“Không phải ai rời đi cũng vì thua,
Không phải ai ở lại cũng là vua.
Có những ngai vàng xây bằng máu,
Lại cúi đầu trước một người không cần ngôi.”
Ba ngày sau ngày vạch tội Phùng Quát, trời đổ sương đục như tro phủ.
Kinh thành lặng như chưa từng có loạn, nhưng mỗi ánh mắt đều dõi về một hướng: Trường Xuân cung – nơi từng giam giữ Ngọc Khanh, giờ trống trơn.
Thái tử, nay đã xưng đế, triệu Ngọc Khanh vào điện Kính Thiên lần cuối.
Không gươm. Không cờ. Không binh.
Chỉ có hai người – một đang mang thiên hạ, một đang mang sự thật.
– “Khanh muốn gì?”
– “Không gì cả.”
– “Ngai còn trống bên ta. Chức Tả hộ lệnh, ta giao lại.”
– “Ngai không dành cho kẻ không muốn ngồi.”
– “Vậy Khanh định đi đâu?”
– “Đi về phía sau lưng quyền lực.
Ở đó... không ai cần cúi đầu.”
“Khi ta bước vào cung,
Là để trả lại họ Triệu một tên gọi.
Khi ta bước ra,
Là để họ Lý không còn phải sống trong nợ máu.”
“Trẫm nợ khanh…”
– “Không. Bệ hạ nợ thiên hạ một người có thể thẳng lưng giữ ngai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-vuong-chi-da/chuong-14-bong-dem-khong-nguoi-ke-tuc.html.]
Rồi chàng cúi đầu, nhưng không quỳ.
– “Từ nay, kẻ tên Ngọc Khanh... đã chết.”
– “Người còn sống, không phải vương, không là thần.
Chỉ là một bóng đen đi giữa lưng rồng...
Để thiên hạ không quên rằng,
Ngai này từng có m.á.u của ai chảy qua.”
Ngày mười bốn tháng Chạp, người dân kinh thành thấy một người áo đen rời Trường Xuân cung, cưỡi ngựa một mình, đi về hướng Bắc.
Không tùy tùng. Không vẫy chào. Không ai gọi tên.
Chỉ có hàng trăm người dân đứng hai bên đường cúi đầu, như đưa tiễn một kẻ đã từng cứu ngai vàng… bằng cách từ bỏ nó.
“Có người c.h.ế.t mà sử ca tụng.
Có người sống mà lịch sử im lặng.
Nhưng có người chưa từng được gọi là vua...
Lại để cả thiên hạ cúi đầu khi rời đi.”
Mười năm sau, khi giặc tràn biên,
Có lời đồn một người áo đen dẫn binh từ phương Bắc,
Chiến thắng mà không để lại tên.
Không ai biết y là ai.
Nhưng trên chiến kỳ, người ta thấy
một chữ “Vô” thêu bằng m.á.u –
Giản đơn.
Tĩnh mịch.
Mà uy nghi hơn bất cứ hoàng ấn nào.
--------------------------------------------------