Cơn mưa đen của Ma giới kéo dài suốt ba ngày ba đêm, trút xuống những mái ngói cong vút của Cửu U Điện những âm thanh sầu thảm. Trong tẩm điện, mùi m.á.u tanh nồng của ngày hôm qua đã được thay thế bằng hương d.ư.ợ.c liệu đắng ngắt và mùi trầm hương thanh khiết – thứ mùi mà Phó Cửu Nguyệt đã cho người lùng sục khắp các kho tàng để tìm bằng được, chỉ vì Sở Tinh Hà vốn ghét mùi tanh hôi của quỷ tộc.
Phó Cửu Nguyệt ngồi bên mép giường, ánh mắt không rời khỏi gương mặt trắng bệch của người đang nằm đó. Hắn đã ngồi như vậy suốt hai mươi canh giờ. Đôi bàn tay từng nhuộm m.á.u vạn người giờ đây lại run rẩy khi cầm một mảnh khăn lụa, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán Sở Tinh Hà.
Hắn nhớ lại luồng ma khí thăm dò trong kinh mạch y lúc ở Vọng Tiên Đài. Khối năng lượng trắng bao bọc mảnh hồn vỡ kia... nó chính là Mệnh Hồn Nguyên Căn.
Đối với người tu tiên, linh căn là căn cơ, nhưng Mệnh Hồn là gốc rễ của sự sống. Sở Tinh Hà đã rút ra một phần gốc rễ của chính mình để nuôi dưỡng mảnh hồn của hắn. Trăm năm qua, y không phải là một Tiên quân cao cao tại thượng hưởng thụ vinh hoa, mà là một kẻ mỗi ngày đều chịu đựng nỗi đau xé rách linh hồn để làm chiếc lồng ấm áp cho mảnh hồn tàn của kẻ địch.
"Tại sao?" Phó Cửu Nguyệt thầm thì, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. "Tại sao phải làm đến mức này, khi ta hận người đến xương tủy?"
Cạch.
Cửa đá mở ra, thuộc hạ thân tín của hắn là Dạ Ảnh bước vào, quỳ rạp xuống đất, run rẩy dâng lên một cuốn trục cổ bám đầy bụi bặm và một mảnh lệnh bài vỡ nát.
"Tôn chủ, đây là mật tịch lấy được từ mật thất của vị trưởng lão vừa bị người thiêu cháy. Còn mảnh lệnh bài này... là thứ chúng thuộc hạ tìm thấy trong đống đổ nát ở hậu viện Vân Đỉnh Sơn, nơi ngài từng bị đ.â.m năm xưa."
Phó Cửu Nguyệt phất tay, cuốn trục bay vào tay hắn. Khi lật mở những trang giấy ố vàng, đồng t.ử hắn co rút lại. Đó là bản kế hoạch của Tứ đại tông môn trăm năm trước: "Trảm Ma Kế".
Trang giấy ghi rõ: "Phó Cửu Nguyệt mang huyết mạch Ma Thần, là mầm họa của tam giới. Nếu không thể thu phục, phải dùng trận pháp 'Cửu Thiên Lôi Diệt' để nghiền nát cả thân xác lẫn nguyên thần, khiến hắn vĩnh viễn không thể luân hồi. Kẻ thực hiện nhát kiếm dẫn đường phải là người hắn tin tưởng nhất, để tâm phòng bị của hắn hạ thấp xuống mức tối thiểu."
Ở cuối trang, có một dòng chữ nhỏ, nguệch ngoạc bằng m.á.u đã khô đen: "Sở Tinh Hà khước từ. Bị phán tội bao che ma tộc, chịu hình phạt chín mươi chín đạo lôi hình, phế bỏ một nửa tu vi mới đổi lấy quyền được tự tay thi hành án."
Rắc!
Thanh giường hắc ngọc dưới tay Phó Cửu Nguyệt vỡ nát một mảng lớn. Hắn cảm thấy lồng n.g.ự.c mình như bị ai đó dùng tay không bóp nghẹt.
Lôi hình... Chín mươi chín đạo lôi hình có thể khiến một đại năng hóa thần cũng phải tan xác. Vậy mà Sở Tinh Hà năm đó đã gánh chịu nó, rồi lại mang thân xác nát bấy đó lên đỉnh Phù Dao để đ.â.m hắn. Y đ.â.m hắn không phải để g.i.ế.c, mà để ngăn chặn trận pháp "Cửu Thiên Lôi Diệt" chuẩn bị giáng xuống. Nhát kiếm của y mang theo bí thuật chuyển dời, đ.á.n.h lừa Thiên Đạo, khiến tất cả đều tin rằng Phó Cửu Nguyệt đã hồn bay phách tán, nhưng thực chất là gửi gắm một tia hy vọng vào vực thẳm.
"Sư huynh..."
Tiếng gọi vỡ vụn thoát ra từ môi Phó Cửu Nguyệt. Hắn quay sang nhìn Sở Tinh Hà. Đúng lúc này, hàng mi dài của y khẽ rung động.
Sở Tinh Hà từ từ mở mắt. Ánh mắt y mờ mịt, trống rỗng, không còn vẻ sắc sảo thường ngày. Thấy bóng dáng đen kịt trước mặt, y vô thức co người lại, sợi xích sắt vang lên tiếng lách cách đầy sợ hãi.
"Đừng... đừng g.i.ế.c hắn..." Sở Tinh Hà thều thào, trí não vẫn còn kẹt lại trong ký ức kinh hoàng của trăm năm trước. "Hắn chỉ là một đứa trẻ... hắn chưa làm gì sai cả... đ.á.n.h ta đi... xin các vị trưởng lão... đừng g.i.ế.c Cửu Nguyệt..."
Phó Cửu Nguyệt c.h.ế.t lặng. Y đang cầu xin cho hắn. Ngay cả khi tâm trí hỗn loạn, ngay cả khi đang bị chính hắn giam cầm và nhục mạ, điều đầu tiên y nghĩ đến vẫn là sự sống của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-5-manh-vo-su-that.html.]
Hắn lao đến, ôm chặt lấy bả vai gầy gò của y, giọng nói lạc hẳn đi: "Tinh Hà! Là ta! Cửu Nguyệt đây! Không ai g.i.ế.c ta cả, nhìn ta đi!"
Sở Tinh Hà ngơ ngác ngẩng đầu. Phải mất một lúc lâu, tiêu cự trong mắt y mới tụ lại trên gương mặt của Phó Cửu Nguyệt. Y nhìn thấy đôi mắt đỏ rực đang tràn đầy nước mắt, nhìn thấy sự hối hận cuồng loạn trong đó.
Y đưa bàn tay run rẩy, đầy những vết lằn của xiềng xích, từ từ chạm vào gò má của hắn. Cảm giác ấm áp của da thịt khiến Sở Tinh Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt như nắng tàn mùa đông.
"Cửu Nguyệt... ngươi còn sống... tốt quá..."
Ngọc Đinh Đang
"Ta còn sống, nhưng người thì sao? Tại sao người không nói?" Phó Cửu Nguyệt áp mặt vào lòng bàn tay y, khóc nấc lên như đứa trẻ mười lăm năm trước bị thương dưới mưa. "Người để ta hận người trăm năm, để ta làm tổn thương người đến mức này... Sở Tinh Hà, người muốn ta phải sống nốt phần đời còn lại trong dằn vặt đến c.h.ế.t sao?"
Sở Tinh Hà khẽ lắc đầu, hơi thở mỏng manh: "Nói ra... sẽ hỏng hết. Thiên Đạo không dung ngươi... Ma tộc không đợi ngươi... Ta muốn ngươi được sống tự do... không phải làm một quân cờ trong tay bất kỳ ai."
Y đột nhiên ho khan dữ dội, m.á.u tươi trào ra khóe môi. Phó Cửu Nguyệt hoảng hốt truyền linh lực vào người y, nhưng linh lực của hắn mang thuộc tính hỏa, khi đi vào cơ thể đã kiệt quệ của Tinh Hà lại càng khiến y đau đớn hơn.
"Dừng lại... Cửu Nguyệt... vô ích thôi." Tinh Hà ngăn tay hắn lại. "Mệnh Hồn của ta... đã sắp cạn rồi. Giữ lấy mảnh hồn kia cho kỹ... đừng để nó tan biến..."
"Không! Ta không cần mảnh hồn nào cả! Ta cần người!"
Phó Cửu Nguyệt điên cuồng gầm lên. Hắn đột nhiên nhớ đến một bí thuật trong cuốn mật tịch Ma tộc: "Cộng Mệnh Khế". Dùng linh hồn của kẻ mạnh hơn để nuôi dưỡng kẻ yếu hơn, hai người cùng sống, cùng c.h.ế.t, vĩnh viễn không rời. Nhưng cái giá phải trả là kẻ hiến tế sẽ phải chịu đựng sự dày vò của ma hỏa thiêu đốt tâm can mỗi đêm.
Hắn không do dự một giây nào. Phó Cửu Nguyệt c.ắ.n nát đầu ngón tay, vẽ một trận pháp huyết sắc ngay trên n.g.ự.c Sở Tinh Hà, đúng vị trí vết sẹo mà hắn từng căm ghét.
"Sở Tinh Hà, người từng tự tay phược lấy tâm ta. Vậy thì hôm nay, ta dùng mạng này phược lấy hồn người."
Ánh sáng đỏ rực bùng lên, bao trùm lấy cả hai. Trong màn sương m.á.u ấy, xiềng xích trên tay chân Sở Tinh Hà đột nhiên vỡ vụn thành từng mảnh. Phó Cửu Nguyệt ôm chặt lấy y, cảm nhận được hơi ấm từ người y đang dần trở lại, trong khi chính hắn lại run lên vì cơn đau như bị xé rách linh hồn bắt đầu ập tới.
Dưới màn mưa đen của Cửu U, một khế ước nghịch thiên đã được thành lập.
Hận thù vẫn còn đó, những vết thương quá khứ chưa thể lành ngay, nhưng ít nhất, bóng tối giữa họ đã bắt đầu xuất hiện một khe hở để ánh sáng lọt vào.
Sở Tinh Hà lịm đi trong vòng tay hắn, môi khẽ mấp máy một câu nói mà Phó Cửu Nguyệt phải ghé sát mới nghe thấy:
"Cửu Nguyệt... đào năm nay... chắc đã nở rồi..."
Phó Cửu Nguyệt siết chặt vòng tay, vùi mặt vào hõm cổ y, nức nở: "Nở rồi. Ta sẽ mang người đi xem. Nhất định."
--------------------------------------------------