Hoắc Kiều tiếp tục đọc kịch bản của mình, giọng điệu không mặn không nhạt: "Làm gì dễ tức giận như vậy! Nhưng Khương Lan Thính, anh cũng nên tu thân dưỡng tính rồi đấy, nếu tôi không nhầm thì anh cũng hơn 30 rồi nhỉ!"
"Dù có 60 tuổi, anh vẫn có thể thỏa mãn em."
Đàn ông đều vô liêm sỉ, những lời tục tĩu này, họ có thể nói ra dễ dàng.
Hoắc Kiều đặt kịch bản xuống, lặng lẽ nhìn anh, sau đó trầm ngâm suy nghĩ: "Đến lúc 60 tuổi, chúng ta chưa chắc đã còn ở bên nhau! Biết đâu lúc đó anh đã có những bà lão xinh đẹp khác rồi."
"Bà lão xinh đẹp gì chứ, toàn nói nhảm."
Khương Lan Thính vừa buồn cười vừa tức.
Trong lòng anh, dù là mẹ anh hay mẹ của Hoắc Kiều, đều được chăm sóc rất tốt, dù có lớn tuổi vẫn xinh đẹp và thanh lịch, hoàn toàn không liên quan gì đến mấy chữ "bà lão xinh đẹp".
Anh đột nhiên ôm lấy mặt Hoắc Kiều, nhìn cô từ trên xuống dưới.
Hoắc Kiều muốn gạt tay anh ra, nhưng không gạt được, khuôn mặt bị anh vò thành hình Chibi Maruko, giọng cô lè nhè: "Khương Lan Thính, anh bị điên à!"
Khương Lan Thính đôi mắt đen sâu thẳm.
Lòng anh xao động, không phải là dục vọng, mà là sự yêu thích Hoắc Kiều từ tận đáy lòng.
Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Đồng thời nhìn vào mắt cô, ngoài tức giận và chán ghét, cô không có bất kỳ cảm xúc nào khác... chỉ là đùa giỡn nhau mà thôi.
Trong lòng anh không khỏi chút thất vọng.
Anh có thể nhìn ra, so với trước kia, Hoắc Kiều vẫn dè dặt với anh, cô không chịu bỏ chân tâm nữa... dù có nhiệt tình đến đâu khi lên giường, đó cũng chỉ là chuyện thể xác, không hề tiến thêm một bước nào.
Anh rất để ý, nhưng anh sẵn sàng chờ đợi cô.
Anh nghĩ, trong cuộc sống hàng ngày với cơm áo gạo tiền về sau, sẽ luôn có sự lãng mạn anh dành cho cô, một năm hai năm, rồi cô cũng sẽ cảm nhận được, cảm nhận được tình cảm anh dành cho cô.
Đột nhiên, Khương Lan Thính lại vui vẻ trở lại.
Anh cắn nhẹ vào chóp mũi cô.
Vốn nghĩ cô sẽ tức giận, nhưng Hoắc Kiều lại ôm chặt anh, nhiệt tình hôn anh... một bàn tay mềm mại còn khắp nơi châm lửa, khiến anh không thể dừng lại, thở hổn hển nói: "Khương Sanh vẫn chưa ngủ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-954-khong-yeu-anh-chi-thich-than-the-anh-1.html.]
Hoắc Kiều rõ ràng là cố ý.
Cô vẫn vòng tay qua cổ anh, ánh mắt quyến rũ: "Anh cũng biết là Khương Sanh chưa ngủ đấy à, nó chưa ngủ, anh lại đến trêu chọc em làm gì."
Khương Lan Thính ánh mắt càng sâu thẳm hơn.
Anh liếc nhìn vào phòng ngủ, sau đó bế Hoắc Kiều lên, để cô ngồi cao trên thành ghế sofa, gần như ngang bằng với anh, vừa hôn cô vừa thò tay vào áo choàng tắm của cô ve vuốt...
Hoắc Kiều muốn từ chối, nhưng lại thích thú.
Anh làm quá tốt, cô không nhịn được mà dựa vào anh, mềm nhũn ra mà rên, vô thức gọi tên anh: "Khương Lan Thính..."
Khương Lan Thính áp sát vào tai cô, cất tiếng cười trầm khàn đầy nam tính: "Không yêu anh, chỉ thích anh làm cho em như vậy, sướng lắm phải không?"
Những lúc như thế này, đàn ông nói những lời này không khiến phụ nữ phản cảm.
Ngược lại còn kích thích hơn.
Hoắc Kiều cũng có chút không nhịn được, cô chủ động hôn lên gáy anh, đó là chỗ nhạy cảm nhất của Khương Lan Thính, chạm vào là hắn muốn làm tình...
Quả nhiên, anh không nhịn được nữa, bế cô đặt lên ghế sofa ngồi.
Anh dỗ cô cởi thắt lưng, bảo cô khẽ thôi, Hoắc Kiều cũng nửa muốn nửa không.
Con trai đang ở trong phòng ngủ, họ ở trong phòng khách, lén lút như vậy càng thêm kích thích, hơn nữa tối nay cả hai đều uống chút rượu... nhất thời mê muội.
Đúng lúc không kìm được nữa, tiểu Khương Sanh trong phòng ngủ, rầm một tiếng lăn từ giường nhỏ xuống đất.
Sau đó khóc oà oà.
Khương Lan Thính đành chịu trận, kéo phéc-mơ-tuya chạy vào xem, tiểu Khương Sanh ngồi trên thảm, chỉ vào đầu mình: "Đau! Đau! Bé đau quá."
Đầu đập vào cạnh giường,
Đầu nhỏ của tiểu Khương Sanh, nổi lên một cục u nhỏ, đêm đó liền được đưa đến bệnh viện kiểm tra.
Người nhà họ Khương biết chuyện, trước tiên mắng cho Khương Lan Thính một trận, sau đó vợ chồng vội vàng chạy đến đây ngay trong đêm...
--------------------------------------------------