Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bước những bước nhỏ

trở về phòng, thấy Lục Quân Tắc ngồi ở trước bàn trang điểm của nàng

hình như đang nhìn cái gì đó, nghe được tiếng nàng bước vào bả vai còn

nhúc nhích một chút.

“Quận vương còn chưa ngủ?” Nhìn cái gì chứ? Xem chủ nhân của món đồ người ta đã trở về còn không có tự giác thế ?

Đi tới nhìn một cái, ánh mắt phóng to một chút xíu.

Háo sắc, nhìn cái gì không tốt, thế nào lại nhìn cái đó ... bản kiến thức

động phòng bao gồm các mặt thông dụng mẹ Vương phi cho nàng.

“Oh a, đây là cái gì?” Cầm cái hộp nhỏ hỏi.

Bà cô đây dùng đầu đánh cuộc không tin anh chưa có xem qua.

“Cái này? Mẹ ta cho ta, không biết là cái gì?” Doãn Thiên Lương đi tới bên

cạnh anh ta, thuận tay liền từ trong tay anh ta cầm lấy cái hộp kia.

Hứ ! Muốn nhìn nàng đỏ mặt? Nàng còn muốn nhìn mặt anh ta đỏ đây. Xem anh giải thích thế nào cho Doãn ngốc tử.

Chuẩn bị tâm lý thật tốt, ngón tay làm như lơ đãng mở ra, nhìn kỹ một chút,

sau đó nhìn Lục Quân Tắc: “A? Đây là cái gì? Tại sao cởi bỏ đây?

Nhìn kỹ gần chút nữa, ánh mắt tuyệt đối không thể mang ra khỏi chút sắc thái nào, nhất định phải thuần khiết như nước lạnh, nhạt như gió.

Dư quang liếc về Lục Quân Tắc, ánh mắt liền Chính Đại Quang Minh quay mặt nhìn anh ta: “Quận vương, hai người kia đang làm gì?”

Không tệ, mặt gần như không đổi sắc.

Mặt không chút thay đổi, Lục Quân Tắc từ trong tay nàng cầm vật kia khép lại bỏ vào trong hộp trang điểm: “Đánh nhau.”

Doãn Thiên Lương gật đầu một cái, suy nghĩ một chút lầm bầm lầu bầu nói:

“Đánh nhau còn phải lột sạch quần áo để đánh? Nhất định là đánh rất lâu, quá nóng ...”

Chờ cùng nằm an ổn, Doãn Thiên Lương đang tự thôi

miên mình chợt nghe phía sau lưng một tiêng cười khẽ, nhưng âm thanh rất nhỏ, tiếng cười cũng rất ngắn ngủi.

Cười? Cười đi. Cười đến mức anh làm sao thay đổi đây, để cho anh muốn đùa giớn bà cô tôi.

Không biết thần kinh cảm giác của người này thế nào lại dài như vậy, dù sao

đến sáng sớm 15 còn có thể mơ hồ thấy miệng anh ta vui vẻ. Quận Vương

phi nhìn anh ta một lát liền như tên trộm nhìn Doãn Thiên Lương, Doãn

Thiên Lương trừng tròng mắt nhìn trả lại.

Chông mong a, chờ đợi

a, qua buổi trưa mẹ chồng nàng dâu hai người cũng đã thay xong quần áo

chở buổi tối lặng lẽ đến, người và cổ phải mỏi mòn mới nhìn thấy mặt

trời xuống núi rồi.

Hằng ngày Lục Quân Tắc ra cửa nàng không thấy phô trương gì, nhưng lúc này ra cửa ngược lại cũng không nổi bật lắm,

ngoại trừ chính anh ta thì mang theo hai thị vệ, còn lại để cho theo sát không xa không gần.

Từ Quận vương phủ đi ra phố cũng không gần,

nhưng trên đường người đi đường có thể cảm thấy đi tới cũng nhiều, trình độ náo nhiệt cũng không hình dung được, bản thân nghĩ, phải có rất

nhiều cảnh tượng náo nhiệt.

Mặc dù Doãn Thiên Lương và Quận Vương phi giống nhau cũng không có xem qua hội chùa bên ngoài, nhưng thứ nhất Doãn Thiên Lương là ngốc tử, thứ hai ít nhất nàng đã xem qua trên ti

vi, cho nên biểu hiện không có hưng phấn như Quận Vương phi, chẳng qua

là im lặng không lên tiếng đi theo bên cạnh Quận Vương phi, bà ấy hỏi

cái gì đẹp hay không đẹp nàng đều nói đẹp, dù sao cũng không tổn kém mấy tiền, mua về bày thôi.

Trên hội chùa đều có đủ loại, Doãn Thiên

Lương không có nẩy nở tự nhiên không ai chú ý tới nàng, nhưng mẹ chồng

nàng lại như hoa nở rộ đưa tới không ít ánh mắt mơ ước, nhưng lại khiếp

sợ Lục Quân Tắc đã khôi phục khuôn mặt như đá cẩm thạch nên không ai có

lá gan đến gần.

Phía trước, chợt tới một chiếc xe kết hoa lớn,

trang trí năm màu hỗn loạn, trên xe còn đứng thẳng mấy cô gái mặc váy,

cái khăn che mặt bay nhẹ nhàng, chú ý của mọi người lập tức bị hấp dẫn

đi.

Trong lòng Doãn Thiên Lương than thở ... vì sao mỹ nhân ra

sân nhất định phải mang khăn che mặt? Thật cho là cách lớp sa tanh thật

mỏng này nhìn không thấy lỗ mũi cùng cái miệng nhỏ của các cô sao? Mỹ

nhân, không muốn lừa mình dối người có được hay không?

“Lương nhi, mấy người kia ... mỹ nhân thật là đẹp a?” Quận Vương phi thở dài nói.

“A. Cũng được.” Thật ra thì kém xa so với ngài, ngài đừng nản chí.

Cái tiết mục này cũng coi như là xuất sắc trên hội chùa, trên ti vi chưa

từng thấy qua như vậy. Không cẩn thận nghe được phái nam bên cạnh rất

tiếc hận cái gì, hình như là cô nương đầu bài không có ra ngoài.

Doãn Thiên Lương âm thầm bĩu môi, đầu bài là cái gì? Đó là gương mặt của một thanh lâu, sao có thể dễ dàng xuất đầu lộ diện ra ngoài như vậy, muốn

xem ... lấy tiền ra là được.

Mặc dù nói như vậy, nhưng cũng thật

muốn xem một chút đầu bài cái nơi không sai biệt lắm gọi là tái ngoại

này là cái dạng gì ... Là hiên ngang mạnh mẽ, tư thế oai hùng hay là ôn

nhu thơm mềm ...

Còn không có suy nghĩ rõ ràng cũng cảm giác được bản thân tới trong ngực mềm mại của một người, trợn to hai mắt nhìn một chút, là Lục Quân Tắc, người này chẳng lẽ là muốn thừa dịp lắm thầy

nhiều ma ăn trộm đậu hũ của nàng?

“Xe. Cầm thận một chút mà.” Lục Quân Tắc nói.

Thì ra là xe hoa bắt đầu chuyển động qua dòng người thiếu chút nữa chen đến nàng đang ngẩn người, nói câu cảm ơn liên tục không ngừng còn mình đứng nghiêm ngay ngắn, một cái liếc mắt lên mặt Quận Vương phi đang cười mập mờ.

Cười? Cười đi? Bọn họ hợp tác ôm quyền lợi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...