Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trần Tâm Tự Phược

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vọng Tiên Đài vốn là nơi cao nhất của Cửu U Điện, từ đây có thể phóng tầm mắt qua làn sương mù đen đặc để thấy mập mờ những đỉnh núi của nhân giới xa xôi. Thế nhưng, cái tên "Vọng Tiên" nay lại trở thành một lời mỉa mai cay đắng. Nó không còn là nơi để ngắm nhìn tiên cảnh, mà là một pháp trường lộng gió, nồng nặc mùi t.ử khí.

Sáng sớm, mây đen ùn ùn kéo đến che lấp cả chút ánh sáng leo lét của mặt trời ma giới. Sở Tinh Hà bị giải đến đài cao. Y chỉ mặc một lớp áo đơn mỏng manh, xiềng xích dưới chân kéo lê trên nền đá sần sùi phát ra những âm thanh khô khốc. Gió lộng thổi bay mái tóc đen không còn trâm cài, khiến y trông như một đóa hoa trắng lạc lõng giữa đầm lầy hắc ám.

Phó Cửu Nguyệt ngồi trên bảo tọa bằng xương thú, tay chống cằm, đôi mắt đỏ rực lười biếng nhìn xuống những tù binh đang quỳ phía dưới. Đó là mười vị đệ t.ử tinh anh của các tông môn bị hắn bắt sống trong trận chiến ở Vân Đỉnh Sơn.

"Sư huynh, người nhìn xem, những kẻ này có quen mặt không?" Phó Cửu Nguyệt khẽ phất tay.

Sở Tinh Hà nhìn xuống, đồng t.ử co thắt. Trong số đó có cả đệ t.ử nhỏ tuổi nhất của y – Tiểu Linh, đứa trẻ từng lén hái đào cho y mỗi mùa xuân. Giờ đây, khuôn mặt non nớt ấy đầy những vết m.á.u và sự sợ hãi tột cùng.

"Cửu Nguyệt, bọn trẻ vô tội. Có hận thù gì, cứ trút lên đầu ta." Sở Tinh Hà khàn giọng, y bước lên một bước nhưng sợi xích sắt lập tức siết chặt khiến y quỵ ngã xuống nền đá.

Phó Cửu Nguyệt đứng phắt dậy, bước đến trước mặt y, nâng cằm y lên: "Vô tội? Trăm năm trước, lúc ta bị vạn dân phỉ nhổ, lúc ta bị người đ.â.m nhát kiếm này, có ai nói ta vô tội không? Sự chính đạo của các người chính là dùng m.á.u của kẻ khác để xây đài danh vọng. Hôm nay, ta sẽ dùng m.á.u của chúng để tế cho nỗi đau của ta."

Hắn đột ngột vung tay, thanh đao Hắc Sát hiện ra trong không trung, tỏa ra luồng sát khí ngút trời.

"Đừng!" Sở Tinh Hà hét lên, y dùng hết chút sức tàn, lao đến ôm lấy chân Phó Cửu Nguyệt. "Ta xin ngươi... Cửu Nguyệt, đừng để tay mình nhúng thêm m.á.u của những kẻ vô danh này. Ngươi không phải là kẻ sát nhân m.á.u lạnh, ngươi là thiếu niên đã từng cứu một chú chim sẻ bị thương dưới mưa..."

Phó Cửu Nguyệt khựng lại. Ký ức về chú chim sẻ năm ấy đột ngột dội về. Ngày đó, y đã cùng hắn băng bó cho nó, ánh mắt y dịu dàng biết bao. Nhưng ngay sau đó, hình ảnh y đ.â.m hắn lại đè lên, bóp nát chút ấm áp vừa nhen nhóm.

"Thiếu niên đó đã c.h.ế.t rồi! C.h.ế.t dưới kiếm Trạm Lam của người rồi!"

Ngọc Đinh Đang

Hắn thô bạo đá văng y ra, vung đao về phía các đệ tử. Một luồng đao khí đen ngòm lao đi như rồng dữ. Sở Tinh Hà không kịp suy nghĩ, y c.ắ.n đầu lưỡi, dùng Huyết Tế để cưỡng ép mở ra một tầng kết giới linh lực mỏng manh trước mặt các đệ tử.

Bùm!

Tiếng nổ vang dội. Đao khí va chạm với kết giới. Sở Tinh Hà bị chấn động văng ngược ra sau, đập mạnh vào cột đá, ngụm m.á.u tươi phun ra nhuộm hồng cả n.g.ự.c áo. Kết giới tan vỡ, nhưng các đệ t.ử tạm thời giữ được mạng sống.

Phó Cửu Nguyệt nhìn thấy y dùng đến cả mạng sống để bảo vệ lũ người kia, cơn ghen tuông và phẫn nộ bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn bước đến, nắm lấy cổ áo y, nhấc bổng y lên:

"Người vì bọn chúng mà ngay cả tính mạng cũng không cần? Vậy còn ta? Một trăm năm qua, người có từng vì ta mà đau lòng một khắc nào không?"

Sở Tinh Hà hơi thở thoi thóp, y nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng một nỗi sầu bi vạn cổ. Y muốn nói: Ta không chỉ đau lòng một khắc, mà mỗi nhịp tim ta đập suốt trăm năm qua đều là để gọi tên ngươi. Nhưng y chỉ có thể thốt ra: "Cửu Nguyệt... quay đầu lại đi..."

"Ta đã không còn đường để quay đầu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-4-vong-tien-dai.html.]

Đúng lúc đó, một vị trưởng lão trong nhóm tù binh chợt cười lớn, giọng điệu đầy khinh bỉ: "Phó Cửu Nguyệt, ngươi tưởng Sở Tinh Hà cứu ngươi sao? Nhìn cho kỹ đi! Hắn đ.â.m ngươi là để lấy lòng thiên hạ, giờ hắn bảo vệ chúng ta cũng chỉ là để giữ lấy cái danh hiệu 'Tiên quân' giả tạo của hắn thôi! Loại người như hắn, tâm cơ sâu xa, ngay cả người thân nhất cũng g.i.ế.c được, ngươi lại còn tơ tưởng sao?"

Phó Cửu Nguyệt xoay người, ánh mắt đỏ rực quét qua vị trưởng lão kia. Hắn không nói một lời, chỉ phất tay một cái, một luồng ma hỏa lập tức thiêu rụi kẻ vừa lên tiếng thành tro bụi trong tiếng hét t.h.ả.m khốc.

Không gian bỗng chốc im lặng đến đáng sợ. Phó Cửu Nguyệt quay lại nhìn Sở Tinh Hà. Hắn thấy y đang run rẩy, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì đau đớn cho sự tàn sát đang diễn ra.

Hắn đột nhiên cười, nụ cười mang theo sự vỡ vụn. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của kết giới linh lực vừa tan biến. Trên mảnh vỡ ấy, hắn thoáng thấy một tia sáng màu lam nhạt kỳ lạ – không phải linh lực thuần túy của tiên môn, mà mang theo hơi thở của Mệnh Hồn.

Phó Cửu Nguyệt là thiên tài tu hành, hắn lập tức nhận ra điều bất thường. Linh lực của Sở Tinh Hà đã cạn kiệt từ lâu, tại sao y vẫn còn có thể xuất chiêu? Trừ khi... y đang rút cạn tuổi thọ và linh hồn của chính mình để duy trì một điều gì đó.

Hắn nắm lấy tay Sở Tinh Hà, truyền một luồng ma khí vào thăm dò kinh mạch của y. Càng đi sâu, mặt Phó Cửu Nguyệt càng tái nhợt. Kinh mạch của y xơ xác như những cánh hoa tàn sau bão, linh căn rạn nứt hoàn toàn. Đặc biệt là tại vị trí linh phủ, có một khối năng lượng màu trắng đang bao bọc lấy một vật gì đó rất quen thuộc.

Đó là... một mảnh linh hồn của hắn?

Phó Cửu Nguyệt chấn động, tay hắn run lên bần bật. Hắn nhìn người nam t.ử đang nằm bất tỉnh trong vòng tay mình. Máu của Sở Tinh Hà vẫn không ngừng chảy, thấm ướt cả tay hắn, nóng hổi và đau xót.

"Sở Tinh Hà... ngươi đã làm gì?" hắn thì thầm, giọng nói lạc đi.

Hắn đột ngột bế ngang y lên, hét lớn với đám thuộc hạ: "Lôi tất cả bọn chúng xuống ngục tối! Không có lệnh của ta, không ai được động vào một sợi tóc của chúng!"

Phó Cửu Nguyệt dùng tốc độ nhanh nhất lao về điện tẩm. Hắn không còn quan tâm đến việc hành hạ hay trả thù nữa. Nỗi sợ hãi về việc người này sẽ biến mất vĩnh viễn đột nhiên lấn át mọi căm hận trong hắn.

Tại phòng ngủ, hắn đặt y xuống giường, điên cuồng lục tìm trong túi càn khôn những loại đan d.ư.ợ.c giữ mạng tốt nhất. Hắn mớm t.h.u.ố.c cho y bằng chính môi mình, tay run rẩy lau đi những vệt m.á.u trên môi y.

"Người không được c.h.ế.t... Sở Tinh Hà, ta chưa cho phép người c.h.ế.t!"

Trong cơn mê sảng, Sở Tinh Hà khẽ cử động môi, thều thào một cái tên đã cũ: "Cửu... Nguyệt... chạy đi... đừng quay lại..."

Đó là câu nói y đã hét lên vào cái đêm trăm năm trước, trước khi nhát kiếm Trạm Lam vung xuống. Lúc đó hắn quá đau đớn nên không nghe thấy, nhưng giờ đây, trong không gian tĩnh lặng của ma cung, câu nói ấy như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào tâm trí Phó Cửu Nguyệt.

Hắn bàng hoàng nhận ra, nhát kiếm đó... có lẽ không phải là sự phản bội, mà là một sự cứu chuộc đẫm m.á.u mà hắn chưa bao giờ hiểu thấu.

Trời bên ngoài Vọng Tiên Đài bắt đầu đổ mưa. Mưa ma giới đen ngòm, lạnh buốt, như muốn gột rửa đi lớp m.á.u tươi trên nền đá, nhưng lại không thể xóa sạch những vết thương trong lòng hai kẻ vốn đã lún sâu vào vũng lầy của yêu và hận.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trần Tâm Tự Phược
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...