“Ngai vàng chẳng đắp bằng gấm vóc,
Mà xương người lót dưới rồng bay.
Ai cười giữa chốn triều này,
Một mai thua cờ, đầu rơi chẳng kịp.”
Sáng sớm hôm sau, Đông cung rền vang tiếng đồng la triệu tập, phủ Bắc Doanh bị niêm phong trong sắc dụ đỏ son. Nội thị rối bời, các tướng dưới trướng Lưu Tử Dật bị thẩm tra – điều mà trong suốt sáu năm qua chưa từng xảy ra.
Tin loan ra như lửa bén giấy. Bên trong Điện Kim Thừa, nơi Thái phó và các đại thần luận bàn chính sự, sắc mặt ai nấy đanh lại. Lưu Phúc, tuy vẫn tay áo rộng che quạt ngà, nhưng mắt đã tối như đêm tháng chạp.
– “Chiếu từ Đông cung nói rõ: kỷ luật lỏng lẻo, quân doanh có kẻ giận trá, truyền sai mật lệnh. Nhưng sao chẳng thấy tên nào bị trảm, mà chỉ niêm phong chiếu lệnh?”
Giọng y vang như chuông chùa, nhưng chứa mùi sát phạt.
Ngồi bên, Thượng thư Bộ Hộ Tô Văn Thùy – người vốn mang tiếng hay xu nịnh, khẽ nói:
– “Chiếu ấy chẳng khác gì bức thư khép hờ… Không chốt tội, nhưng ai chẳng hiểu lòng Thái tử đã sinh nghi.”
Lưu Phúc gật đầu, mắt đảo sang nội điện, thầm nghĩ:
“Không có bằng chứng, sao dám hạ chiếu? Kẻ xúi Thái tử chắc chắn là cao tay. Vậy thì... phải lật lại bàn cờ.”
Ngay trong đêm, một lệnh truy tìm các Văn án cũ dưới triều Khánh Tông được Lưu Phúc âm thầm ban xuống. Gã biết: chìa khóa của phản đòn không nằm ở Thái tử, mà ở một người đã c.h.ế.t – Từ Dung phu nhân.
Tại Trường Xuân cung, Lý Ngọc Khanh đứng trước bức tranh tùng hạc, miệng lẩm nhẩm lời cũ:
“Hạc già về núi, ai đưa?
Sách không lưu chữ, mà thừa bóng ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vo-vuong-chi-da/chuong-5-gach-ngoi-cu-lua-thanh-moi.html.]
Gió Nam chẳng thổi ngang vai,
Gạch rơi một miếng, thành đài cũng nghiêng.”
Chàng quay sang Tử Kỳ, ánh mắt như chẻ gió:
– “Hắn sẽ truy lại án mẫu thân ta. Nhưng muốn tìm chứng cứ, phải vào Tàng thư điện. Mà chốn đó... từ tám năm trước đã bị hắn đổi lính gác.”
– “Vậy… điện hạ định...?”
– “Còn tường, còn bóng. Còn bóng, còn dao.”
– “Chúng ta sẽ để hắn thấy thứ hắn muốn thấy – nhưng là bản chép tay của tay khác. Một cuốn biên ký... giả.”
Chàng trao cho Chân Viên một mảnh giấy, viết bằng thể chữ Lệnh Thư, chỉ có người từng học sử thư nghi lễ mới nhìn ra điểm nghi hoặc . Đó là bản mô tả ngụy chứng, ghi chép sai lệch về cái c.h.ế.t của Từ Dung phu nhân, ám chỉ rằng bà từng tàng trữ mật thư phản nghịch, nhưng thư ấy chưa từng lộ diện.
– “Giả chứng cho kẻ thật tội. Lửa sẽ cháy từ tay kẻ nhóm.”
– “Vậy còn thật?” – Chân Viên hỏi khẽ.
– “Thật… ta giữ. Khi tường sập, mới mở cửa.”
Và như thế, đòn gió được phóng ra trong ánh sáng chính sự, mà mũi kiếm lại giấu trong gương soi mặt.
“Giả chân không ở nét mực,
Mà ở lòng người tin quá lâu.
Trắng đen đổi bởi một câu,
Lửa xưa chưa tắt, tro sau chưa vùi.”
Mùa xuân chưa đến, nhưng mùi tro đã sực vào mũi những kẻ ngồi gần ngai.
--------------------------------------------------