Gương mặt Hoắc Tây áp vào gối, cô yên lặng nhìn anh, đợi cho đến khi anh bước đến bên giường.
"Ngủ ngon không?"
Trương Sùng Quang lên tiếng, giọng hơi khàn.
Hoắc Tây giơ tay lên, nhẹ nhàng cầm lấy đóa hồng, hỏi với giọng trầm khàn: "Hái ở đâu thế?"
Cô đoán anh không thể đi chạy bộ, tiệm hoa cũng chưa mở cửa sớm như vậy.
Trương Sùng Quang ngồi xuống cạnh giường, anh đưa tay lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô... cử chỉ thân mật nhưng lại mang một chút ý nghĩa trêu ghẹo. Dù đã làm vợ chồng với anh nhiều năm, Hoắc Tây lúc này vẫn cảm thấy hơi ngại, quay mặt đi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Trương Sùng Quang thu tay lại, mỉm cười nhẹ: "Phía sau vườn, anh dành một khoảnh đất nhỏ, nhập giống từ nước ngoài... Sao, em ở đây lâu rồi mà chưa từng xem qua à?"
Đóa hồng trong tay Hoắc Tây nhẹ nhàng lướt trên chân trái của anh.
"Giữa mùa đông lạnh giá, em biết thế nào được."
"Trồng trong nhà kính đấy, lát nữa dậy em có thể ra phía sau xem."
...
Hoắc Tây nhìn chằm chằm vào anh, một lúc lâu sau, cô khẽ hỏi: "Không đi nữa?"
Trương Sùng Quang cũng nhìn thẳng vào cô.
Một hồi lâu, anh nắm lấy bàn tay không yên của cô, cúi người hôn cô một cái và thì thầm: "Không đi nữa!"
Sau đó, họ không nói chuyện nhiều, vì Tiểu Hoắc Tinh chạy lên lầu.
Bé chạy loạng choạng.
Người giúp việc thấy hai vợ chồng đều ở trong phòng ngủ, ngại vào, đưa Tiểu Hoắc Tinh vào rồi xuống lầu ngay. Tiểu Hoắc Tinh nhìn thấy Trương Sùng Quang, vui mừng giơ tay ra, miệng cười toe toét chạy về phía anh.
Chạy được vài bước, bé ngã phịch xuống.
Hoắc Tây muốn xuống giường bế con, nhưng Trương Sùng Quang ngăn cô lại, anh nói khẽ: "Để anh bế!"
Anh cúi người, một tay bế Tiểu Hoắc Tinh lên.
Đứa trẻ cảm thấy mới lạ, mở to mắt, khuôn mặt đầy phấn khích.
Trương Sùng Quang ngồi xuống cạnh giường, để cô bé giẫm chân lên chân phải của mình chơi đùa... Lúc đầu Hoắc Tây vẫn lo lắng, nhưng sau đó thấy Tiểu Hoắc Tinh cũng rất cẩn thận, cô mới yên tâm.
Trương Sùng Quang chơi một lúc, đưa tay cù nhẹ vào mũi Hoắc Tây.
"Dậy đi, các con đều dậy cả rồi, làm mẹ mà còn nằm lì thế này."
Hoắc Tây không nói gì.
Mắt cô hơi ướt, Trương Sùng Quang không hỏi tại sao, anh chỉ đặt Tiểu Hoắc Tinh xuống đất... rồi nhẹ nhàng nâng mặt Hoắc Tây lên, đặt lên đùi mình.
Hoắc Tây nằm úp mặt trên đùi anh, có thứ gì đó nóng hổi chảy ra.
Cô sợ xấu hổ, nên cúi mặt sâu hơn.
Chẳng mấy chốc, nước mắt làm ướt đẫm quần anh, để lại một vệt ẩm. Trương Sùng Quang sao có thể không biết, nhưng anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của cô, để cô giải tỏa nỗi lòng.
Mãi sau, anh mới khẽ nói với giọng trầm khàn: "Hoắc Tây, em cứ thế này nữa là anh không nhịn được đâu."
Hoắc Tây đỏ mặt.
Cô áp vào đùi căng cứng của anh, thì thầm: "Sáng sớm đã nghĩ đến chuyện đó rồi! Con bé còn ở đây nữa, anh đúng là đồ dã man."
Trương Sùng Quang nhìn con gái nhỏ.
Bé đang bò dưới đất, vẻ mặt ngây thơ không hiểu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-780-lan-nay-chung-ta-hay-song-tot-truong-sung-quang.html.]
Anh nhẹ nhàng xoa mặt Hoắc Tây, khẽ cười: "Anh nhịn suốt hai năm rồi, không cho làm thì cũng không cho nghĩ à? Nghĩ cũng không phạm pháp đâu nhé, luật sư Hoắc."
Dĩ nhiên là không phạm pháp, chỉ cần anh muốn, cô sẵn sàng.
Nhưng Trương Sùng Quang lại không muốn, không phải không muốn, mà là không muốn quá nhanh.
Anh vẫn áy náy về chuyện đó, cảm thấy mình có lỗi với Hoắc Tây. Nếu không phải vì chuyện ngu ngốc năm xưa, Hoắc Tây đã không phải chịu thiệt thòi như vậy... Hơn nữa, nếu chỉ có mình anh được thỏa mãn, thì làm chuyện đó có ý nghĩa gì?
Những điều này, anh không nói với Hoắc Tây.
Anh chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô, an ủi trong im lặng...
Hoắc Tây không dậy ăn sáng, dù Trương Sùng Quang có gọi thế nào cô cũng không chịu dậy, cứ nằm lì trên giường. Cô dường như trở lại thành cô gái nhỏ phụ thuộc vào Trương Sùng Quang ngày nào. Cuối cùng, Trương Sùng Quang đánh nhẹ vào m.ô.n.g cô mấy cái.
Buổi trưa, nắng đẹp.
Bữa trưa đoàn viên hiếm hoi này do chính tay Trương Sùng Quang chuẩn bị. Hai đứa lớn trước sau giúp anh làm phụ bếp, còn đứa nhỏ thì anh cởi giày và áo khoác, nhét vào lòng mẹ nó để ngủ cùng.
Trong bếp, Trương Sùng Quang đang nấu nướng.
Những năm qua dù xa cách Hoắc Tây, tay nghề của anh vẫn không giảm sút, vẫn đỉnh cao.
Miên Miên thì bình thường, nhưng Tiểu Trương Nhuệ lại ngại ngùng. Hôm qua cậu bé khóc như mưa, không giống đàn ông chút nào, không biết bố có coi thường mình không?
Vì vậy, cậu bé mười tuổi cứ liếc nhìn bố một cách lén lút.
Trương Sùng Quang đương nhiên nhận ra, nhưng giả vờ không biết. Anh gọi Nhuệ Nhuệ lại học nấu ăn, tự nhiên ôm con trai vào lòng. Tiểu Trương Nhuệ thấy vui sướng trong lòng, nhưng mặt vẫn giả vờ nghiêm túc.
Thỉnh thoảng cậu bé liếc nhìn bố.
Bố cao quá!
Thực ra mẹ cũng cao, nhưng mỗi lần bố hôn mẹ, đều phải cúi đầu nếu không sẽ không tới được.
Tiểu Trương Nhuệ bỗng bụm mặt: "Ôi, mình đang nghĩ gì thế này!"
Trương Sùng Quang kéo tay con trai ra: "Lên lầu gọi mẹ và em xuống ăn cơm."
Tiểu Trương Nhuệ đỏ bừng mặt, chạy biến đi. Trương Sùng Quang khẽ lắc đầu cười... Cách đó không xa, Miên Miên đang chăm chỉ nhặt rau cho em. Em bé còn nhỏ, phải ăn nhiều rau mới dễ đi ngoài.
Ánh nắng chiếu vào bếp, ấm áp.
Trương Sùng Quang rán cá, trong tiếng xèo xèo của dầu, anh như vô tình nói: "Sau này có chuyện gì, nhớ nói với bố mẹ, biết chưa?"
Miên Miên mũi đỏ lên, cắn môi, gọi "bố" với giọng ngọt ngào.
Trương Sùng Quang dùng tay sạch xoa đầu con gái, không nói gì thêm... Một số chuyện, có lẽ mẹ nó sẽ nói với nó tốt hơn.
Nhưng Trương Sùng Quang không ngờ, Hoắc Tây không nói chuyện với Miên Miên trước, mà cô nói chuyện với nhà trường, với các phụ huynh.
Không biết cô đã dùng cách nào, nhưng chỉ trong một ngày, khoảng hơn 20 học sinh đã chuyển trường hoặc nghỉ học.
Sáng thứ Hai,
Điện thoại của Trương Sùng Quang liên tục đổ chuông, hiệu trưởng và các phụ huynh đều than phiền, nhờ anh khuyên luật sư Hoắc.
Dù Trương Sùng Quang cũng thấy động thái này hơi quá.
Nhưng ở ngoài, anh không làm mất mặt Hoắc Tây, anh nhẹ nhàng từ chối.
Nhưng chuyện này vẫn là một vấn đề.
Trương Sùng Quang cúp máy cuối cùng, anh gọi cho Hoắc Tây, cô bắt máy ngay lập tức, giọng điệu vui vẻ lạ thường: "Mới mười giờ sáng, tổng giám đốc Trương đã rảnh rỗi rồi à? Công ty sắp phá sản rồi hả?"
Trương Sùng Quang cười mắng cô một câu.
Sau đó, anh hỏi về chuyện những đứa trẻ kia, Hoắc Tây trả lời qua loa, chỉ bảo anh...
--------------------------------------------------