc mắt nhìn, vẻ mặt đang ngủ của người này cũng không người thích.

Nhìn cặp chân mày đang nhăn lại kia một chút, cũng không sợ tuổi còn trẻ mà mày cau cặp chết con ruồi.

Tuy nói anh là một Quận Vương gia, tuy nói anh là vua một phương, nhưng áp lực đâu có lớn như vậy đây? Bây giờ không được cùng Hoàng đế lão huynh nói anh không thể làm tốt, làm một người nhàn rỗi phú quý đoán chừng cũng không tồi.

Lại nói, anh áp lực lớn cau mày thì cau mày, anh rầm rì cái gì? Giọng rầm rì còn như vậy ... chọc người nghĩ xa xôi, chẳng lẽ cái gọi tắt là tưởng niệm mùa xuân kia hả?

Trong tiểu thuyết nói, trúng độc gì ăn thuốc gì sẽ làm cả người nóng lên, không biết thật hay giả.

Giơ lên ngón trỏ của mình, suy nghĩ một chút, tiến tới mấy cm rồi dứng lại, dứng lại chốc lát, lại đi tới mấy cm, mục tiêu là cái trán của Lục Quân Tắc.

Oa ... xem ra, quả nhiên nghệ thuật ở trong cuộc sống, quả nhiên là rất nóng, không biết để quả trứng gà nên có chín thành bánh trứng.

“Oh a, ta có chút nóng.” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương lập tức đem ngón tay đang làm nhiệt kế ở trán người ta thu trở lại, dù chưa nằm vật xuống, nhưng cũng lùi về phía sau, che kín chăn: “Nóng là bình thường, ngài nhịn một chút là tốt.”

Không đành lòng anh liền tự mình giải quyết đi, đứng hy vọng tôi.

Từ từ nằm xuống, bỗng nhiên cảm thấy có vẫn đề, trong tiểu thuyết còn nói, đàn ông lúc này xem ngang nhua với cầm thú, vì an toàn của mình có khả năng tránh xa.

Nghĩ một chút tới đây, Doãn Thiên Lương chợt bọc chăn đứng dậy nhảy qua Lục Quân Tắc xuống giường, bước chân chuyển đến trên giường nhỏ, chấp nhận ngồi một buổi tối đi, coi như gác đêm năm mới thôi.

Vừa mơ mơ màng mang muốn ngủ, chợt trước mắt có một bóng đen lúc ẩn lúc hiện, dọa một người mồ hội lạnh vội mơt mắt, chỉ thấy Lục Quân Tắc đang vuốt trán bước lảo đảo hướng bên này đi tới.

Hít một hơi khí lạnh, quả nhiên là cái kia a, đường đi cũng không vứng còn băn khoăn gì kia, muốn chết.

“Oh a ...” Anh ta còn gọi nàng, giọng không nhàn nhạt giống như ngày thường nữa.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 45

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...