Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thức ăn dọn xong, Quận vương phi nhiệt tình khuyên nàng ăn, Doãn Thiên Lương buổi sáng ăn ít, buổi trưa không có ăn cộng thêm lại chạy mấy cây số, hiện tại bụng đói đã kêu vang, vì vậy không để ý ánh mắt người bên cạnh ăn ba chén cơm. Ăn xong rồi thấy ngay cả người hầu cũng nhìn mình, Doãn Thiên Lương ngượng ngùng cười cười: “Ta đói quá.” Đều là do nha đầu Thanh Uyển chết tiệt kia, nếu không mình sao lại ...

Quận Vương phi ôn nhu đưa tay về phía mặt của nàng, lau rơi một hột cơm: “Gấp cái gì, hạt cơm cũng dính vào khóe miệng rồi.”

Vội vàng dùng mu bàn tay xoa xoa, thật mất mặt.

“Hương nhi, ngươi mang Tương nhi đi tắm, sau đó an bài nàng ngủ đi, mệt mỏi một đường rồi.” Quận Vương phi nói. Một nha đầu mi thanh mục tú lập tức ứng tiếng đáp.

“Cám ơn phu nhân.” Doãn Thiên Lương ăn uống no đủ, cười cũng đến rực rỡ rồi.

Nàng cười một tiếng, Quận Vương phi cũng cười.

Nàng vừa đi, Quận Vương phi thu cười, nhìn con trai mình: “Tiểu cô nương này thật hợp ý ta, tương lai, ngươi tìm người vợ như vậy cho ta, biết không?”

“Mẹ, ngài cũng đi nghỉ ngơi sớm đi, ta còn có chuyện.” Đá cẩm thạch đứng dậy đi.

Thích ý ngủ một buổi tối, Doãn Thiên Lương dậy sớm đang theo thói quen nhắm mắt ở lại trên giường người thành chữ đại, liền nghe được một tiếng mang theo nụ cười: “Ngủ rất ngon?” Thanh âm gần trong gang tấc, vừa ngẩng đầu, mỹ nhân, đại mỹ nhân.

Có chút mơ hồ, Doãn Thiên Lương cùng người đẹp nhìn nhau chốc lát.

“Ngủ rất ngon, cảm ơn phu nhân.” Doãn Thiên Lương ngồi dậy.

“Nha đầu, ngươi nói thật cho ta, ngươi là con cái nhà ai? Ta không tin ngươi ngàn dặm tìm kiếm huynh trưởng.” Quânh Vương phi cười, ánh mắt cũng rất sắc bén.

“Phu nhân, ta không phải cố ý lừa gạt ngài, chẳng qua là ta ... ta sợ nói ra ngài sẽ không tin, sẽ đem ta đánh đuổi đi.” Doãn Thiên Lương nói càng nói tiếng càng nhỏ.

“Đánh đuổi đi?” Quận Vương phi nghi ngờ.

“Ngày hôm qua ta cũng bởi vì nói thật thiếu chút nữa bị người nha môn đánh bằng roi, cho nên ...” Doãn Thiên Lương nhìn bà, lấy hết dũng khí: “Còn có, vânh nhất nhà các ngươi là người xấu, lại dùng ta vơ vét tài sản ... cha mẹ... nhà ta, cho nên, thật xin lỗi, phu nhân.”

“Vậy người rốt cuộc là người nào?” Trong đôi mắt Quận Vương phi là tò mò.

“Ta ở Sở Châu không sai, cũng là ngàn dặm Bắc thượng, bất quá... không phải tới tìm huynh trưởng, là tới chúc thọ Thái hoàng thái hậu.” Doãn Thiên Lương nói.

Quận Vương phi suy nghĩ một chút: “Ngươi là Quận chúa Trạm vương phủ?”

Doãn Thiên Lương gật đầu một cái.

“Cũng không sai nhiều lắm, khẩu âm là phía nam, khuôn mặt nhỏ bé cũng là phía nam, còn nói đi ngàn dặm, chính ngươi xem một chút, tay nhỏ bé khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại, ngày gió thổi phơi nắng, đứng nói ngàn dặm, mười dặm cũng phải biến dạng. Vậy ngươi tự mình xuất phủ?” Quận Vương phi hỏi.

Doãn Thiên Lương liền nói đại khái lần nữa, cũng không nói mình cố ý lẻn đi, nói mình bị tách ra, sau đó không tìm được.

Nghe nàng mói xong, Quận Vương phi liền nhìn nàng, nàng thấy thế có chút lạnh.

“Phu nhân, ngài không tin?” Doãn Thiên Lương hỏi. Lão Thiên, Bồ Tát, Thánh Mẫu, bọn ta vẫy gọi, mỹ nhân này không tin?

“Ngươi nghĩ về nhà hay là hồi cung?” Quận Vương phi hỏi.

“Về nhà đi.” Doãn Thiên Lương nói, hữu khí vô lực, đoán chừng trở về sẽ bị mắng.

“Sao thế?” Quận Vương phi hỏi.

“Về nhà có thể sẽ bị mắng.” Nói xong thở dài.

Nàng cúi đầu, không nhìn thấy nụ cười tính toán trên mặt Quận Vương phi.

“Nếu như ngươi mấy ngày nữa trở về, bọn họ đau lòng còn không kịp, sẽ không nỡ mắng ngươi đâu.” Quận Vương phi cười nói.

“Cho nên ... phu nhân ngài khích lệ tôi trốn nhà đi sao?” Doãn Thiên Lương nói.

Quận Vương phi lắc đầu một cái: “Không phải là rời nhà trốn đi, là ở trong Quận vương phủ làm khách mấy ngày, đến lúc đó ta cùng phu quân tự mình đưa ngươi trở về, nhìn ở trước mặt chúng ta, cha ngươi và mẫu phi cũng sẽ không mắng.”

Doãn Thiên Lương suy nghĩ một chút, sẽ không bị mắng, đoán chừng sẽ bị chém ... bị Thanh Uyển công chúa cho chém. Ngày hôm qua không trở về còn có thể bịa cái lý do không sai biệt lắm, đi tiếp không trở về chính là cố ý rồi. Bất quá, nghĩ lại, bất kể như thế nào cũng đã kết thù với Thanh Uyển công chúa này rồi, kết thì kết, bế tắc... lớn nhất là chết, nhỏ cũng chết, không có sự khác biệt rồi. Nàng bị xử phạt... vậy thì kéo theo cái đệm lưng a.

“Phu nhân, ngài sẽ không đi mật báo chứ?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Dĩ nhiên không. Ta nha, vẫn muốn con gái, nhìn ngươi thế nào đều giống con gái mà ta muốn, bây giờ ta rất thích ngươi, cho nên mới lưu ngươi ở lại mấy ngày.” Quận Vương phi nói.

“Ta cũng thích ngài, ngài quá đẹp.” Doãn Thiên Lương cuời nói: “Phu nhân, ta ở tại nơi này sẽ không phiền toái đến ... con trai ngài đi?”

“Không có, không cần phải để ý đến hắn .” Quận Vương phi nói.

Nhìn một chút y phục hôm qua của Doãn Thiên Lương, ngửi thấy được mùi mồ hôi cùng mùi tanh của đất, Quận Vương phi thật cao hứng để cho nha hoàn đi lấy mấy bộ quần áo mới, Doãn Thiên Lương nhìn y phục này mới tinh có chút ngượng ngùng: “Phu nhân, đây là của thiếu phu nhân? Cho ta mượn đồ cũ là được rồi, cái này... còn chưa được.”

“Nhà chúng ta chưa có thiếu phu nhân đâu. Ta đây bất quá là gấp gáp trông con dâu làm mấy bộ, đúng lúc người gặp phải.” Quận Vương phi cười nhìn bọn nha hoàn hầu hạ nàng mặc y phục, mặc xong, Quận Vương phi rất là hài lòng: “Ừ, thật vừa người, giống như là làm cho người vậy.”

“Chờ ta về nhà, ta trả ngài mấy bộ.” Doãn Thiên Lương nói.

Ở nhà Quận vương, nói như thế nào đây....

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...