Tiếng gào thét của Phó Cửu Nguyệt bị nuốt chửng bởi bức tường ánh sáng lạnh lẽo. Bên kia ranh giới, bóng dáng của Sở Tinh Hà tan ra thành những hạt bụi lấp lánh, mỏng manh như sương sớm bị nắng gắt xua tan. Một trăm năm thù hận, một trăm năm dằn vặt, cuối cùng lại kết thúc bằng một màu trắng xóa của sự hư vô.
Phó Cửu Nguyệt điên cuồng đ.ấ.m vào kết giới. Đôi bàn tay vốn dĩ có thể dời non lấp bể nay lại nát bấy, m.á.u tươi chảy dài trên mặt chắn ánh sáng.
"Sở Tinh Hà! Ngươi trở lại cho ta!"
Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Hắn không sợ cái c.h.ế.t, không sợ sự vây hãm của vạn tiên, nhưng hắn sợ cảm giác này — cảm giác nhìn người mình yêu tan biến ngay trước mắt mà không thể làm gì được. Một lần nữa, y lại chọn cách tự quyết định tất cả, lại một lần nữa bỏ mặc hắn lại giữa nhân gian rách nát này.
Bỗng nhiên, lồng n.g.ự.c Phó Cửu Nguyệt nóng rực lên. Vết sẹo nơi trái tim hắn — nơi từng bị thanh Trạm Lam đ.â.m thấu — đột ngột phát ra ánh sáng lam nhạt.
Cộng Mệnh Khế.
Khế ước này không chỉ trói buộc thể xác mà còn trói buộc cả linh hồn. Khi nguyên thần của Sở Tinh Hà tan vỡ, khế ước đã kích hoạt cơ chế bảo vệ cuối cùng. Vì hai người cùng chung một mạng, nên khi một người c.h.ế.t đi, người kia sẽ là cái neo giữ lại mảnh hồn cuối cùng của người đó.
Ngọc Đinh Đang
Phó Cửu Nguyệt cảm nhận được một luồng hơi ấm mỏng manh đang len lỏi trong kinh mạch của mình. Đó là một sợi tàn hồn yếu ớt của Sở Tinh Hà, đang run rẩy bám lấy trái tim hắn để không bị gió dữ thổi bay.
"Người chưa c.h.ế.t..." Phó Cửu Nguyệt bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mảnh vỡ của thanh Trạm Lam dưới chân. "Vẫn còn kịp... vẫn còn cứu được..."
Hắn không màng đến vạn tiên đang vây hãm bên ngoài bức tường ánh sáng, cũng không màng đến thương thế đang hành hạ cơ thể. Hắn quay đầu, lao thẳng vào sâu trong Cấm địa của Ma cung — nơi có "Trì Hồn Tuyền" (Suối Trì Hồn), nơi duy nhất có thể nuôi dưỡng tàn hồn giữa Ma giới đầy sát khí này.
Vọng Tiên Đài giờ đây chỉ còn là đống đổ nát. Đám người chính đạo sau cơn kinh hoàng trước sự hy sinh của Sở Tinh Hà cũng bắt đầu d.a.o động.
"Tông chủ... Sở sư huynh thực sự đã..." Một đệ t.ử trẻ tuổi lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe.
Vị tông chủ Vô Thượng Tông im lặng nhìn bức tường ánh sáng. Lão biết, Sở Tinh Hà dùng mạng mình không phải để g.i.ế.c họ, mà là để tước đoạt lý do để họ tấn công. Y đã dùng m.á.u mình để chứng minh rằng, chính nghĩa hay tà đạo, rốt cuộc cũng chỉ là một danh xưng nếu người ta không thể dung thứ cho một trái tim chân thành.
"Rút quân." Lão trầm giọng ra lệnh.
"Nhưng Ma đầu kia..."
"Hết rồi. Sở Tinh Hà đã dùng cả nguyên thần để phong ấn ranh giới này trong ba ngày. Ba ngày sau, khi kết giới tan biến, Phó Cửu Nguyệt có sống sót hay không cũng không còn quan trọng nữa. Đi thôi."
Đoàn người chính đạo rút đi trong sự im lặng u uất.
Dưới đáy sâu của Ma cung, Phó Cửu Nguyệt đang quỳ giữa hồ nước đen ngòm tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Hắn dùng chính m.á.u của mình để vẽ một trận pháp tụ hồn khổng lồ trên mặt nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-8-tim-hon-giua-coi-hu-vo.html.]
Mỗi một nét vẽ là một lần rút cạn linh lực. Hắn c.ắ.n răng chịu đựng nỗi đau như bị lột da xẻ thịt. Bởi vì Sở Tinh Hà là người tu tiên, hơi thở thanh khiết, nên muốn nuôi dưỡng tàn hồn của y trong Ma giới, Phó Cửu Nguyệt phải dùng m.á.u mình để thanh lọc toàn bộ linh khí trong hồ.
"Dùng huyết làm dẫn, dùng hồn làm lồng, tụ!"
Phó Cửu Nguyệt quát lớn. Từ trong lồng n.g.ự.c hắn, sợi tàn hồn màu xanh nhạt từ từ bay ra, lơ lửng giữa không trung. Nó mong manh đến mức chỉ cần một hơi gió mạnh cũng có thể khiến nó tan biến vĩnh viễn.
Phó Cửu Nguyệt nhìn mảnh hồn ấy, ánh mắt dịu dàng đến cực hạn. Hắn đưa bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng nâng niu nó như nâng niu bảo vật quý giá nhất thế gian.
"Sư huynh, lần này, ta sẽ không để người rời đi nữa. Dù có phải cạn máu, dù có phải đối đầu với cả Thiên đạo, ta cũng sẽ vá lại linh hồn cho người."
Hắn bắt đầu lẩm nhẩm chú ngữ của "Hồi Thiên Thuật" — một bí thuật cấm kỵ của Ma tộc. Cứ mỗi câu chú phát ra, một phần sinh mệnh của hắn lại chảy vào mảnh hồn của Sở Tinh Hà. Mái tóc đen của Phó Cửu Nguyệt bắt đầu bạc đi từng sợi, gương mặt trẻ tuổi lộ ra nét già nua, mệt mỏi.
Đến canh ba, mảnh hồn xanh nhạt dần dần biến hóa, tạo thành một hình hài hư ảo của một thiếu niên mặc áo trắng. Đó là hình bóng của Sở Tinh Hà lúc mười lăm tuổi, lúc y chưa vướng bận sự đời, chưa biết đến đắng cay của nhát kiếm tuyệt tình.
Hình bóng ấy nhắm nghiền mắt, gương mặt thanh thản như đang ngủ sâu.
Phó Cửu Nguyệt mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện nhưng nhuốm đầy chua chát. Hắn ngã quỵ xuống mặt hồ, hơi thở thoi thóp.
"Tinh Hà... ta nợ người một mùa xuân... giờ trả lại cho người..."
Lúc này, sợi tàn hồn của Sở Tinh Hà dường như cảm nhận được điều gì đó. Nó khẽ rung động, rồi bất ngờ tỏa ra một luồng ánh sáng ấm áp bao bọc lấy Phó Cửu Nguyệt. Một giọng nói vang vọng từ cõi hư vô, nhỏ xíu nhưng lại đ.â.m sâu vào tim hắn:
"Đồ ngốc... tại sao phải khổ như thế..."
Phó Cửu Nguyệt giật mình, cố gắng mở đôi mắt mờ đục. Hắn thấy thiếu niên áo trắng trong hồ đang từ từ mở mắt nhìn hắn. Đôi mắt ấy không còn sự lạnh lẽo của Tiên quân, mà tràn ngập sự xót xa và yêu thương vô hạn.
Hai linh hồn, một thực một ảo, chạm vào nhau giữa làn khói trắng của Trì Hồn Tuyền.
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, bên ngoài Ma cung, mây đen lại bắt đầu vần vũ. Không phải do người phái chính đạo, mà là Thiên Kiếp. Việc nghịch thiên cải mệnh, dùng sinh mạng của Ma Tôn để hồi sinh một linh hồn đã tan biến là hành vi phạm vào luật trời.
Sét tím bắt đầu x.é to.ạc bầu trời Cửu U. Thiên đạo không cho phép kẻ c.h.ế.t quay về, cũng không cho phép tình yêu này tồn tại.
Phó Cửu Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên trần điện đang rung chuyển, hắn ôm chặt lấy mảnh hồn của Sở Tinh Hà vào lòng, gằn giọng:
"Muốn cướp y đi? Bước qua xác ta đã!"
--------------------------------------------------