Hoắc Kiều liếc nhìn.
Sau đó, cô cảm thấy khá buồn cười, hóa ra lại là một bức ảnh Khương Lan Thính đang uống cà phê với một người phụ nữ... Người phụ nữ đó cô lại khá quen thuộc, chính là phu nhân của nhị ca cô - Hoắc Doãn Tư, An Nhiên.
An Nhiên rất kín tiếng, người ngoài giới thật sự không biết cô ấy.
Cô ấy ở đây, chắc là đi công tác thôi!
Vừa hay gặp Khương Lan Thính, cùng nhau ăn một bữa cơm là chuyện rất bình thường, nhưng Tiêu Bạch dường như đã nghĩ quá nhiều, tưởng rằng đây là nhân tình của Khương Lan Thính...
Hoắc Kiều không vạch trần.
Cô cầm tấm ảnh, giả vờ nghiên cứu kỹ lưỡng, nhưng mãi không lên tiếng.
Tiêu Bạch không nhịn được nữa, cười lạnh nói: “Những tấm ảnh như thế này, tôi có cả một xấp! Thử nghĩ xem nếu truyền ra ngoài, sẽ ảnh hưởng thế nào đến cổ phiếu và danh tiếng của tập đoàn Khương thị, đây nên là tin đồn thứ hai của Khương tổng rồi nhỉ! Lần trước Khương tổng hắn...”
Hắn thật sự đã giẫm phải vùng cấm kỵ của Hoắc Kiều.
Tin đồn lần trước của Khương Lan Thính, là Tống Thanh Thanh, đã gây ra chuyện mất mạng.
Cái c.h.ế.t của Tống Thanh Thanh, cũng gián tiếp dẫn đến hạnh phúc không trọn vẹn trong cuộc hôn nhân của họ sau này, mấy năm trôi qua, Tiêu Bạch lại dò hỏi được chuyện cũ, lấy chuyện đó để uy h.i.ế.p cô.
Hoắc Kiều nhẹ nhàng đặt tấm ảnh xuống.
Cô ngả người ra sau, ánh mắt mang một chút sắc lạnh sắc bén, cô nói với Tiêu Bạch: “Trước tiên, người phụ nữ trong tấm hình này không phải là nhân tình gì không thể để lộ! Đây là nhị tẩu của tôi! Tôi nghĩ nếu anh dám đăng tải hình ảnh của nhị tẩu tôi lên mạng xã hội, không cần tôi và Khương Lan Thính ra tay, nhị ca của tôi sẽ trực tiếp xử đẹp anh, đừng nói là hoạt động trong giới giải trí, e rằng ngay cả tứ chi lành lặn anh cũng khó mà giữ được... Ngoài ra, cái tin đồn mà anh nhắc đến, tôi khuyên anh đừng nói nửa lời!”
Hoắc Kiều cười lạnh: “Bởi vì tôi sẽ xử đẹp anh!”
Tiêu Bạch không tin.
Hắn không tin Hoắc Kiều có năng lực như vậy, hắn vẫn còn muốn nói điều gì đó.
Hoắc Kiều thẳng thừng mở lời, không chút khách sáo, cô nói: “Tiêu Bạch, anh đừng có nhắm vào Khương Lan Thính nữa! Anh ấy là một người đàn ông thẳng, cho dù phụ nữ trên đời này có c.h.ế.t hết, anh ấy cũng sẽ không đụng vào đàn ông một cái! Không phải tất cả mọi người đều ở trong hoàn cảnh như anh, không phải tất cả đàn ông đều không kiêng kỵ nam hay nữ... Tôi nói lại lần nữa, Khương Lan Thính là chồng của tôi, tôi không thích người khác tưởng tượng lung tung về anh ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-962-hoac-kieu-em-khong-can-thay-doi-anh-thich-em-nhu-vay-3.html.]
Sắc mặt Tiêu Bạch vô cùng khó coi.
Kể từ khi hắn vào nghề, biết bao nhiêu người nâng đỡ hắn, cẩn thận từng li xem sắc mặt hắn?
Mãi đến hôm nay hắn mới biết, kỳ thực hắn chẳng là gì cả, trong mắt những người ở tầng lớp như Hoắc Kiều, hắn chỉ là một thứ rẻ rúng, hắn có chút tò mò là, tại sao lúc đầu Hoắc Kiều lại đối xử với hắn lịch sự như vậy, khiến hắn tưởng rằng mình có thể muốn làm gì thì làm.
Hắn đã hỏi ra.
Giọng điệu Hoắc Kiều nhàn nhạt: “Trong đoàn phim, tôi là diễn viên, không phải tiểu thư nhà họ Hoắc càng không phải là phu nhân của Khương tổng... Tiêu Bạch, nếu anh có thể nhớ mình là một diễn viên chứ không phải là tình nhân của Tiền tổng, tôi nghĩ có lẽ anh cũng sẽ không phạm phải đại kỵ đâu.”
Sắc mặt Tiêu Bạch trắng bệch.
Hắn đã có chuẩn bị.
Hắn đã nghĩ ra nhiều lời lẽ để ly gián tình cảm vợ chồng Hoắc Kiều, hắn nghĩ tình cảm họ không tốt thì hắn sẽ có cơ hội, nhưng không ngờ Hoắc Kiều chỉ vài ba câu đã đánh cho hắn tan tành mây khói.
Hắn gần như không ngồi vững nổi.
Hắn xé nát tấm ảnh, từ từ đứng dậy, và khẽ nói một tiếng xin lỗi.
Cuối cùng hắn cũng tìm lại được thể diện của mình.
Cuối cùng hắn cũng nhớ lại, lúc mới vào nghề, hắn thật ra cũng là người biết trọng thể diện, nhưng sự nâng niu trọng vọng kẻ mạnh và chà đạp kẻ yếu trong giới giải trí đã khiến hắn quên mất mình từng cũng chỉ là một tân binh ôm hộp cơm, một ngày chỉ kiếm được 200.
Hắn đã quen với sự xu nịnh của người khác, hắn quên mất mình là ai.
Tiêu Bạch định rời đi.
Ngoài cửa, bỗng vang lên một tiếng gõ cửa, Hoắc Kiều nhìn ra ngoài.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Cô nhìn thấy Khương Lan Thính, bên cạnh anh là nhị tẩu An Nhiên, An Nhiên mang cho cô rất nhiều đồ ăn, và mỉm cười nói: “Em gặp Lan Thính, cùng nhau ăn cơm xong, nghĩ đến em đang ở đây, nên ghé thăm em một chút!”
--------------------------------------------------