Gần đến Tết, Tần Dụ cũng tới ngày lâm bồn.
Có lẽ do lúc mang thai vất vả quá sức, lúc sinh em bé ngôi thai không thuận, bác sĩ sản khoa không dám chắc chắn, liền ra ngoài bàn bạc với Chương Bá Ngôn, hỏi có nên đổi sang m.ổ b.ụ.n.g hay không.
Bác sĩ nói: “Dự tính hệ số nguy hiểm không lớn, nhưng tình huống này nhiều gia đình sẽ chọn mổ bụng, ông Chương xem có nên bảo thủ một chút, an toàn một chút không?”
Chương Bá Ngôn gần như không cần suy nghĩ, gật đầu: “Mổ bụng! Tính mạng vợ tôi và con quan trọng nhất, những thứ khác đều thứ yếu.”
Bác sĩ gật đầu, đưa giấy đồng ý phẫu thuật cho anh ký, xoay người vào trong chuẩn bị phẫu thuật.
Một lát sau, Tần Dụ được đẩy vào phòng sinh.
Chương Bá Ngôn đi theo giường đẩy, anh nhẹ nhàng an ủi cô: “Ca phẫu thuật này rất an toàn, nửa tiếng là xong.”
Tần Dụ nắm lấy tay anh.
Tiểu Tần Phấn cũng không nỡ xa cô, muốn theo vào luôn, nhưng phòng sinh đâu phải chỗ người ngoài có thể theo vào? Họ chỉ có thể đợi ở bên ngoài… một lớn một nhỏ đứng đợi trước cửa.
Trùng hợp thay, họ Lục cũng có con dâu sinh nở hôm nay.
Lục Khiêm, Minh Châu tới thăm, một cái đã thấy Chương Bá Ngôn, còn có một đứa trẻ không quen.
Con trai Chương Bá Ngôn?
Lớn vậy rồi sao?
Nhìn ánh mắt của Lục Khiêm, Hoắc Minh Châu hích cánh tay anh: “Vợ người ta đang sinh trong kia kìa! Sao lại có con lớn thế được, chắc là con của họ hàng bên Tần Dụ đó!”
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Lục Khiêm mỉm cười nhẹ.
Hai bên cũng không tránh mặt, dù trước kia có bao nhiêu ân oán, rốt cuộc vẫn có tiểu Lục Hồi ở giữa. Giọng Minh Châu mang chút quan tâm: “Tần Dụ sinh rồi à?”
Chương Bá Ngôn vội nói: “Vừa mới đẩy vào phòng phẫu thuật!”
Minh Châu gật đầu.
Cô là đàn bà, hiểu tình hình không tốt mới phải mổ bụng.
Lục Khiêm ngồi xuống ghế dài, nhìn Chương Bá Ngôn rồi lại nhìn đứa trẻ kia, anh rút điện thoại từ túi áo đưa cho vợ: “Giúp anh gọi điện cho tiểu Trương, nói là anh có chuyện muốn nói với cậu ta.”
Minh Châu lật tìm số điện thoại cho anh: “Đã già cả rồi còn ra vua! Người ta là viện trưởng Trương, mỗi mình anh cứ gọi tiểu Trương, người ta còn lấy gì để phục chúng trong bệnh viện?”
Lục Khiêm khẽ càu nhàu: “Anh cùng ông nội hắn cùng vai vế!”
Minh Châu miệng nói vậy nhưng không trì hoãn, bấm số điện thoại đưa cho anh: “Được rồi, anh nói chuyện đi.”
Lục Khiêm cầm điện thoại, vẫn là phong thái ngày xưa: “Là Lục Khiêm đây!… Đúng vậy, tới thăm một đứa cháu! Không phải vợ của Thúc Bình, bên đó đông người anh chen không vào, anh đến đó làm gì cho thêm nóng? Là con trai của lão hữu ở THÀNH PHỐ B của anh, dạo này sống ở THÀNH PHỐ C chúng ta, vợ cũng tiện thể sinh con ở đây… Ừ, đang chuẩn bị m.ổ b.ụ.n.g đây! Tên gây mê giỏi nhất chỗ cậu, phải cho người ta dùng đấy, từ xa tín nhiệm cậu mới tới đây sinh con… Phải phải, đáng lý phải gọi anh một tiếng ông!”
…
Chương Bá Ngôn lòng bàn tay hơi siết chặt, gương mặt cũng hơi căng thẳng.
Rốt cuộc anh đã qua thời trẻ trâu, trong tình huống như thế này, anh sẽ không bồng bột bất chấp Tần Dụ mà đối địch với Lục Khiêm, anh rất chân thành nói tiếng cảm ơn.
Lục Khiêm chống gậy, nói nhẹ: “Chuyện nhỏ.”
Anh lại hỏi: “Tên đã nghĩ chưa?”
Chương Bá Ngôn có hỏi có đáp: “Con trai thì gọi Chương Vũ, con gái thì gọi Chương Du.”
Lục Khiêm nhíu mày: “Con gái gọi Chương Ngư? Cá ngư?”
Chương Bá Ngôn: “Là Vương Du.”
Lục Khiêm cười ha ha: “Lén lút khoe ân ái đấy! Cái tên khá đấy.”
Anh ngẩng mặt nhìn Chương Bá Ngôn, ừ, không còn phong phát như xưa, cũng hơi sa sút, nhưng trên người bớt nhiều sát khí, trầm ổn hơn, gan lì hơn… Khá lắm!
Một lát sau, vị viện trưởng họ Trương kia đích thân tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-859-tan-du-sinh-con-dat-ten-la-chuong-vu.html.]
Đằng sau là bác sĩ gây mê, bác sĩ gây mê nhận chỉ thị, vào phòng phẫu thuật.
Viện trưởng Trương đi đến bên Lục Khiêm, gọi một tiếng ông Lục, sau đó nói: “Giá mà biết là thân thích của ông, cháu nhất định đã tới sắp xếp rồi!”
Anh ta còn đặc biệt chào Chương Bá Ngôn, thái độ khá thành khẩn.
Chương Bá Ngôn cảm tạ.
Về sau, viện trưởng Trương ngồi chờ cùng họ đến khi phẫu thuật kết thúc, Lục Khiêm mãi không nói, mắt luôn dán vào đèn phòng phẫu thuật… Ông không nói, viện trưởng Trương cũng không nói, anh ta nghe lời ông Lục.
Chờ lâu, Minh Châu dẫn tiểu Tần Phấn đi mua chút đồ ăn.
Lúc trở về, cửa phòng phẫu thuật hơi hỗn loạn.
Thể chất Tần Dụ đặc biệt, kẹp cầm m.á.u tác dụng không lớn, lượng m.á.u mất hơi nhiều. Mà m.á.u nhóm O trong viện hơi căng thẳng, kiểm tra một chút thấy không đủ truyền cho cô.
Không khí trở nên căng thẳng.
Viện trưởng Trương đích thân sắp xếp người điều động, nhưng lúc này đúng là căng thẳng thật…
Lục Khiêm đeo kính lão, đích thân bấm một số máy.
Một lát, điện thoại thông, anh lập tức nói chuyện với đầu dây bên kia: “Tần Cương, bên cậu có m.á.u nhóm O chứ! Lập tức vận chuyển 800 ml tới, rất khẩn cấp, cậu phối hợp tám nhân viên vũ trang tới… Đảm bảo trên đường không có bất trắc gì!”
Làm xong việc, anh cúp máy.
Viện trưởng Trương vốn xuất thân từ sản khoa, nhà họ đời đời là bác sĩ sản khoa bệnh viện Cửu khu, dạo gần đây anh ta mới được điều tới đây làm viện trưởng, vừa nãy nghe lời Lục Khiêm liền biết là điều động kho m.á.u Cửu khu, nơi đó đâu phải ai muốn điều là điều được, chỉ có người thân phận như Lục Khiêm mới đủ tư cách.
Viện trưởng Trương thay đồ phẫu thuật, tới nói với Chương Bá Ngôn: “Có ông Lục ở đây, chị dâu sẽ không sao đâu.”
Lục Khiêm mắt quan sát mũi, mũi quan sát tim: “Hai người không cùng vai vế!”
Viện trưởng Trương không so đo, lập tức đẩy cửa phòng phẫu thuật bước vào, vốn dĩ anh ta là chuyên gia sản khoa, có anh ta vào trấn áp, các bác sĩ khác lập tức không hoang mang nữa, trước khi lượng huyết tương lớn tới, anh ta ổn định huyết áp cho Tần Dụ, và cố gắng hết sức cầm máu…
Bên ngoài, Lục Khiêm từ từ đứng dậy.
Ông đi đến bên Chương Bá Ngôn, ông có thể cảm nhận được sự run rẩy của cơ thể người đàn ông trẻ này, trong lòng ông hơi buồn… Ông nhớ đến cha của Chương Bá Ngôn.
Nhưng Lục Khiêm không nói gì.
Ông chỉ vỗ vai Chương Bá Ngôn: “Sẽ không sao đâu! Người phụ nữ tốt như vậy mà!”
Minh Châu an ủi tiểu Tần Phấn.
Cô nhìn ra, đứa trẻ sợ hãi, cô nói với nó có ông Lục ở đây Tần Dụ và em bé sẽ không sao… Tiểu Tần Phấn nhìn mọi người đều cung kính với Lục Khiêm, nó dần dần cũng tin.
Kho m.á.u nhanh chóng mang huyết tương tới.
Bác sĩ ra vào tấp nập, y tá cũng thế… nhưng dù m.á.u me lan tràn thế nào, dù nguy cấp đến đâu, có Lục Khiêm ở đây, dường như căn bản không cần lo lắng sẽ có nguy hiểm.
Chương Bá Ngôn cô thân một mình, dù đã cùng Tần Dụ tạo dựng gia đình,
rốt cuộc anh toàn bộ sụp đổ, anh chọn lựa trùng kiến giang sơn, lúc này một nhân vật như Lục Khiêm đứng bên cạnh anh quan trọng biết nhường nào.
Lục Khiêm có thể điều động nguồn lực mà anh không có, có thể dùng bác sĩ giỏi nhất, có thể lấy được huyết tương khan hiếm.
Chương Bá Ngôn cho rằng, ông làm vậy là vì tiểu Lục Hồi.
Nhưng Lục Khiêm lại nói: “Tôi làm vì anh! Lục Thước không chỉ một lần nói, nó rất xem trọng anh.”
Nhưng ông chỉ nói vậy!
Những thứ khác, hãy để cho bọn trẻ tự xử lý! Ông nghĩ, từng cảm thấy thiếu nợ Chương Bá Ngôn, bây giờ trả xong rồi… Ông hy vọng Chương Bá Ngôn buông bỏ quá khứ, có được hạnh phúc, anh cũng đáng được hạnh phúc.
Cách một bức tường, tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.
Mạnh mẽ khỏe khoắn,
Là một bé trai, tên là Chương Vũ…
--------------------------------------------------