Diệp Bạch bế Tiểu Lục Hồi lên, dùng một tay cởi áo khoác cho cô bé. Anh chăm sóc trẻ con rất thành thạo, không hề giống như lần đầu làm cha.
Tiểu Lục Hồi cũng rất thích anh.
Cởi bỏ áo khoác, thân hình nhỏ nhắn với cái đầu to tròn của cô bé trông vô cùng đáng yêu khi nằm gọn trong lòng Diệp Bạch. Hai cánh tay ngắn ngủn ôm chặt lấy anh... Diệp Bạch cúi xuống hôn nhẹ lên má cô bé rồi ngẩng lên nhìn Lục U, nói: "Con bé rất đáng yêu."
Lục U ngồi dậy một chút, cũng đưa tay xoa nhẹ vào m.ô.n.g nhỏ của Tiểu Lục Hồi.
Mông căng tròn, mềm mại.
Cô bé đá nhẹ hai chân, ngáp một cái rồi đặt chân lên bụng Diệp Bạch và thiếp đi.
Diệp Bạch nhìn Lục U: "Con bé ngủ rồi sao?"
Lục U gật đầu: "Trẻ con thường chỉ cần vài giây là ngủ được!"
Cô đón lấy cô bé, cẩn thận bế lên giường, cởi giày tất và đắp chăn cho con... Gương mặt nhỏ nhắn vừa ngủ của cô bé ửng hồng, da trắng mịn, toát lên hương thơm ngọt ngào.
Diệp Bạch ôm Lục U từ phía sau.
Nhưng ánh mắt anh vẫn dán vào Tiểu Lục Hồi. Anh nghĩ, có lẽ tất cả đều đã được sắp đặt sẵn.
Trong cuộc đời này, anh và Lục U chỉ có thể có duy nhất đứa con này.
Nhưng dường như, điều đó cũng đã đủ khiến anh mãn nguyện.
Đứa trẻ vẫn còn đó, Lục U được anh ôm trong lòng, cô hơi ngượng ngùng.
Quay sang hỏi anh: "Chúng ta ăn tối trước nhé? Em hơi đói rồi!"
Diệp Bạch gật đầu.
Anh vỗ nhẹ vào người cô, giọng trầm ấm: "Em đi vệ sinh cá nhân trước đi, anh ra ngoài dọn dẹp một chút, lúc nãy Tiểu Lục Hồi ném đồ đạc lung tung khắp nơi."
Nói rồi anh cũng bật cười.
Gia đình có trẻ con đều như vậy, trừ khi giao hết cho người giúp việc chăm sóc. Nhưng thời gian rảnh rỗi, anh vẫn rất muốn tự tay chăm sóc con. Nhìn Tiểu Lục Hồi, anh như thấy hình bóng Lục U thuở nhỏ.
Diệp Bạch ra ngoài trước.
Lục U rửa mặt bằng nước lạnh, đứng trước gương ngẩn người một lúc lâu.
Trái tim cô mềm lại.
Cô nghĩ, mình sẽ không bao giờ có thể cưỡng lại sự dịu dàng của Diệp Bạch.
...
Diệp Bạch chuẩn bị hai phần ăn, một cho anh và Lục U, phần còn lại là đồ ăn riêng cho Tiểu Lục Hồi.
Nhân dịp năm mới, anh còn lấy ra một chai rượu vang đỏ.
Lục U nhấp từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị chua nhẹ pha lẫn chát, giống như cảm giác giữa cô và Diệp Bạch... Diệp Bạch hỏi cô cảm nhận thế nào, cô mỉm cười: "Cũng được!"
Ánh mắt Diệp Bạch sâu thẳm.
Anh nói một câu đầy ẩn ý: "Được là tốt rồi!"
Đang nói chuyện thì điện thoại trên bàn reo lên, anh liếc nhìn rồi tắt đi.
Lục U đoán được ai gọi đến.
Cô tiếp tục uống rượu, không nói gì... Diệp Bạch sợ cô không vui, liền nhẹ nhàng nói: "Chỉ là một khách hàng không quan trọng."
Cô biết anh sợ cô buồn nên nói dối.
Lục U cũng không vạch trần, tình cảm của người lớn đôi khi mập mờ một chút sẽ tốt hơn. Nếu thực sự tính toán kỹ, cô và Diệp Bạch sẽ không thể sống chung dù chỉ một ngày.
Sau bữa tối, Tiểu Lục Hồi vẫn chưa tỉnh giấc.
Diệp Bạch dọn dẹp, Lục U ngồi bên con, dưới ánh đèn cô ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn của con.
Bên ngoài, thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện.
Cô đoán, Gina lại gọi điện đến.
Diệp Bạch nghe máy.
Lục U không cố nghe, cô chỉ lặng lẽ ngồi bên con, chờ con tỉnh giấc... Khoảng 12 giờ đêm, cô bé cuối cùng cũng ngủ đủ, khi chui ra khỏi chăn toàn thân ấm áp, nhưng không muốn dậy, chỉ ôm lấy mẹ đòi nói chuyện.
Lục U nằm xuống một chút.
Cô nhìn vào đôi mắt long lanh của Tiểu Lục Hồi, giọng nói dịu dàng vô cùng: "Con muốn nói gì nào?"
Tiểu Lục Hồi nhúc nhích cơ thể nhỏ bé, bò vào lòng mẹ.
Cô bé mở to đôi mắt, hỏi ngọt ngào: "Con có thể gọi chú Diệp là bố không? Con cảm thấy chú ấy chính là bố của con."
Lục U xoa nhẹ lên gương mặt nhỏ của con.
Cô đang suy nghĩ cách trả lời, nhưng chưa kịp mở miệng thì Tiểu Lục Hồi đã được bế lên.
Diệp Bạch bước vào.
Anh vuốt ve mái tóc xoăn rối bù của cô bé, rồi hôn lên má: "Từ giờ con cứ gọi là bố!"
Tiểu Lục Hồi lấy tay che mặt.
Rúc vào vai anh, ngượng ngùng!
Diệp Bạch ôm con nhẹ nhàng, quay lại nhìn Lục U, ánh mắt anh vô cùng dịu dàng... Hạnh phúc muộn màng này, chính là điều anh từng mơ ước vô số lần khi kết hôn với cô, hôm nay cuối cùng cũng thành hiện thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-826-luc-u-anh-thich-duoc-song-cung-hai-me-con-em.html.]
Lục U tựa vào đầu giường.
Dáng vẻ bề ngoài của cô có vẻ mềm mỏng, nhưng trong lòng không được thoải mái như Diệp Bạch.
...
Kỳ nghỉ năm mới, Lục U và con gái đều ở trong căn hộ.
Diệp Bạch dành toàn bộ thời gian bên họ.
Ban ngày, họ dẫn Tiểu Lục Hồi đi chơi ở công viên giải trí, đêm đến khi con ngủ, họ cùng nhau xem một hai bộ phim trên ghế sofa, thỉnh thoảng hôn nhau đắm đuối... và âu yếm làm chuyện ấy.
Rất ít khi nghe tin tức về Gina.
Phần lớn thời gian, Diệp Bạch không nghe điện thoại của cô ta.
Lục U nghĩ, có lẽ anh cũng có khó khăn riêng.
Đêm cuối cùng của kỳ nghỉ, Lục U thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa Tiểu Lục Hồi về nhà vào ngày hôm sau.
Cô bé đang chơi trong phòng khách.
Trong phòng ngủ, Lục U sắp xếp một vali lớn, hầu hết là đồ của Tiểu Lục Hồi.
Vừa xong xuôi, cô đã bị ai đó ôm từ phía sau.
Diệp Bạch ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô, thì thầm: "Đừng về nữa! Ở lại đây với anh được không? Lục U, anh thích được sống cùng hai mẹ con em."
Lục U nghẹn lại.
Cô cũng muốn, cô cũng cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng thế giới của ba người quá chật chội.
Cô cũng không thể nói ra những lời như đợi Gina c.h.ế.t đi.
Cô suy nghĩ một lúc, quay lại nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Diệp Bạch, anh có thể đảm bảo tương lai của chúng ta không? Anh có thể đảm bảo mang lại hạnh phúc cho Lục Hồi không?"
Diệp Bạch xoa nhẹ lên mặt cô, giọng khàn khàn: "Tất nhiên!"
Anh nói với cô: "Trừ khi thực sự có ngày đó, còn không anh sẽ không đi nữa, Lục U, anh hứa với em."
Lục U cũng đưa tay lên vuốt mặt anh.
Đêm yên tĩnh.
Một lúc lâu sau, cô mới khẽ hỏi: "Em có thể tin anh không, Diệp Bạch?"
Cô được anh ôm vào lòng...
Diệp Bạch ôm cô, anh thực sự cảm nhận được Lục U không còn là cô gái trẻ ngày nào... cô đã trưởng thành, trở thành người phụ nữ chín chắn, là vợ của anh.
Anh nâng mặt cô lên hôn: "Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn, rồi tổ chức đám cưới."
Lục U cười: "Sao mà gấp vậy! Em còn bao nhiêu việc phải làm nữa!"
Dù đang cười, nhưng mắt cô đẫm lệ.
Diệp Bạch biết cô tủi thân, anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô: "Đừng khóc! Lục U, đừng khóc nữa!"
Nhưng cô vẫn không kìm được nước mắt.
Đêm đó, cô và Tiểu Lục Hồi không về...
Khi ngủ, Tiểu Lục Hồi nằm giữa hai người, vui vẻ lăn qua lăn lại.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Diệp Bạch sợ con làm phiền Lục U, liền kéo cô bé vào lòng mình, kể chuyện cho con nghe... Cô bé mềm mại, thơm tho ấy khiến trái tim anh tan chảy.
Diệp Bạch không ngừng hôn lên mặt con.
Thật đáng yêu!
Tiểu Lục Hồi mỗi lần ngượng ngùng lại lấy tay che mặt...
...
Sau năm mới, Lục U trở nên bận rộn.
Trước đây, cô chỉ đến công ty hai ba lần một tuần, nhưng gần đây cô đi làm hàng ngày... May mắn là có Diệp Bạch ở nhà, buổi tối cô vẫn có thời gian vẽ truyện tranh, cuộc sống cũng tạm ổn.
Đầu xuân, trời mưa nhiều.
Hôm đó, Lục U làm xong việc, bước ra khỏi tòa nhà, tài xế mãi không đến.
Điện thoại cũng không liên lạc được.
Cô định bắt taxi về nhà thì một chiếc xe đen từ từ đi qua, bất ngờ có tiếng nói vang lên: "Bá Ngôn, là cô Lục đấy, chúng ta đưa cô ấy về nhé!"
Lục U giật mình.
Cô quay lại, nhìn thấy người ngồi trong xe chính là Chương Bá Ngôn và vị hôn thê của anh - Tần Dụ.
Tần Dụ mỉm cười: "Cô Lục lên xe đi, để Bá Ngôn đưa cô về!"
Lục U cảm thấy không tiện.
Dù không tính đến mối quan hệ giữa cô và Chương Bá Ngôn, cô vẫn phải nghĩ đến cảm nhận của Diệp Bạch... Hơn nữa, ngồi chung xe với họ thật không thoải mái chút nào!
Cô lập tức từ chối.
Nhưng ngay sau đó, xe dừng lại, Chương Bá Ngôn bước xuống mở cửa.
Anh nhìn cô chăm chú: "Lên xe đi!"
--------------------------------------------------