Trời vừa hừng sáng, Lục U đã tới bệnh viện.
Mở cửa phòng bệnh, Lục Khiêm nằm trên giường sắc mặt khá tốt, sau khi truyền dịch trong đêm thì giờ bệnh tình đã ổn định, không sao rồi.
Hoắc Minh Châu nằm gục bên giường trông nom.
Diệp Bạch không ngủ, anh ngồi trên sofa lướt điện thoại xử lý tài liệu, giải quyết một số việc công ty. Nhưng con người vốn là bằng xương bằng thịt, nhìn sao cũng thấy thần sắc mệt mỏi...
Lục U đứng ngoài cửa, lặng lẽ ngắm một lúc rồi bước vào, nhẹ nhàng vỗ vai Hoắc Minh Châu.
Minh Châu tỉnh dậy: "Lục U, con tới rồi à!"
Rồi bà tiếp lời: "Bố con không sao rồi! Ở viện vài hôm là ổn thôi!... Con thay Diệp Bạch về đi! Đêm qua anh ấy thức trông suốt!"
Lục U lại kiên quyết bảo bà về trước, dù sao Minh Châu cũng đã có tuổi.
Hoắc Minh Châu quay người vén chăn cho Lục Khiêm, khẽ nói: "Vậy cũng được! Mẹ về bảo bếp nấu cho bố con ít đồ thanh đạm bồi bổ! Chắc chắn là do mấy ngày Tết vừa rồi ứng tác nhiều quá, ổng cứ tưởng mình như hồi trẻ, chẳng biết kiềm chế chút nào!"
Lục U mỉm cười, giúp dọn dẹp đồ đạc.
Diệp Bạch vừa nãy quá tập trung, giờ mới phát hiện Lục U tới, anh cũng đứng dậy tiễn Minh Châu. Minh Châu bảo anh về nghỉ ngơi chút đi, Diệp Bạch xoa mặt nói: "Chiều vậy! Chiều em về ngủ bù, tối lại tới!"
Minh Châu liếc Lục U, muốn nói lại thôi.
Lục U không phản đối.
Bà biết họ thực sự đã đến với nhau rồi, kỳ thực cũng không lạ, từ lần Lục U mang thai Diệp Bạch cứu cô... quan hệ họ đã dịu đi, chỉ là chưa có cơ hội ở bên nhau thôi, giờ thế này cũng là thuận theo tự nhiên.
Hoắc Minh Châu rời đi!
Lục U lau mặt lau tay cho Lục Khiêm, cô rất cẩn thận lại chút xúc động, bởi Lục Khiêm tuổi ngày càng cao, cô không biết còn có thể bên cạnh cha được bao lâu.
Diệp Bạch đoán được tâm trí cô, anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, thì thầm: "Đừng nghĩ mấy chuyện buồn nữa! Ít nhất hôm nay vẫn ổn mà! Người ta nên sống cho hiện tại."
Lục U ngoảnh lại liếc anh, đây lại là khác biệt văn hóa giữa cô và anh.
Anh lớn lên ở nước ngoài, trong xương vẫn là tư duy phương Tây, khác với cô.
Cô không thèm để ý anh, cô chỉ khẽ nói: "Anh nằm nghỉ một lát đi! Em trông ở đây rồi!"
Diệp Bạch gật đầu, coi như đồng ý.
Lục U bước vào nhà vệ sinh, giặt khăn mặt, giặt giặt cô chợt đờ ra...
Trong gương thêm một bóng người.
Diệp Bạch tới gần cô, một tay ôm eo cô, thấp giọng dịu dàng hỏi: "Vẫn còn nghĩ à? Anh thấy bố em sống thêm mươi tám năm nữa cũng được."
"Vậy cũng không đủ."
Mắt Lục U đỏ hoe, cô thấp giọng bảo anh đừng nói nữa.
Diệp Bạch lặng lẽ nhìn cô.
Nhìn khuôn mặt nhỏ hiền hòa của cô, nhìn nét đạm mạc giữa đuôi mắt... rồi ôm cô vào lòng, trong phòng bệnh tranh thủ chút thân mật.
Lục U thấy ngại, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Lúc rời đi, Diệp Bạch nhẹ nắm cổ tay cô, khẽ nói: "Không được khóc nữa!"
Lục U ừ một tiếng, nhưng mắt vẫn đỏ hoe, bước vào phòng bệnh phát hiện Lục Khiêm đã tỉnh. Ông nhìn cô con gái út mắt đỏ hoe, cố ý nói: "Bố bệnh, lại tạo sân chơi hẹn hò cho hai đứa ha? Phòng bệnh quả là chỗ tốt!"
Lục U dựa vào ông ngồi xuống, nhỏ nhẹ: "Bố!"
Lục Khiêm dựa gối, dỗ dành: "Thôi, bố không trêu con nữa! Bố không sao, chỉ uống nhiều quá chén... làm mẹ con sợ mất, sau này bố nhất định uống ít một chút."
Lục U cắn môi: "Bố lần nào cũng nói vậy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-873-luc-u-em-mua-nha-la-muon-ket-hon-roi-ha.html.]
Lục Khiêm biện giải: "Bố là tửu lượng tốt! Bao nhiêu năm nay đều ổn cả, lần này cũng chỉ bệnh vặt, không đáng ngại, con xem giờ chẳng phải ổn rồi sao!"
Lục U không nói năng gì.
Lục Khiêm biết là giận rồi, lại hứa với cô mấy lần, Lục U nói cô đều nhớ rồi, lúc nào kể lại cho mẹ nghe...
Lục Khiêm lòng mềm lại, nhẹ xoa đầu cô: "Bố không sao!"
Đang nói thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Là người giúp việc Lục Viên mang đồ ăn sáng tới, ngoài cháo dinh dưỡng của Lục Khiêm, đương nhiên còn có phần Diệp Bạch. May mà Minh Châu tinh ý, dù nghỉ không ngon cũng không quên gốc gác Tây phương của Diệp Bạch, làm bữa sáng kiểu Tây bảo người giúp việc mang tới, Diệp Bạch ngồi sofa ăn xong rồi mở laptop ra.
Lục U nhìn anh.
Diệp Bạch khẽ nói: "Sáng có cuộc họp, phải họp thôi! Chiều anh ngủ."
Lục U xem giờ, còn vài phút nữa, cô nói: "Anh về THÀNH PHỐ B làm việc đi! Vậy mệt lắm!"
Diệp Bạch uống nửa ly cà phê, ánh mắt dán vào màn hình, khẽ nói: "Vậy nhà cũng không thể không có đàn ông! Em và mẹ ở nhà, anh không yên tâm."
Lục U còn muốn nói gì, Diệp Bạch đã kết nối họp với cấp cao công ty.
Mấy người kia phát hiện, Lục Tổng cũng ở đó!
Lục U chỉ có thể gượng cười, lùi ra chỗ khác... Lục Khiêm vừa ăn sáng vừa nhạt nhẽo: "Bố với mẹ đã nghĩ kỹ rồi, đợi khỏi bệnh sẽ về THÀNH PHỐ B sống, nên hai đứa cút về làm việc cho tử tế, bé Lục Hồi nhà ta cũng về THÀNH PHỐ B đi học, một đứa trẻ ngoan thế ở THÀNH PHỐ C cứ như lớn lên ở quê vậy."
Lục U nghe mà sững: THÀNH PHỐ C ít nhất cũng là thành phố hạng nhất mới mà?
Sao lại thành quê được?
Lục Khiêm uống cháo loãng, nhẹ nhàng: "Bố với mẹ vốn nghĩ lá rụng về cội, nhưng về ở dăm năm thấy không quen! Đặc biệt mẹ con, bà ấy vẫn hướng về cuộc sống xa hoa, thiếu một ngày cũng không xong!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Lục U nào chẳng biết ý ông, là vì sự nghiệp của cô và Diệp Bạch.
Lòng cô cảm động,
nhưng mấy lời này không thể nói ra, không thể phá đài Lục Khiêm, nên cô cố ý nói: "Là bố nhớ các cô trong thành đấy chứ! Hôm trước cô Hồ còn nhớ bố, hỏi thăm tình hình gần đây của bố!"
Lục Khiêm mặt già đỏ ửng: "Chuyện lịch sử năm nào rồi, đừng nhắc nữa, lỡ mẹ con nghe thấy lại suy nghĩ lung tung! Bà ấy hay ghen lắm!"
Nhắc tới Minh Châu, ông có không hết lời.
Lục U dựa vào ông, mềm mỏng hỏi: "Bố thực sự muốn về THÀNH PHỐ B sống ạ?"
Kỳ thực đây cũng là điều Lục Thước mong, dù sao tập đoàn Lục thị mấy vạn người, không phải muốn dời về THÀNH PHỐ C là dời được đâu, giữa này liên quan quá sâu quá rộng, với lại nhân mạch nhà họ Lục mấy năm nay đa phần tập trung ở THÀNH PHỐ B, về THÀNH PHỐ C bằng như bắt đầu lại!
Lục Khiêm ăn xong bữa sáng, lau miệng.
Nằm xuống, tay gối sau đầu, khẽ nói: "Sao không muốn! Đó là nơi bố gặp mẹ con đấy! Chiều hôm đó bố tới nhà cậu Thiệu Lôi, lần đầu thấy mẹ con, lúc đó bà ấy còn nhỏ xíu, chênh lệch vai vế với bố!"
Lục U nghe say sưa, kỳ thực cha mẹ hiếm khi kể chuyện thời trẻ.
Lục Khiêm thở nhẹ: "Sau này bố rất có lỗi với mẹ con, bà ấy theo bố chịu nhiều khổ cực! Anh con hồi nhỏ cũng khổ nhiều, nhà không phải có con ch.ó tên Trà Sữa sao, anh con nuôi hay Trương Sùng Quang nuôi? Dù sao ý là anh con hồi nhỏ không có tiền uống trà sữa."
Lục U còn chưa biết, nhà từng có chuyện thế.
Cô liếc Diệp Bạch.
Anh ta đang cố nhịn cười...
Bỗng nhiên, Lục U thấy nhẹ lòng, cô nghĩ cha mẹ về THÀNH PHỐ B sống không tính là hy sinh, có con cái bên cạnh sao gọi là hy sinh được! Lúc nhớ nhà thì về thăm, quan trọng là có người chăm sóc.
Trưa Lục Khiêm ngủ rồi, cô bèn bàn với Diệp Bạch: "Em muốn mua biệt thự to chút!"
Diệp Bạch cố ý hỏi: "Là muốn kết hôn với anh rồi hả?"
--------------------------------------------------