Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

King và tôi đã duy trì mối quan hệ “bạn giường” được hơn 2 tháng. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ theo đúng thỏa thuận ban đầu. Ngủ cùng King cũng rất thú vị, anh không bao giờ ép buộc tôi phải thích hay không thích. Kiểu như chỉ cần tôi nói không muốn hay không thích điều gì đó, anh sẽ dừng lại ngay lập tức. Ngay cả mối quan hệ của chúng tôi trong công ty cũng được cải thiện, ít nhất tôi có thể nói chuyện thoải mái với anh, không còn thường xuyên cãi nhau như trước nữa. Chỉ cần King không còn cố tình trêu chọc tôi, tự nhiên tôi sẽ cảm thấy anh dễ nhìn hơn nhiều.

Đúng là King đã không phá vỡ thỏa thuận trước đó của chúng tôi trong nhiều ngày qua, nhưng anh chàng này... lần này anh ta lại làm điều tôi cấm mà không hay biết gì. Giờ thì tôi đang cáu điên lên được!

King…!!!

Khoác trên mình chiếc áo choàng tắm, tôi bước ra khỏi phòng tắm của một căn hộ sang trọng trên đường Silom với vẻ mặt khó chịu, và đi thẳng đến chỗ King đang ngủ, “King! Tỉnh dậy đi!”

"Ừm..." King bất giác lẩm bẩm, mắt vẫn chưa chịu mở, nhìn có vẻ như anh không có ý định tỉnh dậy. Tôi hít một hơi thật sâu, đặt tay lên vai anh, bắt đầu lay mạnh.

“Ôi, được rồi... sao thế.."

“Thức dậy đi!”

“Vâng, vâng…” Cuối cùng, anh miễn cưỡng ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở, vẫn chưa tỉnh hẳn, mái tóc đen rối bù, nhưng không thể không thừa nhận, người này ngay cả khi ngái ngủ vẫn đẹp trai đến thế, giống như mấy người mẫu nam trên bìa tạp chí vậy.

"Mày tắm xong chưa?" Sau khi anh hỏi tôi bằng giọng khàn khàn, anh ấy bắt lấy tôi, tựa đầu tôi vào cánh tay anh, đôi tay to lớn của anh vòng quanh eo tôi, bóp mạnh. Sau đó vòng lại ôm tôi từ phía sau.

Tôi vùng vẫy trong vòng tay anh, nhưng người đàn ông phía sau tôi đã vùi cái mũi cao của mình vào cổ tôi hít một hơi thật sâu, “Uea, người mày thơm quá.”

“Dừng lại ngay đi!”

Trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, tôi nhanh chóng đẩy anh ra, chạy ra xa và lạnh lùng nói: "Cái gì thế này?" Tôi kéo nhẹ cổ áo choàng tắm để người đàn ông kia thấy được vết tích của mình. Anh dụi mắt và ngước nhìn lên.

Sau khi nhìn thấy nơi tôi chỉ, anh chỉ nhướng mày.

“Ồ, đó là vết hôn hả?”

"Tao đã nói với mày rồi mà?! Đừng có để lại dấu hôn trên người tao!" Tôi làm mặt nghiêm túc nói với anh ấy.

Đêm qua tôi thậm chí còn không nhận ra anh đã làm gì với tôi khi anh ấy đang liên tục ra vào, chỉ khi sáng nay soi gương trong phòng tắm, tôi mới thấy một vết đỏ trên cổ mình. Tôi đã nói rõ ngay từ đầu là tôi không thích nhìn thấy những vết xanh đỏ trên người. Tôi sợ người khác sẽ nhìn thấy. Ngay cả khi cổ áo tôi không bao giờ lộ ra, tôi vẫn luôn cảm thấy khó chịu.

"Tao quên mất, tối qua hơi mất kiểm soát, tao xin lỗi mà!" Anh ta nhếch khóe miệng, nhưng tôi không thể không cau mày trước lời xin lỗi kiểu cho có của anh ta.

"Đừng nhăn mày mà, lần sau tao sẽ không làm thế nữa đâu, tao hứa!" Thấy vẻ mặt bất mãn của tôi, anh ta lập tức giả vờ nghiêm túc trấn an tôi. Tôi thở dài thườn thượt, phải chấp nhận số phận này thôi, tôi nheo mắt nhìn người đàn ông đang mỉm cười đáng ghét kia.

“Đi tắm đi! Nếu không chúng ta sẽ muộn và kẹt xe mất!”

Tôi bỏ qua chuyện đó bằng kiểu ‘chuyện to hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không’, mở tủ, lấy áo sơ mi và quần ra mặc vào. Đúng lúc này, có tiếng huýt sáo vang lên sau lưng. Tôi lập tức quay lại, nhìn bóng dáng cao lớn chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh eo, anh bước ra từ phòng tắm.

Làm sao bạn có thể bảo tôi tin tưởng người này được?

"Hôm nay tao sẽ lên trước, mày giúp tao mua cà phê nhé, loại giống như mày uống ấy." Sau khi lái xe đến tầng trệt của công ty, King nói với tôi.

Tôi gật đầu và bảo anh đến đợi thang máy một mình, còn tôi thì hướng tới quán cà phê trong tòa nhà.

Quán đông đến nỗi hàng người xếp hàng kéo dài ra ngoài quán cà phê. Liếc thấy một nhân viên khác của công ty đang đợi cà phê, tôi bất giác giật giật cổ áo. Không nhịn được nghĩ tới cái tên tác giả giờ này đang ngồi thoải mái trong văn phòng, suốt ngày nay tôi cứ lo lắng, lo mọi người sẽ nhìn thấy được dấu vết.

Lúc xếp hàng, tôi cứ nắm chặt cổ áo cho đến khi thoáng thấy một cô gái ngồi trong quán cà phê. Lúc trước, tôi hét lớn tên anh trước mặt cô ấy để trêu King. King chưa bao giờ nhắc đến tên cô gái này.

Cô ấy tên là gì nhỉ... Moh à?

"Khách tiếp theo, xin mời vào! Xin chào, quý khách muốn gọi món gì?" Giọng của nhân viên phục vụ lại vang lên sau khi người trước mặt tôi gọi món xong, tôi lập tức quay mặt lại đi về phía quầy.

“Americano đá.”

"Một cốc ạ?" Người phục vụ hỏi lại.

Tôi định mua thêm một ly cho King, nhưng khi nghĩ đến chuyện đáng ghét mà anh ta đã làm tối qua, "Vâng, một cốc." Tôi trả lời, trả tiền cho người phục vụ, rồi đứng qua một bên đợi, cho khách hàng tiếp theo đến order.

Tôi bước ra khỏi cửa hàng với ly Americano đá, liếc nhìn Moh vẫn đang ngồi trong cửa hàng, rồi vội vã chạy đến thang máy.

Nếu lần này anh ấy xuống đây… hẳn sẽ tình cờ gặp được cô ấy.

"Uea, cà phê của tao đâu?" King thấy tôi bước vào chỉ có một cốc cà phê trên tay, chưa kịp ngồi xuống là anh đã lớn tiếng phàn nàn. Tôi đặt ba lô và cà phê lên bàn, rồi quay lại thờ ơ nói với anh ta: “Tao không có mua.”

"Ôi, sao thế, tao nhờ mày mua giúp mà mày không mua, mày nhẫn tâm quá đi!" Anh ta trách móc. Tôi cười khẩy một cái, điều chỉnh lại vẻ mặt rồi nói tiếp: “Nếu mày muốn uống thì tự xuống mua đi.”

"Tao sẽ tự xuống mua!" Nói xong, anh ta lấy ví từ trong ba lô ra, vẻ mặt không vui mà đi ra ngoài.

Tôi cười khúc khích, vui vẻ nhìn theo.

Khi nhìn thấy cô gái kia, anh sẽ không còn khó chịu nữa... hay anh còn bực bội hơn nhỉ?

"Mày gặp King dưới lầu à? Sao mày không mua cà phê cho nó thế?" Jade hỏi tôi khi tôi ngồi xuống ghế nhìn theo bóng lưng King đi ra ngoài, “Nhớ cô gái làm ở tầng dưới công ty chúng ta không? Cô gái luôn bám theo King ấy.”

“Nhớ chứ, sao thế?”

"Tao thấy cô ấy đang ngồi ở quán cà phê." Tôi trả lời.

Nhìn thấy nụ cười gian xảo trên mặt tôi, cậu ấy lập tức hiểu tôi đang nghĩ gì. Vừa tưởng tượng đến cảnh King xuống gặp cô ấy ở quán cà phê, Jade cũng không nhịn được cười.

Bình thường tôi sẽ không bao giờ thù dai như thế này, nhưng khi nghĩ về những điều xấu xa anh ta đã làm, và anh còn luôn luôn cố tình trêu chọc tôi, thì thỉnh thoảng trêu lại anh ta cũng không tệ!

Chúc may mắn nhé King!

Xem ra màn trả thù nho nhỏ của tôi thành công rồi, vì khi thấy King cầm cà phê trở về phòng ban, vẻ mặt anh ta rất khó chịu. King cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi giả vờ tập trung làm việc nhưng suýt nữa thì c.h.ế.t vì nhịn cười, “Jade, tao gửi email cho mày đấy nhé.”

“…”

“Jade, Jade!”

“Hả... Tao làm mày giật mình à?”

“Tao nói là tao đã gửi email cho mày rồi!”

Bạn tôi chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không buồn mở email ra kiểm tra. Cậu ấy gật đầu với tôi, rồi lặng lẽ quay lại làm việc. Tôi âm thầm quan sát bạn mình với vẻ nghi ngờ, trực giác mách bảo rằng thái độ kỳ lạ của Jade chắc chắn có liên quan đến cậu chàng thực tập.

"Mày đang nghĩ đến Mai à?" Tôi hỏi cậu với vẻ nghi ngờ, Jade lập tức quay lại, vẻ kinh ngạc trong mắt cậu đã hoàn toàn phản bội cậu.

“Không có! Sao lại nhớ em ấy chứ! Em ấy vừa mới trở lại trường, và em ấy sẽ sớm quay lại thôi.”

Ồ! Nhìn vẻ mặt của cậu chàng là tôi biết cậu đang nghĩ đến Mai rồi, nghĩa là mọi chuyện đang tiến triển tốt đẹp! Không lâu sau, cậu em trai mà bạn tôi nhớ nhung bước vào phòng với một túi đồ ăn to đùng. Jade nhìn túi chuối chiên mà Mai đã mua gần trường đại học. Mai thấy Jade chăm chú nhìn mình, cho đến khi ánh mắt cậu ấy tình cờ chạm phải ánh mắt tôi cậu liền mỉm cười biết ơn.

Mai dùng đồ ăn để chiều lòng bạn tôi, còn Jade thì hoàn toàn không có chút phản kháng nào (trước đồ ăn), dù Jade có chậm chạp trong chuyện tình cảm đi chăng nữa, tôi vẫn có thể thấy trong lòng Jade có Mai.

Tôi phải thừa nhận là Mai chọn tiếp cận Jade theo cách này, thực sự rất thông minh!

Bữa trưa hôm nay có vẻ yên tĩnh hơn mọi ngày, vì Jade, người nói nhiều nhất trong chúng tôi, ăn chuối chiên nhiều quá nên không ăn cơm được nữa, đành ngồi nghỉ ngơi trong văn phòng, nên ba người bọn tôi, King và Mai chọn ăn ở một quán nhỏ gần công ty. Chúng tôi chỉ trò chuyện một lát rồi vội vàng nhét phần cơm trưa trước mặt vào bụng, để kịp quay lại văn phòng trong cái nóng buổi chiều.

Ăn xong, lúc tôi định quay lại tòa nhà công ty, King đang đi phía trước bỗng rút điện thoại từ túi quần ra. Tuy không thấy tên, nhưng ảnh đại diện rõ ràng là một cô gái xinh đẹp quyến rũ, chắc lại là "hậu cung mỹ nhân" của anh ta.

"Hai người lên trước đi, tao đi hút t.h.u.ố.c một chút." Anh quay lại nói với tôi và Mai rồi đi về phía sau tòa nhà.

Tôi cau mày nhìn bóng lưng cao lớn của anh dần rời đi, trong lòng dâng lên một nỗi bất mãn.

Anh ta có thực sự hút t.h.u.ố.c không. Anh ta nghĩ rằng người khác không nhìn thấy anh ta đang chạy đi quyến rũ những cô gái xinh đẹp sao?

Tôi hít một hơi thật sâu, không thèm để ý đến chuyện vớ vẩn này nữa. Anh ta muốn làm gì thì làm. Anh ta muốn trêu ai thì trêu. Tôi chỉ là bạn giường của anh ta thôi, không có quyền xen vào chuyện riêng tư của người khác. Thái độ của tôi khá là khó chịu.

"Mai, anh về công ty đây, em có muốn mua gì thêm không?" Tôi quay sang cậu đàn em đang đứng cạnh, Mai định nói gì thì bị một tiếng hét đột ngột cắt ngang.

“Ồhhh!”

Giọng nói giận dữ này rất quen thuộc đối với tôi. Tôi lập tức quay lại và không khỏi sửng sốt. Người đàn ông cao ráo, đẹp trai đang đứng ở cửa tòa nhà văn phòng chính là bạn trai cũ của tôi.

Tôi đứng im và nhìn đối phương bước tới với ánh mắt lạnh lùng.

Mấy tuần nay anh Pok không nhắn tin cầu xin tôi quay lại nữa, tôi cứ tưởng anh ta đã mệt mỏi và bỏ cuộc như mấy hôm trước, không ngờ anh ta lại đột nhiên xuất hiện dưới lầu văn phòng để chặn đường tôi. Anh ta không nghĩ đây là xâm phạm quyền riêng tư của tôi sao?

“Anh đang làm gì vậy?”

"Đến đây và nói chuyện với anh đi, đừng tránh mặt anh nữa." Anh ta nhanh chóng nắm lấy tay tôi.

Mai đứng bên cạnh tôi trông có vẻ hơi lo lắng, không biết phải làm sao. Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của anh Pok, tỏ vẻ bất mãn nhìn anh ta.

"Tôi đã nói xong hết với anh rồi, cũng đã nhắn tin cho anh rồi. Tôi thấy chúng ta không còn gì để nói nữa." Anh Pok không nhịn được hét vào mặt tôi, “Nhưng anh chưa xong! Anh cầu xin em tha thứ cho anh mấy tháng nay rồi, đừng chơi bời nữa và hãy quay lại với anh đi.”

Tiếng cãi vã ở đây bắt đầu thu hút sự chú ý của những người xung quanh, ai nấy đều quay đầu lại nhìn, xì xào bàn tán. Tôi nín thở, cố gắng kìm nén cơn giận và nỗi xấu hổ đang trào dâng trong lòng.

Trong những ngày tôi còn ở bên, anh ta chưa bao giờ thể hiện bản chất xấu xa của mình trước mặt tôi, cho đến khi tôi phát hiện anh ta ngoại tình sau lưng tôi, anh ta đã bộc lộ bản chất thật của mình, không chỉ quát mắng tôi mà còn trút giận lên tôi, nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng giờ đây anh ta lại còn đến và đe dọa tôi.

"Tôi sẽ không nói chuyện với anh nữa, và tôi cũng không có ý định quay lại với anh! Anh đừng như thế nữa, tôi không muốn tình cảm tốt đẹp của mình lúc trước trở nên vô nghĩa đâu.

“Uea!”

“Tôi nói lần cuối, anh về đi, chúng ta không có gì để nói cả.”

“Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi mà, sao em lại làm ầm lên thế? Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện!”

Anh ta vội vã chạy tới nắm lấy cánh tay tôi, những nhân viên công ty chứng kiến cảnh đó đều khẽ reo lên.

“Buông ra!”

“Không!”

“Thưa anh, xin anh đừng làm vậy, anh đang đe dọa người khác đấy.”

Mai vội vã chạy tới và cố kéo anh Pok ra, trông anh ta càng tức giận hơn khi Mai lao ra bảo vệ tôi.

“Cậu làm gì vậy?!”

"Anh bị sao thế!" Tôi đáp, vô thức đứng cạnh Mai, “Nếu anh có chuyện gì thì nói với bạn trai tôi đi! Anh ấy không chỉ biết cư xử hoang dã như anh đâu.”

"Cái gì?!" P'Pok hét lên, lo lắng nhìn thẳng vào Mai.

Tôi không để ý đến biểu cảm của Mai, tôi chỉ hy vọng nhóc ấy hiểu được tình hình hiện tại và phối hợp với tôi.

“Cái tên mặt trắng này là bạn trai mới của em đó hả? Xin lỗi! Anh không tin đâu!”

“Tin hay không thì tùy anh, nhưng tôi có bạn trai mới rồi, đừng làm phiền tôi nữa!”

“Không.”

"Anh chỉ biết quấy rối người đã có bạn trai thôi hả? Hành vi của anh khác gì một kẻ thất bại chứ?" Nói xong, Mai lập tức nắm lấy tay tôi. Tuy giọng điệu cậu nhóc rất lịch sự, nhưng tôi có thể nhận ra trong đó có chút tức giận.

“Tôi khuyên anh nên dừng ngay hành vi này lại đi. Mạng xã hội bây giờ phát triển, nếu có người quay lại video rồi tung lên mạng thì không hay đâu.”

"Đồ khốn kiếp! Sao mày dám?" Anh Pok định xông vào, bảo vệ gần đó vội vàng chạy tới khống chế anh ta.

"Anh bảo vệ, giúp tôi xử lý chuyện này nhé." Nói xong, Mai nắm tay tôi bước vào tòa nhà. Phía sau tôi vẫn còn tiếng xì xào bàn tán. Tôi quay lại nhìn, thấy tên bạn trai cũ đang gào thét khi bị lôi ra khỏi tòa nhà.

Ngày đó sao tôi có thể quen người bạn trai như thế này được chứ?! May mà bây giờ mình đã chia tay anh ta rồi!

Mai nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi cho đến khi tôi bước vào và cửa thang máy đóng lại, cậu em mới buông tay tôi ra rồi mỉm cười với tôi, “Cảm ơn em vì chuyện vừa rồi”, tôi nói, nhóc ấy chỉ lắc đầu.

“Không sao đâu anh Uea.”

Cả hai chúng tôi đều không nói gì nữa, im lặng quay về phòng làm việc. Đúng lúc này, điện thoại rung lên. Tôi lấy điện thoại ra, là anh Pok, tôi cúp máy, rồi cho số anh ta vào danh sách đen. Cứ để anh ta nghĩ tôi có bạn trai mới đi! Đây là cách tốt nhất rồi, hy vọng anh ta bỏ cuộc, nếu không tôi sẽ tố cáo anh ta sử dụng ma túy. Anh Pok là con trai của một chính trị gia nổi tiếng, tôi không nghĩ cha anh ta muốn nghe người ta bàn tán sau lưng về con trai mình đâu. Tôi còn muốn lôi anh ta ra trước công chúng nữa kìa!

Các đồng nghiệp khác trong phòng lần lượt trở về sau giờ nghỉ trưa. Chuyện vừa rồi ở dưới lầu có rất nhiều người nhìn thấy. Tôi lập tức trở thành chủ đề bàn tán sau giờ nghỉ trưa. Mấy đồng nghiệp chỉ muốn tám chuyện một chút thôi, tôi mặc kệ họ, chỉ ngồi tập trung làm việc, tự lừa dối bản thân rằng thật ra mấy người đó đâu có nói về mình.

"Anh King, anh King!" Gun thì thầm ngăn King lại, khiến tôi ngẩng đầu lên. Người được gọi bước đến, King dựa vào bàn làm việc của Gun, Jade lập tức tiến lại hỏi anh: “Mày đi đâu vậy? Bạn mày gặp chuyện kìa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-11-lo-lang.html.]

“Tao đi hút t.h.u.ố.c ở phía sau tòa nhà, còn nói chuyện điện thoại một lúc, ai bị gì vậy?”

"Bạn trai cũ của Uea đến đe doạ nó, muốn nó quay lại với anh ta." Vừa nghe Jade nói vậy, King lập tức cau mày nhìn tôi.

"Đúng vậy đấy anh! Hắn ta nổi điên trước tòa nhà, làm ầm ĩ cả lên! Mai phải giả làm bạn trai anh Uea, tên đó còn muốn xông vào đ.á.n.h cậu ấy nữa!" Gun nghe vậy liền bồi thêm, mặt mày nhăn nhó, anh vội vàng quay đầu nhìn nhân vật chính còn lại trong câu chuyện.

“Thật sao? Còn Mai thì sao?”

“Em nhờ bảo vệ ngăn anh ta rồi quay lại với anh Uea.”

"Thậm chí họ còn nắm tay nhau nữa chứ! Giống như một cặp vậy!" Gun lạnh lẹ ngắt lời.

Tôi nhìn Mai tỏ vẻ xin lỗi, “Xin lỗi, vì để em phải giả làm bạn trai anh.”

"Không sao đâu, em hiểu mà, nhưng em đoán là anh ta vẫn chưa từ bỏ anh Uea đâu, em sợ anh ta sẽ đến nhà anh gây rắc rối đó." Mai nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng.

Tôi chỉ mỉm cười gượng gạo và lắc đầu, "Anh tự xử lý được, đừng lo." Tôi an ủi người kia.

May mắn thay, tôi ở chung anh Pok không nhiều. Chưa bao giờ đưa anh ta về căn hộ của mình. Ít nhất thì tôi không phải lo lắng anh ta sẽ đến nhà đe dọa tôi.

“Nếu hắn còn dám đến, tao sẽ báo cảnh sát bắt hắn!” Giọng nói trầm ấm của King vang lên, anh nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Tôi không hiểu anh chàng này đang nghĩ gì nữa. Tôi và anh ta chẳng có liên quan gì đến nhau cả, chẳng lẽ... anh ta lo lắng cho tôi sao?

Nghĩ đến đây, tôi liền buộc mình phải tập trung vào công việc, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Tôi không quen để người khác lo lắng cho mình, cũng không có bạn thân nào ngoài Jade. Nếu King thực sự nghĩ như vậy, tôi sẽ thấy rất kỳ lạ.

Dù sao thì tôi cũng là bạn của anh ấy, anh ấy lo lắng cũng phải thôi.

Tôi định bước vào tầng hầm bãi đậu xe sau giờ tan làm. Người đàn ông vẫn đi theo tôi từ văn phòng xuống đây đột nhiên chặn tôi lại, tôi quay sang nhìn anh ta, anh ta có điều gì muốn nói với tôi à? Bình thường, khi chỉ có hai người, King và tôi, anh ta luôn thích nhân cơ hội trêu chọc tôi, nhưng lúc nãy ở trong thang máy với anh ta, người này lại khác hẳn thường ngày, chỉ làm vẻ mặt nghiêm túc và lặng lẽ đứng bên.

“Mày định về chung cư à?”

"Không về chung cư thì đi đâu?" Tôi khó hiểu hỏi anh. Nghe xong câu trả lời của tôi, sắc mặt anh càng thêm khó coi, “Mày không nghe Mai nói là bạn trai cũ của mày có thể chặn mày ở căn hộ sao? Tao không nghĩ là anh ta sẽ dễ dàng từ bỏ như vậy đâu?”

Câu hỏi của anh khiến tôi sững sờ một lúc, nhưng tôi không hiểu anh đang muốn nói gì, nên tôi trả lời: “Anh ta không biết tao sống ở đâu, khi hẹn hò tao chưa từng dẫn anh ta đến căn hộ. Lúc trưa anh ta mất mặt lắm rồi, bố anh ta một nghị sĩ, nên anh ta sẽ không gây lớn chuyện đâu.”

"Tốt rồi." Anh lẩm bẩm, ánh mắt của anh dần giãn ra. Nhìn vẻ mặt ấy, cảm giác khó tả kia lại trào dâng trong lồng n.g.ự.c tôi.

Có thể King lo lắng cho tôi chỉ vì tôi là bạn của anh ấy, nhưng những hành động khác lạ của anh cho tôi biết rằng không phải vậy, mối quan hệ của tôi với King không thân thiết như với Jade, thái độ mơ hồ của anh khiến tôi cảm thấy có chút không thoải mái.

Thông thường chúng tôi hay bất hoà, hay cãi vã, nhưng tôi chưa bao giờ thấy anh lo lắng cho tôi như thế này.

"Uea, mày không sợ hắn sao?" King đột nhiên hỏi, cuối xuống nhìn vào mắt tôi bằng đôi mắt đen sâu thẳm của mình.

“Tại sao phải sợ?”

"Nếu mày sợ, lát nữa tao có thể ngủ với mày, có hứng thú không hả? Hay là mày muốn làm gì đó thú vị hơn là ngủ…" Nụ cười tinh nghịch lại hiện lên trên khuôn mặt anh ta, cảm giác kỳ lạ, ngượng ngùng vừa rồi lập tức biến mất.

Tôi khịt mũi một cái rồi đi thẳng về phía xe mà không thèm ngoảnh lại.

“Uea, tao sẽ đến tìm đấy nhé.”

"Tuần này đã hết rồi." Tôi chặn lời nói của anh, mở cửa bước vào xe, đóng cửa rồi mà vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của anh. Tôi chỉ đành lắc đầu, thở dài bất lực.

Hoá ra có liên quan đến phần thân dưới của anh! Thật sự không còn hy vọng ở vào người này nữa!

Tôi luôn cảm thấy trực giác của mình khá chính xác, ít nhất là nhìn mọi người sẽ hiểu được phần nào tính cách của họ, họ sẽ giải quyết vấn đề như thế nào,…nhưng dường như bất ngờ luôn luôn xảy ra... một số dự đoán của tôi đã sai.

Trước đó tôi đã nói với King và mọi người rằng anh Pok đã bị bảo vệ đuổi ra khỏi tòa nhà hôm đó, chắc chắn anh ta sẽ rất xấu hổ và không dám làm phiền tôi nữa, hơn nữa còn chặn hết mọi kênh liên lạc với anh ta. Anh ta biến mất khỏi cuộc sống của tôi kể từ ngày đó. Cuộc sống của tôi thoải mái hơn nhiều khi không có người luôn cứ làm phiền, muốn tôi quay lại với anh ta.

Nhưng sự thoải mái của tôi chỉ kéo dài được một tuần.

Anh ta bắt đầu gọi cho tôi bằng số khác, không tin tôi đã có bạn trai mới, và cứ năn nỉ tôi đổi ý. Sau đó Jade đề nghị tôi đi ăn tối với Mai, chụp vài tấm ảnh rồi đăng lên Twitter để đ.á.n.h lạc hướng ánh Pok, khiến anh ta tin rằng tôi và Mai thực sự đang hẹn hò, nhưng tôi thấy không cần thiết phải đi xa đến vậy, và tôi cũng không muốn làm phiền cậu em này quá nhiều. Nhưng khi Jade nói về chuyện đó, tôi đã đoán ra ngay lý do ở đằng sau.

Chắc chắn Jade đã hiểu lầm, nghĩ rằng Mai thích tôi và đang có ý định ghép đôi tôi và Mai.

Tôi không biết Jade hiểu lầm kiểu gì. Trước đó tôi không nói chuyện nhiều với Mai, nhưng rồi Mai đến tìm tôi xin ý kiến, Jade thì luôn thích tự mình tưởng tượng, tôi phải để cậu ấy đến hỏi Mai cho rõ ràng thôi, vì nếu Mai không tự nói ra, Jade sẽ không tin đâu.

Đúng... Tôi hy vọng Mai có thể nhân cơ hội này giải thích với bạn tôi, sau cùng thì những gì cậu ấy đề xuất cho tôi có chút quá đáng.

Tối thứ tư, tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, hướng về bãi đậu xe cạnh công ty. Vừa rồi làm thêm giờ ở công ty đến tận 6:30. Hầu hết đồng nghiệp, bao gồm cả Jade và Mai, đều đã về từ sớm rồi. Chỉ còn King làm thêm giờ như tôi, anh nói vẫn còn một số việc chưa hoàn thành. Hôm nay tôi không hẹn anh ấy. Ăn tối xong cũng không đợi anh ấy dọn đồ. Trước đây tôi thường đỗ xe ở tầng hầm, nhưng sáng nay do kẹt xe nên bãi đậu xe đã kín chỗ, tôi đành phải đỗ xe ở bãi đất trống cạnh công ty.

Tôi nhìn lên bầu trời đang dần u ám, trời sẽ sớm mưa thôi, nếu mưa, sẽ lại tắc đường, có lẽ chỉ tôi sẽ về đến nhà lúc chín giờ.

"Em tan làm rồi à? Anh đợi em lâu lắm rồi đấy." Giọng nói khàn khàn của ai đó vang lên, tôi dừng bước. Theo tiếng nói, anh Pok đứng cạnh xe tôi, bề ngoài trông anh ta có vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ bất mãn. Thấy vậy, tôi bực bội nắm c.h.ặ.t t.a.y lại.

King đã đúng, anh ta thực sự không chịu bỏ cuộc.

"Tôi không bảo anh đợi tôi", tôi thờ ơ nói, khinh thường nhìn anh đang mỉm cười dựa vào xe tôi.

"Bạn trai em đi đâu rồi? Hay là anh ta đã bỏ em đi với người khác?" anh hỏi.

"Đó không phải việc của anh." Anh ta đứng đó và lặng lẽ nhìn quanh. Nếu ở đây có chuyện gì xảy ra, bảo vệ cũng chưa chắc sẽ nhìn thấy.

“Bạn trai mà em nhắc đến ấy, anh vừa thấy cậu ta với người khác cười tươi bước lên xe rồi.” Anh Pok nhìn tôi với vẻ mặt u ám.

Tôi vô thức lùi lại, nhưng thật không may, anh Pok đã lao đến nắm lấy tay tôi, hét vào mặt tôi: “Uea, bạn trai em đâu! Đâu rồi! Không có đúng không?! Hôm đó em nói dối anh đúng không?”

"Tôi có bạn trai hay không, không liên quan đến anh!" Tôi lạnh lùng nói, cố gắng thoát tay ra, nhưng anh Pok giữ rất chặt, tôi cau mày vô cùng tức giận.

“Anh sẽ không để em đi đâu! Quay về với anh khó khăn đến vậy sao!”

"Tôi không muốn ở bên anh nữa!" Tôi khạc nước miếng, mắt anh ta tối sầm lại, tôi còn thoang thoảng ngửi thấy mùi rượu trên người anh.

“Buông tay tôi ra!”

“Không!”

“Cậu ấy bảo anh thả cậu ấy ra! Anh bị điếc à?” Giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, anh Pok rời mắt khỏi tôi.

Tôi sững người lại, một bóng người cao lớn đi tới bên cạnh tôi, anh kéo tay tôi ra khỏi tay anh Pok, rồi ôm tôi vào lòng. Khuôn mặt anh tuấn của đối phương khẽ nở một nụ cười, nhưng chắc chắn đó không phải nụ cười quyến rũ dành cho các cô gái trong công ty, mà là một nụ cười nhạt nhẽo, lạnh lùng.

Tim tôi khẽ run lên, từ khi gặp anh đến giờ, tôi chưa từng thấy anh biểu hiện như vậy.

"Đây chỉ là chuyện người yêu cãi nhau thôi mà!" Anh Pok lại quay sang nhìn tôi, “Uea, anh biết em nói dối anh mà, thằng nhóc đó không phải bạn trai em đâu, đúng không!”

"Ừ! Anh nói đúng! Cậu ta quả thực không phải bạn trai của Uea", King trả lời thay tôi. Anh ấy nhìn tôi rồi vòng tay qua eo tôi, "Hôm qua tôi tình cờ đi vắng nên cậu ấy mới nói vậy, tôi mới chính là bạn trai của Uea!"

“Tao không tin! Mày đừng đến đây.”

“Đồ sâu bọ!”

King đ.ấ.m vào mặt anh Pok, cú đ.ấ.m rất mạnh, tôi sợ đến mức cứng đờ người. King bước lại gần tên ‘sâu bọ’ vừa ngã xuống đất, anh lạnh lùng nói với anh ta: “Tin hay không là tùy anh, đừng nói tôi không cảnh báo trước, đừng có mà đến quấy rầy vợ tương lai của tôi, nếu không muốn bị tôi đ.á.n.h nát răng, anh tự suy nghĩ đi!”

"Mày.. Mày nghĩ rằng tao sẽ sợ mày sao?!" Mặc dù anh Pok vẫn đang gào thét, nhưng giọng nói của anh ta rõ ràng đang run rẩy, cả khuôn mặt đều đang run rẩy. Anh ta nhìn King với vẻ sợ hãi, anh ta vội lùi lại. Tôi không thấy lạ khi anh ta làm vậy chút nào, bởi vì King hiện tại rất đáng sợ.

"Tôi cảnh cáo anh lần cuối, nếu không muốn đầu anh đổ máu, thì tốt nhất là nên cút đi!" Giọng điệu của King cho thấy anh đã hết kiên nhẫn, anh Pok vội vã chạy khỏi bãi đậu xe.

Xung quanh lại trở nên yên tĩnh, tôi đứng đó, nghi hoặc nhìn chằm chằm vào người đang chậm rãi đưa tay về phía tôi, tôi nghẹn ngào, không biết phải nói gì. Tiếng thở dài của King vang lên bên tai, anh quay mặt về phía tôi.

Anh liếc nhìn khắp cơ thể tôi với vẻ mặt nghiêm nghị trước khi quay lại đối mặt với tôi, “Mày ổn chứ?”

"Tao không sao đâu", tôi nhẹ nhàng đáp, quay mặt đi để tránh ánh mắt của anh, anh lập tức kéo tay tôi lại nhìn.

“Tay mày bị bầm tím rồi.”

"Sớm hết thôi." Tôi đáp, tim tôi vẫn còn đập loạn vì sợ hãi, chưa kịp bình ổn. King lại xoa nhẹ vết bầm trên cổ tay tôi, tìm tôi càng đập nhanh hơn.

Tôi bắt đầu cảm thấy có chút không hiểu... tại sao tim tôi lại đập nhanh như vậy, “Sao mày lại đến đây? Không phải vừa rồi…mày còn nói muốn tăng ca à?"

"Lúc đầu thì đúng là vậy, nhưng công việc của tao không gấp. Nên tao đổi ý. May mà tao gặp được mày lúc đi lấy xe, nếu không thì tao không biết hắn ta sẽ lôi mày đi đâu nữa!" Anh nói trong sự giận dữ, nhìn chằm chằm về phía anh Pok vừa đi. Một lúc sau, anh quay lại nháy mắt với tôi, “Tao đã nói với mày rồi, hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy đâu.”

“Tao biết rồi... Mày hung dữ như vậy, hắn ta sẽ không dám đến nữa đâu.”

"Lần trước mày cũng nói như vậy." King buồn bực mắng một tiếng.

Cả hai chúng tôi đều im lặng. Một lúc sau, anh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ấy, “Mày dọn qua sống ở căn hộ của tao đi, chỉ một tuần thôi, đừng ở một mình. Xe mày cứ để đây trước, hôm nay về bằng xe của tao nhé.”

King phớt lờ lời phản đối của tôi và kéo tay tôi đi. Chỉ đến lúc đó tôi mới nhận ra con người này hống hách đến cỡ nào. Tôi không có ý định cãi nhau với anh ta nên đành để anh ta kéo đi.

Thật ra, tôi cũng sợ anh Pok lại rình mò ở đâu đó gần đây, nên ít nhất thì tôi không phải một mình lúc này.

Bầu không khí trong xe yên tĩnh. Sau khi King khởi động máy, anh không lái đi ngay. Anh chỉ bình tĩnh nhìn về phía trước, tôi lặng lẽ quan sát anh một lúc, rồi khẽ nói: “Vừa nãy... Cảm ơn mày nhé.”

"Chỉ là chuyện nhỏ thôi." Anh lắc đầu, quay sang nhìn tôi, suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Mày sẽ không quen loại người như thế này nữa, đúng không?”

"Tao nhìn nhầm người thôi." Tôi phải thừa nhận đau đớn trong lòng, tôi vẫn luôn nghĩ mình hiểu anh ta đủ rõ, nhưng không ngờ hình ảnh người đàn ông giản dị lúc mới gặp chỉ là giả tạo. Anh ta tệ hại đến cùng cực. “Sau này nhớ mở con mắt ra mà nhìn người khác, phải quan sát thật lâu, biết người biết ta chứ đừng đi theo cảm xúc. Ban đầu giả vờ mình là người tử tế, nhưng sau một thời gian lại lộ đuôi cáo ra. Nếu không nhìn rõ, mày sẽ lại nhanh chóng đi vào vết xe đổ, rồi sẽ lại cô đơn như thế này, sẽ tệ lắm đấy.”

Lời khuyên chân thành của anh làm tôi hơi ngạc nhiên. Tôi đã quen King nhiều năm rồi, nhưng không ngờ anh ấy lại có một khía cạnh khác, như một ông chú già vậy.

"Vậy những người như mày, không hợp để hẹn hò đâu, đúng không?" Tôi vừa nói xong, anh không nhịn được cười, vẻ mặt vốn đang rầu rĩ của anh ta dần dần giãn ra.

“Đồ chó! Mày tàn nhẫn quá đi! Mày thật sự nói thế với ân nhân của mình sao?!”

"Mày giúp tao, tao đã nói cảm ơn rồi còn gì?!" Tôi đáp.

Nghe vậy, đôi mắt sâu thẳm của King lóe lên tia sáng ranh mãnh, tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm đâu đây. King cúi xuống, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, “Thế nếu tao nói... Tao không chỉ muốn một lời cảm ơn thì sao?”

"Vậy, mày muốn gì?" Tôi hơi rụt đầu lại như thể không hiểu, tránh ánh mắt nóng bỏng của đối phương, nhưng thực ra không khó để đoán được ý anh ta. Tôi biết chính xác anh ta đang muốn gì.

“Uea, cho tao thứ ngọt ngào của mày...” King chậm rãi nói, hơi thở ấm áp từ mũi anh vô tình thổi vào cổ tôi, đôi bàn tay thô ráp của anh bắt đầu vuốt ve cơ thể tôi, rồi môi anh lập tức hôn lên môi tôi.

Nhiệt độ trong xe tăng lên như lửa đốt. Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn nồng cháy của anh vô điều kiện. Sau khi nụ hôn kết thúc, tôi thở hổn hển.

"Xe tao có phủ một lớp phim cách nhiệt." Người kia cọ xát môi tôi vào môi anh ta, thì thầm bằng giọng khàn khàn đầy khiêu gợi. Anh cố gắng nới lỏng dây an toàn của tôi bằng cả hai tay, tôi nhanh chóng nắm lấy bàn tay đang tác quái của anh.

“Ở đây thoáng đãng quá, chúng ta về nhà trước đi.” Giọng tôi dịu lại, quyến rũ nhếch khoé miệng, và dùng hai tay đẩy n.g.ự.c anh. Mặc dù làm chuyện đó trong xe có chút thú vị, nhưng bãi đậu xe này nằm ngay cạnh tòa nhà văn phòng, tôi không thấy thoải mái khi làm với anh ta ở đây.

King thở hổn hển, cố gắng kìm nén ham muốn rực cháy trong người, rồi miễn cưỡng ngồi lại ghế.

"Nếu mày muốn làm thì hãy quay về sớm nhất có thể đi." Tôi mỉm cười nói.

Một giây sau, chiếc xe vội vã rời khỏi bãi đậu xe, nhưng trời lại bắt đầu mưa và giao thông phía trước gần như tê liệt.

"Chuyện c.h.ế.t tiệt gì đây?!" King c.h.ử.i thề một cách vô ý thức trước tình huống bất ngờ này, đèn đỏ phía trước vẫn chưa có dấu hiệu chuyển sang xanh. Nghe thấy giọng nói gắt gỏng của chủ xe, khóe miệng tôi hơi nhếch lên, “Bình đi tĩnh mày.”

Vừa nhìn thấy vẻ mặt bực dọc của anh, tôi chợt nghĩ ra một ý tưởng tinh quái, tôi đặt tay lên đầu gối anh và nhẹ nhàng vuốt ve giữa đùi anh, cho đến khi đến nơi đó.

"Mày muốn tao đỗ xe bên đường rồi vào trong mày ngay bây giờ luôn à?" King nghiến răng, khi tay tôi cố tình chạm vào chỗ đó, tay King đột nhiên siết chặt vô lăng.

Khóe miệng tôi giật giật, nhìn thấy cái thứ trong quần anh đang ngủ say, tôi bắt đầu liên tục vuốt ve nó. Lúc này, đèn giao thông vừa chuyển sang xanh, tôi ngước nhìn dòng xe đang bắt đầu chạy đi.

"Lái xe đi kìa." Tôi nói, còn đầu ngón tay thì tiếp tục xoa phía dưới ánh cho đến khi nó cứng lại.

Người đàn ông đang lái xe bắt đầu thở hổn hển, tôi cười nham hiểm, chậm rãi kéo khóa quần anh ta xuống, duỗi ngón tay ra xo@ nắn "cậu nhỏ" của anh ta. King khẽ gầm gừ, nhấn ga tăng tốc lái xe về căn hộ.

Tôi cười khẽ, tận hưởng niềm vui trêu chọc anh, nhưng có lẽ tôi đã đi quá xa, vì ngay khi trở về căn hộ đã bị King đè lên giường, tôi phải nài nỉ anh suốt cả đêm.

“Này, mày ngủ rồi à?”

Sau khi bị anh ta hành hạ, tôi nằm vật vã trên giường, kiệt sức vì giờ này chưa được ngủ. Nghe thấy giọng nói của anh, tôi vùi má vào gối đáp lại, cảm thấy người bên kia giường đang khẽ động đậy. Sau tiếng sột soạt, cổ tay phải của tôi bị nhấc lên, có thứ gì đó lành lạnh chạm vào, và đầu mũi tôi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, tôi biết đó là mùi t.h.u.ố.c mỡ trị bầm.

Mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu mờ dần, nhưng trong màn sương mù, có thứ cảm giác khó hiểu bỗng nhiên xuất hiện. Khi sắp chìm vào giấc ngủ, tôi chỉ thấy trái tim mình tràn ngập sự ấm áp.

Có lẽ...không phải mọi thứ trong cuộc đời của tôi đều tệ~~

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...