Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 129

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Muốn tiến tới nghe một chút – không khom lưng xuống được, muốn dùng sức đánh một cái – không nỡ.

Đúng lúc cha đứa trẻ cầm một cái trống lắc đi tới, thấy Doãn Thiên Lương giơ tay lên thì vội vàng cau mày: “Oha, muốn làm cái gì vậy?”

“Thế nào lại không động? Không có sao chứ?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Có lẽ đang ngủ.” Lục Quân Tắc nói, bàn tay cũng đặt ở trên bụng Doãn Thiên Lương, quả nhiên không có động tĩnh.

“Đi mời đại phu tới xem một chút đi.” Doãn Thiên Lương nói, tự nhiên từ trong tay Lục Quân Tắc lấy cái trống bỏi đong đưa.

“Giống như động.” Tiếng trống vừa dứt liền nghe Lục Quân Tắc nói.

Bán tín bán nghi, Doãn Thiên Lương lại lắc trống, cái này lại di động. Trống dừng bên trong cũng lặng yên không tiếng động.

Lại thử mấy lần quả nhiên bên trong kia luôn theo tiếng trống mới động.

Lục Quân Tắc liền cười: “Xem ra là Lục Nhân Giáp, nghe hiểu được hiệu lệnh.”

“Không chừng là Lục Điêu thuyền, nghe hiểu được âm luật.” Doãn Thiên Lương nói. Bé con trong này thật là khó hiểu a, yêu thích kỳ quái như thế.

Doãn Thiên Lương càng không ngừng lung lay lắc trống, bụng liền không ngừng động đậy.

“Oha, cũng phải cho bé con nghỉ chút, nào có mẹ bé con như vậy.” Lục Quân Tắc lấy trống bỏi vào trong tay.

Kết quả anh ta cầm trống bỏi đến gần Doãn Thiên Lương, cái bụng dùng sức lay động một chút.

“Cũng không có dạng cha bắt nạt con như vậy.” Doãn Thiên Lương nói. So với nàng còn hư hơn, cố ý cách gần như vậy.

“Mẹ hài tử, ngồi nửa canh giờ, nên trở về nằm một chút.” Lục Quân Tắc nói.

A... gọi có vẻ rất già.

“Cha hài tử, lúc này nên vào vườn đi dạo một chút.” Doãn Thiên Lương nói, bị Lục Quân Tắc kéo đứng dậy, hai người chậm rãi đi hướng trong hậu hoa viên.

“Cha và mẹ không biết đi chơi nơi nào, mẹ vẫn mong đợi muốn cái Lục Điêu Thuyền, cái này sợ là không kịp bé con ra đời rồi.” Doãn Thiên Lương nói.

“Lúc nên về sẽ về.” Lục Quân Tắc nói.

“không có phải người đi tìm?” Doãn Thiên Lương hỏi. Nàng sợ, hi vọng lúc sinh con có mẹ ở bên người.

“Tìm bọn họ làm gì? Tránh cho dạy hư đứa trẻ.” Lục Quân Tắc nói.

Nhìn Lục Quân Tắc, Doãn Thiên Lương cười: “Hình như anh cũng là bọn họ dạy dỗ.”

“Vi phu là tự học thành tài.” Lục Quân Tắc nói.

Ha. Doãn Thiên Lương kích động phì cười, không ngờ lại đau eo, dọa cho Lục Quân Tắc sợ vội ôm nàng lên đi trở về, rất tốt, không có chuyện gì lớn.

Chỉ là, sau chừng mấy ngày, bên trong này không biết tức giận ai, dù làm ra tiếng động gì cũng không động đậy. Dọa cho đôi vợ chồng son để cho đại phu coi chừng mỗi ngày, kiểm tra nhiều lần xác định em bé của bọn họ vẫn sống bình thường. Đại phu nói rằng vợ chồng nhỏ bọn họ bây giờ có chút chuyện bé xé ra to. Lục Quân Tắc có chút thẹn đỏ mặt.

Thật vất vả bé con trong bụng cũng chín tháng, có lẽ là Quận vương phủ dinh dưỡng quá tốt cho nên bụng Doãn Thiên Lương như hình vuông, đối với những bộ phận khác tiến hành “áp bức” cực kì tàn ác, chọc cho những bộ phận khác liên tục kháng nghị.

Kháng nghị lợi hại nhất chính là dạ dày và bàng quang, dạ dày không tích cự bằng trước kia, cho thêm chút công việc lại tiến hành vượt chỉ tiêu, lượng chứa không đủ. Cũng tốt, không lao động nhưng ăn gấp mấy lần. Chính là bàng quang thì tương đối quá đáng, đem sức chứa báo động trên phạm vi lớn hạ thấp, chỉ cần hơi có chút vượt chỉ tiêu liền đỏ lên màu báo động, làm cho Doãn Thiên Lương trong những ngày này thiếu chút nữa đem “nhà xí thành nơi ở” của mình.

Hai tay vịn bụng, lần thứ chín đi ngoài trong buổi tối này xong. Bây giờ Doãn Thiên Lương thật mong đợi cái vật nhỏ này ra ngoài nhanh một chút.

“Oha, cẩn thận chút.” Lục Quân Tắc đỡ nàng nằm xong, dịch dịch chăn cho nàng.

“Lúc nào thì sinh đây? Hành hạ thế này nữa tôi sẽ không chịu nổi.” Doãn Thiên Lương nằm nghiêng, gối lên cánh tay Lục Quân Tắc, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại. Người nàng thật quá cực khổ, phải đi lại nặng nề trong nhiều tháng.

“Oha, nhanh, đừng nóng vội.” Lục Quân Tắc vỗ nhẹ đầu vai nàng, dụ dỗ nàng ngủ.

“Nếu như đổi thành anh xem có không vội...” Doãn Thiên Lương nói lầm bầm. Nói lời châm chọc gì...

“Oha, chuyện như thế vi phu một chữ cũng không biết, huống chi, cho dù vi phu có tâm nhưng cũng vô lực a...” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương cả cười, tảng đá thối, có cần đùa giỡn xũng nghiêm trang như vậy không.

Đang cười, bụng chợt đau một cái, “A” – Doãn Thiên Lương đang cười bị mạnh mẽ chặn đứng, chân mày vặn thành một đoàn.

“Đau, đau...” Doãn Thiên Lương dùng sức nắm cánh tay Lục Quân Tắc.

“A, hình như con của chúng ta..., hít sâu, được rồi, liền thế, vi phu kêu bà mụ...” Lục Quân Tắc vừa an ủi Doãn Thiên Lương vừa hỏa tốc chọn ha hoàn gọi bà mụ tới.

Trong khoảng thời gian ngắn, Lục phủ an tĩnh bỗng náo nhiệt lên, nhưng bởi vì ở một tháng trước Lục Quân Tắc đã sai người diễn tập qua nên tuy có tiếng vang lại không thấy rối loạn chút nào, hết thảy đều gọn gàng ngăn nắp, chỉ đợi bé con trong bụng Doãn Thiên Lương mau ra đây.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...