Lục U vừa mới sinh xong.
Cô không còn chút sức lực nào, nằm bẹp trên chiếc gối trắng tinh, toàn thân mềm mỏng yếu ớt.
Cô ngước nhìn Diệp Bạch, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: "Diệp Bạch, anh đừng đợi em nữa! Nếu gặp được cô gái nào phù hợp, anh cứ thử tìm hiểu xem sao, em không phải đang giả vờ cao ngạo đâu... mà là vì tuổi tác của chúng ta đều không còn trẻ nữa rồi, không chịu nổi những tổn thương mài mòn đâu."
Có lẽ, đã từng trải qua sinh tử, cô cũng trở nên xem nhẹ mọi thứ.
Cô không thể nào ghét Diệp Bạch,
Nhưng trái tim từng vỡ nát cũng không thể ngay lập tức khâu lại được, nên cô không muốn anh đợi mình.
Chờ đợi một người, quá khổ!
Diệp Bạch dựa vào đầu giường, anh đến gần cô hơn một chút, Lục U cảm thấy không ổn muốn lùi về phía sau một chút, nhưng anh không cho, anh ôm lấy sau đầu cô, thậm chí từ từ kéo cô lại gần áp sát vào người mình.
Trán áp vào trán, sống mũi cao của anh cũng áp vào cô.
Hơi thở hòa vào nhau.
Khi Diệp Bạch lên tiếng, giọng nói mang theo chút run rẩy: "Lục U, anh có thể đợi!"
Một năm, hai năm...
Mười năm,
Cho dù là cả đời, anh cũng sẽ đợi, không phải để chuộc tội mà vì Lục U và các con mới là hạnh phúc của anh. Anh vô cùng hối hận, nhưng hối hận cũng chẳng ích gì, chỉ có thể bù đắp.
Lục U nhìn anh.
Những lời Diệp Bạch không nói ra, kỳ thực cô đều hiểu, nhưng cô càng thêm đau lòng.
Nếu như thật sự như vậy, vậy thì ngày đó, sao anh lại có thể nhẫn tâm đến thế chứ!
Nước mắt, từng giọt rơi xuống...
Cô không muốn khóc, nhưng có lẽ vì lần nữa làm mẹ, con người cũng trở nên đa sầu đa cảm.
"Đừng khóc! Lục U, đừng khóc!"
Diệp Bạch hôn đi nước mắt của cô, sợ cô cự tuyệt, không dám tiến thêm bước nào nữa.
Lúc này có lẽ là lúc Lục U yếu đuối nhất, giọng nói của cô cũng mang theo chút run rẩy, cô nói: "Diệp Bạch... sao chúng ta lại trở thành như thế này!"
Ý cô muốn nói là, tại sao lại đối xử với em tàn nhẫn như vậy, tại sao lúc đó lại không tin em.
Nhưng cô cảm thấy khó xử, không thể nói ra những lời đó!
Hôn sớm đã ly, nếu như không có đứa con, có lẽ họ đã sớm không còn quan hệ gì với nhau.
Anh lại khiến cô khóc!
Diệp Bạch trong lòng cũng khó chịu, anh càng hiểu nỗi oan ức của cô, anh không biết lúc đó mình đã như thế nào... chỉ là nhìn thấy Lục U và Chương Bá Ngôn ôm nhau, đầu óc anh tràn ngập sự ghen tuông, những hạt giống nghi ngờ đó đã bén rễ trong lòng, anh có lỗi với Lục U.
Anh không ngừng vuốt ve mái tóc dài của cô, bảo cô đừng khóc.
Anh còn nói nhỏ: "Anh không mai mối, anh cũng không gặp đàn bà con gái nào khác! Lục U, nếu như em gặp được người phù hợp, em cứ xem xét, lúc em đi xem mắt anh sẽ trông con giúp, lúc em hẹn hò anh cũng sẽ trông con giúp."
Anh ta đúng là đồ khốn!
Lục U không nhịn được, nhẹ nhàng tát anh một cái.
Rất nhẹ, không nặng!
Đôi mắt đen của Diệp Bạch tối sầm lại, anh nắm lấy bàn tay đang định rời đi của cô, vẫn đặt lên mặt mình, giọng nói càng thêm trầm ấm dịu dàng: "Nếu chưa hả giận, thì tát thêm đi!"
Lục U muốn rút tay lại, anh không cho, mà cô cũng không có sức.
Anh ta đúng là đang làm liều.
Lục U quay mặt đi, không thèm nhìn anh.
Diệp Bạch nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của cô, tim hơi run lên... thật sự đã rất lâu rồi, anh không được thân cận với cô, sau lần tai nạn xe đó, mặc dù cô không tránh mặt anh nữa, cũng để anh thân cận với Tiểu Lục Hồi, nhưng giữa hai người luôn có chút khoảng cách, ngay cả khi đi khám thai, anh nhiều nhất cũng chỉ dám đỡ cánh tay cô, đến vòng eo cũng không dám chạm vào, sợ sẽ khiến cô phản cảm.
Bây giờ trong phòng bệnh, chỉ có họ, và đứa con của họ.
Diệp Bạch có chút không kìm được.
Anh nghiêng người tới trước, hôn lên trán cô, sau đó nhân lúc cô đang ngây người mà hôn lên môi cô...
Lục U có chút kháng cự: "Diệp Bạch!"
Mặt cô vừa quay đi, không muốn để anh hôn, nhưng Diệp Bạch chỉ dùng một tay đã nắm lấy cằm cô, buộc cô phải nhìn mình, rồi anh ngay trước ánh mắt cô, lại lần nữa cúi đầu xuống hôn cô.
Không hôn sâu, chỉ nhẹ nhàng chạm vào.
Cô kiên quyết không chịu, nhẹ nhàng run rẩy.
Còn Diệp Bạch, lại say mê như điên... anh thậm chí còn luồn vào chăn, nắm lấy thân hình đầy đặn sau khi sinh của cô, cảm giác mê hoặc đó khiến thân thể anh căng thẳng đến cực điểm.
Kỳ thực không phải ham muốn, chỉ là phản ứng sinh lý.
Tính ra, Diệp Bạch cũng đã hơn nửa năm không đụng vào đàn bà, có lẽ là gánh nặng tâm lý, hơn nửa năm nay ngay cả t.h.ủ d.â.m cũng rất ít... giờ vừa chạm vào đàn bà đã có phản ứng.
Đùi áp vào đùi,
Lục U đương nhiên có thể cảm nhận được, cô ngửa đầu lên chửi anh là thú vật, Diệp Bạch không dám làm gì, anh cũng sẽ không làm gì... chỉ là nắm lấy thân thể cô khẽ hỏi: "Định cho Lục Ngộ b.ú sữa mẹ à?"
Lục U nghiến răng khẽ hừ: "Anh tránh ra khỏi người em đi!"
Kỳ thực anh không đè lên cô, nhưng thứ đang áp vào đùi, dù có cách một lớp chăn mỏng cô vẫn có thể cảm nhận được...
Diệp Bạch thấy cô thật sự sắp nổi giận, hôn lên mặt cô một cái, buông cô ra.
Vừa hay lúc này, Tiểu Lục Ngộ bắt đầu khóc.
Nhóc con đặc biệt khỏe, khóc lên hai chân đá tung chăn, âm thanh rất to.
Diệp Bạch vội vàng lại dỗ con trai.
Anh kiểm tra một chút, không ướt tã, chắc là đói rồi.
Anh bế con trai lên, dịu dàng dỗ dành vài cái, nhưng Tiểu Lục Ngộ căn bản không ăn chiêu này, nhóc đói và muốn ăn, miệng nhỏ há to...
Diệp Bạch nhìn đứa trẻ sơ sinh.
Da trắng, đường nét ngũ quan rõ ràng, chắc là có di truyền một chút gen lai, hơn nữa tay chân dài, mới sinh đã 58 cm, sau này chắc chắn sẽ là một người cao lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-khi-da-muon/chuong-841-luc-u-anh-muon-cung-em-bat-dau-lai-tu-dau-1.html.]
Diệp Bạch nhìn Lục U, chưa kịp mở miệng.
Lục U khẽ nói: "Bế con trai cho em."
Diệp Bạch giọng nói nhẹ hơn cô: "Em muốn tự mình cho bú?"
Lục U lúc này đã có chút sức lực, cô chống mình ngồi dậy, hỏi lại: "Chẳng lẽ là anh cho bú?"
Diệp Bạch ban đầu không lên tiếng.
Anh bế con trai lại gần, Lục U không tránh anh, cô nhẹ nhàng cởi áo mở ra một bên... Diệp Bạch đặt con cẩn thận vào lòng cô, Tiểu Lục Ngộ rất biết ăn, vừa ngửi thấy mùi mẹ đã chúi vào, dùng sức mút.
Thị giác, cộng thêm kích thích âm thanh,
Diệp Bạch như bị ma ám nói: "Anh lại không có! Có cũng chỉ cho em ăn thôi."
Lục U chuyên tâm cho Tiểu Lục Ngộ bú.
Cô tranh thủ, giọng nói bình thản: "Diệp Bạch, anh đừng có làm liều."
Diệp Bạch khẽ cười, sau đó anh ngồi xuống cạnh giường, để Lục U dựa vào vai mình, như vậy cô dựa vào sẽ thoải mái hơn, ban đầu Lục U không muốn, sau đó anh kiên quyết.
Lúc cô cho con bú, anh nhẹ nhàng massage vai cho cô, để cô thoải mái hơn.
Tiểu Lục Ngộ b.ú xong một bên là no!
Đứa trẻ sơ sinh mới chào đời, no là ngủ, ngủ dậy là ăn, căn bản không biết giao tiếp với người lớn... Diệp Bạch bế nó lại giường nhỏ, lại nhìn rất lâu, cảm thấy nhìn mãi không chán.
Đây là con trai của anh và Lục U.
Nhìn khá giống Tiểu Lục Hồi, nhưng Tiểu Lục Hồi rõ ràng xinh xắn hơn, Lục Ngộ thì góc cạnh hơn, nhưng lớn lên chắc chắn đều đẹp.
Một trai một gái, lúc này Diệp Bạch trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Anh đứng dậy, nhìn thấy Lục U định xuống giường, vội vàng lại đỡ cô: "Sao lại xuống giường? Muốn đi vệ sinh? Anh bế em đi!"
Lục U cũng không cự tuyệt, để anh bế mình vào nhà vệ sinh.
Lúc đóng cửa, thần sắc cô có chút phức tạp.
Diệp Bạch nói nhỏ: "Anh đợi em ở ngoài, xong thì gọi anh!"
Nhưng anh đợi ở ngoài khoảng 10 phút, Lục U vẫn chưa xong, anh không khỏi sốt ruột sợ cơ thể cô không thoải mái... thế là gõ cửa hai tiếng không thấy hồi âm liền mở cửa bước vào.
Vừa bước vào, Diệp Bạch liền đờ người ra.
Trong nhà vệ sinh, Lục U đối diện gương, mở áo cúi người, đang vắt bỏ bên sữa mà Tiểu Lục Ngộ chưa b.ú hết, tuy có chút đáng tiếc nhưng căng tức còn khó chịu hơn.
Lúc sinh Tiểu Lục Hồi, sữa ít, căn bản không cần vắt.
Nên lần này Lục U rất lóng ngóng.
Không chỉ lóng ngóng, cô còn cảm thấy đau đớn... thế là hơi nhíu mày, khó nhọc vắt từng chút, thỉnh thoảng còn khẽ rên rỉ, chính tiếng rên đó khiến thân thể Diệp Bạch như nổ tung.
Anh lặng lẽ đóng cửa lại.
Không đóng chặt, vì Tiểu Lục Ngộ ở ngoài...
Sau đó, anh hướng về phía Lục U đi tới, từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy thân thể cô, môi mỏng áp vào tai cô, giọng nói khàn khàn: "Anh giúp em!"
Lục U giật mình.
Cô không ngờ Diệp Bạch lại vào, còn nhìn thấy tư thế khó coi như vậy, tay cô đẩy anh ra nhưng đàn ông mạnh mẽ lên thì đàn bà làm sao đối thủ được?
Diệp Bạch một tay ôm cô, một tay giúp cô giải quyết chuyện riêng tư.
Lục U tự làm rất đau, nhưng Diệp Bạch lại như được đào tạo qua, không những không đau mà còn làm dịu cơn căng tức... cô xấu hổ quay mặt đi, sau không nhịn được cắn nhẹ vào cơ bắp tay anh.
Nửa năm nay, cơ thể Diệp Bạch tốt hơn nhiều.
Cơ bắp mọc lại.
Bình thường mặc áo không nhìn ra, nhưng cởi ra thì có thể thấy, cơ bắp rõ ràng đó rất gợi cảm. Mà bây giờ Lục U nhẹ nhàng cắn, anh không nhịn được cúi đầu nhìn cô.
Tư thế của họ thật khó coi.
Diệp Bạch làm xong, rất lịch sự kéo áo cô lại, anh nói nhỏ: "Lần sau không thoải mái thì nói với anh, anh giúp em làm!"
Vừa nói xong, mặt đã bị tát một cái.
Lục U nghiêm túc nói: "Diệp Bạch, chúng ta vẫn cứ giữ khoảng cách đi!"
Anh vừa bảo cô tìm bạn trai, vừa ôm thân thể cô làm liều, Lục U cảm thấy anh đúng là đồ khốn!
Diệp Bạch bị cô tát, nhưng không chút không vui, ngược lại nhẹ nhàng sờ lên mặt,
Sau đó, anh nói một câu còn trơ trẽn hơn: "Lúc chúng ta làm chuyện sinh con đẻ cái, em cũng không nói giữ khoảng cách!"
Lục U có chút mơ hồ.
Cô và Diệp Bạch, sau khi gặp lại thật sự đã quan hệ, những đêm khô gặp lửa cháy nồng nhiệt đến mức nào, sau này mặt cô lại đau đến mức đó.
Nghĩ đến điều này, trái tim cô lại hơi lạnh lẽo.
Cô không phản bác, cũng không nhượng bộ anh, cô nằm xuống giường** sau không nói chuyện với anh nữa.
Diệp Bạch trêu cô vài lần, cũng không ăn thua.
Trong lòng anh biết, cô có chút tức giận, hoặc là nghĩ đến chuyện cũ lại đau lòng... dù cô nói, cô không ghét anh nữa, nhưng anh nghĩ trong lòng cô vẫn trách anh!
Đêm đó, không chỉ cô không buông bỏ được, anh cũng vậy.
Chiều tối, Lục U ngủ say.
Diệp Bạch ở lại trông cô, trông đứa con của họ... nhớ lại quá khứ, nghĩ xem làm thế nào để lấy lại trái tim cô.
Anh nhìn ra, Lục U với anh vẫn còn cảm giác.
Nhưng, thứ cô không thể tha thứ không chỉ là anh, còn có chính mình.
Trong lòng, cô không thể tha thứ cho bản thân, lại lần nữa yêu anh...
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con, Chồng Bá Đạo Cưng Chiều Lên Trời
- Thập Niên 70: Vợ Béo Mềm Mại Được Chồng Sĩ Quan Cưng Chiều Như Mạng
- Xuyên Về Thập Niên 70 Gả Cho Trưởng Quan Tuyệt Hậu, Ta Nằm Không Cũng Thắng
Diệp Bạch thấy khó chịu cho cô, tự trách càng nặng.
Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng áp vào mặt cô, giọng khàn khàn hỏi: "Lục U phải làm sao em mới chịu cùng anh, bắt đầu lại từ đầu!"
--------------------------------------------------