Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thứ Nữ Yểu Điệu

Chương 97

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Doãn Thiên Lương động động khóe miệng, anh trai, anh cũng sẽ sống qua ngày chứ? Cái này anh không ném còn cầm về, lãng phí tiền xà phòng giặt cũng đủ cho anh mua một đống mới rồi.

Đôi mắt đẹp của Quận vương phi phóng lớn, sau đó ánh mắt băn khoăn ở giữa hai người, trong đôi mắt bắt đầu có đủ loại màu sắc.

Lục Quân Tắc chậm rãi nhặt khăn lên bỏ vào trong tay áo.

“Lương nhi à, không thoải mái đi? Mau trở về để cho bọn nha hoàn chuẩn bị nước nóng ngâm, thả ít hoa quế.” Quận vương phi nói, nụ cười trên mặt ngày càng rõ ràng.

Ra khỏi cửa, Doãn Thiên Lương càng nghĩ càng thấy mẹ chồng cười rất khả nghi, nhìn một chút Lục Quân Tắc đi ở phía trước, khả nghi, khả nghi rất lớn.

Trở về phòng để cho bọn nha hoàn lấy nước nóng tới rửa mặt, đổi lại y phục, chải lại tóc, Lục Quân Tắc kia vẫn ngồi ở bên cạnh bàn nhàn nhã uống trà nhìn nàng lăn qua lăn lại.

Ánh mắt Doãn Thiên Lương nhìn anh ta uống hai ly trà, kì quái là khăn cũng không rơi xuống.

Rốt cuộc mẹ chồng cười cái gì? Không phải là trên váy và trên cái khăn có chút máu sao ...

Máu – rốt cục Doãn Thiên Lương chú ý tới cái từ mấu chốt này. Chẳng lẽ người đẹp cho là ...

Chết ngất ! Sự lien tưởng của lão thái thái không phải phong phú bình thường.

Nghi ngờ nhìn Lục Quân Tắc một cái, vô cùng hoài nghi người này là cố ý ... Cố ý để cho lão thái thái hiểu lầm. Thế nhưng anh ta làm vậy có lợi gì ?

Bởi vì làm canh cá và Doãn Thiên Lương “tắm”, cho nên cơm tối so với thường ngày chậm nửa canh giờ, Doãn Thiên Lương rất đói, nhưng chờ nồi canh cá mở ra, nha hoàn múc một ít canh vào chén thả trước mặt nàng thì khẩu vị của nàng hoàn toàn không có.

“Lương nhi à, uống chút canh cá bồi bổ than thể.” Bên cạnh nàng, Quận vương phi cười híp mắt nói.

Ách ... lại tới rồi.

Vừa định giải thích một chút, ánh mắt liếc về bên khóe miệng cười của Lục Quân Tắc, Doãn Thiên Lương đem lời ra đến miệng lại nuốt xuống, sau đó gật đầu một cái: “Vâng, con biết, mẹ.”

Một muống lại một muỗng uống canh Doãn Thiên Lương bắt đầu suy nghĩ: Tảng đá chết, anh không phải là muốn xem náo nhiệt sao? Thua thiệt bà cô tôi thật vất vả nghĩ thong suốt sinh con cho anh, anh lại không có thành ý như vậy, đã như vậy anh cũng đừng trách tôi, nhìn đến lúc đó không sinh được cũng không cho anh cưới vợ bé ... Nhịn chết anh ... Được rồi, một lát trở về ở trên giấy viết thêm mấy chữ nữa.

“Lương nhi cười cái gì?” Quận vương phi hỏi.

“A? A, mẹ, hôm nay con thấy được hai con cá rất ngu dung sức đụng nhau, đem mình đụng đến hôn mê.” Doãn Thiên Lương nói.

“Đụng nhau hôn mê? Quả nhiên là con cá ngu.” Quận vương phi cười đến từ ái.

Kế tiếp Doãn Thiên Lương ăn được rất ngon, ăn cơm xong, uống qua trà Doãn Thiên Lương nói mình có chút đau lưng, đi về nghỉ ngơi trước, Quận vương phi cao hứng đến muốn tự mình đưa nàng trở về.

Lục Quân Tắc bị Quận vương phi lưu lại tra hỏi, Doãn Thiên Lương vội vàng trở về phòng, đuổi nha hoàn đi ra ngoài sau đó thật cẩn thận tìm ra tờ “hiệp ước” lừa Lục Quân Tắc ấn dấu tay, đề bút lại thêm mấy chữ. Ai, thật là thông minh, nhìn một chút, vẫn còn dư lại một khoảng trống thật lớn, đoan chừng viết thêm mười điều nữa cũng không thành vấn đề.

Cất xong, kêu nha hoàn đi vào chuẩn bị quần áo cùng hai vốc hoa quế to, nàng muốn ngâm suối nước nóng.

Ngâm mình ở trong cái ao nho nhỏ, Doãn Thiên Lương nhịn không được cười, thật muốn nhìn bộ dạng kinh ngạc của Lục Quân Tắc một chút.

Tắm xong tản tóc ra trở về phòng, khóe miệng Doãn Thiên Lương đều là vui vẻ, nàng thấy Lục Quân Tắc thì càng buồn cười.

Hương Châu lau tóc cho nàng, bọn nha hoàn đã trải tốt chăn, một ngày giày vò đã đến thời gian Doãn Thiên Lương đi ngủ rồi.

Thoải mái khoan khoái nằm ở trên giường, thời tiết hơi lạnh chút, đem chăn che kín cũng thật thoải mái. Lục Quân Tắc kia vẫn còn chưa ngủ, đang cầm sách xem. Người chuyên nghiệp thì phải thường xuyên sạc điện, không dễ dàng a.

Không biết Lục Quân Tắc xem cái gì mà thú vị như vậy, chờ anh ta rón rén nằm ở bên canh nàng thì Doãn Thiên Lương đã ngủ từ Thượng Hải thẳng đến Tô Châu rồi.

Kéo kéo chăn liền nghe Lục Quân Tắc hỏi: “Ta đánh thức nàng à?”

“Không có.” Doãn Thiên Lương qua loa một tiếng che kín chăn ngủ tiếp.

Ngày cũng dần dần lạnh thế nào còn ấm áp? Ấm áp còn có tay? Người này không ngủ được lại tới trêu ghẹo vợ?

“Oh a ...” Nghe một chút âm thanh này, vừa nhìn chính là động dục.

“Khuya lắm rồi, ngủ đi.” Doãn Thiên Lương nói.

Cảm giác tóc bị kéo lại một túm, Doãn Thiên Lương đảo cặp mắt trắng dã, người này không có chút sang ý, giống như toàn thân nàng chỉ có tóc có thẻ đùa giỡn.

“Oh a, vi phu không ngủ được.” Lục Quân Tắc nói.

Uống thuốc ngủ đi.

“Vậy làm sao bây giờ?” Doãn Thiên Lương hỏi. Mức độ cao nhất là cho anh ôm.

“Vi phu muốn ...” Dừng lại ở chỗ này không nói nữa.

Doãn Thiên Lương lập tức thanh tỉnh, muốn? Chuyện đàn ông muốn còn có thể là gì ... đêm động phòng hoa chúc kim bảng đề danh. Không chừng người này vừa nãy xem đúng là “kim bình mai”, “ngọc kiều lê” linh tinh, nếu không hơn nửa đêm người sẽ dung loại âm điều này nói chuyện, nhất định là xem bị kích động.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thứ Nữ Yểu Điệu
Chương 97

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 97
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...