Cửu U Điện chưa bao giờ yên ả, nhưng sau đêm cướp được Lục Đạo Thanh Liên, bầu không khí nơi đây đặc quánh sát khí. Tin tức về việc Ma Tôn đại náo thánh địa Vô Thượng Tông, lấy đi báu vật nghìn năm để cứu "phản đồ" Sở Tinh Hà đã chấn động cả tu chân giới.
Trên chiếc giường hắc ngọc, Sở Tinh Hà đã có thể ngồi dậy. Nhờ d.ư.ợ.c lực của Thanh Liên, linh căn của y đang dần khép miệng vết thương, nhưng hơi thở vẫn còn yếu ớt. Y nhìn Phó Cửu Nguyệt đang ngồi thiền định dưới sàn, gương mặt hắn nhợt nhạt, những đường gân m.á.u đỏ rực thỉnh thoảng lại nổi lên trên cổ – đó là phản phệ của Cộng Mệnh Khế. Mỗi khi y cảm thấy một chút ấm áp, có nghĩa là hắn đang gánh chịu cái lạnh thấu xương thay y.
"Cửu Nguyệt, dừng lại đi." Sở Tinh Hà bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt đá lạnh ngắt. Y quỳ xuống bên cạnh hắn, áp đôi bàn tay gầy gò lên vai hắn. "Ngươi cứ tiếp tục như vậy, chưa đợi được chính đạo đến đây, ngươi đã tự hủy hoại mình rồi."
Phó Cửu Nguyệt mở mắt, đôi đồng t.ử đỏ rực dần thu lại. Hắn cầm lấy tay y, đan chặt những ngón tay vào nhau, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định: "Hủy hoại thì đã sao? Trăm năm trước ta mất người, thế gian này với ta chỉ là một mảnh đất c.h.ế.t. Giờ người ở đây, dù là vạn tiễn xuyên tâm, ta cũng thấy đáng giá."
Sở Tinh Hà xót xa vô ngần. Y dựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen dài đổ xuống như suối. "Nhưng họ sắp đến rồi, đúng không? Tứ đại tông môn... bọn họ sẽ không để yên chuyện này."
Phó Cửu Nguyệt im lặng. Hắn không muốn nói cho y biết rằng bên ngoài kết giới của Cửu U, mây mù của chính đạo đã bắt đầu kéo đến. Hàng ngàn phi kiếm đang bao vây hắc thành, chỉ chờ một hiệu lệnh để san bằng nơi này.
Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng vang dội từ phía cổng trời Ma giới. Đó không phải tiếng chuông báo tử, mà là tiếng chuông "Thanh Trừng" của giới tu tiên.
"Ma đầu Phó Cửu Nguyệt! Giao trả thánh vật, nộp ra phản đồ Sở Tinh Hà, nếu không hôm nay Cửu U Điện sẽ thành bình địa!"
Tiếng quát tháo mang theo linh lực hùng hậu truyền vào tận bên trong tẩm điện. Sở Tinh Hà đứng bên cửa sổ, nhìn qua làn sương mù đen đặc, thấy rõ những gương mặt quen thuộc. Đó là những vị sư thúc, sư bá từng dạy y cầm kiếm; là những đồng môn từng cùng y uống rượu dưới ánh trăng. Giờ đây, trong mắt họ, y không còn là "Tinh Hà tiên quân" mà là một kẻ nhơ nhuốc, một vết nhơ cần phải gột rửa bằng máu.
Phó Cửu Nguyệt khoác lên mình bộ chiến bào hắc kim, cầm lấy trường đao Hắc Sát. Hắn quay lại nhìn Sở Tinh Hà, ánh mắt thoáng qua một tia lưu luyến nhưng nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp.
"Ở yên đây. Đừng ra ngoài. Ta sẽ giải quyết chúng."
"Ngươi định giải quyết thế nào?" Sở Tinh Hà nắm chặt lấy vạt áo hắn. "Ngươi đang mang trọng thương, linh lực chỉ còn lại năm phần. Ngươi ra đó chẳng khác nào nộp mạng!"
"Ta là Ma Tôn, ta không biết chữ 'sợ'." Phó Cửu Nguyệt gỡ tay y ra, giọng nói trở nên cứng rắn. "Nhưng ta biết một điều: ta không để bất kỳ ai mang người đi khỏi ta một lần nữa."
Hắn quay người bước đi, bóng lưng cô độc và ngạo nghễ khuất dần sau cánh cửa đá. Sở Tinh Hà đứng c.h.ế.t lặng. Y biết tính cách của Phó Cửu Nguyệt, hắn sẽ chiến đấu đến giọt m.á.u cuối cùng. Nhưng y cũng biết sự lợi hại của "Vạn Tiên Trận" mà chính đạo đang bày ra bên ngoài. Đó là trận pháp chuyên dùng để diệt Ma Thần, và kẻ cầm đầu trận pháp ấy... chính là sư phụ của y, người đã dạy y rằng: Vì đại cục, không có gì là không thể hy sinh.
"Đại cục..." Sở Tinh Hà cười cay đắng, nước mắt trào ra. "Tại sao đại cục của các người luôn phải dùng mạng sống của hắn để đổi lấy?"
Y quay vào trong, cầm lấy thanh kiếm Trạm Lam đang nằm lặng lẽ trên giá. Thanh kiếm này từng đ.â.m hắn, giờ đây, nó sẽ được dùng để bảo vệ hắn. Y bắt đầu vận chuyển linh lực mới phục hồi, cảm giác đau đớn như xé rách kinh mạch lại ập đến, nhưng y không quan tâm.
Y cắt ngón tay mình, vẽ lên lưỡi kiếm một đạo huyết phù. Đây là cấm thuật của Vân Đỉnh Sơn – "Hồn Kiếm Hợp Nhất". Dùng linh hồn làm mồi nhửa, phát huy sức mạnh vượt mức giới hạn, nhưng cái giá phải trả là sau trận chiến, nguyên thần sẽ tiêu tán.
Bên ngoài cổng Cửu U Điện, m.á.u đã bắt đầu đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-7-lua-chon.html.]
Phó Cửu Nguyệt như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, đao khí của hắn c.h.é.m nát từng lớp lá chắn linh lực. Nhưng đám người chính đạo quá đông, họ dùng chiến thuật tiêu hao, từng lớp từng lớp đệ t.ử lao vào để mài mòn thể lực của hắn.
"Phó Cửu Nguyệt, nộp mạng đi!" Tông chủ Vô Thượng Tông hô lớn, phất cờ lệnh. Vạn đạo kiếm quang từ trên trời giáng xuống như mưa rào, bao phủ lấy vị trí của Ma Tôn.
Phó Cửu Nguyệt quỵ xuống một gối, hắn dùng Hắc Sát chống đỡ, ma hỏa trên người bốc lên ngùn ngụt nhưng rõ ràng đang dần lụi tắt. Lồng n.g.ự.c hắn đau nhói – dấu hiệu cho thấy Sở Tinh Hà bên trong cũng đang gặp nguy hiểm hoặc đang làm điều gì đó dại dột.
"Tinh Hà... không được..." Hắn thì thầm, m.á.u từ miệng vết thương trên vai nhuộm đỏ cả cánh tay.
Ngọc Đinh Đang
Ngay lúc vạn đạo kiếm quang sắp xuyên thấu thân thể Phó Cửu Nguyệt, một đạo ánh sáng xanh lam rực rỡ đột ngột x.é to.ạc màn sương đen, lao ra chắn trước mặt hắn.
Keng! Keng! Keng!
Những tiếng va chạm kim loại vang dội. Sở Tinh Hà đáp xuống, tà áo trắng bay phấp phới giữa chiến trường đầy m.á.u và lửa. Thanh Trạm Lam trong tay y tỏa ra hào quang rực rỡ chưa từng có, ép lùi hàng trăm phi kiếm của đối phương.
"Sở Tinh Hà! Ngươi quả nhiên đã sa đọa vào ma đạo!" Sư phụ của y bước ra, gương mặt già nua đầy vẻ thất vọng. "Ngươi có biết mình đang làm gì không? Ngươi đang đứng về phía kẻ thù của chúng sinh!"
Sở Tinh Hà không nhìn sư phụ, y chỉ nhìn Phó Cửu Nguyệt đang bàng hoàng dưới đất. Y nhẹ nhàng nói, giọng nói truyền khắp chiến trường:
"Chúng sinh của các người có hàng ngàn vị tiên nhân bảo vệ. Còn hắn... hắn chỉ có một mình ta."
Y quay lại nhìn vạn người phía trước, ánh mắt thanh lãnh không một chút sợ hãi: "Muốn g.i.ế.c hắn, trước tiên hãy bước qua xác của Sở Tinh Hà này."
Phó Cửu Nguyệt gượng dậy, hắn nắm lấy tay y, giọng run rẩy: "Ta đã bảo người ở trong đó mà! Tại sao người lại dùng đến Hồn Kiếm? Người muốn biến mất vĩnh viễn sao?"
"Cửu Nguyệt, nghe ta." Sở Tinh Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như đêm trăng mười lăm năm trước. "Một trăm năm trước ta đã nợ ngươi một mạng. Hôm nay, ta trả lại cho ngươi."
Y đột ngột đẩy Phó Cửu Nguyệt lùi lại phía sau kết giới Ma cung, còn y thì lao thẳng vào trung tâm của Vạn Tiên Trận. Thanh Trạm Lam phát nổ, hóa thành vạn mảnh vụn linh hồn rực rỡ, tạo thành một bức tường ánh sáng khổng lồ ngăn cách giữa Ma giới và Nhân giới.
"Không! Tinh Hà!" Phó Cửu Nguyệt điên cuồng đập vào bức tường ánh sáng, nhưng y đã dùng toàn bộ nguyên thần để tạo ra nó, một khi đã hình thành, dù là thần hay ma cũng không thể phá vỡ trong vòng ba ngày.
Đó là sự lựa chọn của Sở Tinh Hà. Y dùng tính mạng mình để tạo ra một khoảng không gian hòa bình ngắn ngủi, buộc cả hai bên phải dừng lại. Y đứng giữa ranh giới, bóng hình trắng muốt dần trở nên nhạt nhòa, tan biến vào hư không.
Gió thổi qua chiến trường, chỉ còn lại tiếng gào thét tuyệt vọng của Phó Cửu Nguyệt và sự im lặng đáng sợ của đám người chính đạo. Họ đã thắng, nhưng tại sao trong lòng ai nấy đều cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương?
Trên nền đá lạnh, chỉ còn lại một mảnh vỡ của thanh Trạm Lam, lấp lánh như một giọt nước mắt vĩnh hằng.
--------------------------------------------------