Bốn phía vang lên tiếng hét thất thanh.
Không ai ngờ rằng Tống Thanh Thanh lại chọn cách này để kết thúc cuộc đời mình.
Quá khinh suất, cũng thật đáng tiếc!
Khương Lan Thính và cô ấy đã chia tay từ lâu, thậm chí còn bị uy hiếp, nhưng dù sao họ cũng từng có một thời gian bên nhau, lúc này anh không thể bỏ đi, m.á.u lạnh đi xử lý khủng hoảng truyền thông...
Làm vậy thì dù PR giỏi đến mấy cũng vô dụng!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Anh chậm rãi bước tới, thế giới như ngưng đọng, chỉ còn lại dòng m.á.u đỏ tươi của Tống Thanh Thanh.
"Sao phải khổ như vậy!"
Anh ngồi xổm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, anh biết cô không còn nhiều thời gian nữa... Tống Thanh Thanh nhìn anh mà chảy nước mắt.
Cô biết, so với Hoắc Kiều, cô thật tầm thường.
Từ nhỏ cô đã được dạy phải tiết kiệm tiền, tìm một người đàn ông điều kiện tốt để lấy, mà Khương Lan Thính là người tốt nhất cô từng gặp trong đời, cô không đủ năng lực giữ anh lại...
Cô cũng biết, anh không tin cô thực sự thích anh.
Người ngoài cũng sẽ không tin.
Phải, cô thích anh, bao gồm cả ngoại hình và gia thế của anh... nhưng đã sao chứ, những thứ đó cũng là một phần của Khương Lan Thính mà, tại sao cô lại không thể thích chứ?
Cuối cùng, cô lại phải dùng cách này để chứng minh tình cảm của mình.
Tống Thanh Thanh không nói thành lời.
Cô muốn nói với Khương Lan Thính, khoảng thời gian đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của cô, lúc đó cô thực sự đã nghĩ câu chuyện cổ tích cô bé lọ lem là có thật, cô thực sự đã nghĩ hoàng tử sẽ từ bỏ công chúa, sẽ thích cô bé lọ lem.
Hóa ra, căn bản không thể...
Máu tươi chảy ra, cô lặng lẽ nhìn ánh sáng duy nhất trong cuộc đời mình.
Cuối cùng, cô dành cho anh một nụ cười.
Cô nghĩ, cuộc sống yên ổn của anh vẫn bị cô phá hỏng rồi...
Hậu sự của Tống Thanh Thanh, cùng với chuyện của tập đoàn... tất cả mọi việc chất đống, Khương Lan Thính ở lại công ty suốt một tuần, chưa về nhà.
Trong khoảng thời gian đó, anh không gọi điện cho Hoắc Kiều, Hoắc Kiều cũng không gọi cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-914-giua-ho-rot-cuoc-cung-da-khac-xua-roi.html.]
Anh cần bình tĩnh, và cô ấy cũng cần thời gian để tha thứ.
Người nhà họ Tống đến,
Họ muốn gặp cha mẹ Khương Lan Thính, nhưng nhà họ Khương không gặp họ, vì không phải là thông gia, gặp mặt sẽ không thể giải trình với nhà họ Hoắc... cuối cùng Khương Lan Thính đã thay mặt nói chuyện với họ, đưa 20 triệu, kết thúc chuyện này.
Người nhà họ Tống mang tro cốt của Tống Thanh Thanh đi.
Thời gian xóa nhòa tin tức chấn động này, khi mọi thứ hoàn toàn kết thúc, Khương Lan Thính cảm thấy như thể cách một đời.
Khi anh gọi điện cho Hoắc Kiều,
Giọng Hoắc Kiều khá bình tĩnh: "Xong việc rồi à?"
Anh gật đầu ừm một tiếng: "Xong rồi! Em đang ở đâu? Anh qua tìm em!"
Hoắc Kiều không từ chối, cô nói cô đang ở nhà, đang nấu mì xem phim.
Khương Lan Thính đã cầm áo khoác và chìa khóa xe: "Anh qua tìm em em!"
Lúc xuống lầu, anh gặp cha, ông nhìn anh vài giây: "Đi tìm Hoắc Kiều à? Ngày khác về thăm mẹ con đi, mẹ con mấy ngày nay ngủ không ngon rồi."
Khương Lan Thính đồng ý: "Tối nay con về."
Khi anh định vào thang máy, cha lại gọi anh: "Lan Thính, cha hy vọng con có thể rút ra bài học từ chuyện này, sau này sẽ không phạm lại sai lầm tương tự! Nếu con kết hôn với Hoắc Kiều, thì phải gánh vác trách nhiệm! Lần này tuy là Tống Thanh Thanh không nghĩ thông, nhưng nếu lúc trước con không vượt quá giới hạn, thì đã không có chuyện hôm nay, cũng không có một sinh mạng biến mất."
Những điều này, Khương Lan Thính đều biết, lòng anh cũng không dễ chịu.
Xuống lầu lên xe, anh lái xe đến chỗ Hoắc Kiều, đúng như cô nói, cô đang nấu mì vừa xem phim... Tâm trạng cô dường như không bị ảnh hưởng, nhưng Khương Lan Thính biết đã khác rồi.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, sao có thể không khác được!
Nhưng họ đều không nói đến chia tay.
Cô nấu mì cho anh, còn bỏ thêm hai con tôm lớn, chỉ là khi cô bưng tô mì đến, Khương Lan Thính đã ngủ thiếp đi...
Điện thoại và chìa khóa xe đặt ở một bên.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiển thị một trang tin tức, trên đó là đoạn chat từng có của anh và Tống Thanh Thanh... Hoắc Kiều lặng lẽ nhìn một lúc, rồi đặt tô mì xuống.
Cô không biết, Khương Lan Thính là đang hoài niệm, hay là gì nữa!
--------------------------------------------------