Gió phương Bắc mang theo những lưỡi d.a.o băng giá, cắt vào da thịt của bất kỳ kẻ nào dám đặt chân đến vùng đất c.h.ế.t. Bắc Hải là nơi tận cùng của thế gian, nơi mà linh khí bị đóng băng và thời gian dường như ngưng đọng trong những khối băng vĩnh cửu.
Trên một con thuyền lá tre nhỏ nhoi giữa biển băng, Sở Tinh Hà ngồi ở mũi thuyền, một tay giữ mái chèo, một tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Phó Cửu Nguyệt.
Phó Cửu Nguyệt lúc này được bọc trong lớp áo lông cáo dày sụ, gương mặt hắn vốn dĩ sắc sảo nay lại tái đi, hơi thở mỏng manh như sợi chỉ. Mái tóc bạc trắng của hắn hòa lẫn vào màu tuyết rơi, khiến hắn trông như một vị tiên ông đã thấu tận hồng trần. Mất đi tu vi, hắn giờ đây chỉ là một người phàm yếu ớt, ngay cả cái lạnh này cũng có thể lấy đi mạng sống của hắn.
"Cửu Nguyệt, gần đến rồi. Ta thấy ánh sáng của cực quang." Sở Tinh Hà khẽ nói, giọng y dịu dàng như gió xuân, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt xung quanh.
Y truyền một luồng linh lực ấm áp sang cho hắn. Hiện tại, Sở Tinh Hà chính là một chiếc lò sưởi di động, dùng chân nguyên tinh khiết từ Thanh Liên để bảo vệ tâm mạch cho Phó Cửu Nguyệt.
Phó Cửu Nguyệt khẽ mở mắt, nhìn những dải ánh sáng xanh tím nhảy múa trên bầu trời. Hắn mỉm cười, giọng nói thều thào: "Tinh Hà, người xem... tuyết ở đây còn đẹp hơn ở Vân Đỉnh Sơn."
"Phải, nhưng nó quá lạnh." Sở Tinh Hà thắt lại lồng ngực. Y không dám nói rằng trái tim y đang run rẩy mỗi khi cảm nhận được nhịp tim của hắn chậm lại.
Họ cập bến vào một hòn đảo băng cô độc. Theo lời đồn đại, Sinh Mệnh Thạch nằm sâu trong hang đá của Thần thú Trấn Hải. Tuy nhiên, trước khi họ kịp tiến vào hang, một bóng người cao lớn đã đứng chắn ở lối vào.
Đó là một nam t.ử mặc giáp bạc, tay cầm trường thương, ánh mắt sắc lẹm như băng giá nghìn năm.
"Dừng bước. Kẻ phàm trần và linh thể không được phép chạm vào báu vật của Bắc Hải." Giọng nói của người kia uy nghiêm, mang theo áp lực của một vị bán thần.
Ngọc Đinh Đang
Sở Tinh Hà bước lên phía trước, chắn trước mặt Phó Cửu Nguyệt. Y không rút kiếm, mà chắp tay hành lễ: "Tại hạ Sở Tinh Hà, không có ý mạo phạm thần linh. Chỉ vì người này vì cứu ta mà tổn hại thọ nguyên, ta cầu xin Sinh Mệnh Thạch để nối lại mạch sống cho hắn. Xin các hạ khai ân."
Vị hộ vệ Bắc Hải nhìn Sở Tinh Hà, rồi nhìn sang Phó Cửu Nguyệt đang ngồi bệt trên tuyết, ánh mắt hắn thoáng hiện sự ngạc nhiên: "Một người là tiên cốt đúc từ sen, một người là Ma tôn mất hết tu vi. Các ngươi... chính là cặp đôi đã gây náo loạn tam giới sao?"
"Danh hão mà thôi." Sở Tinh Hà trầm giọng. "Ta chỉ là kẻ đang níu giữ người mình yêu."
"Muốn lấy đá, phải qua được ba tầng Băng Sát Trận của ta." Vị hộ vệ lạnh lùng nói. "Mỗi tầng sẽ rút đi một phần tu vi của ngươi. Nếu ngươi vượt qua, ngươi có thể lấy đá. Nếu không, cả hai sẽ hóa thành tượng băng tại đây vĩnh viễn."
Sở Tinh Hà quay lại nhìn Phó Cửu Nguyệt. Phó Cửu Nguyệt lắc đầu, đôi mắt đỏ ngầu vì xúc động: "Đừng... Tinh Hà, không đáng..."
"Với ta, không có gì là không đáng."
Sở Tinh Hà mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng một sự quyết tuyệt vạn cổ. Y tháo lớp áo choàng bên ngoài, khoác lên người Phó Cửu Nguyệt, sau đó bước vào vòng trận pháp đầu tiên.
Tầng thứ nhất: Băng Châm Thấu Cốt.
Hàng vạn mũi kim bằng băng mảnh như lông tơ lao vút về phía y. Sở Tinh Hà không dùng kiếm che chắn, y dùng chính thân thể mình để che chở hướng gió đang thổi về phía Phó Cửu Nguyệt. Từng mũi kim đ.â.m xuyên qua lớp áo trắng, găm vào da thịt y. Máu đỏ thấm ra, nhưng y không hề nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-12-tuyet-trang-bac-hai.html.]
Tầng thứ hai: Hàn Băng Phệ Hồn.
Linh lực trong người Sở Tinh Hà bắt đầu đông cứng. Y cảm thấy linh hồn mình như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, kéo ra khỏi nhục thân. Y quỵ xuống, đôi tay run rẩy cắm sâu vào tuyết để giữ vững thân mình.
"Tinh Hà!" Phó Cửu Nguyệt từ phía sau kêu lên, hắn cố gắng bò về phía y nhưng hơi lạnh khiến hắn ngã gục.
Nghe thấy tiếng gọi của hắn, ý chí của Sở Tinh Hà bùng cháy. Y nghiến răng, đứng bật dậy. Một luồng linh quang màu xanh lam bộc phát từ tâm mạch, đ.á.n.h tan hơi lạnh đang vây hãm. Y bước tiếp.
Tầng thứ ba: Tâm Ma Cảnh.
Trong không gian mịt mù, Sở Tinh Hà thấy mình quay lại cái ngày trên đỉnh Phù Dao. Y thấy mình đang cầm thanh Trạm Lam, chuẩn bị đ.â.m vào n.g.ự.c Phó Cửu Nguyệt. Nhưng lần này, hình ảnh Phó Cửu Nguyệt không còn nhìn y bằng ánh mắt bàng hoàng, mà là ánh mắt căm hận tột cùng.
"Ngươi g.i.ế.c ta một lần, giờ lại muốn dùng lòng thương hại để bố thí sao? Sở Tinh Hà, ta hận ngươi!" – Hình bóng ấy hét lên.
Sở Tinh Hà đứng yên, nước mắt rơi xuống mặt băng. Y thì thầm: "Nếu người hận ta, ta sẽ dùng cả đời này để người hành hạ. Nhưng ta không bao giờ buông tay người lần nữa."
Y vung tay, c.h.é.m tan ảo ảnh. Tâm ma vỡ vụn.
Khi Sở Tinh Hà bước ra khỏi trận pháp, y đã kiệt sức, mái áo trắng nhuộm đầy m.á.u tươi. Vị hộ vệ Bắc Hải im lặng hồi lâu, rồi thở dài, né sang một bên đường.
"Tình sâu đến mức này, Thiên đạo cũng phải nhắm mắt. Đi đi, Sinh Mệnh Thạch nằm ở phía sau tảng đá lớn kia."
Sở Tinh Hà loạng choạng đi đến, nhặt lấy viên đá phát ra ánh sáng xanh lục tràn đầy sinh cơ. Y không màng đến vết thương của chính mình, vội vàng quay lại phía Phó Cửu Nguyệt.
Y đặt viên đá lên n.g.ự.c hắn. Một luồng sinh khí mạnh mẽ như dòng nước mùa xuân chảy vào cơ thể héo úa của Phó Cửu Nguyệt. Mái tóc bạc của hắn không đen trở lại, tu vi cũng không hồi phục, nhưng sắc mặt hắn bắt đầu có huyết sắc, hơi thở dần trở nên sâu và ổn định hơn. Thọ nguyên của hắn đã được nối lại.
Phó Cửu Nguyệt tỉnh dậy, thấy Sở Tinh Hà đang nằm gục trên n.g.ự.c mình, y phục rách nát và đầy vết thương. Hắn ôm lấy y, nước mắt rơi lã chã.
"Người thật là... đồ ngốc... tại sao luôn phải làm mình đau vì ta?"
Sở Tinh Hà mệt mỏi tựa vào vai hắn, khẽ cười: "Bởi vì ta nợ người một trăm năm... Giờ đây, chúng ta có cả ngàn năm để cùng nhau già đi."
Dưới ánh cực quang tuyệt đẹp của Bắc Hải, hai bóng hình dựa vào nhau.
Dẫu biết rằng, phía trước có thể vẫn còn những sóng gió từ chính đạo hay ma giới, nhưng giữa cái lạnh thấu xương của Bắc Hải, họ đã tìm thấy mùa xuân ấm áp nhất của đời mình.
--------------------------------------------------