Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tình: Chạy Đi Cho Thoát

Chương 69

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Mở mắt ra!!!”

Cả cơ thể lâng lâng mỏi mệt. Tư Mạn ho khan hai tiếng, mơ màng mở mắt giữa tiếng gọi khẩn trương kia. Đập vào mắt cô là khuôn mặt và mái tóc ướt sũng của James Khải Huân.

Vừa nhìn thấy cô tỉnh lại, ánh mắt cũng sáng lên, thở hắt ra một hơi: “Dọa chết tôi rồi, rõ ràng là còn thở vậy mà không chịu tỉnh lại.”

James Khải Huân tựa hồ như lúc này mới lấy lại được trấn tĩnh, ngồi sang bên cạnh vắt chiếc áo đã ướt sũng của hắn.

Tư Mạn hoa mắt khó nhọc ngồi dậy, quả thật cơ thể cô so với trước đây yếu ớt hơn, có lẽ là vì ở Nghiêm gia chẳng mấy khi vận động lại năm lần bày lượt trúng độc suýt chết. Khả năng tuổi thọ giảm xuống trầm trọng.

Cô ngơ ngác nhìn xung quanh một lượt, nếu là nữ chính trong mấy bộ phim giờ vàng chắc chắn sẽ có biểu tình ‘Đây là đâu? Tôi là ai?”

Thực tế thì cô vẫn chưa mất trí nhớ, cho nên dễ dàng nhớ lại trước khi ngất đi. Cô bị tên James kia đưa đi, đến nửa đường thì phương tiện hư hỏng rơi xuống nơi này.

Đảo mắt một vòng liền thấy nơi này vô cùng quái dị.

Xung quanh bao bọc bởi những ngọn núi cao vút, phiến đá gập ghềnh đồ sộ hiện hữu ngay trước mắt, nhiều nhánh tầm xuân vắt vẻo trên từng ngóc ngách. Cây lá um tùm phủ bóng râm xuống mặt đất mượt mà những đám cỏ. Ngay trung tâm là một dòng sông êm ái được lấp đầy bằng ngột con thác hùng vĩ.

Bóng nước trong suốt trắng tinh khôi thi nhau nhảy múa. Gió lạnh thoang thoảng nhưng lại có cảm giác ấm áp khó tả.

Tuy rằng gần Bắc cực nhưng mặt nước lại không hề bị đóng băng. Mặt trời không đủ can đảm gạt đi tầng mây lạnh lẽo nhưng cũng đủ khiến cho nơi này như tràn ngập ấm nóng. Đơn giản có thể trình bày, nơi này đích thị là:

Phong cảnh hữu tình, vạn lần say mê.

Chốn bồng lai đẹp đẽ này sao có thể tồn tại ở nơi cùng cực lạnh lẽo được nhỉ? Lại không được người ta khai phá làm khu tham quan kiếm tiền đút túi. Thực là uổng phí mà.

Chợt nhớ ra vấn đề trước khi rơi xuống nơi này. Tư Mạn quăng luôn bộ dáng ngắm phong cảnh ra sau đầu, gấp rút tóm cổ áo James gầm lên:

“Nghiêm Trạch! Nghiêm Trạch! Mau đưa tôi quay lại đó.”

Nghe nhắc tới hai chữ Nghiêm Trạch, James đang vắt áo cũng đổi sắc, hất tay cô ra, hừ lạnh đáp: “Cô có biết nơi đó cách chỗ này bao xa không? Ở đây lại vốn dĩ không nằm trong bản đồ, tôi không định hướng được. Thoát ra đây đã khó, hơi sức đâu mà đưa cô trở về.”

“Anh nói cái gì?” Tư Mạn ngơ ngác: “Nơi này không có trong bản đồ? Không thể nào, coi kìa, đẹp nước này, phong tình nước này sao có thể.....” Lại ngờ ngợ một lúc.

Theo tư duy của cô, trong bán kính cả ngàn dặm xung quanh khu vực phía Bắc Canada, không có nơi nào là không có tuyết, khả năng sông hồ ao suối không đóng băng lại cực kỳ hiếm có, huống hồ nơi cô vừa rời khỏi lại có một trận bão tuyết. Lý nào nơi này lại không hề hấn gì, lại tựa hồ một thế giới khác tồn tại ở đây.

Bỗng nhiên cô hốt hoảng chụp lấy cánh tay James, hai mắt mơ hồ nói:

“Chúng ta đi lạc rồi sao?”

James thấy biểu hiện bất an của cô, trầm mặc một hồi mới đáp: “Tôi nghĩ chúng ta không phải lạc. Nơi này vẫn là đất Canada. Vẫn đúng vị trí chúng ta rơi xuống.”

“Vậy tại sao anh lại biết nó không có trên bản đồ.” Cô nghi hoặc.

James đứng dậy, mặc cho áo sơ mi trên người ướt sũng lộ ra vô số những mảng cơ bắp mê hoặc lòng người, hắn vắt áo choàng lên vai, điềm tĩnh đáp:

“Trong phạm vi ảnh hưởng của bão tuyết, không có bất cứ nơi nào có thể tránh đượ, huồng hồ ở đây một hạt tuyết cũng không có, cô không thấy lạ sao? Lại nói nơi này tồn tại thảm thực vật không chịu được lạnh, càng vô lý. Nếu nơi này thật sự tồn tại, ắt hẳn đã sớm được đưa vào kỳ quan thế giới. Thế nhưng chúng ta cái gì cũng không biết, cho nên mới nói nó vốn không tồn tại trên bản đồ.”

Tư Mạn ngờ vực nhìn phong cảnh hữu tình, vô thức mà lưu vào trong mắt địa điểm hữu tình trở thành quái dị. Cô và James đều không nhớ rõ thời điểm rơi xuống nhìn thấy cái gì ở bên dưới, chỉ nhớ rằng đã lao qua một đám mây trắng.

“Không phải cô nghĩ đến mấy thứ phù thủy phép thuật gì gì của đám trẻ con chứ?” James nhìn vẻ mặt suy nghĩ của Tư Mạn, tranh thủ trêu đùa.

“Tôi không trẻ con như vậy.” Cô lườm hắn: “Có giỏi thì anh nói xem, tại sao nơi này lại tồn tại trên mảnh đất lạnh của Canada?”

James thu lại vẻ trêu đùa, xải bước về phía trước, chạm tay vào từng phiến đá đan xen nhau, cảnh vật hoang sơ, dường như không hề bị cái gì gọi là ô nhiễm chạm tới, khí hậu lại phù hợp với con người, chỉ có không khí ấm áp xung quanh là không ổn.

“Tôi đoán đây là thung lũng chết bí ẩn từng được nhắc đến.”

“Thung lũng chết?” Nghe cái tên cũng khiến người ta rùng mình: “Là thung lũng khiến đoàn thám hiểm biến mất không dấu vết vài năm trước ư?”

“Cô biết sao?” James quay đầu, nghi hoặc nhìn Tư Mạn. Lại ba lên một tiếng vỗ trán: “Tôi quên mất, cô là E, cái gì tuyệt mật thì cô đều biết.”

Đúng là như vậy, thông tin về thung lũng chết này là tin mật của Quốc gia, vốn không được thông tin trên đài báo, rất ít người biết về chuyện như thế nào. Chính phủ che dấu là e sợ rất nhiều phương diện đả kích. Dời sự mất tích của đoàn thám hiểm qua một địa phận khác, chuyện này từng giúp Tư Mạn kiếm được không ít tiền vì bán thông tin này cho quốc gia đối nghịch. Cũng vì lẽ đó mà mạng của cô càng tăng giá.

James quăng thử một hòn đá phía sau dòng chảy ngọn thác, phiến đá biến mất mà không bị bật ngược ra, lại vang lên tiếng lạch cạch, chứng tỏ phía sau còn có một hang động. Hắn quay lưng hỏi: “Cô vẫn không tin?”

Tư Mạn quan sát thật kỹ nơi này thêm một lần đáp: “Tôi không rõ.”

James gãi cằm, điềm nhiên nói: “Thực ra trực thăng chúng ta đi vốn dĩ có thể đi thêm vài trăm dặm nữa nhưng nó hỏng lúc nào không hỏng, lại hỏng đúng vị trí này. Lúc tôi để chế độ bay tự động là đi hương Bắc, nhưng khi tôi quay lại, trực thăng lại đi hướng Đông, chênh lệch lại khá là nhiều. Lúc đó tôi đã nhận ra chỗ không ổn.”

James Khải Huân càng nói, Tư Mạn càng lạnh tóc gáy. Cô sợ hãi bước đến gần hắn hơn cảm nhận được hơi người duy nhất ở nơi này. Trấn tĩnh đáp: “Theo tôi nhớ, lúc tôi lấy được thông tin, tờ báo cáo chỉ nói rằng nơi này mơ hồ tồn tại. Vốn dĩ rada không định vị được, máy bay hay trực thăng cũng khó mà tiếp cận. Bao bọc xung quanh là nước, băng và sương mù. Một khi đã đi vào là không thể thoát ra.”

James Khải Huân nghe thông tin của Tư Mạn, càng nhận ra địa điểm quái dị này không hề bình thường như phong cảnh của nó, thuận theo tự nhiên, đẩy Tư Mạn về phía sau lưng hắn, nghiêm mặt đáp:

“Bây giờ đã biết nơi này không thể ở lâu, cô nên ngoan ngoãn đi theo tôi. Còn chưa biết được ở đây tồn tại cái thể loại gì, tốt nhất là nhanh chóng tìm kiếm phương hướng khác.”

Nhìn bóng lưng cao lớn của James che chắn, Tư Mạn lại nhớ đến Nghiêm Trạch, không biết hắn bây giờ như thế nào rồi, bão tuyết kia có làm gì hắn hay không.

“Được. Tôi tin anh.” Tư Mạn tán thành đi theo James. Việc cấp bách bây giờ của cô là đi theo James tìm đường thoát khỏi chốn quái quỷ này. Nếu cô và James chung số phận như đoàn thám hiểm. Cuộc đời cô lại cứ như vậy mà kết thúc.

James nở nụ cười sáng lạng, tuấn tú đầy mị hoặc cầm lấy cổ tay Tư Mạn nói: “Đừng lo. Tôi không tin trên thế giới lại có chỗ làm khó James Khải Huân này.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thượng Tình: Chạy Đi Cho Thoát
Chương 69

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 69
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...