Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

So với những người cùng tuổi, cuộc sống hàng ngày của tôi khá nhàm chán.

Là một nhân viên văn phòng bình thường, 8:30 sáng đi làm và về lúc 7:30 tối, ngoại trừ việc kẹt xe 2 tiếng mỗi ngày, công việc gần như chiếm hết một nửa thời gian của tôi. Và tôi cũng không phải kiểu người thân thiện hay hòa đồng, cũng không thích giao du đây đó. Nếu đang tìm hiểu một ai đó, tôi sẽ dành thời gian cho họ nhiều hơn. Nhưng khi không hẹn hò, tôi chỉ thức dậy và đi làm, sau đó tan làm và về nhà ngủ, mỗi ngày đều như vậy.

Nhưng bây giờ thì khác hẳn rồi…

Từ khi bắt đầu làm FwB của King, cuộc sống của tôi thay đổi chóng mặt. Tan làm, tôi sẽ lái xe thẳng về căn hộ của một trong hai. Không còn mua bữa tối ở một cửa hàng nhỏ gần nhà nữa, mà King sẽ đến đưa tôi đi ăn ở trung tâm thương mại gần nhất. Nếu muốn xem phim, King sẽ đi cùng tôi. Chúng tôi về nhà cùng nhau, ngủ cùng nhau, và mọi thứ cùng nhau. Mối quan hệ này giống như khi tôi còn sống với bạn trai cũ. Nhưng chúng tôi đơn giản chỉ là ‘bạn giường’ của nhau.

Bước vào trò chơi này, tôi mới hiểu tại sao trước đây hầu hết mọi người đều chia tay anh ta, bởi vì mọi thứ anh ta làm đến cuối cùng chỉ khiến bạn chán ghét cái gọi là "tình bạn" chẳng khác gì tình nhân này. Khi một trong hai nảy sinh tình cảm, đi ngược lại với thỏa thuận. Sau đó sẽ cố gắng đòi hỏi, kiểm soát nhiều hơn, trong khi bên còn lại chọn chấm dứt thỏa thuận. Cuối cùng dẫn đến tranh cãi, thậm chí là căm ghét, trả thù đối phương. Nhưng tôi tin rằng tôi và King sẽ không như vậy, bởi vì cả anh và tôi đều chỉ muốn tìm một người để an ủi những đêm cô đơn. Anh ta không phải gu của tôi, còn King thì khao khát một cuộc sống tự do.

Tiếng chuông báo thức buổi sáng reo lên trong căn phòng yên tĩnh, tôi mở đôi mắt còn ngái ngủ, tắt báo thức rồi nhắm mắt lại một lúc, cho đến khi nhớ ra hôm nay phải dậy đi làm, tôi ngồi dậy.

Không khí lạnh trong phòng thổi vào làn da trần trụi của tôi, tôi quay lại nhìn người đàn ông bên cạnh. Dưới ánh sáng mờ ảo, làn da màu mật ong và tấm lưng rắn chắc của anh hiện rõ mồn một. Tôi dụi đôi mắt mệt mỏi, rời khỏi giường và đi thẳng đến tủ quần áo, lấy khăn tắm và quần áo tôi sẽ mặc hôm nay rồi đi vào phòng tắm.

Một tuần có 7 ngày, và sẽ có 3 ngày anh đến ngủ cùng tôi, nên tôi phải đặt báo thức sớm hơn bình thường vì phòng tôi chỉ có một phòng tắm, còn King thì luôn thức dậy mỗi khi tôi đang tắm, tôi cần phải dậy sớm hơn bình thường, để anh ngủ thêm một chút, tôi sẽ đ.á.n.h thức anh dậy sau khi tôi vệ sinh xong.

Tôi bước đến bồn rửa mặt, bắt đầu rửa mặt và đ.á.n.h răng.

Khi chạm vào làn nước lạnh, cơn buồn ngủ tan biến. Tôi dùng khăn tắm lau khô vệt nước trên mặt, khi tôi sắp đi tắm thì nghe thấy tiếng cửa phòng tắm mở ra.

Ối! Quên khóa cửa phòng tắm rồi!

Tôi hít một hơi thật sâu, anh mở cửa phòng tắm, trần truồng bước vào. Anh ta không hề ngượng ngùng chút nào. Có lẽ vì tôi sống một mình lâu quá, lại không quen khóa cửa phòng tắm, nên đã quên mất bây giờ còn có anh.

"Sao lại vào đây?" Tôi hỏi, cho đến khi mắt tôi lướt qua phần thân dưới của người kia, tôi không còn biết nói gì. Tôi thấy rất rõ, ‘thằng bé’ đang ngẩng đầu lên đầy phấn khích, nếu tôi không hiểu thì thật là ngốc.

"Vừa lúc 'bé cưng' của tao nhớ 'mẹ' nó, nên tao đưa nó đến gặp mày." Anh khàn giọng nói, trên mặt nở nụ cười, King tự nhiên đi đến sau lưng ôm tôi, m.ô.n.g tôi áp vào hạ thể anh. Nụ hôn nhẹ nhàng của King rơi xuống gáy tôi, cái thứ nóng hổi ở giữa hai m.ô.n.g tôi cứ cọ xát qua lại. Không cần đoán cũng biết, cái thứ gọi là 'bé cưng' ấy!

Đêm qua còn chưa đủ sao?! Thằng cha này bị sao thế!

"Từ khi nào mà tao trở thành ‘mẹ’ của 'đứa bé' thế!" Tôi giật mình, cố gắng thoát khỏi gã đàn ông hư hỏng đang xoa xoa khe m.ô.n.g tôi, nhưng King ngay lập tức túm lấy tôi, mút mạnh vào dái tai tôi như một hình phạt, rồi cười khúc khích nói: “Kể từ đêm hẹn hò đầu tiên, 'bé con' của tao đã nhận mày là 'mẹ' rồi.”

"Vậy thì hãy đi tìm một người mẹ mới đi." Tôi đảo mắt, cùng lúc đó bàn tay to lớn của King bóp mạnh vào m.ô.n.g khiến tôi hét lên, anh ta ôm kéo lấy eo tôi, siết chặt, tôi phải bám vào bồn rửa để không phải đập người vào anh ta.

“King, tối qua chúng ta đã làm rồi.” Anh bắt đầu dùng tay vuốt ve khắp người tôi, tôi không nhịn được phản đối. Từ hơi thở gấp gáp và yếu ớt của anh ấy, tôi có thể đoán được ham muốn của đối phương lúc này đang dâng trào.

"Tối qua tao chỉ làm có một lần thôi, vẫn chưa đủ. Tao để mày ngủ vì thấy mày mệt." Anh thở hổn hển nhìn tôi.

Tay King nhân cơ hội này chạm vào d**ng v*t của tôi và bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve nó, cho đến khi bụng dưới của tôi hơi co giật vì khoái cảm.

“Uea, cho tao đi.”

“Nhưng... đi muộn sẽ kẹt xe lắm...”

"Chưa đến 6 giờ mà, vẫn còn sớm, nha, nha, chỉ một lần thôi." Giọng nói trầm ấm pha chút quyến rũ của anh, và cái "của quý" dày cộm của anh đã sẵn sàng để vào trước cửa sau của tôi, chỉ cần tôi đồng ý, anh sẽ lập tức lao vào.

King bắt đầu tăng tốc độ chà sát dương vật của tôi, tôi khẽ rên rỉ, yếu ớt dựa vào anh.

"Sao chứ... Ahh... Mày giữ chặt quá..." Tôi cố đẩy tay anh ra, nhưng King nắm lấy bàn tay run rẩy của tôi thì thầm: “Nó muốn ở bên tao, nhìn này... Nó thật mạnh mẽ...”

“Đó là do mày đã chạm vào…uhmm!!”

Trước khi tôi kịp nói hết câu, King đã đặt đôi môi nóng bỏng của mình lên, trước tiên anh l.i.ế.m môi tôi, rồi từ từ luồn vào khám phá. Sự kiên trì ban đầu của tôi bắt đầu lung lay, "Chỉ một lần thôi... Nha... Chỉ một chút thôi..." King rời môi, phả hơi nóng vào tai tôi, đôi mắt sâu thẳm của anh tràn ngập d.ụ.c vọng, tôi có chút phấn khích.

Bị kích thích như vậy, ham muốn bắt đầu trỗi dậy, nếu tôi lờ nó đi, cơ thể sẽ càng bứt rứt hơn, “Nhưng mày phải... Ah... Đeo b.a.o c.a.o s.u vào...”

“Nhưng nó ở cạnh giường, xa lắm…”

"Không đeo thì không được!" Tôi nghiến răng gằn giọng, mặc kệ tiếng rên rỉ của anh bên tai. Quan điểm của tôi, an toàn là trên hết, nên khi lúc quan hệ với bạn trai cũ, nếu không có b.a.o c.a.o s.u tôi sẽ không cho anh vào, hơn nữa người đàn ông này còn không phải bạn trai tôi.

"Được rồi." King thở dài nặng nề, hôn mạnh lên cổ tôi, rồi đi vào phòng ngủ và quay lại với một chiếc bao cao su.

Anh ta xé bọc ra rồi đặt lên dương vật của mình.

"Đưa m.ô.n.g lên nào", gã đàn ông cao lớn nói, ngón tay anh ta luồn vào trong một cách dễ dàng, phía trong tôi vẫn còn ẩm ướt từ đêm qua.

“Mày có cần gel bôi trơn không?”

“Ừm...không...vào nhanh đi...”

Đôi mắt anh ta híp lại hài lòng với câu trả lời của tôi. Làn da màu mật ong của anh ta hoàn toàn tương phản với làn da trắng của tôi. Anh rút ngón tay ra, đưa cây gậy nóng bỏng vào trong tôi chỉ trong một lần, phía dưới tôi lập tức nuốt chặt cái thứ dày cộm đó. Tôi tận hưởng khoái cảm của phần thân dưới, nhấc hông lên để dễ dàng chuyển động, ngẩng mặt lên thoả mãn, tôi khe khẽ rên rỉ.

“Thích không?”

Giọng khàn khàn của anh bỗng nhiên vang lên giữa những cú thúc dồn dập, tim tôi đập loạn nhịp, và đột nhiên tôi bừng tỉnh trong cơn d.ụ.c vọng.

Thích ư? Ý anh là gì? Thích những gì bọn tôi đang làm… hay là…

"Tao thích cảm giác được đi vào bên trong mày, Uea!”

Những lời tiếp theo của anh làm trái tim tôi chùng xuống. King hôn mạnh lên má tôi và đẩy mạnh. Tôi lờ đi những gì anh vừa nói, vui vẻ đáp lại những cái vuốt ve nồng nhiệt của anh bằng tiếng rên rỉ mơ hồ. Âm thanh của da thịt va chạm và dòng nước dâm đãng từ phía sau tôi khiến phòng tắm nóng lên, ngập tràn hương vị tình dục. Hương vị ấy khiến cho buổi sáng nhàm chán bỗng trở nên thú vị.

Tôi cũng phát hiện ra không thể tin tưởng những người như quỷ King được.

Chiếc đồng hồ điện tử trên xe hiển thị thời gian hiện tại là 8 giờ. Tôi liếc nhìn dòng xe cộ đang hối hả quanh mình, lòng bàn tay tôi trên vô lăng bắt đầu đổ mồ hôi.

Thật vớ vẩn... Tôi đã ngủ với anh ta cả tháng trời, sao tôi vẫn tin được chữ "một chút" của anh ta chứ! Đến 7 giờ anh ta mới tắm xong, tôi phải ra khỏi nhà muộn hơn thường lệ gần 40 phút. Đến giờ đã 20 phút trôi qua mà tôi vẫn còn kẹt cứng trên con đường gần nhà, chưa nhúc nhích được tí nào.

Bíp! Bíp!

Tôi giận dữ bóp kèn với chiếc Honda Civic màu đen trước mặt, nhưng tôi biết thằng cha chủ xe sẽ không thèm để tâm. Anh ta đang rất vui vẻ, lúc bước ra khỏi cửa, anh ta còn véo tôi.

Đứng trong thang máy, anh ta chẳng hề lo lắng về việc có đi làm muộn hay không.

Nếu gã đàn ông này lại muốn quan hệ với tôi vào buổi sáng trước khi đi làm nữa, tôi sẽ không bao giờ đồng ý! Không bao giờ!

"Uea, sao hôm nay mày đến muộn vậy?" Cuối cùng tôi và King cũng có mặt ở văn phòng đúng 9 giờ, Jade vừa nhìn thấy hai chúng tôi đã hỏi to.

Tôi giả vờ không nhìn thấy ánh mắt buộc tội của anh Bas, nhanh chóng bật máy tính và trả lời, “Hơi tắc đường.”

"Mày vừa hỏi Uea xong, mày không định hỏi tao tại sao lại đến muộn à?" King nheo mắt hỏi Jade.

“Mày mong đợi điều gì ở tao? Đây đâu đâu phải lần đầu tiên mày đi muộn.”

“Này! Mày đang bảo là tao vớ vẩn ấy hả?”

“Không phải vậy sao?”

“Chó Jade! Trước khi tao bước ra khỏi cửa…”

"Đi làm việc đi!" Anh Bas ngay lập tức khiển trách, và cả hai liền im lặng và bắt đầu làm việc.

Tôi bắt đầu đối phó với đống công việc khổng lồ. Thực ra công ty tôi chỉ là một công ty nhỏ, về cơ bản chỉ cần 3-4 nhà thiết kế đồ họa là đủ để xử lý khối lượng công việc này, nhưng tại sao chúng tôi luôn phải nhận về một đống công việc trong khi anh Mongkhon lại không làm gì? Nếu không có thực tập sinh, Jade và tôi phải ở văn phòng tăng ca mỗi ngày.

Tôi chỉ hy vọng anh Mongkhon có thể tự nhìn nhận lại bản thân, nếu không sớm muộn gì tôi cũng sẽ phải tìm một công việc khác thôi.

“Anh Uea.”

Đang tập trung làm việc, tôi nghe thấy ai đó nhỏ giọng gọi mình. Tôi rời mắt khỏi màn hình máy tính và nhìn theo hướng giọng nói. Một chàng trai mặc đồng phục sinh viên, tay cầm một cuốn sổ con đang đứng trước mặt, là Mai. Cậu ấy mỉm cười, đặt cuốn sổ tay lên bàn tôi, "Cái banner này được không anh? Có cần em chỉnh sửa lại không?", cậu hỏi.

Tôi tự động liếc nhìn bàn bên cạnh, thấy cậu chàng ngồi cạnh đã chạy đi đâu rồi, tôi mới hiểu vì sao đột nhiên Mai lại đến hỏi việc tôi.

“Jade đâu rồi?”

“Chị Faii dẫn anh Jade và anh King đến kho lưu trữ tài liệu rồi. Em muốn đi theo nhưng anh Jade bảo em ở lại làm việc đi.”

“Àhh...”

"Vậy bản thiết kế này được không anh?"

"Cũng được đó, Mai gửi anh Bas xem đi, không cần phải sửa đâu.”

Mai gật đầu nhưng vẫn đứng đó, tôi liếc nhìn cậu ấy với vẻ nghi ngờ, cậu ấy lập tức nghiêng người thì thầm vào tai tôi, “Hmm... Em có chuyện muốn hỏi anh Uea.”

“Hỏi đi”, tôi đáp.

Hiếm khi tôi với Mai bàn chuyện không liên quan đến công việc, nhưng vì hôm hội thao tôi cùng đội với Mai nên có cơ hội tìm hiểu thêm về cậu. Hôm đó, tôi hỏi thẳng Mai xem cậu ấy có thích bạn tôi không, và Mai đã thật lòng trả lời tôi một cách nghiêm túc. Thật tình mà nói, Mai lúc nào cũng tốt bụng, còn hay chăm sóc cho Jade, nhưng bạn thân của tôi thì quá vô tâm. Mai cứ đến hỏi tôi làm sao để thân hơn với Jade? Làm sao để bước vào trái tim Jade, hay Jade thích kiểu người nào, ghét như nào… Nhưng tôi chẳng thấy phiền chút nào.

Hôm nay cũng vậy…

“Ngoài trà sữa, bánh Krispy Kreme, món sữa dừa gần công ty và bánh brownies, anh Jade còn thích ăn gì nữa vậy anh?”

Thấy cậu liệt kê chi tiết như vậy, tôi không khỏi bật cười. Có thể thấy Mai thực sự quan tâm đến bạn tôi, mặc dù tôi không hiểu tại sao Mai lại quan tâm đến chuyện ăn uống của Jade như vậy. Má cậu ấy tròn đến mức muốn nổ tung rồi, Mai vẫn chiều cậu ấy, tôi nghĩ chắc là Mai dùng cách này để lấy lòng cậu ấy đây. “Thật sự mà nói, thì Jade có thể cho bất cứ thứ gì vào miệng ấy, anh chưa bao giờ thấy cậu ấy ghét món ăn nào.”

"Vậy anh ấy có đặc biệt thích món gì hơn không?" Mai hỏi. Tôi nghĩ đi nghĩ lại rồi chợt nhớ ra một chuyện, “Hồi còn đại học, Jade thích ăn chuối chiên ở một cửa hàng nhỏ gần trường. Chuối chiên kiểu Ấn Độ, ngày nào cậu ấy cũng ăn cả. Nhưng giờ bọn anh không còn ăn chuối chiên nữa.”

"Như thế này à?" Mai tìm một hình ảnh trên Google cho tôi xem, và mỉm cười khi thấy tôi gật đầu.“Tình cờ quá, gần trường em luôn này."

“Vậy khi nào về trường nhớ mua cho cậu ấy ăn nhé, chắc cậu ấy sẽ thích lắm!”

"Được ạ, cảm ơn anh Uea!" Mai mỉm cười nói.

Tôi gật đầu, cười thân thiện với nhóc ấy lần nữa, nghe thấy tiếng bước chân từ đằng xa, tôi nhìn lên thì thấy Jade và King đang ôm hộp đựng hồ sơ rất to.

“Để em giúp anh!”

Mai vội vàng đỡ lấy hộp tài liệu, đặt sau bàn làm việc chị Faii, quay về lấy cuốn sổ tay của mình rồi ngồi lại chỗ cũ, Jade tranh thủ ngả người ra sau ghế thư giãn.

"Hai người đang nói gì vậy?" Jade mỉm cười, nhưng trông cậu có vẻ hơi buồn.

"Mai đến hỏi thăm công việc thôi", tôi trả lời.

Jade lẩm bẩm vài câu rồi liếc nhìn cậu đàn em. “Dạo này tao thấy hai người hay nói chuyện với nhau lắm đấy.”

“Ừhmm.”

"Ờhh..." Jade trả lời một cách hờ hững, tôi tỏ vẻ bối rối.

Kể từ sau hội thao ngày hôm đó. Jade có vẻ rất kỳ lạ. Cậu ấy bước phòng làm việc với dáng vẻ của người mang nhiều tâm sự, và ít cười hơn trước, tôi đã thử hỏi thăm nhưng cậu ấy nói không sao cả.

Hẳn là cậu ấy có điều gì đó đang giấu trong lòng, nhưng vẫn chưa sẵn sàng nói ra. Tôi không muốn làm cậu khó xử. Khi tâm trạng bình ổn lại, tự nhiên cậu ấy sẽ nói ra thôi.

Tôi lại tập trung vào công việc. Vừa bấm chuột, điện thoại trên bàn đột nhiên báo hiệu có tin nhắn gửi đến. Thực ra, tôi không cần xem cũng đoán được là ai. Dạo gần đây, mẹ tôi không còn gọi điện hay nhắn tin giục tôi về nhà nữa, bà ấy biết tôi sẽ không dễ dàng đồng ý quay về. Anh Pok cũng không còn quấy rối tôi suốt một tuần nay, nên chỉ còn lại một người.

[Mày nói gì với Mai vậy? Gần thế.]

[Sao mày lại hỏi vậy?]

[Tao chỉ tò mò thôi không được sao?]

[Đừng làm phiền tao, lo mà tập trung làm việc đi!]

Tôi thoát khỏi ứng dụng trò chuyện, đang định tắt điện thoại thì lại có thông báo tin nhắn lại vang lên. Tôi nhấn vào xem.

[Nếu tao nói tao ghen, thì mày có nói cho tao biết không?]

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn…

[Đừng đùa thế! Không thích!]

Tôi trả lời ngay rồi khóa điện thoại. Tôi lén liếc nhìn anh, cảm thấy có chút lo lắng.

Mối quan hệ giữa tôi và anh chỉ là ‘bạn tình’, có ranh giới rất rõ ràng, King có thể nghĩ đó chỉ là một trò đùa vô hại, nhưng với tôi, nếu cả hai vẫn muốn có được những thứ mình cần từ đối phương, anh ấy không thể biến nó thành chuyện một chuyện hời hợt như vậy được.

Bởi vì tôi không thấy nó giống như một trò đùa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-10-that-may-man-khi-lam-ban-voi-cau.html.]

Chắc hẳn King thấy tôi giận nên cả ngày hôm đó không nhắn tin cho tôi nữa, cũng chẳng đến quấy rầy tôi. Cho đến khi chúng tôi tan làm, chuẩn bị về nhà.

“Uea, mày thật sự không định ăn tối với bọn tao à? Tao đợi mày nhé!” Jade hỏi tôi trong khi đang xếp đồ vào túi.

“Không, tao vẫn còn cơm hộp ở nhà."

“Để mai ăn cũng được mà."

“Để thêm nữa là hỏng mất. Không muốn lãng phí thức ăn đâu mày.”

Thực ra tôi chỉ nói dối thôi, tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi cậu ấy và Mai.

Jade thở dài, cậu nhìn chàng thực tập rồi thì thầm.

“Thật đáng tiếc..”

“Xin lỗi nhé, hôm khác tao sẽ đi ăn cùng mày.”

"Được rồi, vậy thì về nhà cẩn thận nhé, thứ hai gặp lại." Jade chào tạm biệt tôi.

Tôi cũng gật đầu với cậu ấy, vẫy tay và liếc nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng cạnh bạn tôi, Mai mỉm cười tạm biệt, và tôi cũng mỉm cười khi thấy họ rời khỏi công ty.

Thực ra, kỳ thực tập của Mai sẽ kết thúc sau hơn một tháng nữa, nhưng bạn tôi vẫn chưa hề nhận ra mình đang được theo đuổi. Mai có thành công không nhỉ? Hay là nhóc ấy sẽ thất bại? Để xem bạn tôi chậm đến mức nào?

Tôi nhìn quanh phòng làm việc. Đồng nghiệp đã về hết rồi, nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng bàn phím lạch cạch phía sau. King vẫn đang cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Anh ta không định tan làm à?

Anh ta vẫn còn việc phải làm sao?

Tôi cứ mãi làm việc cho đến khi đồng hồ điểm 6 giờ. Gửi đi email cuối cùng, cho anh Bas kiểm tra. Phòng làm việc chỉ còn lại hai người, tôi và King. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc và tắt máy tính, phía sau vang lên tiếng sột soạt, rồi giọng nói anh nhỏ nhẹ vang lên, “Uea, tối nay…"

"Không phải tuần này đã đủ rồi sao?" Tôi hỏi thẳng mà không nhìn anh ấy.

Thành thật mà nói, tôi không muốn ngủ với anh ta đêm nay đâu, ngay cả khi vẫn còn số lần theo thoả thuận.

Tôi vẫn còn giận vì chuyện đi làm muộn. Hơn nữa, anh ta lại còn nói mấy câu đùa ngớ ngẩn nữa! Tôi không thích đùa như thế!

"Ừm, tao biết, tao chỉ muốn ăn tối với mày thôi." Đối phương không nhịn được cười. Thấy tôi nhìn chằm chằm, King cười phá lên: “Mày nghĩ tao tệ thế à? Trong đầu tao chỉ có mấy thứ đó thôi sao?!”

“Không đúng à?”

"Điên thật." Anh nhướn mày, chậm rãi bước về phía tôi. King nhẹ mỉm cười, nhìn mặt tôi, áp môi mình lên tai tôi. “Tao thừa nhận, đôi khi tao muốn l.à.m t.ì.n.h với mày.”

Bầu không khí xung quanh trở nên mơ hồ. Tôi không thở nổi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Tôi vội vàng tránh mặt, nhặt ba lô lên, thản nhiên nói: “Nhớ cầu nguyện nhiều lên nhé, nó sẽ giúp thanh lọc tâm hồn và ham muốn của mày.”

Nghe tôi nói vậy, anh chàng kia bật cười, tôi thở dài, định rời khỏi đây thì anh ta lập tức nắm lấy cổ tay tôi, "Đi ăn cùng tao đi~~"

"Mày đi ăn một mình không được à?”

"Ăn một mình cô đơn lắm, chúng ta đi ăn cùng nhau nhé!" Anh nắm cổ tay tôi, nhìn thấy vẻ mặt của tôi, anh liền nhỏ giọng dỗ dành.

"Hôm nay là thứ sáu, đừng vội về nhà. Dù có về mày cũng chỉ ngồi đó buồn chán thôi. Ra ngoài ngắm cảnh, đi dạo chút đi! Lát nữa tao sẽ dẫn mày đến một nơi vô cùng đẹp." Anh không nói một lời mà kéo tôi ra ngoài.

Tôi nhìn bóng người cao lớn của anh, cuối cùng cũng nhượng bộ đồng ý.

King là như vậy, chỉ cần tôi phản đối, anh sẽ tiếp tục làm phiền cho đến khi tôi đồng ý, không biết cái người tôi đang đối phó này 27 tuổi hay 7 tuổi nữa!

Sao thằng cha này như trẻ con thế!

Chúng tôi rời công ty đến khu chợ đêm sầm uất gần căn hộ của tôi. Tối thứ sáu sẽ đông đúc hơn mọi ngày. Đến nơi đã hơn 7 giờ tối, và bụng tôi thì đang réo ầm ĩ trong xe. Tôi thích ăn ở khu chợ gần công ty hơn, nhưng lại sợ gặp các đồng nghiệp khác, tôi không muốn họ nghi ngờ giữa tôi và King có mối liên hệ nào, nên tôi đành phải lái xe đến đây trong tình trạng bụng đói cồn cào.

"Mày muốn ăn gì?" Sau khi đỗ xe, King đến bên tôi và hỏi.

“Gì cũng được”, tôi đáp. Tôi tuyên bố rằng tôi đang rất đói, bây giờ tôi có thể nuốt trọn tất cả.

7 giờ tối thứ sáu, khu chợ đêm chật kín người, có người vẫn còn đồng phục công sở như chúng tôi. Phải mất một lúc mới tìm được một quán vắng khách, chúng tôi ghé vào một quán mì kway teow với nước dùng đặc sệt kiểu Thái.

Sau khi nhận bát mì từ ông chủ, tôi - người đang vô cùng đói lập tức gắp miếng da heo chiên giòn cho vào miệng.

“Cậu Anon, cậu đói lắm rồi à, không cần thêm gia vị sao? Hahaha!”

King thấy bộ dạng "ma đói" của tôi không nhịn được cười, múc một thìa gia vị cho vào bát, khuấy đều rồi mới ăn. Chúng tôi im lặng ăn mì, một lúc sau, King mới lên tiếng, “Uea, cho tao hỏi mày một câu?”

“Cái gì cơ?”

“Tại sao mày lại đồng ý ngủ với tao?”

Tôi ngạc nhiên nhìn mặt anh, phải một lúc sau, tôi mới thờ ơ hỏi anh: “Đã hơn một tháng rồi, bây giờ mày mới hỏi? Sao từ đầu mày không hỏi?”

"Tao phải làm sao nếu lúc đó mày đột nhiên thay đổi ý định sau khi tao hỏi mày câu này?" anh cười đáp lại.

Tôi lẩm bẩm, không phải tự khen mình, nhưng là một người đàn ông, tôi có thể thấy được ánh mắt ham muốn tôi của anh ngay từ đầu, nếu không thì làm sao anh ta lại nhiều lần nhượng bộ và đồng ý điều kiện của tôi. Nếu chịu nhượng bộ, nghĩa là anh ta thấy xứng đáng, và tôi đồng ý ngủ với anh ta bởi vì tôi thấy thỏa thuận này không tồi.

Chỉ là tôi không biết khi nào anh ấy sẽ bắt đầu chán tôi.

“Có vẻ như mày không phải là người thích kiểu quan hệ này. Tao thực sự ngạc nhiên khi lúc đó mày chủ động mời tao, nên tao cảm thấy hơi bối rối.”

"Tao muốn thử chút gì đó mới mẻ thôi, dù sao thì cuộc sống của tao cũng chẳng có gì phải sợ." Nói xong, tôi thản nhiên nhét một thìa mì xào vào miệng, nghe tôi trả lời, đối phương chỉ nhíu mày, "Tao hiểu rồi, nhưng chắc hẳn đây là chuyện không đến nổi tệ nhỉ? Ít nhất thì mày cũng thích quan hệ với tao!" anh thì thầm sát vào tai tôi.

Tôi lập tức đẩy anh ta ra, và cảnh cáo anh ta đừng có mà ghẹo gan tôi. Mặc dù những gì anh ta nói là sự thật, tôi thích “ngủ” với anh ta, nhưng vấn đề là ngoài chuyện đó ra tôi vẫn ghét anh ta!

“Tao có thể hỏi mày thêm một câu nữa không?”

“Cái gì nữa?”

“Mày sợ bóng tối à?”

Chiếc thìa trong tay tôi rơi 'cạch' xuống đất. Không ngờ anh lại đột nhiên hỏi tới chuyện đó, bầu không khí giữa chúng tôi trở nên ngượng ngùng. Tôi cúi xuống nhặt chiếc thìa rơi trên đất, đặt lên bàn, lấy một chiếc thìa mới, tôi không dám nhìn người đàn ông đối diện, anh vẫn đang chờ câu trả lời của tôi, hướng ánh mắt dò xét quanh người tôi.

“Tao biết từ đêm mất điện ở công ty, khi đó mặt mày trắng bệt, khi ngủ mày luôn bật đèn ngủ, và khi tao nói tắt đèn ở cầu thang thoát hiểm ngày hôm đó, trông mày rất sợ hãi, giống như sắp nhảy lầu tới nơi vậy…” Giọng nói trầm thấp của King vẫn tiếp tục, anh càng nói, tôi càng siết chặt chiếc thìa trong tay.

Tôi chưa no, nhưng cũng chẳng còn cảm giác thèm ăn.

King không ngốc. Có lẽ từ ngày anh ấy bảo tắt đèn, thực ra là thăm dò tôi, tôi bỗng nhiên không muốn trả lời nữa.

Tiếng trò chuyện rôm rả của những thực khách xung quanh vẫn cứ vang lên, chỉ có bàn của tôi và King là hoàn toàn im lặng, như thể bị đóng băng. Dường như nhìn thấu được sự căng thẳng trong lòng tôi, anh động đậy trước, lặng lẽ đưa thìa cho tôi tiếp tục ăn, im lặng chờ tôi ăn rồi anh mới ăn tiếp.

"Mày đã no chưa?" King hỏi lại.

“Tao no rồi, nếu mày ăn xong rồi thì chúng ta đi thôi.”

Tôi đứng dậy trả tiền cho ông chủ, sau khi King trả tiền xong, anh đi cùng tôi. Vừa đi, vừa nhìn mọi người đang xếp hàng trước các hàng quán, tôi không khỏi nghĩ đến câu hỏi vừa rồi của King.

Tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó, cũng chẳng nói với ai lý do tại sao tôi sợ bóng tối. Mỗi khi có ai đó hỏi đến, tôi đều cố tình lảng tránh, vì tôi rất ngại thú nhận với người khác. Tôi không thích chia sẻ chuyện này với người khác, không muốn nhìn thấy sự thương hại và đồng cảm trên khuôn mặt họ.

Không biết khi nào, người đàn ông đang đi phía sau tôi đã bước tới bên cạnh, đặt bàn tay to lớn của anh lên vai tôi, tôi nhỏ giọng hỏi anh: “Tại sao?”

"Tình d.ụ.c không phải là điều duy nhất chúng ta có thể nói với nhau." King thì thầm với âm lượng chỉ hai chúng tôi có thể nghe thấy, ánh sáng dịu nhẹ từ nhà hàng bên cạnh phản chiếu trên khuôn mặt anh, đôi mắt anh trông dịu dàng hơn bình thường.

“Tao không phải là người qua đường trong cuộc đời mày, tao là bạn của mày.”

Cái chạm ấm áp trên vai đã truyền hơi ấm đến tận đáy lòng tôi. Tôi ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh. Đối phương khẽ siết chặt vai tôi rồi nói: "Mày không muốn nói cũng không sao. Tao chỉ hơi lo lắng cho mày thôi. Tao có thể tránh nhắc đến nếu biết mày sợ hay không thích điều gì." Anh vỗ vai tôi, kéo tay tôi lại rồi quay sang nhìn một cửa hàng gần đó.

Tôi do dự một lúc, lát sau mới khẽ lên tiếng: “Đúng vậy.”

“Hả?”

"Không phải mày đã hỏi tao sao? Đúng vậy, tao sợ bóng tối." Tôi im lặng một lúc, hít một hơi thật sâu, quyết định nói ra, "Hồi cấp hai... Tao đã từng bị nhốt trong phòng tắm."

Tôi nhìn chằm chằm cảnh tượng phía trước, do dự không biết có nên tiếp tục hay không. Có một giọng nói từ tận đáy lòng cứ thôi thúc tôi hãy kể ra hết đi. Một lúc lâu sau, tôi tiếp tục, “Mày đã nhìn thấy mẹ tao rồi phải không?”

“Ừ.”

"Mẹ tao... không thích tao." Tôi cười gượng gạo giải thích, “Hồi cấp hai tao có một bạn trai. Khi mẹ tao phát hiện ra, bà ấy rất tức giận và cho rằng tao không bình thường. Bà ấy sợ nếu người khác biết tao không thích phụ nữ, bà ấy sẽ rất mất mặt.”

“…”

“Nên bà ấy đã trừng phạt tao.”

Tôi nhắm mắt lại, nhìn chằm chằm xuống đất. Nhớ lại những ký ức đó, cơ thể tôi bất giác run lên. Tôi nắm chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, hy vọng đối phương không nhận ra điều gì bất thường ở tôi.

"Bà ấy tắt đèn, phòng tắm tối đen như mực, bà khóa trái cửa phòng từ bên ngoài bằng xích, nhốt tao bên trong suốt đêm, bảo tao hãy suy nghĩ về lỗi lầm của mình, và không cho tao ra ngoài đến tận sáng, tao chỉ..." Cảm thấy miệng lưỡi khô đắng, tôi dừng lại, nuốt nước bọt một cách vô thức, rồi nói bằng giọng khàn khàn, “Phòng tắm thì nhỏ xíu, tối om chẳng nhìn thấy gì cả. Tao cuộn tròn thân hình nhỏ bé của mình trong góc suốt đêm, không dám ngủ, bà ấy cứ như vậy một thời gian... Và tao bắt đầu sợ bóng tối. Tao không thể sống trong một căn phòng không có đèn, nên tao phải bật đèn ngủ mỗi đêm. Tao đã cố gắng đi khám bác sĩ tâm lý, ông ấy đã kê đơn t.h.u.ố.c cho tao, nhưng tiếc là không hiệu quả lắm, vì vấn đề này liên quan đến nhiều yếu tố tâm lý,... không dễ để chữa khỏi...”

“…”

"Nhưng mọi chuyện đã qua rồi. Dù sao thì, mày cứ bật đèn phòng ngủ lên thôi. Tôi có đủ tiền trả tiền điện hàng tháng, để cậu Anon có thể ngủ ngon mỗi khi đến căn hộ của tôi."

Tôi định dừng lại ở đây và ngoảnh mặt sáng một bên, để xua tan những cảm xúc bồn chồn trong lòng.

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện này với người khác, và không ngờ người đầu tiên tôi nói lại là người đã cãi nhau với tôi trong suốt mấy năm qua.

"Không ngủ cũng chẳng sao." Nói xong, King đặt tay lên vai tôi. Khi tôi ngẩng đầu lên, anh nhướn một bên mày, ghé sát vào tai tôi thì thầm, “Bởi vì mày luôn có thể chạm đến bầu trời...như vậy không phải tốt hơn sao?”

Nhìn nụ cười nhếch mép của hắn ta, tôi không khỏi khịt mũi rồi bỏ đi. May mà trong mắt hắn không hề có chút thương hại nào, bởi vì chỉ cần King tỏ ra thương hại tôi, tâm trạng tôi sẽ càng tồi tệ hơn.

Thực ra tôi chỉ mới nói một nửa những gì định nói.

Tôi sợ bóng tối vì nó gợi cho tôi nhớ về quá khứ đau thương, nhưng điều thực sự khiến tôi sợ là… người đàn ông đó.

Nếu tôi nói hết ra, chắc chắn King sẽ tỏ ra thương hại tôi.

“Mày còn muốn ăn gì nữa không? Mày mới ăn có nửa bát mì thôi đấy.”

King bước theo tôi và hỏi.

Tôi nhìn xung quanh, lắc đầu, “Tao không muốn ăn.”

“Nhưng tao thì muốn…”

“Mày cứ mua bất cứ thứ gì mày muốn”, tôi trả lời.

Đối phương nghe vậy, khóe miệng hiện lên một nụ cười, cúi người nói nhỏ vào tai tôi, "Tao muốn ăn mày, được không?" Tôi đ.á.n.h tên hỗn xược kia một cái, rồi trừng mắt nhìn anh ta.

“Uea…Cho tao nha…”

"Không được!" Tôi kiên quyết, nhu cầu của người này quá lớn! Hắn ta nên xuất gia tu hành đi, cầu nguyện nhiều hơn để phát triển tâm tính, duy trì bản tính!

"Mày muốn mua gì thì mua, tao sẽ quay lại ngay!" Vừa định rời đi thì King liền nắm lấy cổ tay tôi, chỉ vào một chiếc xe đẩy không xa gần chỗ người bán sương sáu, “Đến đó ăn một bát sương sáu đi!”

“Không!”

"Tao bảo ăn!" anh ta gắt lên.

Tôi liếc nhìn quán sương sáo đang đông người bao quanh, trong lòng hơi lung lay.

“Được rồi."

Chắc là vì tôi đang buồn, có lẽ ăn chút đồ ngọt sẽ thấy khá hơn.

"Tuyệt vời, tao sẽ mời mày một bữa!" Anh nháy mắt tinh nghịch với tôi, rồi kéo tôi đi.

Nhìn bóng người cao lớn đang nắm lấy cổ tay tôi, khóe miệng tôi cong lên thành một nụ cười.

Bình thường, hai chúng tôi sẽ không bao giờ có thể trò chuyện quá 2 phút, nhưng hôm nay là lần đầu tiên tôi phát hiện King còn có một khía cạnh khác - lặng lẽ lắng nghe người khác. Anh biết rõ rằng tôi không cần bất kỳ ai thương hại mình, và cũng hiểu tôi không muốn nhắc lại chuyện quá khứ. Anh biết cách diễn đạt theo một cách khác. Tất cả những gì anh ấy làm khiến lòng tôi dễ chịu hơn rất nhiều.

Bạn bè là như thế này sao?

Mặc dù con người đó đôi khi rất phiền phức, nhưng có một người bạn như King thì cũng không đến nỗi tệ!!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...