Nếu nhìn lại cuộc đời trước kia của Anon Nantaphiwat, tôi tin rằng hôm nay hẳn là ngày tôi 'không giống chính mình' nhất!
Tôi dựa vào giường, ánh mắt vô thức hướng ra ngoài cửa sổ. Chắc chắn đầu óc tôi bị chập mạch, nếu không thì làm sao tôi có thể nói ra những lời kỳ lạ như vậy trong xe của King.
“Muốn thử không...?”
Nghĩ đến lời mình đã thốt ra, lại thêm vẻ mặt khó hiểu của đối phương sau khi nghe xong, tôi không khỏi thở dài. Tôi luôn luôn nói là mình không thích King, nhưng hôm nay lại mời anh ta làm bạn tình. Dù anh ta không ngạc nhiên, nhưng nghĩ lại thôi tôi cũng thấy rùng mình.
Tôi cảm thấy mình đang dần mất trí. Không đúng, có thể thốt ra những lời đó, thì tôi hẳn đã hoàn toàn mất trí rồi.
Tin tin…
Âm thanh tin nhắn khiến tôi tò mò nhìn điện thoại, và tin nhắn vừa hiện lên trên màn hình, là của người vừa mới gặp cách đây chưa đầy nửa giờ.
[Mày đang làm gì thế? Chúng ta nói chuyện nhé.]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, do dự một lúc rồi quyết định không ấn vào xem.
Tôi quay người nằm trên giường, nhíu mày khó hiểu, tôi cảm thấy những lời mình vừa với King có phần hời hợt, tôi chỉ muốn có một người yêu tôi, thực sự yêu tôi, yêu tôi lâu dài. Và có lẽ vì hiện thực tàn khốc đã khiến tôi nảy ra một ý tưởng kỳ lạ.
Tôi nên xin lỗi vì đã làm anh sợ, hoặc nên nói với anh rằng tôi chỉ nói đùa thôi, nhưng mặt khác tôi hơi nghi ngờ.
Sau khi trải qua nhiều mối quan hệ đau khổ, tôi quá mệt mỏi để tiếp tục, có lẽ tôi nên nghỉ ngơi hoặc tìm ai đó để trải qua nỗi cô đơn trong lúc này.
King có thể là một ứng cử viên tốt.
Mối quan hệ hợp tác giữa tôi và anh sẽ không cần phải thấu hiểu nhau đến tận gốc rễ. Nếu chỉ nói về chuyện chăn gối, không thể phủ nhận rằng tôi rất hài lòng với biểu hiện của anh trên giường. Và kiến của King sẽ không làm phiền đến tôi, mặc dù tôi hơi khó chịu với cách anh hay thả thính người khác và ánh mắt như nhìn con mồi của anh, nhưng tôi không định biến ánh thành người yêu của mình. Vậy thì cần gì phải để tâm?
Chỉ cần King không chen vào làm người thứ ba hay vốn đã có bạn gái… chỉ cần anh ta không làm điều tồi tệ như lén lút quan hệ sau lưng tôi như cha tôi từng làm, hoặc xuất hiện với một ‘người tình nhỏ’ như bạn trai cũ của tôi, thì tôi nghĩ mình có thể chấp nhận được.
Tiếng chuông tin nhắn lại vang lên, như thể đang giục tôi trả lời. Tôi hít một hơi thật sâu, quyết định tắt điện thoại, đặt nó sau tủ đầu giường, vùi mình trong chăn và từ từ nhắm mắt lại.
King muốn nói về chuyện này nhưng tôi vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời.
Vì tôi cũng không chắc chắn về suy nghĩ của mình nữa.
Chủ nhật trôi qua thật kinh khủng, và sáng thứ hai tôi phải chen chúc với đám đông trong tàu điện ngầm, chẳng khác gì cá mòi đóng hộp, thật khó chịu. Tôi vốn quen lái xe đi làm, nên vẫn chưa quen với việc phải đi tàu điện ngầm mỗi ngày, nhưng tôi không còn cách nào khác ngoài việc chịu đựng, phải đợi đến thứ bảy mới có thể đến trung tâm lấy xe về.
Thỉnh thoảng, những người trong tàu điện ngầm lại hướng mắt về phía tôi. Tôi không thích trở thành trung tâm của sự chú ý. Để tránh ánh mắt của mọi người xung quanh, giảm bớt cảm giác ngượng nhùng, tôi chọn cách nhìn điện thoại xem gì đó, nhưng khi nhìn thấy hàng loạt tin nhắn chưa đọc hiển thị trên điện thoại, tôi đã bị sốc.
Từ lúc tôi nói thế vào ngày hôm đó, King đã cố gọi và nhắn tin cho tôi, nhưng tôi không trả lời anh một câu nào. Bởi vì tôi không biết phải trả lời thế nào.
Tôi chưa quyết định được.
"Chào buổi sáng!" Tiếng chào nồng nhiệt của Jade vang lên sau khi cậu ấy bước vào phòng, còn Mai thì nở nụ cười thân thiện nhỏ giọng chào tôi. “Hôm nay tao đi sớm, fan của mày vẫn chưa đến, nên không có quà cho mày đâu. Ráng đợi đến trưa nhé cưng”, Jade mỉm cười nói với tôi rồi bật máy tính lên.
Từ khi Mai đến thực tập, cậu đều lái xe đưa đón Jade sáng chiều. Trước đây tôi luôn đến công ty trước Jade, nhưng giờ thì ngược lại, ngày nào cậu ấy cũng đến công ty sớm hơn tôi.
“Tao không cần mấy thứ đó đâu mày.”
"Ừm...Tao đã nói với họ rồi, nhưng có vẻ họ không nghe, nên tốt hơn là mày cứ nhận đi, dù sao thì nó cũng miễn phí mà." Jade lắc đầu rồi liếc nhìn bàn làm việc của tôi, cậu ấy nhướng mày.
"Mày không mua cà phê à?" Cậu ấy thấy bàn tôi trống lỗng vì thường ngày tôi hay cầm theo một cốc cà phê.
“Nhiều người xếp hàng quá. Tao lười chờ. Tao định sẽ tìm thứ gì đó để uống sau.”
"Anh muốn em mua giúp anh không? Em định xuống mua cà phê cho anh Jade." Mai đúng lúc nói, Jade lập tức gật đầu nhiệt tình như gà mổ thóc.
"Không cần đâu, anh tự mua được", tôi trả lời.
Mai gật đầu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhẹ nhàng nói với người bên cạnh.
“Em sẽ quay lại sau nha anh Jade.”
“Em nhớ anh muốn uống gì không đấy?”
“Caramel Latte Frappuccino.”
“Tuyệt vời!!!” Jade nở nụ cười rạng rỡ đầy thỏa mãn, chàng trai trẻ cũng cong khoé miệng đáp lại nụ cười của cậu.
Đôi mắt phấn khích của Mai như muốn nuốt chửng bạn tôi, nhưng cậu bạn lại chẳng cảm thấy gì ngoài cảm giác háo hức được ăn.
Theo đuổi một người không biết mình được thích cực khổ thật.
“Em sẽ sớm quay lại.”
Mai và rời khỏi phòng cùng vài người khác, tôi đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại người bạn đang uống sữa dừa cho bữa sáng và bước vào căn phòng nhỏ được dùng làm phòng ăn.
Tôi cắm ấm vào ổ điện đợi nước sôi, đổ bã cà phê vào cốc, rồi nhìn chằm chằm vào tường miên man suy nghĩ, tự hỏi có nên phát triển mối quan hệ với King hay không. Ưu điểm của mối quan hệ này là không ràng buộc, nhưng nhược điểm là...
“Uea.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc khiến đôi tay đang khuấy cà phê của tôi khựng lại một chút, tôi liếc nhìn bóng người cao lớn đang bước vào phòng. Hôm nay anh mặc áo sơ mi xám và quần tây đen, tóc vuốt ngược ra sau, để lộ rõ khuôn mặt đẹp trai.
"Sao mày không trả lời điện thoại của tao?" Anh hỏi nhỏ, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, tôi như bị kim châm.
Ừm... thực ra... lúc đó tôi chỉ đang nói về chuyện đó thôi…
"Tao không để ý điện thoại, có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi lại.
King khẽ nhếch khóe miệng, chậm rãi nghiêng người, mùi hương bạc hà thoang thoảng trên người cũng theo đó mà lan toả.
“Tao chỉ muốn hỏi mày một chuyện thôi.”
King đứng phía sau tôi, cơ thể anh gần như áp vào lưng tôi, hơi thở ấm áp của anh phả vào dái tai, khiến tôi hơi ngứa.
“Điều mày nói trước khi ra khỏi xe vào thứ bảy tuần trước...”
"....."
“Có giống như những gì tao nghĩ không?”
"....."
“Ý tao là bạn tình ấy? Mày đồng ý chứ?”
Nghe giọng nói trầm ấm của anh chậm rãi vang lên bên tai, dù anh không chạm vào, tôi vẫn cảm thấy nghẹt thở, cảm thấy toàn thân mình như được anh ôm trọn trong vòng tay.
"Hôm đó tao... Thôi quên đi, không có gì đâu, tao chỉ nói bừa thôi." Tôi lẩm bẩm, và thành thật mà nói thì tôi vẫn còn nghi ngờ, tôi thừa nhận mình muốn thử, nhưng sau khi cân nhắc ưu và nhược điểm thì liệu mối quan hệ như vậy có quá hời hợt không?
"Cứ thử đi, nó không phức tạp lắm đâu, và nó tốt cho cả hai chúng ta.”
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua gáy tôi, sự nhạy cảm khiến những sợi lông tơ trên da dựng đứng, và tôi phải quay mặt về phía người đàn ông đang nhướn mày kia.
“Mày đang trêu tao à?”
“Thôi mà, đồng ý đi, cả hai cùng có lợi mà.”
Anh nhếch khóe miệng, cười ranh mãnh. Thật sự mà nói, dù tôi có ghét anh đến đâu, tôi cũng không thể từ chối anh ngay lúc này, trông anh thật quyến rũ, không ngạc nhiên khi có nhiều cô gái thèm muốn anh đến vậy.
King rất hiểu rõ sức quyến rũ của mình và biết cách tận dụng nó.
"Chúng ta sẽ không yêu nhau.”
King từ từ đưa mặt lại gần, chóp mũi khẽ chạm vào má tôi. Tôi lập tức đẩy vai anh, vừa cố gắng giữ khoảng cách, vừa lén liếc nhìn ra cửa với vẻ sợ hãi, sợ người khác sẽ nhìn thấy.
“Tóm lại, mày có muốn thử không? Chỉ một lần thôi, nếu mày không thích...”
“Bạn của tôi ơi ~~”
Tiếng hét của Jade vọng từ xa, tôi nhanh chóng đẩy anh ra, xoay người điều chỉnh lại biểu cảm.
"Thì ra mày ở đây.." Jade bước vào với nụ cười trên môi.
"Jade, mày làm gì ở đây vậy?" Giọng King có chút bực bội, Jade đi tới đứng bên cạnh tôi.
"Tao đến giúp chị Faai pha cà phê. Chân chị ấy bị đau nên khó di chuyển. Là thành viên của nhóm, chúng ta phải chăm sóc lẫn nhau chứ." Sau khi hào hứng giải thích, cậu ấy cầm tách lặng lẽ đi pha cà phê.
“…”
“Nhìn gì vậy King? Trên mặt tao có gì à?”
Jade thấy bạn thân đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu vô thức đưa tay sờ mặt. Người kia thở dài rồi bước ra khỏi phòng. Jade đành phải quay lại nhìn tôi.
“Mặt tao có gì à mày?”
“Không có gì đâu!”
Nghĩ đến vẻ mặt khó chịu của đối phương, tôi không khỏi nhếch mép. Tôi thấy mình thật xấu xa. Mỗi lần nhìn thấy anh ta khó chịu, tôi lại thấy vui!
Cười trên nỗi đau của người khác, có vẻ như tính cách của tôi cũng không tốt lành gì ~~
Hôm sau, King không nói chuyện với tôi (nhìn ánh mắt anh ấy là tôi biết anh muốn nói gì, nhưng không tìm được thời điểm thích hợp), tôi ngồi trước bàn, nghĩ đi nghĩ lại về cuộc trò chuyện hôm qua. Thực ra, tôi đã có câu trả lời, nhưng vẫn còn hơi lo lắng, và tôi hơi thất vọng vì quyết định táo bạo này của mình.
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi khao khát được phát điên, ít nhất chỉ một khoảnh khắc thôi, để thoát khỏi chuỗi bất hạnh đã bủa vây tôi thời gian qua. Nhưng sâu trong tôi lại vang lên một giọng nói khác… một lời cảnh báo.
Đừng liều lĩnh vượt quá giới hạn của mình…
“Uea, chúng ta đi ăn đồ nướng nhé!”
Jade vỗ vai tôi, giọng nói của cậu kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, tôi liếc nhìn đồng hồ trên máy tính, đã đến giờ tan làm rồi.
"Không ăn đâu, mày đi đi." Tôi từ chối.
Đối phương giả vờ khóc lóc, lẩm bẩm khi quay sang tắt điện thoại... “Mày làm sao thế… lần nào cũng chẳng biết trân trọng! Lúc nào mời cũng không chịu đi……”
Tôi chỉ hờ hững đáp: “Để hôm khác nhé.” Rồi liếc sang Mai, người đang thu dọn đồ đạc. Nhóc ấy khẽ nhìn tôi, mỉm cười đầy thấu hiểu.
Chỉ là… tôi chẳng biết cái 'hôm khác' kia có phải sẽ chờ đến năm Thân tháng Ngọ mới đến hay không.”
“Đi nhé! Hẹn gặp lại vào ngày mai!”
Jade vẫy tay chào tôi, còn Mai chào mọi người trong phòng rồi đi ra ngoài theo bạn tôi.
"Xe của mày chưa sửa xong phải không? Để sẽ đưa mày về." King bước về phía tôi.
“Không cần đâu.”
“Đi thôi!”
Anh không cho tôi từ chối, nắm lấy cổ tay tôi rồi bỏ đi. Trong lòng tôi hiểu tại sao lần này anh nhất quyết muốn chở tôi về, nên tôi cũng không từ chối nữa. Tôi đã do dự mấy ngày nay rồi, có lẽ đã đến lúc phải quyết định.
Chiếc Honda Civic màu đen lao vút ra khỏi tòa nhà công ty, đường phố chật kín những hàng xe dài, xe cộ ùn tắc. Tôi lặng lẽ nghịch điện thoại, chủ xe gõ nhẹ tay lái, mắt dán chặt vào một trung tâm thương mại cách đó không xa.
“Dù sao thì cũng trễ rồi, vậy nên chúng ta đi ăn trước đi, tao đói rồi.” King nói.
Tôi liếc nhìn hàng xe phía trước và gật đầu.
Sau khi đỗ xe, chúng tôi đi bộ về phía trung tâm thương mại. Anh chàng này lại lờ tôi đi và bước vào một nhà hàng sang trọng trước khi tôi kịp kéo anh chàng cao lớn kia vào khu ẩm thực. Tôi gọi cơm thịt vịt, còn anh gọi cơm thịt heo. Đây là lần thứ hai tôi đi ăn với King. Ai mà tin được là mấy tuần trước chúng tôi còn không nhìn mặt nhau. Sự thật chứng minh rằng chúng ta không thể đoán trước được tương lai, tôi bắt đầu ngần ngại không muốn làm FWB (frind wih benfits) với anh…
King bất ngờ phản ứng: "Uea, mày ăn ít quá vậy?" Chắc vì thấy tôi chỉ ăn có hai phần ba món ăn rồi đặt nĩa xuống, nên phàn nàn.
"Tao no rồi." Sau khi trả lời, tôi nhấp một ngụm nước.
"Ăn nhiều vào đi, để có sức." Đối phương nở nụ cười tinh nghịch. Rõ ràng lời anh ta nói chẳng có gì, nhưng giọng điệu lại ẩn chứa ý tứ sâu xa: “Về thôi.”
Sau bữa tối, chúng tôi lên xe về căn hộ. Tôi cứ mải mê suy nghĩ không có thời gian trò chuyện với anh, nên King bật nhạc và ngân nga theo điệu nhạc. Tôi nhìn dòng xe cộ phía trước, tình trạng kẹt xe không đỡ hơn là bao. Nếu không kẹt xe, tôi chỉ mất hơn nửa tiếng lái xe từ công ty về nhà, nhưng vấn đề mà ai cũng biết là Bangkok là một trong những nơi kẹt xe nhất thế giới.
Thật tuyệt khi có thể về nhà chỉ sau nửa tiếng.
"King. Nhà tao không đi qua ngã tư này." Thấy anh ta đột nhiên rẽ trước ngã tư tiếp theo, tôi không nhịn được mà nói to.
"Tao biết." Sau khi trả lời tôi một cách thản nhiên, anh nhướng mày nhìn tôi.
“Vậy mày…”
“Đây là đường đến căn hộ của tao. Mày suy nghĩ xong chưa? Tao hỏi mày lần cuối. Nếu mày nói 'không', tao sẽ lập tức đưa mày quay lại.”
Vừa dứt lời, cả xe lại im lặng. Tôi bình tĩnh nhìn anh, phân vân không biết nên trả lời thế nào cho vấn đề này.
"Uea." King thấy tôi không trả lời, anh gọi tôi lần nữa. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và nhẹ nhàng nói.
“Vậy…”
"......"
"Về căn hộ của mày đi." Tôi trả lời.
King khựng lại một chút, rồi sau đó mỉm cười đầy thấu hiểu, chậm rãi trở về căn hộ.
Tôi đã quyết định...trở thành FWB của King.
Thật ra có một số việc luôn khiến tôi đắn đo. Trước hết, đây không phải là bản chất của tôi, hơn nữa còn có chút mạo hiểm về mặt tình cảm, nhưng nghĩ đến đối phương là King, thì nếu sau này muốn chấm dứt cũng tương đối dễ dàng hơn.
Ngay cả khi anh không phản bội tôi, tôi vẫn không thể chịu nổi cái thói hay nháy mắt với người khác, hay tìm cách tán tỉnh hết người này đến người kia của anh. Tôi khó mà có tình cảm với một người mà bản thân vốn chẳng hề thích. Tuyệt đối không thể nào.
Trong đoạn thời gian ngắn ngủi này, giữa tôi và anh chỉ còn lại t.ì.n.h d.ụ.c mà thôi.
Vì hôm đó tôi đã cãi nhau to với King ở đây. Tôi nghĩ chắc sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại đây nữa. Nhưng giờ tôi đang bước vào căn phòng của một trong những căn hộ cao cấp trên đường Silom. Lần đầu đến đây, tôi không để ý lắm vì quá tức giận. Lần này, cuối cùng cũng có cơ hội ngắm nghía căn hộ rộng đến kinh ngạc này.
Phòng King rộng hơn phòng tôi rất nhiều, lại nằm ngay trung tâm Jalan Silom, chắc chắn căn hộ này trị giá ít nhất 10 triệu baht. Nội thất thiên về màu nâu, có vẻ hợp với phong cách sống của anh. Đồ đạc và các vật dụng khác khá đơn giản, chỉ trừ chiếc ghế sofa da màu nâu đỏ. Giá gần bằng thu nhập ba tháng của tôi.
Thu nhập hàng tháng của lập trình viên khá cao, gia đình King lại thuộc hàng thượng lưu, bố mẹ anh làm trong ngành xuất nhập khẩu và có công ty riêng, có thể nói anh vung tiền không chớp mắt.
Tôi thực sự ghen tị với những người có cả hầm mỏ trong nhà như thế này!
"Mày có muốn tắm trước không?" Anh quay sang tôi và hỏi trong khi tôi đang tò mò nhìn chiếc đèn chùm phía trên đầu.
“…Tao không có quần áo thay.”
"Không sao đâu, tối nay mày không cần phải mặc quần áo đâu." Chủ nhân căn phòng cười nham hiểm, đôi mắt lóe lên tia tinh nghịch. Các cô gái nhìn thấy chắc sẽ xấu hổ và choáng ngợp lắm, nhưng tôi thì không, tôi thực sự ghét cái tính cách ngông nghênh của anh ta.
Nhưng tôi đã đồng ý...tôi muốn c.h.ế.t quá đi…
"Áo choàng tắm ở trong tủ đen ấy." King nói và chỉ vào phòng mình.
“Mày tắm trước đi, tao tắm sau.”
"Ừ", tôi trả lời, lấy áo choàng tắm và đi vào phòng tắm trong phòng ngủ.
Tôi khóa cửa lại, đứng im trước gương. Hôm đó, tôi đứng đây ngắm nhìn những vết hôn khắp người do King tạo ra, và tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt mình đã kinh ngạc đến nhường nào vào ngày hôm đó, nhưng giờ đây, biểu cảm phản chiếu trong gương chỉ là sự bình thản và thờ ơ.
Đến lúc này, tôi vẫn không muốn tin rằng mình thực sự đã quay trở lại đây một lần nữa.
"Mày quyến rũ quá, Uea." Một giọng nói trầm ấm vang lên. Tôi đẩy nhẹ cửa phòng tắm bước ra ngoài. Đôi mắt sâu thẳm ấy nhìn thẳng vào cơ thể tôi, khiến tôi ngượng ngùng quay mặt đi. Ánh mắt đối phương lộ rõ vẻ thỏa mãn.
“Đừng nhìn tao nữa, mày đi tắm nhanh đi.”
"Được thôi." Anh cầm lấy khăn và huýt sáo vào phòng tắm.
Tôi bước ra phòng khách cầm lấy điều khiển bật TV. Thực ra, tôi chẳng muốn xem gì cả, chỉ muốn có chút tiếng động trong căn phòng yên tĩnh này.
Tôi ngồi trên ghế sofa, lại miên man suy nghĩ. Chẳng mấy chốc, chủ nhân căn phòng đã bước ra. Nửa thân dưới của anh quấn chiếc khăn tắm màu trắng. Nửa thân trên thì trần trụi, lộ ra những múi cơ săn chắc. Cơ thể cân đối, làn da bánh mật, anh tựa như một tác phẩm điêu khắc được tạo hình tỉ mỉ bởi một nghệ nhân lão làng.
Là một người đàn ông, tôi cũng phải thừa nhận rằng thân hình của King thật hoàn hảo.
"Này, sẵn sàng chưa?" anh ấy hỏi.
Tôi cầm điều khiển tắt TV và gọi tên chủ nhân căn phòng.
“King.”
“Hả?”
“Chúng ta thỏa thuận trước đã.”
" Mày nói đi.”
Anh ngồi cạnh tôi, đối mặt với tình huống nguy hiểm này, bản năng khiến tôi khẽ lùi lại, nhưng tôi đã quyết định rồi, hà cớ gì tôi phải rút lui?
Suy cho cùng, sớm muộn gì cơ thể của King cũng sẽ gần gũi với tôi hơn bây giờ... miễn là anh ấy đồng ý điều kiện của tôi.
"Tao có vài thỏa thuận muốn bàn với mày. Thứ nhất là không quá 2 ngày một tuần." Tôi vừa nói điều kiện đầu tiên, bên kia đã phàn nàn rồi.
“Ít quá, Uea!”
“Không ít đâu, là do mày làm quá thường xuyên, nếu mày không chấp nhận…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-7-quy-tac.html.]
"Tao đâu có nói là tao không chịu!" King lớn tiếng.
"Ý mày là mày đồng ý?"
"...Thôi nào, còn gì nữa không?" anh hỏi.
Tôi mỉm cười rồi tiếp tục: “Đừng để lại dấu hôn trên người tao, bất cứ chỗ nào dù bên trong hay bên ngoài, tao không thích nhìn thấy những vết đỏ tím trên người mình!”
"Ừ."
“Mày phải xin phép tao mới được làm thế, nếu tao nói 'không' thì là 'không', và mày phải luôn đeo baocaosu mỗi lần.”
“Được rồi, vậy là hết rồi đúng không?”
"Ngoài ra." Tôi mím môi và nói ra điều quan trọng tiếp theo và cũng là điều khiến tôi lo lắng nhất, “Đừng làm điều đó ở văn phòng, và nhất định đừng để bất kỳ ai khác biết, kể cả Jade.”
"Uea, tao không nghĩ là mày lại nghĩ tao kinh khủng đến thế này! Mày muốn tao nói với Jade: ‘Này, tao đã quan hệ với Uea,’ thật vậy sao Uea?!!" King cười nhạo tôi. Tôi trừng mắt nhìn anh ta, và anh ta nháy mắt với tôi.
"Tao thề đây sẽ là bí mật của cả hai chúng ta, đừng lo." Anh mỉm cười và tiếp tục, “Còn gì nữa không?”
“Nếu trong tương lai tao hoặc mày gặp được người mình yêu, thì chuyện này sẽ kết thúc. Hoặc nếu một trong hai chúng ta muốn dừng lại, chúng ta phải chấm dứt.”
"Được thôi." Anh đồng ý, “Thế là hết, phải không?”
"À, đây là điều quan trọng nhất."
“Gì nữa?”
Tôi tiến lại gần anh, nhìn vào mắt anh dõng dạc nói: “Nếu mày ngủ với người khác trong thời gian này, mối quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc tại đây.”
"Gì chứ?!" Anh nhướng mày, phản ứng của anh ta khiến khóe miệng tôi giật giật.
“Mày đã nói rồi, miễn là còn độc thân, mày có thể làm bất cứ điều gì mày muốn. Đúng! Bình thường tao không quan tâm mày làm gì với người khác, nhưng vì sau này chúng ta sẽ có một mối quan hệ thân thiết... nên tao lo mình sẽ bị bệnh ấy mà.”
“Nhưng chúng ta sẽ dùng các biện pháp bảo vệ còn gì…”
“Nhưng tao lo, mối quan hệ bạn tìπh của tao với mày sẽ kéo dài cho đến khi một trong hai bên muốn dừng lại, hoặc cho đến khi mày tìm được bạn tình mới, được chứ? Nếu không thì hết chuyện.”
Tôi nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của người kia với vẻ thỏa mãπ. Tôi cố tình đặt điều kiện này với anh, thứ nhất, tôi không thích chia sẻ đàn ông với người khác, ngay cả khi người đó không phải là người yêu của tôi, và lý do quan trọng nhất là tôi sợ bị lây bệnh, tôi không biết liệu mình có ngủ với người mắc bệnh hay không, ngay cả khi đeo baocaosu cũng không thể chắc chắn rằng nó hiệu quả 100%. Nếu bị King lây nhiễm, mạng sống của tôi chắc chắn sẽ kết thúc.
Tôi không muốn cuộc đời của mình trở nên trớ trêu như vậy.
Có lẽ anh nghĩ tôi ích kỷ, nhưng tôi không ép anh phải đồng ý. Nếu anh thực sự không chấp nhận được, tôi cũng không trách anh. Chỉ là hai bên đang giao dịch, và điều kiện của tôi thực sự đã hạn chế King, một người vô cùng phóng khoáng, tôi chắc chắn 90% là anh sẽ không đồng ý.
“Ừm.”
Cho đến khi câu trả lời của anh lại khác với những gì tôi tưởng tượng…
Cái gì??!!!!
“Từ giờ trở đi, chỉ ngủ với mày thôi, đúng không?”
“…”
“Tao đổi người liên tục vì tao chưa gặp được ai phù hợp. Kể cả tìm được thì cũng sẽ nảy sinh vấn đề khác, nhưng mày thì khác. Mày hoàn toàn xứng đôi với tao về mặt ngoại hình, và chắc chắn mày sẽ không yêu tao. Nếu đã vậy, tại sao tao phải tìm người khác?"
Tôi vẫn còn sững sờ vì câu trả lời vừa rồi của anh, cứ tưởng anh sẽ từ chối khi nghe điều kiện của tôi, nhưng không ngờ anh lại đồng ý ngay. "Mày…mày làm được thật sao?" Tôi nheo mắt, không tin.
“Hmm...tao cũng không biết, nhưng nếu tao ngủ với người khác, tao thề là tao sẽ không nói dối mày.”
“…”
"Dù sao thì chúng ta cũng là bạn, và là đồng nghiệp. Tao không muốn cạch mặt mày. Giả sử chúng ta có chấm dứt mối quan hệ, tao vẫn muốn làm bạn với mày." Thái độ của anh rất chân thành, và tôi đã hoài nghi.
Thật ra, tôi không biết anh đáng tin đến mức nào, nhưng vì anh đã thành tâm xin lỗi tôi về chuyện đêm đó, nên tôi thấy anh thực sự có thể làm được. Hơn nữa, tôi cũng không định duy trì mối quan hệ này với anh lâu dài, nhiều nhất thì King cũng sẽ không chịu nổi mà chạy đi tìm người khác trong vòng một tháng.
Đến lúc đó, chúng tôi có thể chấm dứt mối quan hệ này và quay lại mối quan hệ cũ, và sẽ không còn vấn đề gì nữa.
"Nhưng tao cũng có một điều kiện. Nếu mày không cho tao ngủ với người khác, thì 2 ngày một tuần chắc chắn là không đủ!" Khóe miệng anh nhếch lên, ánh mắt lóe lên vẻ gian xảo: “Tao muốn 4 lần một tuần!”
"Nhiều quá!" Mặt tôi cứng lại.
“Không nhiều lắm đâu!”
“Tôi không…”
“Vậy 3 ngày một tuần thì sao, mày đồng ý chứ? Tao sẽ đến căn hộ tìm mày 3 ngày một tuần.” Thấy thái độ bướng bỉnh của tôi, cuối cùng anh đành chịu thua. Đôi mắt của anh trông hơi buồn, rồi anh từ từ tiến lại gần tôi…
"Tao đã đồng ý mọi điều kiện của mày. Tôi đã đáp ứng mày rồi, cậu Anon. Mày có thể tin tưởng tao trong chuyện này." Anh cúi đầu và khẽ cầu xin bên tai tôi.
Tôi nheo mắt lại, sau khi tính toán một lúc, tôi mím môi.
“Được rồi”, tôi trả lời.
Đối phương lập tức cười thỏa mãn. King đặt tay lên ghế sofa, ôm chặt tôi vào lòng, rồi từ từ cúi đầu, tiến lại gần tôi.
"Không còn điều kiện nào khác chứ?" Giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng kia khi truyền đến tai tôi liền trở nên có chút mơ hồ.
“Ưhmm.”
“Vậy thì... chúng ta có thể bắt đầu, được chưa?”
Anh nhẹ nhàng vuốt ve làn da trên má tôi bằng đầu mũi, áp môi vào khóe miệng tôi, chờ đợi câu trả lời của tôi.
".. Được rồi..." Tôi lẩm bẩm.
Nói xong, tôi lập tức cảm thấy môi mình được ai đó chạm vào, toàn thân tôi cứng đờ, tôi nhắm mắt lại, cảm nhận đôi môi kia từ từ cọ xát, trong lòng không nhịn được mà khóc thầm.
Mình thực sự muốn làm điều này sao? Mình có còn tỉnh táo không?
“Sao mày lại nhắm mắt vậy? Trông mày có vẻ miễn cưỡng.”
King dừng lại, thấy tôi vẫn không mở mắt, anh hỏi tôi cũng không trả lời, giọng nói trầm ấm của anh pha lẫn chút dụ¢ vọπg.
“Đừng nghĩ nhiều quá, mày muốn, tao muốn, chúng ta chỉ giúp đỡ lẫn nhau thôi.”
Giọng anh dịu dàng, tôi có thể nghe thấy tiếng thở chậm rãi của King, dường như anh đang cố gắng kìm nén. King lại tiến đến gần tôi, những ngón tay nhẹ nhàng cởi chiếc áo choàng tắm của tôi, để lộ một bên vai, khuôn mặt đẹp trai cúi đầu xuống, dùng hết sức trêu chọc chiếc cổ nhạy cảm của tôi.
Tôi rất hồi hộp và có chút choáng ngợp. Tôi chưa bao giờ thử quan hệ tìπh dụ¢ với ai khác ngoài người yêu. Mặc dù đã có rất nhiều kinh nghiệm trong chuyện này, nhưng giờ đây tôi như một thiếu niên chưa có kinh nghiệm, lo lắng đến mức không biết đôi tay mình nên đặt ở đâu, và tôi không chắc mình đã đi đúng đường hay nên dừng lại…
“Chết tiệt! Đây là mày thật à? Tao cứ tưởng mày giỏi lắm, nhưng không ngờ cậu Anon chỉ giỏi nói miệng thôi à?”
Lời nói của anh khiến tôi giật mình, mở mắt. Khuôn mặt King chỉ cách tôi chưa đầy một centimet, và tôi thấy anh nhướn mày, vẻ mặt bất cần đó là vẻ mặt tôi đã quen thuộc nhiều năm.
Tại sao tôi lại chọn hợp tác với kẻ xấu xa này chứ?!!!
Tôi hơi bực mình, hơi thở có chút rối loạn, cất đi trái tim mình, tôi vòng tay ra sau đầu người đàn ông trước mặt kéo anh ta lại để hôn.
Anh có thể nói bất cứ điều gì, nhưng không được chế giễu tôi, vì tôi không bao giờ thừa nhận mình thất bại trước mặt anh.
Nụ hôn dần trở nên nóng bỏng, tôi kinh hoạt luồn lư0~i vào miệng King, như không nỡ buông tha, đuổi theo gắt gao. Môi chúng tôi tách ra, tạo ra những sợi chỉ bạc trong suốt từ khóe miệng, tôi thấy rõ sự h@m muốn trong đôi mắt anh.
"Đây mới đúng là mày." Anh cong khóe miệng thỏa mãn, môi anh lại hôn môi tôi một cách mãnh liệt, và chúng tiến vào phòng ngủ trong lúc hôn nhau, cho đến khi lưng tôi áp vào tấm ga trải giường mềm mại, King ngay lập tức phủ lên người tôi, cơ thể chúng tôi hòa quyện vào nhau.
Nụ hôn của King khiến tôi vô cùng hưng phấn, anh liên tục khơi gợi h@m muốn trong tôi, lý trí tôi bắt đầu cạn kiệt, tôi chỉ có thể dựa vào bản năng cơ thể để đáp lại nụ hôn của anh một cách nồng nhiệt. Đai áo choàng tắm được tháo ra, bàn tay to lớn thô ráp tiến vào, nhẹ nhàng xo@ nắn làn da mỏng manh của tôi. Hơi thở của King càng lúc càng nặng nề, tôi không thể cưỡπg lại bắt đầu vuốt ve cơ ngự¢ của anh.
Tay tôi đưa ra chạm vào phần thâπ dưới đang được quấn trong khăn tắm của anh, và chẳng mấy chốc chiếc khăn đã trượt xuống cạnh giường.
Anh nghĩ anh là người duy nhất biết chơi sao?!
"Hả... nóng lòng à?" Tiếng cười trầm thấp của King vang lên bên tai.
Tay tôi vuốt ve thứ đồ chơi đã cứπg, và King chỉ có thể thở dố¢, nghiến răng khi tôi khéo léo dùng ngón tay cái xoa nắn đầu d**ng v*t cho đến khi nó rỉ nước.
Đêm đó tôi không kịp nhìn thấy nó vì say, giờ chạm vào thì tôi nhận ra nó... vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.
“Không có, chúng ta hãy cùng tìm hiểu nhau đi...” Nói xong, tôi tăng cường lực ngón tay và khéo léo di chuyển, cho đến khi cảm thấy thứ trong tay tôi bắt đầu nóng lên.
"Vậy thì tao cũng sẽ đến để làm quen với mày."
“Ahh…uhmm...”
Tiếng rêπ rỉ thoát ra khỏi miệng tôi, đôi môi ấm áp của anh bắt đầu khám phá ngự¢ tôi, mút mạnh núm √ú của tôi, tôi luồn ngón tay vào tóc anh, ấn đầu anh ấy sát vào ngự¢ tôi. Tôi thở gấp, núm √ú bên kia cũng bị anh trêu chọc bằng bàn tay to dày của anh.
Nhiệt độ cơ thể tôi trở nên nóng hơn vì ham muốn.
Môi anh di chuyển qua núm √ú còn lại, nhẹ nhàng đi xuống, King nắm lấy chân tôi và dang rộng, cúi xuống giữa hai chân tôi, tiếng rêπ rỉ của tôi bắt đầu nhỏ dần, anh từ từ l.i.ế.m d**ng v*t của tôi như thể anh đang nếm thử món tráng miệng ngon lành.
“King…ahh…uhmm.."
Bàn tay to lớn của anh trượt dọc theo cơ thể tôi, khiến hơi thở trở nên gấp gáp. Làn sóng khoái cảm dâng tràn, làm bụng dưới tôi run rẩy từng nhịp. Tôi đưa tay luồn vào mái tóc anh, lòng bối rối không rõ mình muốn đẩy anh ra... hay níu giữ để khát vọng kia còn mãnh liệt hơn.
"Muốn hơn nữa không?" King ngước lên nhìn khuôn mặt đỏ bừng và đôi mắt ngấn lệ của tôi, ánh mắt anh trông có vẻ thỏa mãn.
Người đàn ông cao lớn đứng dậy lấy gel bôi trơn và baocaosu, nhúng đầu ngón tay vào gel, sau đó quay lại và đút ngón tay vào phía dưới chật hẹp của tôi.
“Ahh!!”
"Bình tĩnh nào." Nói xong, anh chậm rãi xoa xoa phía dưới đỏ ửng. Anh bình tĩnh dùng ngón tay bôi trơn mở rộng chỗ hẹp, rồi nắm lấy vai tôi, nhíu mày.
“Uea, chỗ đó chật quá, thả lỏng đi.”
“Tao đã cố gắng rồi.... Mày bảo tao phải làm sao.. uhmm...”
Mọi lời nói còn dang dở của tôi đều tan biến dưới nụ hôn nóng bỏng của King, anh lưồn chiếc lư0~i ấm nóng đi khắp miệng tôi. Tôi vòng tay qua cổ và hôn anh nồng nàn, cố gắng quên đi những ngón tay đang từ từ mở rộng phía dưới tôi.
Những ngón tay mảnh khảnh di chuyển bên trong tôi, tiến vào sâu hơn để tìm kiếm một thứ gì đó, cho đến khi đầu ngón tay chạm vào một điểm nhất định…
“Hmm!...Ah..!!”
"Ở đây à?" Anh nhẹ nhàng hỏi tôi bằng tông giọng trầm, nhưng ngón tay anh vẫn tiếp tục tấn công vào điểm nhạy cảm của tôi, đôi mắt sắc bén của anh dán chặt vào khuôn mặt tôi, đang rêπ rỉ vì phấn khích, tôi nghiện thứ khoái cảm này rồi.
“Ah... nữa... nhanh lên... ah!”
Cơ thể tôi run rẩy theo từng cái chạm, khát khao dâng trào đến mức chẳng thể kiềm nén. King như đọc được lòng tôi, từng động tác của anh ta càng lúc càng mãnh liệt, miết vào những điểm nhạy cảm khiến tôi bật thành tiếng. Cả người như bùng nổ, tôi chìm trong khoảnh khắc 'giải thoát' ngập tràn khoái cảm.
“Uea, mày rất thú vị, mày có biết không?”
Đôi mắt anh lấp lánh như báu vật, King rút ngón tay ra, nhanh chóng đeo baocaosu vào, sau đó dùng cả hai tay nâng hông tôi lên và tiến vào giữa hai chân tôi.
"Mày muốn tư thế nào?" Lòng bàn tay anh lại lại bao phủ lấy d**ng v*t của tôi, và cái thứ vốn đã mềm nhũn sau khi phóng thích của tôi lại bắt đầu cứπg lên.
“Làm sao... có thể... được chứ!”
Đối phương đột nhiên xoay người tôi lại. King bắt tôi quỳ xuống giường, dùng bàn tay to lớn tát vào môπg tôi, ra hiệu tôi nâng môπg mình lên.
"Tao thích tư thế này." Nói xong, King ấn đầu d**ng v*t ấm nóng vào, đẩy vào từng chút một, “Chết tiệt, chặt quá.”
Bàn tay to lớn của King đ.á.n.h mạnh vào m.ô.n.g tôi, cái thứ vừa nóng vừa to ấy đang cố gắng chui vào cái nơi chật hẹp của tôi, tấm ga trải giường bị tôi làm nhăn nhúm, khoé mắt tôi bất giác rơi lệ. Hơi thở gấp gáp của anh hòa vào không khí căng nồng, như một nhát d.a.o cắt xuyên qua sự chịu đựng mỏng manh của tôi.
King bao phủ lấy tôi, lồng n.g.ự.c rắn chắc áp sát vào lưng, và bờ môi nóng hổi in xuống làn da mịn màng, để lại những vệt bỏng rát vừa dịu dàng vừa chiếm hữu.
"Chết tiệt, mày ok chứ?" Thấy mới vào được được một nửa, anh không khỏi hỏi tôi.
"Tao được..." Tôi khàn giọng nói.
Đối phương mút mát d@'i tai tôi, sau đó xoay mặt tôi lại hôn môi tôi, anh đẩy mạnh hông, phía dưới tôi nuốt chửng anh ấy.
“Tao di chuyển đây.”
"Hừm..." Tôi cau mày. Ban đầu, anh chỉ từ từ ra vào, khi đã quen dần và phía dưới của tôi đã trở nên mềm mại, người phía sau tôi bắt đầu tăng tốc.
“Mày... Uhmm... ah... ah...”
Cơ thể tôi run rẩy theo từng nhịp dồn dập phía sau, từng đợt khoái cảm cuộn trào khiến tôi bật ra những âm thanh không thể kìm nén.
"Sướng thật." King cúi xuống, khẽ hôn tôi bằng nụ hôn nóng bỏng nơi gáy, bàn tay thô ráp siết chặt làn da ướt đẫm mồ hôi. Mỗi cử động của anh đều để lại dư âm nặng nề, vừa như tra tấn, vừa như một cơn cuồng phong cuốn lấy tôi, xé tan mọi phòng bị.
"Mày... Ahh... nhanh lên..." Tôi lạc lối trong cơn bão dụ¢ vọng, chỉ còn biết thả mình theo những h@m muốn cuồng nhiệt đang bùng cháy trong lồng ngự¢. Trong sự yếu mềm ấy, tôi vẫn không ngừng tìm kiếm nhiều hơn, khao khát nhiều hơn từ người đàn ông phía sau.
Hơi thở anh khàn đặc, tiếng gầm trầm thấp vang lên như dội vào tai, khiến cả cơ thể tôi run lên trong hoang mang và mê loạn.
"Tao có làm mạnh quá không?" Sau khi hỏi bên tai, King đẩy tôi mạnh hơn.
Tôi cúi đầu, đầu óc tôi rối bời vì h@m muốn đến nỗi không thể nghĩ ra điều gì, tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng rêπ rỉ vô liêm sỉ của chính mình. Tôi cảm thấy như mình sắp tan chảy vòng tay cháy bỏng này.
“King... ah...”
Tôi khẽ rêπ lên đầy ngỡ ngàng. King xoay người tôi lại, giữ chặt lấy sự kết nối giữa cả hai, rồi cúi xuống đặt môi lên vùng cổ mềm yếu. Những âm thanh yếu ớt bật ra từ nơi sâu thẳm trong tôi, dồn dập và không thể ngăn nổi, như hòa lẫn vào từng nhịp thở nóng bỏng của anh.
"Tao muốn nhìn thấy mặt mày lúc kết thúc." Anh nhấc một bên bắp chân tôi lên đặt lên ngự¢ mình, đẩy sâu hơn vào phía dưới của tôi khiến tôi rêπ rỉ.
“Chỗ đó…ahh… ahh..”
Kh0ái cảm dồn dập ập đến nơi yếu mềm nhất khiến tôi gần như không thể chịu nổi, bàn tay vô thức siết chặt lấy ga giường nhăn nhúm. Mỗi nhịp hối hả từ King như xé tan sự phòng bị, khiến tôi chỉ còn biết nhắm chặt mắt, run rẩy để mặc cơ thể hòa tan vào nhịp điệu ấy.
Trong cơn mê loạn, những tiếng kêu đứt quãng bật ra, vừa ngượng ngùng vừa bất lực, như một lời thừa nhận chẳng thể giấu giếm, tôi rùng mình phóng thích thứ chất lỏng trắng đục.
"Mày ổn không…?" Tôi thở hổn hển, cố gắng cất giọng hỏi người đàn ông phía trên, kẻ vẫn còn chần chừ chưa chịu buông bỏ.
“Ừ, sắp rồi...”
Khoảnh khắc cực hạn vừa rồi khiến toàn thân tôi co rút dữ dội, từng mạch cảm xúc dồn nén bỗng bùng phát thành những cơn run rẩy không thể kiểm soát.
King nghiến chặt răng, từng nhịp chuyển động mạnh mẽ của anh như cuốn lấy tôi, vừa mãnh liệt vừa dai dẳng, khiến tôi lạc trôi trong vòng xoáy mê loạn không lối thoát.
Anh cúi xuống vuốt ve tôi, d**ng v*t anh co giật, cho đến khi tôi nghe thấy anh thở dài đầy thỏa mãπ, và một chất lỏng trắng đục được giải phóng trong baocaosu.
Căn phòng ngập tràn trong hương vị nồng nàn của dụ¢ vọπg, những tấm ga trắng đã nhăn nhúm đến t.h.ả.m hại. Tôi nằm bất động trên giường, n.g.ự.c phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, trong khi King vùi mặt vào hõm cổ tôi, hơi thở anh nóng rực lướt qua da thịt.
“Khốn kiếp… mày ngọt ngào quá…” giọng trầm khàn của anh vang lên sát tai, khiến toàn thân tôi run bắn. Và chính tôi cũng phải thừa nhận, khoảnh khắc này mang lại một khoái cảm hiếm có, vượt xa tất cả những trải nghiệm từng có trước đây.
"Lấy nó ra đi... Tao nóng quá..." Tôi đẩy vai anh ta, ra hiệu cho anh ta kéo cái thứ dày cộm đó ra, nghe vậy anh áp cơ thể mình đè lên người tôi.
“Gì chứ... dùng xong rồi vứt à… tàn nhẫn quá đi...”
"Dậy coi... vừa nặng... vừa nóng nữa!" Tôi cố đẩy anh ra, nhưng King vẫn vùi mặt vào cổ tôi không chịu rời. Anh mu't nhẹ yết hầu tôi, thể hiện thái độ của mình. Vừa nũng nịu, vừa chiếm hữu.
"Ồ, tao cũng nóng lắm", anh lẩm bẩm.
Cơ thể tôi bỗng cứng đờ, rõ ràng cảm nhận được thứ kia của anh còn chôn vùi trong cơ thể tôi lại cứπg lên lần nữa.
King nhanh rút ra khỏi tôi, tháo chiếc baocaosu cũ ra, rồi nhanh chóng xé chiếc mới.
“Chưa đủ đâu, thêm lần nữa nhé!”
“Tao không..”
Tôi định phản kháng, nhưng bàn tay to lớn của anh ta lập tức nắm lấy ‘cậu bé’ tôi, bắt đầu đùa giỡn. Giọng nói phản kháng ban đầu dần dần biến thành một tiếng thở dài khe khẽ.
"Mày không từ chối à?" Anh lại nhìn vào "cậu nhỏ" của tôi với nụ cười nhếch mép.
Tôi nghiến răng, thở hổn hển nói.
“Đừng nói nhảm nữa! Vào đi... Uhmm..”
Chưa nói hết lời đã bị nụ hôn mãnh liệt của đối phương chặn lại, cái thứ to lớn kia lại nhắm vào phía dưới tôi, bắt đầu ra vào triền miên, tôi còn mơ hồ nghe thấy tiếng thì thầm.
“Tuân lệnh.”
Đến khi cuộc vui trên giường của chúng tôi kết thúc thì đã gần khuya. Tôi chớp mắt yếu ớt nằm trên giường, cảm thấy mình sẽ chìm vào giấc ngủ thiếp ngay giây tiếp theo, nhưng người bên cạnh tôi lúc này đã đứng dậy khỏi giường, quấn khăn tắm quanh eo và lấy thứ gì đó ra từ ngăn kéo của anh ấy.
Tôi cau mày khi King lấy bật lửa và t.h.u.ố.c lá rồi ngồi xuống bên giường.
“Mày đang làm gì thế?”
"Hút tuốc", anh ta nói, chuẩn bị châm lửa.
"Ra ngoài sân hút đi." Tôi khàn giọng nói, kéo chăn trùm kín đầu. Tôi ghét mùi khói thuốc. Nó hôi kinh khủng.
"Vânggg." Sau khi trả lời, anh ta mở cửa kính và bước ra ban công. Điếu t.h.u.ố.c trên tay anh ta cháy. King đưa điếu t.h.u.ố.c lên miệng, rít một hơi nicotine rồi từ từ thở ra.
Tôi nhìn bóng người cao lớn đang đứng hút t.h.u.ố.c ngoài ban công, lưng có vết xước, và cơ thể trần trụi dưới chăn của tôi, nói với tôi rằng cơn khoái cảm vừa rồi là thật.
Bạn giường, bạn tình, hay bất cứ cách gọi nào bạn muốn, giờ đây King và tôi đã chính thức có một mối quan hệ khác.
Tôi từ từ hạ mí mắt xuống, vô cùng mệt mỏi. Mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy chuyện vừa xảy ra là sai trái, nhưng đã muộn rồi, bởi vì tôi đã quyết định... Đây chỉ là một khoảng thời gian điên rồ ngắn ngủi trong cuộc đời tôi và sẽ không lâu nữa tôi sẽ quay về cuộc sống cũ.
--------------------------------------------------