Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Quân Tắc nhìn nàng chợt “hồi phục thị lực” khóe miệng liền kéo nhẹ xuống.

Đại phu tới, khi đó trời còn chưa sang, Doãn Thiên Lương đã nôn không cón hơi sức gì. Chỉ nghe lão đại phu chuẩn mạch rồi nói hỉ với Lục Quân Tắc: “Chúc mừng Quận vương, tiểu Vương phi là có tin vui, tình hình như vậy đại khái còn phải kéo dài hai tháng, qua bốn tháng là tốt rồi, Quận vương đừng lo.”

Hẳn là không lo lắng.

Sờ sờ bụng của mình, thần kỳ, trong bụng có một vật nhỏ ở lớn lên, không cần ánh mặt trời hay mưa móc.

Lục Quân Tắc sai người trọng thưởng đại phu, lại gặp Doãn Thiên Lương đang nhẹ nhàng vuốt bụng.

“Cái này, không biết là Lục Nhân Giáp hay là Lục Điêu Thuyền.” Lục Quân Tắc nói, cũng nhìn bụng Doãn Thiên Lương.

“Sinh ra rồi biết thôi, chuyện đặt tên không phải là cha và mẹ làm chủ?” Doãn Thiên Lương nói. Hi vọng là bố chồng thực sự là đọc đủ thi từ ca phú để lấy một cái tên.

Chẳng qua là không biết đôi uyên ương già này chạy đi đâu chơi rồi.

Tính toán, ngày Doãn Thiên Lương mang thai là ở biên giới phía tây, quan trong là cha đứa trẻ, năng lực vận động của nòng nọc nhỏ cũng không tệ nha.

Những thứ kia tạm thời không xen vào, dưới mắt mỗi ngày nôn thật sự là hành hạ người, Doãn Thiên Lương gần giống, gần thành, gần bằng “thần tượng” toàn bộ phủ, ăn nôn nôn ăn, mỗi ngày đều lăn qua lăn lại nhiều lần, bất quá đúng là Lục Quân Tắc cũng chịu khổ cùng nàng.

Trước kia Doãn Thiên Lương xem tivi thấy phụ nữ mang thai đồ ăn yêu thích sẽ có thay đổi, nhưng như thế nào cũng không nghĩ tới mình muốn ăn củ cải chấm tương.

Kể chuyện ngày đó, nàng nói muốn ăn củ cái chấm tương, chân mày Lục Quân Tắc lập tức nhíu lại: “Oha, cái gì?”

“Củ cải chấm tương.” Doãn Thiên Lương nói, thật kỳ quái sao?

Lục Quân Tắc phân phó, lúc ăn cơm trưa, trước mặt Doãn Thiên Lương bày củ cải thái riêng cùng với tương đủ loại mùi vị, cái này... Tính toán làm món ăn chính?

Ăn mấy miếng bỗng nhiên lại không muốn ăn, để xuống lại thấy Lục Quân Tắc ăn rất được – khó trách em bé muốn ăn, hóa ra là di truyền.

Từ sau đó, sở thích ăn uống của Doãn Thiên Lương càng ngày càng quái dị, hơn nữa đều là trái mùa gì đó, làm hại phòng bếp Lục phủ cùng nhân viên “mua” mỗi ngày đều lo lắng đề phòng chỉ sợ lại dày vò ra món đồ kỳ quái gì.

Lại lăn qua lăn lại hơn một tháng, rốt cục Doãn Thiên Lương không nói, chỉ cái bụng này lại không có khuynh hướng nhanh chóng bành trướng. Vì thế Doãn Thiên Lương có chút bận tâm, một buổi tối cẩn thận tắm rửa xong vuốt cái bụng nhìn như ăn béo bung lầm bầm lầu bầu: “Có phải dinh dưỡng không đầy đủ hay không, thế nào bốn tháng còn nhỏ như vậy?”

Nghe được tiếng cười khẽ, không nghĩ đến người thứ hai, nhất định là cha đứa trẻ.

“Oha, đại phu nói qua năm tháng em bé mới mau lớn.” Lục Quân Tắc nói.

“A? Như vậy à, hiện tại mới bốn tháng, còn có nửa năm...” Doãn Thiên Lương coi lại ngày, lại khoa tay múa chân trên bụng mình, không biết đến lúc đó hình dáng có giống cái nồi úp ngược hay không, trong nồi nấu đứa trẻ nhỏ...

Vân Trung giải nhiệt rất nhanh. Doãn Thiên Lương vì tương lai bảo bảo ra đời có thể khỏe mạnh vì vậy cố ý mỗi ngày ở trong phủ đi lại mấy canh giờ, vì vậy, bọn hạ nhân trong Lục phủ thường thấy cảnh tượng: Hai cái áo choàng một hồng một đen hoặc trước sau hoặc là trái phải, giống nhau là tay của hai người luôn kéo chung một chỗ, áo choàng đen thỉnh thoảng sẽ đỡ hông áo choàng hồng.

Cảnh tượng này đưa đến không ít người thổn thức, mấy ông già nói, Lục gia rốt cục muốn nào nhiệt chút. Người vợ trẻ tuổi thì thường thường phải về nhà nhéo lỗ tai chồng mình, để cho bọn họ học tập giống như Quận vương.

Qua năm tháng, bụng Doãn Thiên Lương rốt cục cũng tiến vào thời kỳ bành trướng, sức ăn cũng theo tỉ lệ thuận, mỗi lần cơm nước xong cũng thấy Lục Quân Tắc lo lắng nhìn bụng của nàng. Vì quán triệt “Giáo dục từ dưỡng thai”, từ hai tháng trước, mỗi ngày Doãn Thiên Lương để cho cha đứa bé đọc những Tứ Thư Ngũ Kinh linh tinh gì đó, thỉnh thoảng cũng để cho Hương Châu đàn những điệu hát dân gian, tóm lại, nàng khổ cực, những người khác trong phủ cũng không nhàn nhã chút nào.

Một người mang thai, toàn bộ phủ tổng động viên.

Thời điểm bảy tháng, qua tháng hai, có ngày, có người giữa trưa đang ngủ chợt bị nàng “A” một tiếng đánh thức.

“Làm sao?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Đá tôi.” Doãn Thiên Lương nói, đặt tay lên bụng, vật nhỏ bên trong động, sinh mệnh quả nhiên thần kỳ: “Lại động nha...”

Lông mày Lục Quân Tắc nhíu lại: “Đã bảy tháng, dĩ nhiên sẽ động.”

Cũng? Dĩ nhiên? Nghiêng mắt nhìn Lục Quân Tắc, có vẻ rất có kinh nghiệm... Cũng đúng, không có chính thức động phòng không có nghĩa là không từng có đứa nhỏ.

“Biết không ít.” Doãn Thiên Lương vuốt bụng.

“Lúc này mới nói sao, vi phu còn biết chăm sóc sản phụ, chăm sóc tiểu oa oa như thế nào.” Lục Quân Tắc nói, đúng với bộ dạng đã tính trước.

Còn biết toàn bộ? Trong lòng Doãn Thiên Lương có chút không tư vị.

Thời gian tám tháng, bé con trong bụng kia chợt ngừng nghỉ, Doãn Thiên Lương có chút lo lắng, mỗi ngày vô số lần vỗ bụng trêu trọc động động, nhưng không biết là lười hay là buồn bực, luôn là Doãn Thiên Lương chạm bụng mới động, tựa như ứng phó Doãn Thiên Lương vậy.

Tháng ba, cây lộ ra một chút màu xanh biếc, Doãn Thiên Lương liền ở thời tiết ấm áp đi trong sân ngồi một chút, đọc đọc cho trong bụng nghe “các loại cỏ nhìn gần cũng không” linh tinh gì đó. Nhưng vừa đọc lẩm bẩm vừa vỗ nhẹ bên bụng, trong bụng một chút động tĩnh cũng không có.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...