Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chung sống cho tới trưa, Doãn Thiên Lương cảm thấy không khí nơi này nhẹ nhõm hơn Trạm vương phủ nhiều, Quận Vương phi tương đối hoạt bát, rất thích cười, Doãn Thiên Lương phát hiện mình rất thích nhìn bà ấy cười, bà ấy cười như có một loại ma lực, làm cho người ta nhìn liền không rời tầm mắt, muốn cùng cười với bà ấy.

Đá cẩm thạch, Quận Vương phi nói cho nàng biết, đại danh của đá cẩm thạch là Lục Quân Tắc, tên chữ là Thế Lễ, nhà mẹ Quận Vương phi họ Hạ, để cho nàng gọi là Hạ di.

Lục Quân Tắc sáng sớm đã đi ra ngoài, buổi tối trở lại kinh ngạc thấy hai người đang tán ngẫu vui vẻ. Thấy hắn trở lại, Quận Vương phi nói cho hắn biết, các nàng ăn rồi, nếu hắn chưa ăn thì tự mình ăn đi.

Khi hắn ăn cơm, Quận Vương phi kéo Doãn Thiên Lương nói chuyện tiếp.

“Tương nhi à, chúng ta giải đố tiếp đi.” Quận Vương phi nói.

“Hạ di, cái đó, ta có chút mệt mỏi, đi ngủ trước, ngài cũng nghỉ ngơi sớm đi.” Doãn Thiên Lương nói. Đá cẩm thạch ở đó, không khí cũng hóa đá theo.

“Mệt mỏi, đi ngủ sớm một chút đi, Tương nhi, ngày mai chúng ta hãy nói.” Quận Vương phi nói. Bà nói đây là vì không muốn bại lộ thân phận của Doãn Thiên Lương.

“A, tốt. Hạ di ngủ ngon.” Doãn Thiên Lương nói. Trời đất mới chập choạng liền đi.

Nhìn nàng đi, Quận Vương phi ngồi vào bên người con trai: “Một bãi cỏ xanh, đoán một loài hoa.”

Lục Quân Tắc giống như không nghe thấy cứ thế ăn cơm.

“Một bãi có xanh tới một đàn dê, đoán một loại trái cây.” Quận Vương phi không buông tha.

... ...... ...... .......

“Mảnh sân cỏ này lại đến một đám sói, đoán một loại trái cây.” Quận Vương phi nói.

Nói nửa ngày, Lục Quân Tắc ăn cơm xong, nhận lấy khăn nha hoàn đưa lau khóe miệng đứng dậy: “Mẹ, ta còn có chuyện, đi thư phòng trước.”

Nhìn bóng lưng của hắn, Quận Vương phi bĩu môi: “Thế này cũng đoán không ra còn không thừa nhận mình đần...”

Doãn Thiên Lương nằm lỳ ở trên giường tay chống cằm, suy nghĩ hai ngày nữa trở lại Trạm vương phủ sẽ lại chịu loại đãi ngộ gì. Nàng cũng không phải sợ Trạn Vương gia cùng Trạm Vương phi mà là sợ Doãn Thiên Lăng, nàng cảm thấy hắn nhất định nhìn ra cái gì đó không giống.

“Ai, nếu có thể không phải trở về thì tốt.” Doãn Thiên Lương lắc đầu một cái tiếc hận nói. Nếu như mình đến Lục gia ở thì tốt, có một người mẹ hoạt bát sáng sủa cũng không quản mình còn có thể mang theo mình đi giả danh lừa bịp sống phóng túng thì hạnh phúc cớ nào.

Vừa cảm giác ngủ thẳng giấc trời đã sáng, bò dậy ngồi yên một lát cười ngây ngô mọt chút, nàng cư nhiên nằm mơ thấy mẹ Vương phi mà không phải mẹ ruột của mình, hoàn hảo là không có nằm mơ thấy thành nữ nhân của Doãn Thiên Lăng.

Mới vừa được bọn nha hoàn thu dọn xong nha hoàn bên cạnh Quận Vương phi đã tới rồi, nói Vương phi cùng tiểu Vương gia chờ nàng dùng bữa.

Cùng ăn cơm với đã cẩm thạch? Không biết hương vị nước bùn hay là hạt cát đến gần. Bất quá rất tốt, Tiêu Tương mình khi đói bụng thì trong mắt chỉ có thức ăn.

Ăn cơm xong, Lục Quân Tắc nghe nói có “công sai” đi ra cửa, Quận Vương phi lôi kéo nàng đi xem quà tiết trung thu muốn dâng lên, là một bụi San hô đỏ cao gần một thước, chỉ là đồ chơi hạng sang chỉ thấy trên ti vi, Doãn Thiên Lương trừng lớn mắt hạt châu thiếu chút nữa nhào tới đem nó ăn.

Xem xong, hai người không có việc gì, Quận Vương phi không biết là vô ý hay là cố ý bắt đầu nói cuộc sống của đá cẩm thạch, Doãn Thiên Lương mặc du cười nghe nhưng trong đầu thoáng qua toàn bộ đều là San hô đỏ.

Quận Vương phi đang nói đến lịch sử Lục Quân Tắc từ nhỏ đến lớn, chỉ thấy nha hoàn đi vào nói Quận vương trở lại. Quận Vương phi phất tay một cái “Sao trở lại vào lúc này?”

Vừa dứt lời, hai gióng nói vang tới, một đường liền nhẹ nhàng đi vào.

“Ai nha, thật nhiều năm không gặp, thấy Hạ di vẫn xinh đẹp như vậy.” Âm thanh kia... Trực giác Doãn Thiên Lương muốn xoay người không nghe thấy.

“Đây không phải là Thừa Dục sao? Thế nào hôm nay mới đến gặp Hạ di?” Quận Vương phi cười nói.

“Đã muốn đến sớm, sợ Hạ di ngài một đường mệt nhọc, quấy rầy nàng nghỉ ngơi.” Âm thanh cười hì hì chuyển hướng Doãn Thiên Lương: “Vị tiểu thư này là?”

Người ta đã điểm danh chào hỏi, Doãn Thiên Lương mặc dù bất đắc dĩ cũng phải đứng dậy, đang suy nghĩ cùng hắn một không quen biết, hai là nước mắt lưng tròng thì liền nghe Quận Vương phi nói: “A, vị này à, là nghĩa nữ của ta, chưa từng tới kinh thành, vừa đúng mang nàng đi tới xem một chút, Tương nhi, đây là Vọng Phi ca ca.”

Vận may thật kém, cùng cái t*ng trùng động vật này thật là có nghiệt duyên. Hơn nữa yêu thích lớn nhất của t*ng trùng động vật này chính là lật tẩy thân phận của nàng, ném đá lên trên đầu nàng.

“Tương nhi muội muội tốt.” Triển Vọng Phi nói.

“Tương nhi à, không phải ngươi nói có chút không thoải mái sao? Đi về nằm trước đi, một lát ta qua xem ngươi.” Quận Vương phi nói.

Mặc dù cái cớ lấy quá giả nhưng chỉ cần biến mất dưới mí mắt của t*ng trùng động vật thì để cho nàng bị viêm dạ dày hay viêm ruột thừa đều được.

“Vâng, xin lỗi không tiếp được Vọng Phi ca ca rồi.” Nếu không thoải mái, Doãn Thiên Lương lập tức đem vẻ mặt chuyển thành lông mày hơi nhíu miệng nhỏ suy sụp, sắc mặt đỏ thắm không đổi được, coi như nàng nóng rần lên cũng tốt.

“Thân thể Tương nhi muội muội quan trong hơn.” Triển Vọng Phi nói.

Doãn Thiên Lương cảm thấy có chút lạnh, Triển Vọng Phi này lại muốn chơi gì? Chẳng lẽ đợi nàng đi thì vạch trần nàng?

Trở lại trong phòng trái lo phải nghĩ, không ổn. Mất một quận chúa, bên ngoài khẳng định ầm ĩ đi tìm, Triển Vọng Phi nếu chạy đến Trạm vương phủ nói nàng ở chỗ này sống đặc biệt dễ chịu mà che dấu đâu, không chỉ nàng bị chỉnh sửa, sợ rằng Lục gia cũng phải bị Hoàng đế chỉnh, làm liên lụy Hạ di cũng không tốt.

Bất quá nhìn quan hệ của Triển Vọng Phi đối với Lục gia cũng không tệ lắm, nếu hắn không đi mật báo, đợi mấy ngày nữa nàng trở về ăn nói sao về việc mình cố ý không trở về nhà ~~ muốn nói, trừ vợ chồng Trạn vương còn có Nàng người, hơn nữa một so với một lại lịch đều lớn hơn, xong rồi xong rồi, cái đầu bắp cải nàng nghĩ như thế nào lại có chủ ý có nhà không về như thế.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...