Khương Lan Thính ngồi xe tải suốt 16 tiếng đồng hồ, lắc lư đến một vùng núi. Ngôi nhà còn khá ổn, nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.
Nhà họ Khương là nhà tài trợ lớn nhất của chương trình tạp kỹ, đạo diễn đích thân đến đón tiếp, nhiệt tình giải thích luật chương trình: sống chung với nữ khách mời trong nửa tháng.
Dĩ nhiên, ngoại trừ phòng ngủ không có camera giám sát, những nơi khác đều lắp đầy camera.
Nghe xong, Khương Lan Thính nhíu mày: "Lại có chương trình ngớ ngẩn thế này? Có nhà tài trợ nào muốn đầu tư quảng cáo không?"
Đạo diễn không vui: "Thiếu gia Khương, chúng tôi mời nữ minh tinh hạng A đấy! Cô ấy còn là tiểu thư gia tộc hào môn, không dễ gì nhận loại thông cáo này, đúng lúc trống lịch nên chúng tôi mới mời được!"
Nữ minh tinh hạng A, hào môn...
Khương Lan Thính hơi nhíu mày, sau đó anh thấy Hoắc Kiều bước xuống từ một chiếc xe, cô cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy anh - Khương Lan Thính!
Đạo diễn thấy biểu cảm của họ, hiểu ra: "Hai người quen nhau à! Vậy thì tốt quá, sẽ ăn ý hơn đấy!"
Đạo diễn sợ họ đổi ý, vội vã lên xe bỏ chạy.
Trong vùng núi rộng lớn, chỉ còn lại Khương Lan Thính và Hoắc Kiều... hai người nhìn nhau chằm chằm.
[Khương Lan Thính, anh cố ý đấy à?]
[Muốn quay lại thì nói thẳng đi, Hoắc Kiều!]
...
Sau đó, họ cùng nhìn chằm chằm vào nhau!
Khương Lan Thính tỉnh táo lại trước, anh lấy điện thoại gọi: "Hủy chương trình, tôi sẽ cho người đến đón chúng ta!"
Nhưng ngay lập tức anh phát hiện, điện thoại không có tín hiệu!
Hoắc Kiều cũng phát hiện ra.
Dáng người cao thon của cô đeo ba lô nhỏ, chạy vào trong nhà xem... ngoài gạo dầu cơ bản, không có thứ gì khác, ngay cả phòng ngủ cũng chỉ có một.
Vậy thì cô và Khương Lan Thính phải ngủ chung?
Khương Lan Thính theo sau, đứng sau lưng cô... Hoắc Kiều quay người, khoanh tay trước ngực: "Tối nay anh ngủ sofa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-890-hai-nguoi-ho-phai-song-chung-voi-nhau-nua-thang.html.]
Khương Lan Thính cười lạnh: "Tiểu thư, ở đây làm gì có sofa?"
Đừng nói sofa, ngay cả camera giám sát đạo diễn nói cũng không có cái nào!
Khó mà không nói là cố ý!
Anh bước vào phòng ngủ nhỏ, nằm phịch xuống chiếc giường nhỏ, hai tay khoanh sau đầu: "Chịu đựng nửa tháng thôi! Nửa tháng sau em sẽ không phải nhìn thấy tôi nữa, có thể tiếp tục đi xem mắt... à, lần trước hình như em xem mặt một gã hói đầu đúng không? Sao, thị trường kém thế, gã hói cũng nằm trong danh sách cân nhắc của em rồi?"
Hoắc Kiều đặt ba lô nhỏ xuống, giả giọng ngọt ngào: "Hói còn hơn sói tình đấy!"
Cô cố ý dí sát anh: "Còn hơn mùi dầu mỡ trên người một số người!"
Cô đang ám chỉ Tống Thanh Thanh!
Anh nghe không ra sao!
Khương Lan Thính vừa giận vừa buồn cười, anh cúi đầu, vô tình thấy cô nhắm mắt, đôi môi đỏ hé mở... anh nhất thời mê muội, khẽ vuốt ve, giọng đột nhiên khàn đặc: "Hoắc Kiều!"
Hoắc Kiều giật mình.
Cô mở mắt, rồi quen miệng châm chọc: "Đừng có phát dại! Chúng ta không còn quan hệ gì nữa đâu!"
Khương Lan Thính tỉnh táo lại, anh không ngồi dậy, mà nằm im suy nghĩ có lẽ do lâu rồi không giải tỏa, vừa rồi đã không kiềm chế được.
Anh không nên thế, tự chủ kém cỏi vậy!
Hoắc Kiều thấy anh không nhúc nhích, đá nhẹ: "Anh dậy nấu cơm đi!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Khương Lan Thính cũng là đại thiếu gia, quen được hầu hạ, anh hỏi lại: "Sao em không nấu?"
Hoắc Kiều cười lạnh: "Ở đây chỉ có bếp củi!"
Khương Lan Thính nhìn móng tay tinh tế của cô, hơn nữa, lớn lên ở thành phố làm sao biết dùng bếp củi... anh cũng không biết!
Hoắc Kiều đành nằm xuống luôn, cô trùm chăn kín đầu.
Giả vờ chết!
--------------------------------------------------