Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trần Tâm Tự Phược

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau trận đấu nghịch thiên, Cửu U Điện chìm vào một sự tĩnh lặng đến tàn khốc. Bầu trời vốn cuồn cuộn mây đen nay chỉ còn lại những vệt xám tro tan tác. Phó Cửu Nguyệt ngồi bên bờ Trì Hồn Tuyền, mái tóc bạc trắng xõa dài trên vai, đôi mắt đỏ rực ngày nào giờ đây mang một vẻ u trầm.

Trong vòng tay hắn, Sở Tinh Hà hiện diện như một vầng sáng mờ ảo. Linh thể của y tuy đã ngưng tụ nhưng lại trong suốt như cánh ve, dường như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ khiến y tan vào hư vô. Y nhắm nghiền mắt, tựa đầu vào lồng n.g.ự.c Phó Cửu Nguyệt, nơi nhịp tim của hắn đang đập từng nhịp chậm chạp, nặng nề để duy trì khế ước chung mệnh.

"Tinh Hà, đừng ngủ." Phó Cửu Nguyệt thầm thì, giọng hắn khàn đặc, đôi bàn tay run rẩy cố gắng bao bọc lấy linh thể mờ nhạt ấy. "Người đã hứa sẽ cùng ta đi xem hoa đào nở mà."

Sở Tinh Hà khẽ cử động hàng mi, y mở mắt nhìn hắn, ánh mắt đong đầy nỗi xót xa khi thấy dung mạo hắn tàn tạ vì mình. Y đưa bàn tay hư ảo vuốt ve sợi tóc bạc của hắn: "Cửu Nguyệt... mạng của ta là do người nhặt về. Nhưng linh thể này không có gốc rễ, sớm muộn gì cũng sẽ tan biến. Ngươi đừng phí sức nữa..."

"Ta không cho phép!" Phó Cửu Nguyệt đột ngột gắt lên, nhưng ngay sau đó lại dịu giọng, áp trán mình vào trán y. "Ta đã tìm thấy cách rồi. Trong cổ tịch Ma tộc có ghi lại về 'Cửu Chuyển Liên Hoa Thân'. Chỉ cần dùng tinh huyết của một đại năng tu vi hóa thần làm dẫn, kết hợp với nhụy của Lục Đạo Thanh Liên, ta có thể đúc cho người một nhục thân hoàn mỹ, không nhiễm bụi trần, không vướng nghiệp chướng."

Ngọc Đinh Đang

Sở Tinh Hà khựng lại, đôi mắt mở to: "Tinh huyết hóa thần? Trên đời này người đạt đến cảnh giới đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hơn nữa, lấy đi tinh huyết chẳng khác nào phế bỏ tu vi, thậm chí là mất mạng. Ngươi định đi cướp của ai?"

Phó Cửu Nguyệt không trả lời. Hắn chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn và chua chát. Hắn biết rõ kẻ đạt cảnh giới Hóa Thần gần nhất chính là hắn — kẻ vừa bị Thiên Kiếp đ.á.n.h cho tan tác kinh mạch nhưng vẫn giữ lại được chân nguyên cuối cùng.

Ngày hôm sau, Phó Cửu Nguyệt triệu tập Dạ Ảnh.

"Mang Băng Phách Ngọc Quan ra đây."

Dạ Ảnh bàng hoàng quỳ sụp xuống: "Tôn chủ! Ngọc quan đó là để trấn giữ linh hồn, nhưng nếu người dùng nó để chứa linh thể của Tiên quân, người sẽ phải dùng chân nguyên của mình để sưởi ấm cho nó suốt bốn mươi chín ngày đêm. Với thương thế hiện tại, người sẽ không chịu nổi đâu!"

"Làm theo lệnh ta." Phó Cửu Nguyệt lạnh lùng ra lệnh, sát khí thoáng hiện khiến Dạ Ảnh không dám ho he thêm lời nào.

Sở Tinh Hà được đặt vào trong quan tài bằng ngọc băng trong suốt. Y nằm đó, đẹp tựa một giấc mộng thanh khiết giữa lòng Ma cung u tối. Phó Cửu Nguyệt ngồi xếp bằng bên cạnh, đặt hai tay lên mặt ngọc lạnh buốt. Hắn bắt đầu vận chuyển công pháp, ép từng giọt tinh huyết vàng rực từ trong trái tim mình ra ngoài, truyền vào nhụy hoa Thanh Liên đang đặt trên n.g.ự.c Sở Tinh Hà.

Mỗi giọt tinh huyết thoát ra, gương mặt Phó Cửu Nguyệt lại tái đi một phần. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, thấm đẫm hắc y. Cơn đau từ việc rút cạn chân nguyên còn khủng khiếp hơn cả thiên lôi, nó giống như có ai đó dùng móc sắt từ từ kéo từng sợi gân ra khỏi cơ thể.

Trong cơn mê man, Sở Tinh Hà cảm nhận được một luồng nhiệt lượng nóng bỏng và tinh thuần đang chảy vào linh thể mình. Y thấy nhục thân của mình đang dần hình thành từ những cánh hoa sen, xương trắng như ngọc, da dẻ mịn màng như tuyết. Nhưng y cũng cảm nhận được sự sống của người bên cạnh đang héo hắt đi từng ngày.

Cửu Nguyệt... dừng lại đi... Ta van xin ngươi... y gào thét trong tâm tưởng nhưng linh thể đang trong quá trình tái tạo khiến y không thể thốt ra lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-10-tai-tao-tien-nhan.html.]

Đến ngày thứ bốn mươi chín, khi tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Ma giới, một tiếng nổ thanh tao vang lên trong mật thất. Băng Phách Ngọc Quan vỡ tan, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao trùm lấy không gian.

Giữa màn sương ấy, một nam t.ử mặc y phục trắng tinh khôi từ từ mở mắt. Đó là một Sở Tinh Hà bằng xương bằng thịt, khí chất còn thanh cao và thoát tục hơn cả trước kia. Nhục thân mới của y được đúc từ Thanh Liên và m.á.u của Ma Thần, vừa mang tiên khí vừa có sức mạnh cường đại của ma tộc.

Sở Tinh Hà ngồi dậy, cảm giác thực thể quay trở lại khiến y bàng hoàng. Y đưa tay lên nhìn, rồi vội vàng nhìn sang bên cạnh.

Phó Cửu Nguyệt đang nằm gục bên cạnh bệ đá. Hắn không còn là vị Ma Tôn oai phong lẫm liệt nữa. Tóc hắn bạc trắng hoàn toàn, da dẻ nhăn nheo, hơi thở đứt quãng như một ngọn đèn sắp cạn dầu. Tu vi Hóa Thần của hắn đã tan biến sạch sành sanh để đổi lấy sự sống cho y.

"Cửu Nguyệt!" Sở Tinh Hà lao đến, ôm lấy cơ thể gầy gò của hắn vào lòng.

Y truyền linh lực vào người hắn, nhưng cơ thể Phó Cửu Nguyệt giờ đây như một chiếc bình vỡ, linh lực truyền vào bao nhiêu lại thoát ra bấy nhiêu. Hắn khẽ mở đôi mắt mờ đục, thấy Sở Tinh Hà đã khỏe mạnh, thấy người mình yêu thực sự đã trở lại, hắn nở một nụ cười mãn nguyện nhất trong đời.

"Sư huynh... người đẹp lắm..." giọng hắn nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Cuối cùng... ta cũng... làm được rồi..."

"Ngươi là đồ ngốc! Tại sao phải đổi mạng cho ta?" Sở Tinh Hà khóc nức nở, nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt hắn. "Ta vừa trở về, ngươi định bỏ ta lại sao?"

Phó Cửu Nguyệt đưa bàn tay khô gầy định lau nước mắt cho y, nhưng bàn tay ấy chưa kịp chạm tới đã buông thõng xuống. Hắn lịm đi trong vòng tay y.

Sở Tinh Hà ôm chặt lấy hắn, đôi mắt y đột ngột chuyển sang màu xanh lam rực rỡ. Y nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen của chính đạo đang một lần nữa tụ tập bên ngoài Ma giới. Họ cảm nhận được sự ra đời của một nhục thân tiên linh hoàn mỹ và muốn đến chiếm đoạt.

"Bọn chúng đến rồi." Sở Tinh Hà nói, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương. Y đặt Phó Cửu Nguyệt nằm xuống nhẹ nhàng, cầm lấy mảnh vỡ của thanh Trạm Lam.

Dưới tác động của linh lực mới, mảnh vỡ ấy tự động gắn kết lại, nhưng không còn là màu xanh của biển cả mà là màu xanh của tà hỏa địa ngục.

"Trăm năm trước, ta vì chính đạo mà g.i.ế.c ngươi. Trăm năm sau, ta vì ngươi mà g.i.ế.c cả chính đạo."

Sở Tinh Hà đứng dậy, tà áo trắng tung bay trong gió lộng. Y bước ra khỏi mật thất, đối mặt với vạn quân đang vây hãm bên ngoài.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trần Tâm Tự Phược
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...