Dịch & Edit: Hai chị em Mit
“Sao không nói chuyện vậy?”
Tô Dịch Văn đột nhiên xoay người, làm hại đầu của Đào Nhạc đập trúng
ngực anh, đau chết đi được.
“Thầy không nói gì liền quay lại rồi.” Đào Nhạc xoa xoa trán, chắc
người anh ta được làm bằng thép, đụng trúng một cái thật sự rất
đau.
Tô Dịch Văn nhìn thấy sắc mặt giận dỗi của cô. Cười thành tiếng, “Xin
lỗi, tôi không cố ý.”
Đào Nhạc nghĩ ngợi, vẫn còn phân vân mà nói ra, “Thầy Tô à, thầy tốt
bụng thanh toán tiền bữa cơm vừa rồi làm cái gì, em đã nói là em mời
mà.”
Tô Dịch Văn có chút thở dài, “Em thật sự cho rằng tôi sẽ để sinh viên
bỏ tiền ra mời cơm à, lúc đầu cũng chỉ là đùa với em một chút mà
thôi.”
“Nhưng mà——”
“Bất quá lần sau đừng đến những nơi như thế này nữa, tiền lương của
tôi cũng ít ỏi như vậy, mới thanh toán một chút vậy mà hết phân nữa
rồi.”
Giọng nói của anh giống như tiếc rẻ, khiến Đào Nhạc muốn bật cười,
anh ta đúng là một con ma keo kiệt mà, nhưng mà anh ta nói ‘lần sau’, chẳng lẽ
bọn họ còn có thể ăn cùng nhau nữa sao, hoặc là có ý gì khác chứ?
Đợi đã, hiện tại Đào Nhạc ý thức được một chuyện——Tại sao anh ta lại
đi cùng một hướng với cô?
“Khụ khụ, thầy Tô à, em tự ngồi xe buýt về trường là được, thầy cũng
về nhà nghỉ ngơi sớm đi.” Giống như lời chị họ nói, anh ta chắc là đã kết hôn
rồi, Đào Nhạc cô cũng không muốn đêm khuya đi với một người đã có vợ trên đường
thế này.
“Tôi đang về đây, chẳng qua cũng là về kí túc xá giống em thôi.” Tô
Dịch Văn đáp.
“Hả?”
“Kí túc xá của giáo sư.”
Đào Nhạc không nói gì, chẳng trách anh ta không mua chiếc bốn bánh
hay hai bánh, ở tại trường thì không cần dùng phương tiện giao thông nào cả.
Theo như cô hiểu, phòng trong kí túc của công nhân viên chức đều không lớn lắm,
cả vợ và con nữa thì quá chật chội, cuộc sống của anh ta cũng không dễ dàng
gì.
“Thầy Tô à, trường của chúng ta không phải có cấp phòng riêng cho các
giáo sư sao, thầy và người nhà có cần thiết phải chen chúc mà sống trong kí túc
xá không?”
Tô Dịch Văn không hiểu. “Người nhà?”
“Là vợ và con thầy đó.”
“Ai nói là tôi đã có vợ con rồi?”
Đây là lần thứ hai Đào Nhạc không biết nói gì, nhìn anh như người
ngoài hành tinh, thật là chuyện lạ mỗi năm đều có mà, Tô Dịch Văn thế này lại là
một người độc thân.
Không biết vì sao, lòng cô lại yên tâm kì lạ, thậm chí còn có chút
vui vẻ.
Tô Dịch Văn cười khó hiểu, “Có vấn đề sao?”
“Không có, đương nhiên là không có!” Đào Nhạc liên tục phủ nhận,
nhưng lại không để tâm hỏi, “Thầy cũng hơi lớn tuổi rồi, sao còn chưa kết
hôn?”
“Công việc của tôi quá bận rộn, không có thời gian mà lo mấy chuyện
này. Hơn nữa tôi mới ba mươi hai tuổi, bộ rất già sao?” Câu nói cuối cùng là Tô
Dịch Văn muốn hỏi thẳng Đào Nhạc.
“Không già, không già, đàn ông bốn mươi tuổi là một cành hoa, thầy
đây là một nụ hoa đang đợi nở rộ mà.” Đào Nhạc ca tụng mà nói, lòng nghĩ anh
không phải là một thầy giáo sao, công việc có thể bận đến mức nào chứ, chắc chắn
là do yêu cầu của anh quá cao, không tìm được người thích hợp.
Tô Dịch Văn đã quen với mấy kiểu tâng bốc của Đào Nhạc, anh nghe vẫn
rất thoải mái. Sự thật chứng minh, đàn ông cũng thích hư vinh đến mức đáng
sợ.
Thành phó B không được xem là một thành phố lớn, đến tám giờ tối trên
đường ngoài những quán ăn, hầu như các cửa tiệm khác đều đã sớm đóng cửa. cho
nên trên đường lúc này có hơi vắng vẻ, chỉ có hai ba chiếc xe chạy
qua.
Bởi vì trạm xe có tuyến đến Đại học B ở hướng ngược lại, cũng là một
khu vực náo nhiệt, cho nên đi đến đó hơi xa một chút, hơn nữa thời gian quả thực
đã trễ rồi, theo lý mà nói lúc này chỉ có thể đón chuyến xe cuối cùng. Quá trùng
hợp là đoạn đường này đang tu sửa, bề mặt gồ ghề còn chưa nói, mà mấy ngọn đèn
đường phía trước thì lúc chớp lúc tắt, mấy bụi cây hai bên đường lại âm u đáng
sợ.
Tự nhiên Đào Nhạc lại nghĩ đến mấy tình huống trong phim kinh dị, gấp
rút lấy di động ra soi đường, bước chân nhanh hơn giục người bên cạnh, “Thầy Tô
à, chúng ta nhanh lên một chút, sắp đón không được chuyến xe cuối cùng
rồi.”
Tô Dịch Văn thấy cô cúi đầu cũng không thèm chú ý con đường trước
mặt, liền một tay túm lấy cô, “Đi theo tôi, cẩn thận kẻo vấp ngã.”
Đào Nhạc muốn phớt lờ cánh tay vừa giữ mình lại, nhưng độ ấm kia đã
nhắc nhở bản thân cô, người đàn ông bên cạnh chu đáo như vậy.
Đang suy nghĩ, bỗng một bóng đen từ trong lùm cây nhảy ra, Đào Nhạc
sợ đến nỗi phải la lên, nhìn kĩ thì thấy rõ người đó là một thanh niên khoảng
hai mươi tuổi, ăn mặc rách rưới, cầm dao tiến gần đến bọn họ.
“Thành thật một chút, đem tiền giao hết ra đây!” Người đó hung hăng
uy hiếp.
Rõ ràng là ăn cướp, ngay lúc này mà trong đầu Đào Nhạc còn nảy ra
hình phạt cho tội cướp ăn cướp, trước đây còn than phiền chưa được thấy một tên
ăn cướp đúng nghĩa, bây giờ thì được rồi, cô được tự mình trải nghiệm
rồi.
Tô Dịch Văn gắt gao mà che chở cho Đào Nhạc ở phía sau, anh thay đổi
sự dịu dàng thường ngày của mình, trong đôi mắt anh ngập tràn sự dữ tợn, “Cậu
muốn làm gì, bỏ dao xuống!”
“Bớt nói nhảm đi, đem tiền giao ra đây!”
Người đó quơ quơ con dao, ánh sáng lóa lên trong mắt Đào Nhạc, cô tự
nhủ với mình cần phải bình tĩnh, lúc này không thể tự ý làm loạn
được.
“Tôi bảo cậu bỏ dao xuống!”(ăn cướp sao bỏ dao
được?!) Giọng nói Tô Dịch Văn đầy mệnh lệnh, đầy uy nghiêm mà cũng
thâm trầm, Đào Nhạc không kịp suy nghĩ sâu xa, cảm nhận được Tô Dịch Văn bấm tay
cô một cái, ý bảo cô nhìn xem có đường nào để rúi lui không.
Đào Nhạc chậm rãi lui về phía sau tìm được một chỗ sáng, len lén lục
tìm di động, cô thật hối hận bình thường không luyện tập gọi 110 cho tốt,ba con
số cô bấm thế nào cũng không chính xác, tay vẫn cứ run rẩy.
Người đó nhìn thấy hành động của Đào Nhạc, quát lớn, “Đang làm cái gì
đó? Muốn báo cảnh sát hả, là mày tự tìm cái chết!” nói xong hắn rút dao hướng
bọn họ đâm tới.
Đào Nhạc kinh ngạc đến mức không thể thốt ra tiếng, nghĩ rằng giây
tiếp theo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, không nghĩ lại thấy Tô Dịch Văn nhào
lên, trực tiếp đá vào ngực tên cướp một cú.
Tên cướp đau đớn gào thét, ôm lấy chỗ bị thương nhưng vẫn chưa hoàn
toàn từ bỏ ý đồ, lấy dao đâm về phía Đào Nhạc. Tô Dịch Văn đã sớm phát hiện, anh
che chắn trước mặt cô, anh xoay người trên không đá bay con dao trong tay tên
cướp một cách đẹp mắt.
Tên cướp không còn vũ khí, Tô Dịch Văn nhanh chóng bắt được hắn,
khống chế tay của hắn, “Ngoan ngoãn một chút, cùng đến sở cảnh sát với
tôi!”
Đào Nhạc thấy màn đánh nhau vừa rồi giống y như đùa, ngơ ngác nhìn
người đàn ông trước mắt, wow, thì ra anh ta là chân nhân bất lộ tướng, mấy chiêu
vừa rồi không phải là trình độ học trong hai năm là có được, anh ta rõ ràng là
một cao thủ taekwondo!
“Đào Nhạc, trước tiên em gọi 110 nói sơ qua tình hình, để bọn họ cử
nhân viên đến!” Tô Dịch Văn quay đầu ra lệnh.
Đào Nhạc có chút không nhận ra người đàn ông trước mặt, bộ dạng anh
ta bây giờ và ấn tượng về một thầy giáo nhã nhặn, lịch sự, quả thực so với tên
cướp kia còn đáng sợ hơn.
“Còn lo lắng cái gì nữa, gọi nhanh đi!”
“Dạ, lập tức gọi đây ạ!” Thấy Tô Dịch Văn thúc giục, Đào Nhạc lúng
túng bấm số điện thoại gọi công an.
Đúng lúc này, tên cướp thừa dịp Tô Dịch Văn phân tâm, hắn dùng hết
sức giãy giụa thoát khỏi sự kiềm chế của anh, nhanh tay móc một con dao nhỏ từ
trong túi quần hướng Tô Dịch Văn đâm tới.
Đào Nhạc nhờ chút ánh sáng yếu ớt liếc thấy cảnh tên cướp rút dao, cô
cũng không bấm điện thọai nữa, lớn tiếng la lớn.
“Tô Dịch Văn!”