“Máu chưa ráo, cờ chưa hạ,
Một lời tung, nghìn mạch đứt.
Họ không đổi, mà tên hoá nghiệt,
Ngai chưa trao, vận đã khắc sao trời.”
Sau đêm m.á.u loạn, gió thổi khác. Triều đình tưởng yên, nhưng trong bóng miếu, một ngọn đèn chợt tắt không vì gió.
Tại Phủ Nội Sử, nơi cất giữ gia phổ hoàng thất từ thuở lập quốc, một quyển sổ cũ, bị rút mất ba trang, nay đột nhiên được trả lại. Không ai biết ai gửi. Nhưng trên phong thư chỉ có một hàng chữ:
“Kẻ mang họ Lý, không phải Lý.
Người ở trong cung, không sinh trong cung.”
Sáng hôm sau, một bản tấu được trình thẳng lên Thái tử, bởi chính Tư Lệnh Thái Miếu. Trong đó ghi rõ:
“Lý Ngọc Khanh, sinh tháng Hai, năm Ngọ. Nhưng ghi trong ngọc phả lại là tháng Mười.
Người ghi sinh chính là Dịch quan Lưu Dận – nay đã mất.
Song bên dưới có dấu khắc tay, lạ thay: chữ ‘Triệu’ khắc lồng vào chữ ‘Văn’.”
Triệu Văn là họ của dòng phản tộc Triệu xưa kia, từng tranh ngôi giữa lúc triều Trần lập quốc, bị c.h.é.m cả nhà trong “Trảm Môn Sự” dưới thời Cao Tông.
– “Hắn... không phải họ Lý?”
– “Không. Hắn là hậu duệ nhà Triệu, tộc bị khai trảm, mộ không dựng bia, tên không ghi sử.”
Giữa khi triều thần còn chưa định thần, Thái tử triệu Ngọc Khanh vào Ngự Đường.
Ngọc Khanh không tránh, không giấu. Chàng chỉ bước vào trong gió, tay áo như tơ trời lướt giữa tuyết đầu đông, ngẩng mặt đối diện vua tương lai.
– “Ngươi... là Triệu tộc?”
– “Phải.”
– “Ngươi lừa ta, cả hoàng cung này.”
– “Không. Ta không lừa. Nhưng người khác đã giấu.”
Thái tử siết tay:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-vuong-chi-da/chuong-10-huyet-mach-duoi-mot-vat-den.html.]
– “Ngươi là m.á.u kẻ thù hoàng tộc. Ngươi vào cung, trèo lên chính điện, đạp qua bao m.á.u họ Lý để lập nên cờ, rồi lại khiến thần tử của trẫm c.h.ế.t dưới chân.”
Ngọc Khanh cúi đầu, cười nhạt:
– “Người chết... là vì phản.
Người sống... là vì nhắm mắt.”
– “Người không giữ được ngôi... là vì không hiểu kẻ bên cạnh mang tim của ai.”
“Ta sinh trong loạn, mẹ ta c.h.ế.t ở ngưỡng điện mà không ai dựng mộ.
Phụ ta bị c.h.é.m giữa sân, đầu treo trên cổng Nam thành bảy ngày.
Ngươi hỏi ta trung không? Ta nói thật – không.
Ngươi hỏi ta phản không? Ta nói thẳng – chưa.”
“Nhưng… nếu kẻ mang thiên mệnh lại mù,
Nếu ngai vàng là lửa, thì ta – nguyện làm tro trước để cứu lấy đêm dài.”
Cả ngự đường im phăng phắc. Rồi Thái tử rút từ tay áo một đạo chiếu:
– “Từ ngày mai, khanh bị tước chức Tả hộ lệnh, giam lỏng Trường Xuân cung, không được tiến triều.
Ta không c.h.é.m – nhưng ngươi không được quyền cầm cờ.”
Ngọc Khanh cúi đầu, không phản. Chàng chỉ nói:
– “Khi lửa tới, đừng hỏi vì sao tro sớm nguội.”
– “Khi nước tràn, đừng trách vì sao đê không đáy.”
Rồi chàng rời đi – bóng áo đen kéo dài dưới ánh hoàng hôn, như lưỡi kiếm còn chưa rút khỏi vỏ.
“Người không phản, mà thiên hạ đã chia.
Ngọn đèn không tắt, nhưng lòng đã đêm.
Họ Lý ngồi ngai, mà mạch m.á.u vẩn đục,
Họ Triệu rời tay, mà chữ nghĩa chưa khô.”
--------------------------------------------------