Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÔ VƯƠNG CHI DẠ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Bàn cờ gãy, không vì dao, mà vì bóng.

Mực chưa khô, mà đầu đã treo rồng.

Giả làm phản, để ép người thành phản,

Gió không thổi, mà sóng tự dâng tràn.”

Ba hôm sau khi Ngọc Khanh bị giam Trường Xuân, Thái tử lại bị dồn đến mép vực.

Tin mật từ vùng biên truyền về:

Có kẻ nhân danh Ngọc Khanh, gửi cờ hiệu xưng quân, triệu tướng lĩnh phía Tây khởi binh.

Cùng lúc đó, một nhóm quân bịt mặt tấn công doanh Bảo Khố phía Nam, để lại lá cờ đen thêu chữ “Khanh” đẫm máu.

– “Ngọc Khanh đã tạo phản!”

– “Giam cung là kế hoãn binh, hắn đã liên kết ngoại biên!”

Hàng chục bản tấu như bão trút xuống điện Ngự Minh. Thái tử đứng giữa sấm sét lời người, ánh mắt càng lúc càng hoảng loạn.

“Một kẻ không nói, mà gió tự kể tên.

Một người chưa chém, mà kiếm đã dính huyết.

Kẻ thêu cờ giả không cần giết,

Chỉ cần thiên hạ tin rằng: có phản vương.”

Tử Kỳ băng đêm vượt khỏi Trường Xuân cung, đem tin báo cho Ngọc Khanh.

Chàng lặng lẽ nghe xong, tay siết chiếc quạt gãy, gập một tiếng như c.h.é.m gió thành hai nửa.

– “Có người đang mượn ta… để đập đổ cả triều đình.”

– “Có người đang giả giọng trẫm… để đuổi cả dòng vua.”

“Ta không giơ kiếm,

Nhưng chúng đã cầm đầu ta mà múa.

Ta không vẽ cờ,

Nhưng chúng đã thêu m.á.u ta lên lụa.”

Đêm ấy, Trường Xuân cung bốc cháy.

Lửa chưa dập, người chưa đếm xác, đã có chiếu tuyên bố: Ngọc Khanh vượt ngục, là phản thần thật sự.

Cả kinh thành rúng động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-vuong-chi-da/chuong-12-co-gia-huyet-that-lua-duoi-vat-chieu.html.]

Thái tử lập chiếu tru di.

Từ lúc cầm kiếm đến lúc ban chiếu, tay y run như người lạnh rét.

– “Ngươi không chết, trẫm sẽ chết.”

– “Ngươi không biến thành phản, trẫm không giữ nổi ngôi.”

Nhưng… sáng hôm sau, khi đoàn quân đi lùng bắt Khanh tới được khoảnh rừng Khô Liên, nơi mật tín báo y ẩn náu, chỉ thấy một cái áo choàng đen treo trên thân cây, kèm mảnh giấy:

“Thái tử chưa chết, nhưng đã bị kéo vào trò chơi.

Kẻ tung tin không muốn ta phản – mà muốn chính ngươi sợ ta.”

“Trò chơi này, m.á.u là mực.

Mà kẻ đang viết… không mang họ Lý, cũng chẳng cần ngai.”

Cùng lúc đó, Phùng Quát rút về phủ, không dự triều.

Ngô Thái Phi cũng xin bệnh, về cư cung phía Tây, tránh toàn bộ quan triều.

Tịch Lâu Nhân biến mất.

Người tung tin – kẻ giả phản – bày mưu đẩy hai kỳ thủ g.i.ế.c nhau, giờ đã xóa dấu chân, để triều đình tự tan.

“Không ai giết, mà người chết.

Không ai phản, mà triều nghiêng.

Máu của vua chưa đổ,

Nhưng ngai đã chông chênh như gươm đặt đứng.”

--------------------------

Nơi rừng xa phía Tây, Ngọc Khanh đội nón lụa, tay nắm sợi dây buộc cờ đen chưa thêu.

– “Ta không muốn làm vua.

Nhưng nếu không làm, ngai này sẽ thuộc về kẻ không xứng.

Ta không muốn phản.

Nhưng nếu không đứng lên, thì kẻ mượn tên ta sẽ g.i.ế.c tất cả.”

“Vậy thì lần này,

Ta sẽ phản thật.

Nhưng phản để cứu,

Không phải để giành.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÔ VƯƠNG CHI DẠ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...