Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“A, con biết.” Đáp lại có chút ỉu xìu, cho nên nàng ghét ở kinh thành, không có sao phải đi vào hoàng cung, cái nơi làm cho người ta khẩn trương nâng cao tinh thần để la cà.

“Mẹ biết con không muốn đi, nhưng cũng không có biện pháp, ngày mai sẽ cùng mẹ đi lướt qua cái đi.” Quận Vương phi nói.

“A.” gật đầu một cái, trận chiến đánh xong nhanh một chút đi, như vậy nàng có thể rời khỏi kinh thành.

“Lương nhi không thích mẹ.” Quận Vương phi liền thở dài một hơi.

A ... Thích, thích rất nhiều.

“Lương nhi thích mẹ mà, tại sao ngài lại nghĩ như vậy?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Dọc thoe đường đi Lương nhi cùng mẹ nói ít như vậy, cũng không có cùng Lý Đằng Long nói nhiều.” Quận Vương phi nói.

“Mẹ, đó là chuyện không có cách nào khác, phô trương thanh thế mà thôi.” Vừa nhắc tới Lý Đằng Long, Doãn Thiên Lương không tốn hơi thừa lời, thổ phỉ chết tiệt, dám nói những lời chiếm tiện nghi bà cô ta, còn mưu toan dùng đầu ngón tay làm bẩn khuôn mặt của ta.

“Lương nhi, đến lúc đó mẹ với con cùng đi tìm tên khốn khiếp kia báo thù.

Một hàng hắc tuyến ở trên trán Doãn Thiên Lương như ẩn như hiện. nàng phát hiện người đẹp mẹ chồng này thật ra cũng có chút khuynh hướng bạo lực.

Ngày thứ hai, mặc dù bây giờ không muốn rời giường, nhưng nghĩ đến muốn vào cung thỉnh an Doãn Thiên Lương vẫn thuyết phục mình bò dậy, ai nha, một người ngủ trên giường mềm thật thoải mái, cánh tay chân bày nơi đó bày nơi kia, một chút chường ngại vật cũng không có.

Rửa mặt tốt rồi ăn cơm, theo người đẹp mẹ chồng vào cung thỉnh an, bời vì Doãn Thiên Lương truyền trong giang hồ là ngốc tử cho nên trước mặt Thái hoàng Thái hậu và một đám lão thái thái vẫn giữ vẻ ngây ngô, lẳng lặng ngồi ở bên người Quận Vương phi, hỏi nàng thì nàng trả lời đơn giản, không hỏi tốt hơn.

Thật ra thì trong lòng nàng đang suy nghĩ muốn gặp một người, cái người mà nghe nói bị điên rồi, Nhậm Quân Tử. Không biết nàng ấy điên thật hay giả điên.

Đang ngồi xuất thần chợt bị Quận Vương phi đụng một cái, ngẩng đầu nhìn nhìn, một tiểu thái giám đang khom người đứng ở trước mặt nàng: “Xin Quận chúa theo nô tài đi gặp một người.”

Đi gặp một người? Tim đập dồn dập, chẳng lẽ là đi gặp Nhậm Quân Tử?

Cáo lui ra ngoài nhỏ giọng hỏi thái giám: “Xin hỏi công công, người muốn gặp là ai?”

“Đến ngài tự nhiên sẽ hiểu.” Tiểu thái giám nói. Doãn Thiên Lương liền không hỏi nữa.

Nhìn tiểu thái giám đi đường cũng không phải Thanh Chỉ cung, chẳng lẽ không phải cho nàng gặp Nhậm Quân tử? Trong lòng lại thoáng qua một người ... cái nha đầu Thanh Uyển công chúa chết tiệt kia. Chẳng lẽ muốn bôi đen nàng?

Nha đầu chết tiệt kia, tốt nhất khách khí cho ta một chút, nếu không như đá cẩm thạch ca ca của ngươi nói, kiên quyết khi dễ lại.

Tiểu thái giám lượn quanh lại lượn quanh, dần dần cũng có thể nghe thấy tiếng ngựa hí chó sủa, Doãn Thiên Lương cẩn thận chuẩn bị, chẳng lẽ muốn đem nàng ném vào chọi trâu? Hay là muốn cùng nàng đua ngựa?

Ngượng ngùng a, hai thứ này bọn họ một chữ cũng không biết.

Rất tốt rất tốt, tiếng ngựa hí chó sủa lại biến mất, tiểu thái giám mang theo nàng lượn quanh đến một đường nhỏ vắng vẻ, đường nhỏ này trồng đầy bụi cây, phải là bụi hoa đi? Nhưng bây giờ là mùa đông cũng chỉ còn màu xám mà thôi.

Không nhìn ra đường nhỏ này còn cố gắng lượn quanh, nếu chính nàng đã sớm lạc vào mê cung, trong lòng lại bắt đầu suy nghĩ, vắng vẻ như vậy chẳng lẽ là đường đến lãnh cung? Nhưng nếu đến lãnh cung Hoàng đế còn không kể nàng làm gì?

Rốt cục phía trước cuối con đường nhỏ, cái nơi cuối cùng đó lại là hai bụi cây hoa đang nở rộ, hoa màu hồng rất là xinh đẹp, lộ ra mềm mại. Dường như cũng không phải là hoa mai, nhưng thật dọa người, trên cây kia treo một người áo đỏ lắc lắc trái phải, tóc dài gần quét đất. Gương mặt đó nhìn rất quen mắt.

Cảnh tượng như thế thấy thế nào cũng giống như phim kinh dị.

“Nhậm cô nương, tiểu Quận chúa đến gặp ngài.” Đến trước mặt người đang treo ngược, tiểu thái giám nói.

Nhậm Quân Tử phảng phất như không nghe thấy, tiếp tục lệch trái lệch phải như lúc đầu, tần số ánh mắt đều không nháy xuống.

Doãn Thiên Lương thấy rõ, một chân Nhậm Quân Tử bị quấn lấy, một chân khác bị quấn ở trên cây khô. Nhìn giống như là bị người treo lên.

“Công công, Nhậm cô nương tại soa có thể như vậy?” Doãn Thiên Lương chỉ chỉ cách luyện này.

“Hồi Quận chúa, Nhậm cô nương mỗi ngày đều treo như vậy, nàng ấy không đói bụng chắc là sẽ không xuống.” Tiểu thái giám nói, lại cung kính khom người: “Hoàng thượng nói trước kia Nhậm cô nương thích nhất Quận chúa, để cho ngài bồi nàng trò chuyện không chừng lại tốt.”

Không được tốt lắm ... ngươi cũng phải nói cho ta biết bệnh thế nào đã.

Tiểu thái giám đi, Doãn Thiên Lương nhìn kỹ bốn phía một chút không có phát hiện thân hình khả nghi nào liền thoáng thả tâm, nhỏ giọng nói: “Nhậm Quân Tử? Là tôi, cô còn nhớ tôi không?”

Nhậm Quân Tử không để ý tới nàng, vẫn lắc qua lắc lại như cũ.

Mặc cho Doãn Thiên Lương nói với cô ấy như thế nào, ánh mắt của cô ấy đều không nháy một cái, thẳng đến gần nửa canh giờ, chợt trong tay áo Nhậm Quân Tử bay ra một sợi dây màu trắng lên cây, thuận thế liền ngồi ở một đoạn dây bền chắc trên cây khô, còn thuận tay hái được đóa hoa cầm trong tay nhìn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...