Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trần Tâm Tự Phược

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Đỉnh Sơn vốn là nơi thanh tịnh nhất giới tu chân, quanh năm mây mù bao phủ, tuyết trắng giăng lối như một bức tranh thủy mặc tách biệt khỏi bụi trần. Thế nhưng hôm nay, bức tranh ấy bị x.é to.ạc bởi những vệt lửa ma mị rực đỏ và mùi m.á.u tươi nồng nặc.

Trên quảng trường rộng lớn của môn phái, xác đệ t.ử nằm rải rác. Tuyết vẫn rơi, nhưng không còn là màu trắng tinh khôi mà đã chuyển sang sắc hồng nhạt kinh tâm động phách. Giữa đống đổ nát ấy, một bóng hình đơn độc đứng vững.

Sở Tinh Hà đứng đó, thanh kiếm Trạm Lam trong tay y run rẩy nhẹ, phát ra những tiếng ngân nga sầu thảm. Y phục trắng viền bạc của y đã rách nát nhiều chỗ, m.á.u từ vết thương trên vai chảy dọc theo cánh tay, nhỏ xuống mặt tuyết thành từng đóa hoa mận đỏ thẫm. Gương mặt y tái nhợt, nhưng đôi mắt – đôi mắt chứa đựng cả một dải ngân hà tĩnh lặng – vẫn nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước với một vẻ kiên định đến đau lòng.

"Ngươi cuối cùng cũng trở về." Giọng y thanh lãnh, mỏng manh như sương khói, tan biến ngay khi vừa chạm vào gió tuyết.

Từ trong đám ma khí đen đặc đang cuồn cuộn kéo đến, một tiếng cười trầm đục vang lên, mang theo sự cuồng loạn và mỉa mai tột độ. Không gian dường như đông cứng lại khi một nam t.ử bước ra.

Phó Cửu Nguyệt.

Hắn khoác trên mình bộ hắc y thêu chỉ đỏ rực như những dòng suối m.á.u uốn lượn. Mái tóc đen dài không buộc, xõa tung trong gió lộng, càng làm nổi bật gương mặt sắc sảo, đẹp đến mức tà dị. Đôi đồng t.ử của hắn đã hoàn toàn hóa đỏ – một sắc đỏ của sự hủy diệt và thù hận không thể cứu vãn. Hắn vác trên vai thanh trường đao Hắc Sát, ma khí từ lưỡi đao tỏa ra khiến vạn vật xung quanh đều héo úa.

Hắn bước từng bước chậm rãi về phía Sở Tinh Hà. Mỗi bước chân của hắn như dẫm đạp lên trái tim của y.

"Sư huynh, trăm năm không gặp, Vân Đỉnh Sơn vẫn lạnh lẽo như vậy." Phó Cửu Nguyệt dừng lại cách y ba bước chân, hơi thở mang theo mùi t.ử khí vây lấy y. "Nhưng lòng người ở đây, xem ra còn lạnh hơn cả tuyết đầu mùa."

Sở Tinh Hà khẽ nhắm mắt, ký ức của một trăm năm trước như thác đổ ùa về. Ngày đó, cũng tại nơi này, y đã tận tay đ.â.m thanh Trạm Lam xuyên qua lồng n.g.ự.c trái của thiếu niên trước mặt. Cảm giác mũi kiếm xuyên qua da thịt, tiếng tim đập đứt quãng và ánh mắt bàng hoàng của hắn lúc đó là cơn ác mộng bám đuổi y suốt mỗi đêm thiền định.

"Cửu Nguyệt... dừng lại đi."

"Dừng lại?" Phó Cửu Nguyệt đột ngột gầm lên, hắn tiến sát lại, một tay bóp chặt lấy cằm của Sở Tinh Hà, ép y phải nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của mình. "Ngươi bảo ta dừng lại sau khi chính tay ngươi đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng? Ngươi có biết dưới đáy U Minh không có ánh sáng, chỉ có đám ác quỷ xâu xé linh hồn ta mỗi ngày không?"

Hắn dùng tay còn lại giật phăng lớp áo trước n.g.ự.c mình, để lộ một vết sẹo lồi xám xịt, dữ tợn ngay vị trí trái tim.

"Nhìn cho kỹ đi! Đây là món quà người tặng ta." Hắn nghiến răng, giọng nói run rẩy giữa yêu và hận. "Mỗi khi vết sẹo này đau nhức, ta lại nhớ đến hơi ấm của người, nhớ đến cách người dạy ta cầm kiếm, rồi lại nhớ đến cách người dùng chính thanh kiếm đó để g.i.ế.c ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-1-tuyet-nhuom-tram-lam.html.]

Sở Tinh Hà nhìn vết sẹo đó, hơi thở trở nên dồn dập. Y muốn đưa tay chạm vào, muốn nói rằng nhát kiếm đó đã rút cạn nửa đời tu vi của y để tạo thành một lớp màng bảo hộ linh hồn hắn, nhưng cổ họng y nghẹn đắng. Quy tắc của Thiên Đạo, sự giám sát của chúng tiên... y không thể nói. Nếu nói ra, sự hy sinh bấy lâu nay sẽ trở nên vô nghĩa.

Y chỉ có thể dùng đôi mắt đượm buồn nhìn hắn, khẽ thốt: "Là ta nợ ngươi."

"Phải, ngươi nợ ta! Ngươi nợ ta cả một kiếp người!"

Phó Cửu Nguyệt cười cuồng loạn, hắn đột ngột vung tay, ma khí hóa thành những sợi xích đen kịt quấn chặt lấy tứ chi của Sở Tinh Hà. Trạm Lam rơi keng xuống đất, cắm sâu vào tuyết. Sở Tinh Hà không phản kháng, y đứng yên để mặc cho những sợi xích ma quái kia siết vào da thịt mình.

Hắn ghé sát vào tai y, hơi thở nóng rực phả lên làn da cổ trắng ngần của y, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm:

Ngọc Đinh Đang

"Sở Tinh Hà, c.h.ế.t là quá dễ dàng cho ngươi. Ta sẽ mang ngươi về Cửu U, giam ngươi vào lồng vàng. Ta muốn ngươi phải tận mắt chứng kiến ta đạp đổ cái chính đạo mà ngươi hằng bảo vệ. Ta muốn người phải quỳ dưới chân ta, khóc lóc cầu xin sự tha thứ mà ta sẽ không bao giờ ban phát."

Gió tuyết đột nhiên thổi mạnh, che khuất bóng dáng hai người. Giữa trời đất bao la, chỉ còn lại màu trắng của tuyết và màu đen của ma khí quấn quýt lấy nhau, như một định mệnh không thể tách rời.

Sở Tinh Hà khẽ ho một tiếng, một ngụm m.á.u tươi b.ắ.n lên vạt áo đen của Phó Cửu Nguyệt. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia xót xa cực hạn nhưng nhanh chóng bị sự tàn nhẫn che lấp. Hắn bế bổng y lên, một cái bế mang theo sự chiếm hữu điên cuồng.

"Vân Đỉnh Sơn từ nay không còn Tuyết Linh Tiên Quân nữa."

Hắn quay lưng, bước đi về phía cổng trời đang sụp đổ. Đằng sau họ, tòa kiến trúc nghìn năm của môn phái đổ sập trong lửa đỏ. Sở Tinh Hà tựa đầu vào vai hắn, ý thức dần mơ màng. Y cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ của đối phương sau lớp áo hắc y.

Hắn hận y, nhưng tim hắn vẫn vì y mà rung động.

Y yêu hắn, nhưng tay y đã sớm vấy m.á.u của hắn.

Trần thế này vốn là một cái lồng lớn, mà họ chính là hai kẻ tự dùng tơ tình làm dây xích, buộc chặt lấy nhau cho đến lúc tan thành tro bụi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trần Tâm Tự Phược
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...