“Không có phản thần nào tự xưng phản,
Nhưng có những kẻ chưa cởi mũ vẫn bị đâm.
Đèn chưa tắt, mà bóng đã mất,
Cung chưa giương, tên đã vào tim.”
Canh ba. Cả kinh thành vẫn ngỡ yên. Nhưng trong thành nội, khoáng lệnh ba hồi trống Hỏa Long từ Doanh Bắc nện vang, xé tan màn sương phủ lên chính điện.
Hỏa Long là trống chỉ dùng lúc biến động quốc gia – hoặc khi phản quân tiến cận hoàng cung. Nhưng đêm nay, người đánh trống... chính là quân của Lưu Phúc.
Trong vòng một khắc, bốn đội thiết kỵ từ doanh Bắc ồ ạt tiến vào cổng Ngọ Môn, mang theo phu xe, binh phù và quân kỳ không đề triện vua – mà thêu chữ “Phúc” lớn.
Lưu Phúc, mặc hồng bào, tay cầm long đao, không mũ, không kiếm hộ thân – chỉ đội chiếc khăn chiến xưa từng dùng thời dẹp loạn Chiêm Tây.
Hắn cưỡi bạch mã, dẫn đầu đoàn quân, mắt sáng như lưỡi câu ngâm máu.
– “Lý Ngọc Khanh dối vua, lập án giả, thông mật ngoại quốc, hãm hại trung thần. Nay ta, phụng thiên mệnh tru nghịch, giữ xã tắc, thỉnh bệ hạ giao quyền tra xét.”
Một tên nội giám run rẩy đưa mật chiếu của Thái tử, trong đó ghi rõ:
“Ai tự phát binh vào cấm thành, chưa có phê chuẩn, lập tức định tội loạn thần, tru di tam tộc.”
Lưu Phúc cười dài:
– “Chiếu của vua đâu? Hay chỉ là mực của thằng trẻ ranh?”
Hắn rút ra “Chiếu Phòng Bị”, bản chiếu đã chuẩn bị sẵn từ bảy năm trước – ngụy tạo theo thể thức triều Khánh Tông. Bút tích “Thánh thượng lâm bệnh, trao quyền cho Lưu Phúc tra quốc sự.”
“Giấy giả, m.á.u thật. Lệnh giả, gươm thật.”
Trong lúc đó, Tử Kỳ lao đến Trường Xuân cung, báo cho Lý Ngọc Khanh:
– “Doanh Bắc đã nhập thành, Lưu Phúc phản rồi!”
Ngọc Khanh ngồi im như đá lạnh, chỉ đưa tay nâng chén trà, khẽ hỏi:
– “Đội nào giữ Nam Doanh?”
– “Đội Hoàng Tiễn.”
– “Kỳ hiệu?”
– “Bạch xà cuốn mộc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-vuong-chi-da/chuong-9-trong-hoa-long-chieu-huyet-chien.html.]
– “Tốt.”
Chàng rút trong tay áo một bức chiếu đỏ, viết từ ba hôm trước, đóng bằng ấn cũ của Thái Tông:
“Gặp phản quân, toàn quyền trấn áp.
Trận đầu phải thắng. Giết không cần hỏi.”
– “Mở kho Dạ Lôi. Cho đội Hoàng Tiễn lấy nỏ thần.”
“Một lời hạ, nghìn tên phóng,
Trống vang trời, m.á.u nhuộm điện.
Cung xé gió, xác rụng vườn đào,
Quân chưa tới, mà đầu đã chất.”
Giữa giờ Dần, khi Lưu Phúc dẫn quân đến sân Long Phượng, đội Hoàng Tiễn từ hai bên cửa rồng đổ ra, mặt nạ đồng, giáp đen, nỏ thần gác vai. Mỗi mũi tên tẩm độc, xuyên giáp ba lớp.
Trận chiến chỉ kéo dài nửa canh giờ. Nhưng m.á.u thấm ba tất đá rồng, x/ác rải khắp lối từ Ngọ Môn đến điện Long Cực.
Lưu Phúc c.h.é.m c.h.ế.t ba tướng cản đường, nhưng khi hắn lao tới bậc thềm đá, một mũi nỏ xuyên vai, làm hắn ngã khỏi ngựa.
Chưa kịp đứng dậy, một lưỡi kiếm gỗ nặng như sắt đập thẳng vào lưng hắn – Ngọc Khanh đã tới.
– “Phản thần c.h.ế.t dưới m.á.u của mình. Ngươi thua từ ngày chưa động quân.”
– “Bởi vì ta không đánh vào thành…”
– “Mà ta đã dựng thành trong lòng ngươi.”
Lưu Phúc cười, rồi ho ra máu, ngã xuống. Không hét, không giãy. Nhưng mắt vẫn mở.
– “Ngọc Khanh à… Ta thua… mà không thấy đau…”
– “Vì kẻ tham quyền thường c.h.ế.t trong ảo mộng.
Ngươi chết, nhưng cờ còn – và ta… chưa hạ tay.”
“Một trận loạn, ngàn cờ ngã,
Một cái chết, chưa dứt tro tàn.
Phản đã phơi, mà cờ vẫn nhuộm,
Bởi m.á.u chưa rửa sạch ngai vàng.”
--------------------------------------------------