Một trận binh đao hỗn loạn sau đó.
Tần Dụ đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm, Lục Khiêm lại vận dụng quan hệ của mình, điều động cho phòng VIP tốt nhất.
Một tầng lầu chỉ có bốn phòng, khá thanh tĩnh, thích hợp để ở cữ.
Anh ta cũng đến thăm Tần Dụ,
Lục Khiêm chống gậy nhìn xung quanh, nói: "Chỗ này được đấy! Ở cho đủ tháng! Cái gì cũng có người chuyên trách chăm sóc, đứa lớn ở đây cũng có phòng, tiểu Chương thi thoảng không cũng có công việc, cũng có thể xử lý!"
Đây quả thực là sắp xếp tốt nhất.
Chương Bá Ngôn không thể nói ra lời từ chối, anh chân thành cảm ơn Lục Khiêm.
Lục Khiêm nhìn Minh Châu: "Được rồi, chỗ này cũng ổn thỏa rồi! Bọn mình đến chỗ Thục Bình xem một chút, sợ là đã đợi từ lâu lắm rồi!"
Minh Châu cúi mày thuận mắt, nói tiếng "Dạ".
Cô thấy Tiểu Tần Phấn ngoan, đặc biệt lưu lại số điện thoại và địa chỉ, bảo thằng bé nghỉ hè đến Vực Viên chơi, Tiểu Tần Phấn nhìn Chương Bá Ngôn không dám dễ dàng đồng ý.
Chương Bá Ngôn xoa đầu nó: "Cứ để nó đi, con đi là được rồi!"
Tiểu Tần Phấn cũng thích Minh Châu, vui vẻ gật đầu.
Lúc Lục Khiêm và Minh Châu rời đi, không khỏi lại nhìn bọn họ, cuối cùng vẫn rời đi trước... Đi ra ngoài, Lục Khiêm hỏi Minh Châu: "Có tiếc nuối không? Người ta cũng mỹ mãn rồi!"
Minh Châu khoác tay anh, dừng một lát nói: "Cũng không gọi là tiếc nuối! Hữu duyên vô phận thôi! Anh ấy rất tốt, có đứa con như Tần Dụ bên cạnh sau này sẽ không sống tệ, Tiểu Tần Phấn cũng ngoan, bây giờ trong nhà mấy miệng ăn cũng coi như là náo nhiệt..."
Lục Khiêm cười: "Náo nhiệt có gì tốt, ngày ngày loạn xạ! Em xem trong nhà bọn mình, cả nhà toàn trẻ con bò lổm ngổm, nếu bên Thiệu Linh qua đây cùng nhập bọn, anh xem anh cũng không có chỗ để chân."
Minh Châu liếc anh: "Cứ thỏa mãn đi anh!"
Lục Khiêm nắm tay cô.
Sao anh không thỏa mãn, có cô bên cạnh nửa đời người, anh thỏa mãn thấu triệt.
...
Trong phòng bệnh, chỉ còn lại bốn người bọn họ.
Chương Bá Ngôn nửa quỳ bên giường, nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán vợ, thấp giọng dịu dàng nói: "Vất vả em rồi!"
Tần Dụ sắc mặt hơi tái.
Nhưng khóe miệng cô lại nở một nụ cười, cô nói: "Chương Bá Ngôn, bế con lại đây cho em xem... Em muốn nhìn nó."
Chương Bá Ngôn liền đi bế con.
Đứa trẻ lại mềm lại nhỏ, đỏ hỏn, giống một con khỉ con không mấy đẹp đẽ.
Nhưng Tiểu Tần Phấn lại rất hiếm có, đi trước theo sau, luôn muốn nhìn... Lúc Tần Dụ cho Tiểu Chương Vũ bú, nó mới đỏ mặt quay lưng lại, chạy đến phòng bên cạnh.
Trong phòng bệnh liền càng yên tĩnh hơn, Tần Dụ cúi đầu nhìn con trai.
Cô nói chuyện với Chương Bá Ngôn: "Nợ ân tình to lắm, sau này phải trả lại."
Chương Bá Ngôn ừ một tiếng: "Sinh con đấy! Ân tình to cỡ nào cũng phải mắc nợ trước."
Anh nhìn cô, cô cũng thế.
Chương Bá Ngôn nghiêng người hôn cô một cái, anh không nói gì chỉ nhìn cô... Nhưng cô có thể đọc được ý trong mắt anh, lúc cô xuất huyết anh đã sợ hãi và kinh hãi, anh sợ cô gặp chuyện ngoài ý muốn.
Tần Dụ dựa đầu vào cánh tay anh, nói khẽ: "Em không sao rồi! Chương Bá Ngôn, trong bệnh viện sẽ không xảy ra chuyện."
Chương Bá Ngôn không phản bác cô.
Anh hiểu rõ trong lòng, nếu hôm nay không có Lục Khiêm, kết quả thực không thể biết trước! Chuyện sinh con, có thể to có thể nhỏ, không ai nói trước được.
Đợi Tần Dụ cho b.ú xong, cô cũng mệt mỏi muốn ngủ.
Chương Bá Ngôn đặt bé nằm ngay ngắn, anh nói khẽ: "Cố thêm chút, người giúp việc trong nhà sắp đến rồi, làm trứng tráng long nhãn, uống xong rồi hẵng ngủ, bổ sung nguyên khí."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-860-tinh-co-gap-luc-u-bon-ho-da-tung-thuong-hai-tang-dien.html.]
Tần Dụ gật đầu.
Rồi hai vợ chồng đều im lặng chốc lát, họ đều là người không còn cha mẹ, tất cả mọi thứ đều phải tự mình lo liệu, vì vậy hôm nay Lục Khiêm ra tay giúp đỡ, mới trở nên trân quý như vậy, cũng khiến Chương Bá Ngôn biết rằng, phải đông sơn tái khởi, anh không phải một mình, anh còn có vợ con cần chăm sóc.
Lúc này, Tiểu Tần Phấn khẽ kêu lên: "Nó ị rồi."
Trong phòng bệnh, một mùi khó tả.
Chương Bá Ngôn bật cười, anh nói với Tần Dụ: "Em nhắm mắt dưỡng sức trước đi, anh thay tã cho nó."
Anh đặc biệt học qua, làm rất nhanh nhẹn.
Tần Dụ lặng lẽ nhìn, thần tình dịu dàng, lúc này Tiểu Tần Phấn chạy đến rót nước ấm cho cô, còn cẩn thận đút cô uống... Ánh mắt nó nhìn chằm chằm, dán vào cô, khoảng là vì Tần Dụ bỗng nhiên đã sinh ra một đứa bé.
Tiểu Tần Phấn cảm thấy rất thần kỳ.
Bốn người, yên tĩnh, rất ấm áp.
Hạnh phúc họ mong muốn, có lẽ chỉ đơn giản như vậy, một nhà cùng nhau có chỗ để ở, có một công việc tốt, nuôi con béo trắng béo tròn...
...
Cách mấy hôm sau, Chương Bá Ngôn trong bệnh viện tình cờ gặp Lục U.
Cô ấy hẳn là đến thăm vợ của "Thục Bình", không phải một mình, tay dắt Tiểu Lục Hồi, sắp đến Tết rồi Tiểu Lục Hồi mặc đồ đặc biệt vui vẻ, áo khoác kiểu Anh màu đỏ chính, chân đi đôi bốt nhỏ, tóc xoăn xoăn... Da trắng nõn nà.
Tiểu Lục Hồi nhìn thấy Chương Bá Ngôn trước, gọi một tiếng "Ba".
Chương Bá Ngôn sững sờ, sau đó liền ngồi xổm xuống, để mặc tiểu gia hỏo lao tới còn hôn một cái lên mặt anh... Anh sợ Lục U không tự nhiên, ngẩng mắt nhìn cô, nhưng biểu cảm của Lục U lại rất ôn hòa.
Lục U đại khái cũng nghe nói chuyện Tần Dụ sinh con.
Cô đi tới hỏi khẽ: "Bây giờ cô ấy ổn chứ?"
Chương Bá Ngôn bế Tiểu Lục U đứng dậy, anh chú ý ánh mắt của Lục U, vẫn không bình tĩnh nhưng lại giấu ở sâu trong đáy lòng. Anh gật đầu: "Mấy hôm nay khá hơn nhiều! Thay anh nói với bác thêm một tiếng cảm ơn."
Lục U cười: "Bố em sợ phiền phức nhất, nói cảm ơn qua cảm ơn lại, không có dừng."
Chương Bá Ngôn cũng cười.
Bọn họ đứng ở hành lang bệnh viện, giống như bạn cũ tán gẫu, dường như tất cả chuyện cũ đều theo gió bay đi... Cũng phải, trong lòng đã chứa người khác, dù lúc đó có kinh thiên động địa, ngoảnh lại cũng chỉ là thương hải tang điền thôi! Giống như năm đó bọn họ gặp lại, bọn họ lạnh nhạt làm tổn thương đối phương như vậy, kỳ thực còn có thích.
Buông bỏ rồi, liền bình dị.
Lục U xoa xoa Tiểu Lục Hồi, nói: "Nó rất nhớ anh! Anh dẫn nó đi chơi nửa ngày đi, chiều tối em qua đón, yên tâm, em đã nói với nó sẽ không làm phiền Tần Dụ đâu, nó rất ngoan."
Chương Bá Ngôn hôn Tiểu Lục Hồi.
Anh đúng là rất nhớ nó, nửa năm nay anh bận rộn ở thành phố C, gần như không đi thăm nó, khó được tiểu cô nương không giận anh, không giận dỗi với anh.
Anh bế Tiểu Lục Hồi rời đi.
Lục U vẫn đứng ở chỗ cũ, một lúc sau điện thoại reo, là Diệp Bạch gọi tới.
Qua lâu như vậy, Diệp Bạch vẫn chưa được chuyển chính.
Anh ta vẫn chỉ là ba của Tiểu Lục Hồi và Tiểu Lục Ngộ, chỉ được hưởng quyền chăm sóc, không có bất kỳ quyền lợi nào khác, anh ta trực tiếp hỏi cô: "Sữa bột của Lục Ngộ uống hết rồi, trong nhà còn không? Không có thì anh ra ngoài mua một thùng về."
Lục U nói khẽ: "Trong tủ bên trái nhất nhà bếp, còn hai hộp."
Diệp Bạch ừ một tiếng nói đi tìm.
Nhưng anh ta không cúp máy, một lúc sau, anh ta hỏi: "Em có phải về thành phố C rồi không?"
Lục U đoán ra ý nghĩ của anh ta, nhưng cô không giải thích, cô không cần thiết phải giải thích. Người Chương Bá Ngôn cũng đã sinh con trai rồi, Diệp Bạch còn vương vấn chuyện cũ, năm đó hai người họ quyết liệt không phải vì một hiểu lầm cái ôm sao...
Nhớ lại những chuyện đó, Lục U liền cảm thấy chán ghét anh ta: "Em muốn đi đâu, là tự do của em, không cần báo cáo với anh chứ!"
Diệp Bạch dừng lại: "Ừ! Không cần báo cáo! Anh chỉ tùy tiện hỏi thôi!"
Anh ta lại nói: "Không nói nữa, anh pha sữa cho con trai đây."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
--------------------------------------------------