Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trần Tâm Tự Phược

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bầu trời Cửu U vốn dĩ chỉ có một màu đen đặc quánh, nhưng lúc này lại bị x.é to.ạc bởi những tia chớp tím rực, mang theo uy lực trầm hùng của Thiên đạo. Tiếng sấm rền vang không phải từ mặt đất, mà như nổ tung ngay trong màng nhĩ của mọi sinh linh. Thiên kiếp — thứ hình phạt tàn khốc nhất dành cho những kẻ dám chạm vào vòng luân hồi — đã tìm đến.

Dưới đáy Trì Hồn Tuyền, Phó Cửu Nguyệt vẫn quỳ đó. Mái tóc hắn đã bạc trắng hơn nửa, tà áo hắc y nhuốm đầy m.á.u khô và linh lực đang tán loạn. Trong vòng tay hắn, hình hài hư ảo của Sở Tinh Hà mỏng manh như một ngọn nến trước gió bão.

Ngọc Đinh Đang

"Đừng sợ... Tinh Hà, có ta ở đây."

Phó Cửu Nguyệt thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự che chở điên cuồng. Hắn dùng chính cơ thể tàn tạ của mình làm khiên chắn, che phủ hoàn toàn tàn hồn của y.

Ầm!

Đạo sấm sét đầu tiên giáng xuống, xuyên thủng trần điện vững chãi của Ma cung, đ.á.n.h thẳng vào lưng Phó Cửu Nguyệt. Một tiếng nổ vang dội, thịt nát xương tan, khói đen bốc lên nghi ngút. Hắn phun ra một ngụm m.á.u lớn, nhưng đôi tay vẫn giữ chặt lấy mảnh hồn màu xanh nhạt kia, không để nó d.a.o động dù chỉ một phân.

"Cửu Nguyệt! Buông tay đi... ngươi sẽ tan thành mây khói mất!"

Giọng nói của Sở Tinh Hà vang lên từ cõi hư ảo, đầy rẫy sự thống khổ. Tàn hồn của y rung động mạnh mẽ, y muốn thoát ra, muốn gánh chịu thay hắn, nhưng sợi Cộng Mệnh Khế lại trói buộc y vào lòng hắn, bắt y phải chứng kiến cảnh hắn vì mình mà chịu tội.

"Im miệng!" Phó Cửu Nguyệt nghiến răng, m.á.u chảy dọc theo khóe môi, thấm vào tà áo trắng của y. "Trăm năm trước ngươi chịu lôi hình thay ta... hôm nay, đến lượt ta trả lại cho thiên hạ!"

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào lỗ hổng trên trần điện, nơi lôi vân đang cuồn cuộn tụ lại đạo sét thứ hai. Hắn không còn là Ma Tôn uy phong lẫm liệt, hắn chỉ là một người đàn ông đang đ.á.n.h cược tất cả những gì mình có với ông trời.

"Thiên đạo công bằng sao? Nếu công bằng, tại sao lại để người thiện lương nhất phải chịu vạn tiễn xuyên tâm? Tại sao lại để kẻ yêu nhau phải chịu cảnh sinh ly t.ử biệt?"

Hắn cười cuồng loạn, tiếng cười át cả tiếng sấm. Hắn vung tay, thanh đao Hắc Sát đã gãy một nửa lao vút lên không trung, hóa thành một tấm màn đen kịt che chắn trên đỉnh đầu.

Ầm! Ầm!

Đạo sét thứ hai và thứ ba giáng xuống cùng lúc. Uy lực mạnh gấp bội đạo đầu tiên. Thanh đao Hắc Sát rên rỉ rồi vỡ vụn thành ngàn mảnh. Phó Cửu Nguyệt bị áp lực đè sụp xuống hồ nước, m.á.u từ thất khiếu chảy ra, nhuộm đỏ cả làn nước trong vắt.

Kinh mạch của hắn bắt đầu đứt đoạn. Mỗi một thốn da thịt đều như bị ngàn vạn con kiến lửa c.ắ.n xé. Nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t, Phó Cửu Nguyệt lại cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ. Hắn cảm nhận được linh hồn của Sở Tinh Hà đang áp sát vào lồng n.g.ự.c mình, cảm nhận được hơi ấm mỏng manh ấy đang cố gắng xoa dịu nỗi đau cho hắn.

"Sư huynh... người thấy không? Đào nở rồi..."

Hắn mê sảng thốt lên. Trong tâm trí hắn, không còn là lôi đình vạn trượng, mà là rặng đào mười lăm năm trước, nơi Sở Tinh Hà từng đứng dưới mưa hoa, mỉm cười gọi tên hắn.

Đúng lúc đạo sét thứ chín — đạo sét mạnh nhất, mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên thần — chuẩn bị giáng xuống, tàn hồn của Sở Tinh Hà đột ngột tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Bí thuật "Mệnh Hồn Nguyên Căn" còn sót lại trong tim Phó Cửu Nguyệt bất ngờ cộng hưởng với tàn hồn của y. Một hình bóng trắng muốt bay vọt ra khỏi vòng tay hắn, không phải để chạy trốn, mà để bay lên đón lấy thiên lôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tran-tam-tu-phuoc/chuong-9-nghich-thien-dau-dao.html.]

"Không! Tinh Hà quay lại!" Phó Cửu Nguyệt gào thét trong vô vọng.

Sở Tinh Hà ở dạng linh hồn nhìn xuống hắn lần cuối, đôi mắt y chứa đựng một sự quyết tuyệt vĩnh hằng. Y dùng tàn hồn của mình, kết hợp với mảnh vỡ của thánh vật Thanh Liên còn sót lại trong hồ, tạo thành một đóa sen trắng khổng lồ bao bọc lấy cả Cửu U Điện.

Bùm!

Tiếng nổ làm rung chuyển cả ba giới. Ánh sáng tím và ánh sáng trắng va chạm, tạo nên một vòng xoáy năng lượng khổng lồ. Thiên địa như chìm vào khoảng lặng tuyệt đối.

Khi khói bụi tan đi, lôi vân trên trời dần tản ra, để lộ một tia nắng nhạt nhẽo của buổi sớm mai chiếu xuống Ma giới.

Trên mặt hồ Trì Hồn Tuyền, Phó Cửu Nguyệt nằm bất động, mái tóc bạc trắng xõa trên mặt nước đỏ. Hắn đã kiệt sức, linh lực cạn sạch, chỉ còn lại hơi thở thoi thóp. Nhưng kỳ lạ thay, hắn vẫn còn sống.

Hắn run rẩy mở mắt, tìm kiếm hình bóng trắng kia.

"Tinh... Hà..."

Cách đó không xa, giữa mặt hồ, một đóa sen trắng đang từ từ khép cánh. Bên trong nhụy hoa, một hình hài nhỏ bé, ngưng thực hơn trước rất nhiều, đang cuộn tròn nằm ngủ.

Sở Tinh Hà không tan biến. Nhờ nhát sét cuối cùng của thiên đạo — thứ vốn để hủy diệt — nhưng khi đi qua lớp bảo vệ của Thanh Liên và Mệnh Hồn, nó lại vô tình giúp y "rèn lại" nguyên thần. Đây chính là "trong cái c.h.ế.t có sự sống", một kẽ hở duy nhất của Thiên đạo dành cho những kẻ dám hy sinh đến cùng.

Sở Tinh Hà hiện giờ đã có lại hình hài, nhưng y đã trở thành một linh thể thuần khiết, không còn là tiên cũng chẳng phải ma. Y nhẹ nhàng bay đến bên cạnh Phó Cửu Nguyệt, đáp xuống mặt nước.

Bàn tay linh hồn của y chạm vào gương mặt già nua của hắn. Một luồng linh lực dịu mát chảy vào, giúp hắn chữa lành những vết thương chí mạng.

"Đồ ngốc... chúng ta thắng rồi." Sở Tinh Hà thì thào, nước mắt rơi xuống môi Phó Cửu Nguyệt.

Phó Cửu Nguyệt nắm lấy bàn tay y, dù bàn tay ấy vẫn còn hơi mờ ảo, nhưng cảm giác thực sự đã quay trở lại. Hắn kéo y vào lòng, ôm chặt lấy linh thể mỏng manh ấy như sợ rằng nếu buông ra, đây chỉ là một giấc mơ tươi đẹp cuối cùng trước khi hắn nhắm mắt.

"Đừng đi nữa... cầu xin người..."

"Không đi. Trăm năm, ngàn năm... ta đều ở đây."

Dưới đống đổ nát của Ma cung, giữa hồ nước nhuộm máu, hai kẻ từng hận nhau đến xương tủy nay lại ôm nhau khóc nức nở. Thiên đạo đã lùi bước trước một tình yêu điên cuồng và cố chấp.

Thế nhưng, bình yên chưa bao giờ là dễ dàng. Dù thiên kiếp đã qua, nhưng linh thể của Sở Tinh Hà hiện tại vô cùng yếu ớt, nếu không có một cơ thể thực sự để nương náu, y sẽ sớm tan biến theo thời gian.

Phó Cửu Nguyệt nhìn vào đôi mắt của y, trong đầu hắn bắt đầu nảy sinh một ý định mới. Hắn sẽ tìm cho y một cơ thể tốt nhất, dù có phải lục tung cả nhân gian này.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trần Tâm Tự Phược
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...