Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(Góc nhìn của King)

Mèo là loài động vật thích nghi ngờ.

Đây là những gì một người bạn yêu mèo nói với tôi, rằng mèo có tính độc lập, kiêu ngạo và sinh ra để làm chủ, nhưng nó lại mong muốn con người dồn hết sự chú ý vào mình. Đôi khi tôi không hiểu tại sao lại có người yêu một sinh vật như thế, cho đến khi tôi gặp cậu ấy, một chàng trai mang đặc điểm của loài mèo.

Bây giờ, cậu chàng giống mèo này đang nhìn chằm chằm vào tôi bằng đôi mắt sắc lẹm, từ lúc tôi lên xe buýt cho đến khi tôi ngồi vào ghế bên cạnh cậu, cậu nhìn chằm chằm vào tôi suốt cả quá trình mà không chớp mắt.

Giống như một con mèo đang cảnh giác.

"Mày nhìn gì thế?" Tôi hỏi cậu ấy. Trông cậu chẳng giống những đồng nghiệp khác chút nào.

Cậu chẳng hề cảm thấy hứng thú khi đi được biển. Nghe vậy, Uea chỉ mím môi, nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn sang một bên, lặng lẽ nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ xe, không để ý đến tôi.

Tôi cười khúc khích một cách bất lực và chuyển ánh mắt sang phía bên kia xe, nơi Mai đang mở gói đồ ăn vặt đưa cho Jade.

“Tao bị buộc phải ngồi đây, cái cặp kia phải ngồi cạnh nhau, mày muốn tao làm người xấu tách họ ra à…?

"Tao có nói gì đâu." Giọng cậu ấy lạnh nhạt, nhưng cái nhíu mày trên trán đã phản bội suy nghĩ thật sự của Uea. Rõ ràng là cậu ấy không muốn tôi ngồi cạnh. Uea chắc hẳn lo người khác sẽ nhìn ra mối quan hệ giữa chúng tôi. Một mối quan hệ kỳ lạ, nhưng thật lòng mà nói, tôi chẳng quan tâm người khác nghĩ gì.

“Sao mày lại quan trọng chỗ ngồi thế? Tối nay chúng ta còn 'ngủ' cùng nhau mà?” Tôi nói nhỏ.

Vừa dứt lời, đôi mắt to tròn kia thoáng hiện vẻ giận dữ. He he, hình như cậu ấy bắt đầu nghi ngờ liệu tối nay tôi có định làm gì cậu ấy không. Thật ra, tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều đâu, ừm... Đáng lẽ phải sửa lại một chút, nhưng không sao, tôi muốn ngủ chung phòng, vì không muốn làm phiền đôi trẻ, để cho Mai có một chuyến đi tuyệt vời, ngọt ngào cùng Jade.

Nhưng dù có nói ra, Uea cũng không tin. Trong mắt cậu, tôi là một gã đàn ông chỉ nghĩ đến phần dưới, đầy ham muốn và d.ụ.c vọng, thay đổi bạn tình liên tục. Còn Uea…trong mắt tôi, cậu ấy giống như một con mèo có bộ lông trắng tuyết, lúc nào cũng tỏ ra kiêu ngạo khó gần, không thích chủ nhân vuốt ve.

Từ ngày đầu gặp cậu cho đến tận bây giờ, cậu vẫn luôn tỏ ra một thái độ cao ngạo và lạnh lùng với mọi người.

Cậu vừa cao vừa gầy. Bên dưới chiếc quần đen được cắt may gọn ghẽ là vòng eo thon gọn và cặp m.ô.n.g săn chắc. Làn da trắng nõn, mịn màng. Cậu ấy rất xinh đẹp. Nếu đi trên phố, chắc chắn sẽ thu hút được sự chú ý của tôi, tôi sẽ quay lại nhìn cậu.

Lúc gặp cậu ấy trong bar, cậu ngồi chéo chân, uống rượu như nước lã, không màng đến xung quanh, dù tiếng nhạc ầm ĩ vang vọng khắp nơi, cậu vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

Đây là ấn tượng lần đầu tiên gặp Uea, khi tôi đang học năm thứ hai đại học, và tình cờ hẹn gặp lại một người bạn thân tại quán bar. Lúc đó tôi không biết Uea, nhưng chắc chắn tôi sẽ không thể kiểm soát được ánh mắt của mình nhìn cậu ấy, bởi vì mọi thứ về cậu đều đạt tiêu chuẩn thẩm mỹ của tôi.

Hôm ấy, tôi vào quán bar cùng với người tình, một người mà giờ đây tôi thậm chí chẳng còn nhớ nổi tên.

Tôi vốn dĩ chẳng quen lang thang một mình nơi này, mà đêm đó cũng chẳng tìm được bữa tiệc nào đủ hấp dẫn để nấn ná. Tôi vẫn tin rằng quần áo trên người mình đủ sức khiến ánh mắt người ta khó mà rời đi, nhưng Uea thì lại chẳng hề nghĩ thế.

Khi tình cờ bắt gặp nhau trong nhà vệ sinh, khoảnh khắc ấy, ánh mắt cậu lướt qua tôi đầy khinh miệt, như thể trước mặt cậu là một con quái vật khổng lồ chuyên nuốt chửng con mồi mà chẳng thèm nhả xương. Chính khoảnh khắc ấy, tôi biết, chắc chắn cậu ấy đã hiểu lầm. Tôi cúi xuống đỡ cậu chỉ vì thấy cậu say đến nỗi mất thăng bằng. Có lẽ cậu ấy hiểu lầm tôi là muốn lợi dụng điều đó để ve vãn cậu.

Lúc đó, tôi cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa nên đã không kịp đính chính. Ai ngờ Uea lại là bạn cùng phòng của cậu bạn thuở nhỏ - Jade của tôi, và đó là lý do dẫn đến cuộc gặp gỡ thứ hai của chúng tôi.

Tôi hẳn là người duy nhất vui mừng khi gặp lại nhau, vì ngày hôm đó Uea hoàn toàn không muốn nói chuyện với tôi, và đôi mắt to đẹp đó thể hiện sự thờ ơ và bất mãn, nhưng dù vậy, tôi không hề tức giận, ngược lại…điều đó đã khơi dậy sự hứng thú của tôi đối với cậu.

Vâng, ngay từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ấy, tôi đã bị cậu thu hút, hoặc có thể là gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên, tôi không thực sự quan tâm đến giới tính, yêu cả nam và nữ. Jade đã từng chế giễu tôi, nói rằng miễn là con người có thể lên giường thì tôi sẽ quan hệ với người ta. Nhưng hơi sai một chút, về cơ bản tôi chỉ chọn những người đúng gu của tôi thôi, như Uea vậy.

Tiếc là chúng tôi hiếm khi có cơ hội gặp nhau. Suốt quãng đời sinh viên, tôi chỉ gặp cậu ấy vài lần. Hồi đó, khi còn trẻ và tràn đầy năng lượng, tôi không muốn từ bỏ, nhưng cơ thể tôi lại quá lười để chạy theo những người không thích mình.

Một ngày nọ, Uea đến công ty tôi phỏng vấn vì lời giới thiệu của Jade. Tôi vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt kinh ngạc của Uea khi lần đầu tiên nhìn thấy tôi ở văn phòng công ty.

Cậu ấy cố gắng hết sức để tránh giao tiếp với tôi, cho đến khi tôi không nhịn được mà chạy đến chỗ Jade hỏi liệu Uea có ghét tôi không? Tôi có vấn đề gì à? Câu trả lời là Uea rất ghét những người thích đùa giỡn tình cảm, nên cậu ấy không muốn tiếp xúc quá nhiều với tôi. Tôi sẽ không quan tâm nếu đó là người khác, vì tôi cũng không muốn nói chuyện với những người bất mãn với bản thân, nhưng vấn đề là, người đó là Uea.

Tôi cố tình trêu chọc cậu ấy, muốn xem những biểu cảm dễ thương của cậu ấy dưới chiếc mặt nạ lạnh lùng kia.

Chúng tôi làm việc cùng một phòng ban, và cậu ấy là bạn của Jade, nên chúng tôi phải tìm hiểu nhau chứ. Tôi bắt đầu cố gắng mày mò xem cậu là người như thế nào, nhưng thật không may, tôi không tìm thấy được gì cả, ngoài sự im lặng của cậu, và ánh mắt trống rỗng, lạnh lùng. Tôi có thể đếm được tổng số lời cậu nói trong một ngày, và mỗi lời cậu nói đều mang đậm sự chán ghét đối với tôi.

Lúc đó, tôi thấy khá buồn cười, nghĩ xem nên làm gì để cậu gỡ mặt nạ xuống, tôi bắt đầu tìm cách chọc tức đối phương, cố tình khiêu khích để đối phương đáp trả lại. Cuối cùng tôi cũng làm được. Vẻ mặt cậu ấy thể hiện rõ cậu ấy ghét tôi đến mức nào. Như vậy cũng vui, nhưng sau một thời gian bên nhau, tôi bắt đầu muốn tìm hiểu thêm về Uea.

Nghĩ lại những gì Uea đã trải qua, tôi không ngạc nhiên khi cậu ấy lại trở thành một người lạnh lùng như vậy.

Thật khó để diễn tả mối quan hệ của tôi với Uea. Tôi không gặp vấn đề gì khi trao đổi công việc với cậu ấy, nhưng mỗi khi nói chuyện về những chủ đề khác, chúng tôi luôn phải cãi vã. Mỗi khi có cơ hội, tôi lại trêu chọc cậu, và chắc chắn sẽ bị cậu mắng,…

Các đồng nghiệp trong phòng đã quen với điều đó. Mặc dù tôi có chút hứng thú với cậu ấy, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc theo đuổi cậu.

Tôi nghĩ mối quan hệ đầy sóng gió giữa tôi với cậu ấy sẽ tiếp tục như thế.

Cho đến bước ngoặt đó…

Tôi liếc nhìn chàng trai ngồi cạnh, đang ngắm nhìn cảnh vật thay đổi ngoài cửa sổ xe. Đã hơn nửa năm kể từ khi chúng tôi hứa hẹn duy trì mối quan hệ ‘bạn tình’. Mặc dù thỏa thuận có phần buồn cười, nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý mà không chút do dự, và tôi chưa bao giờ hối hận về quyết định của mình.

Nhưng tôi không chắc Uea có cùng cảm nhận với tôi không.

Tiếng còi xe rít lên từ phía trước, Gun hét lên bảo tài xế bật một bản tình ca Thái Lan cho cậu ấy và chị Faii nhảy mua vui. Tôi reo hò vài tiếng rồi giơ đồng hồ lên xem giờ. Gần 9 giờ sáng. Hơn 100 nhân viên và người nhà của họ đã tham gia vào chuyến du lịch của công ty. Chúng tôi chia thành hai xe, khởi hành từ tòa nhà văn phòng công ty đến Koh Samet ở tỉnh Rayong.

Thật lòng mà nói, tôi không thích tham gia các hoạt động du lịch do công ty tổ chức lắm. Mọi người có thể lo lắng, vì bị bao vây bởi các thành viên cấp cao của công ty, từ tổng giám đốc đến quản lý. Làm sao mọi nười có thể thoải mái được? Công ty chúng tôi có quy định bắt buộc phải tham gia để đ.á.n.h giá năng lực hàng năm. Với những người muốn trốn tránh các hoạt động tập thể như tôi, thì việc này cũng có tác dụng răn đe nhất định. Cuối cùng, không một ai có thể thoát được.

Chúng tôi ăn trưa tại một nhà hàng ở tỉnh Rayong trước khi lên tàu ra đảo Koh Samet. Từ Bangkok đến Koh Samet mất gần 4 tiếng. Công ty đã đặt một khu nghỉ dưỡng ven biển cho chúng tôi nghỉ ngơi. Các đồng nghiệp đang bận rộn đăng ký nhận chìa khóa phòng.

Sau khi nhận chìa khóa phòng từ nhân viên khu nghỉ dưỡng, tôi quay lại sảnh khách sạnh, nơi mọi người đang đợi cùng Jade và Mai.

“Chúng ta về phòng thôi, cậu Anon”, tôi buông lời trêu ghẹo.

Chàng trai ấy khịt mũi, lấy chìa khóa từ tay tôi và bước nhanh về phía căn phòng.

“Mày đừng có mà bắt nạt nó nữa.” Jade bước tới vỗ đầu tôi.

"Sao tao có thể bắt nạt nó được chứ?! Mai! Mau đưa vợ mày về phòng đi!" Tôi vui vẻ xoa đầu bạn mình rồi vội vã đi theo sau Uea. Tiếng hét của Jade vang lên, Mai kéo kéo cậu ta đi rồi. Tôi cong khoé miệng vui vẻ, và bước nhanh theo chàng trai đang bước đi kia. Một người bạn cùng phòng lạnh lùng, xa cách!

Có tin đồn rằng tình hình kinh doanh của công ty năm nay có phần kém hơn so với những năm trước, nhưng tôi phải thừa nhận rằng sếp vẫn rất thoải mái với cấp dưới, đặt cho chúng tôi một khách sạn nghỉ dưỡng bốn sao. Mỗi phòng trong khách sạn này đều rất rộng, ngay cả khi dẫn theo người nhà cũng không thành vấn đề.

Quầy bar trên bãi biển ở đây cung cấp nhiều hoạt động vui chơi dưới nước, và khách tham quan có thể tận hưởng cảnh quan tuyệt đẹp xung quanh khu nghỉ dưỡng. Thấy sếp hào phóng như vậy, chắc hẳn anh ấy cũng phải chi ít nhất vài trăm nghìn bath.

“Ồ! Cái gì thế?! Giường đơn á?!”

Khi bước vào phòng khách sạn, tôi nhìn quanh và thấy bên trong có hai giường đơn, tôi không khỏi lẩm bẩm. Tôi nheo mắt nhìn bạn cùng phòng, trông có vẻ hài lòng với căn phòng tối nay. Uea đặt hành lý lên chiếc giường đơn gần ban công rồi ngồi lên giường, ra hiệu cho tôi biết cậu ấy đã chọn chiếc giường này. Thấy vậy, tôi cũng đặt hành lý lên giường cậu ấy.

“…Mày làm gì thế?”

"Tao cũng muốn ngủ ở đây", tôi trả lời.

Người kia nheo mắt nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Tao ngồi xuống trước rồi.”

"Mày thậm chí còn chưa hỏi tao! Thật không công bằng…" tôi đáp.

Uea khẽ nhíu mày, cuối cùng cũng đứng dậy, định đặt hành lý lên giường bên cạnh. Tôi vội vàng nắm lấy cổ tay cậu ấy, Uea loạng choạng ngã vào lòng tôi. Nhân cơ hội đó, tôi lập tức đưa tay ra khóa Uea vào lòng mình, phòng trường hợp cậu ta nhân cơ hội chạy trốn. Tôi vùi đầu vào khe cổ cậu, tận hưởng mùi hương cam quýt tươi mát trên cơ thể cậu.

Tôi rất thích mùi hương của loại nước hoa này, tôi đã tự mình dùng thử rồi, nhưng nó không mang lại cảm giác như với mùi tôi ngửi thấy ở Uea. Rõ ràng là cùng một loại nước hoa, nhưng mùi cơ thể, hay còn gọi là sứt hút của mỗi người, lại khác nhau, nên mùi hương cũng khác. Tôi rất thích mùi cơ thể của Uea và tôi chỉ muốn vùi đầu vào ngửi nó thôi.

Cậu ấy thật tuyệt vời…thậm chí mùi cơ thể của cậu ấy cũng hợp với tôi, “Muốn đổi giường khác à? Không cần đâu...”

“Mày định ngủ chung giường với tao à?”

Uea bắt đầu vùng vẫy trong vòng tay tôi, cái m.ô.n.g tròn của cậu ấy cọ vào giữa phần dưới tôi, tôi vội vàng giữ yên cậu ấy lại, “Tao không quen ngủ ở chỗ lạ, cho tao ngủ chung giường với mày đi."

"Giường này hơi nhỏ, hai người ngủ được sao? Thả tao ra." Cậu đặt tay lên cánh tay tôi, rồi vòng ra sau giữ chặt, tưởng như chỉ muốn mượn sức để chống đỡ và tìm cơ hội thoát ra. Nhưng rõ ràng cậu lại chẳng hề có ý đó. Trái lại, cậu khéo léo dẫn dắt, ép bờ m.ô.n.g mềm mại của cậu cọ sát vào nơi nóng bỏng đang chực chờ phía dưới.

Tôi nghiến răng chịu đựng, cảm giác vừa nhẹ nhàng vừa nặng nề luân phiên dâng lên. Vốn định nhân cơ hội trêu ngươi cậu, nhưng lại không ngờ, nơi ấy đã sớm để lộ dấu hiệu bừng tỉnh, nóng nãy mà kiêu hãnh ngẩng đầu…

"Nếu mày vẫn muốn đi dạo và ngắm cảnh bãi biển thì đừng di chuyển nữa", tôi nặng nề cảnh báo.

Uea cựa quậy một chút rồi cứng đờ trên người tôi. Một lúc sau, khi cơ thể tôi dần bình tĩnh lại, tôi đặt Uea xuống và chuyển hành lý sang một chiếc giường khác. Trong lúc đó, người bạn cùng phòng lo lắng theo dõi từng cử động của tôi.

“Xong rồi, mày muốn đi dạo không? Nếu không muốn, chúng ta có thể tìm việc gì đó để làm…”

"Đi thôi", cậu nhanh chóng trả lời.

Tôi không nhịn được cười khi thấy cậu ấy vội vàng cầm điện thoại lên, mở cửa bước ra khỏi phòng, vừa huýt sáo ra lệnh.

Phản ứng của cậu ấy dễ thương quá, làm sao tôi có thể nhịn được mà không bắt nạt cậu ấy chứ.

Hoạt động du lịch hàng năm, công ty sẽ sắp xếp để mọi người cùng nhau ăn tối và chuẩn bị thêm các hoạt động giải trí.

Trước bữa tối, nhân viên có 2-3 giờ rảnh rỗi, một số người chọn nghỉ ngơi trong phòng, một số sẽ ra ngoài chụp ảnh hoặc tham gia các hoạt động do khu nghỉ dưỡng tổ chức. Vừa rồi Mai hẹn mọi người ra bãi biển chơi thuyền chuối, Uea và tôi đang đợi ở quầy bar trên bãi biển, nhưng cả hai đều không thấy ai xuất hiện.

"Chết tiệt! Chúng ta phải đợi bao lâu nữa? Đã 10 phút rồi, chẳng phải họ đã rủ chúng ta ra ngoài chơi sao?" Tôi liên tục phàn nàn, và nhìn người ngồi cạnh nhìn mình.

"Nếu sau 10 phút mà họ vẫn chưa xuất hiện, thì gọi điện hỏi thôi." Sau khi Uea nói xong, cậu ấy rời mắt khỏi tôi và nhìn về phía bãi biển trước mặt, trông có vẻ thư thái hơn mọi ngày.

Tôi lặng lẽ ngắm nhìn cậu ấy từ bên cạnh, Uea thực sự rất đẹp, từng đường nét trên khuôn mặt cậu ấy đều tự nhiên, chỉ cần đứng yên thôi cũng rất quyến rũ, đôi mắt và bờ môi xinh đẹp đó đã hớp mất hồn tôi. Nhưng với vẻ thờ ơ và một chút xa cách trong ánh mắt, hầu hết mọi người đều sẽ nghĩ cậu ấy kiêu ngạo. Ban đầu, tôi cũng nghĩ vậy, nhưng khi tiếp xúc với cậu ấy vài tháng, tôi mới nhận ra Uea có kiêu ngạo, nhưng thật ra, cậu ấy chỉ đang kích hoạt cơ chế tự vệ để ngăn người khác nhìn thấu trái tim mình. Thuở nhỏ, Uea đã chịu đựng quá nhiều đau khổ, khiến trái tim cậu ấy bị tổn thương, cậu ấy phải tự tạo ra nhiều lớp mặt nạ để bảo vệ bản thân.

Tôi nhìn quanh, nhưng không thấy bóng dáng ai cả. Chỉ thấy có vài cô gái ở xa thỉnh thoảng lại lặng lẽ nhìn qua, có vài cô gái còn mạnh dạn mỉm cười ngượng ngùng với tôi, tôi cũng mỉm cười đáp lại. Cũng có vài gã đàn ông liếc nhìn phía tôi với ánh mắt rực lửa, nhưng tôi biết họ không nhìn tôi, mà nhìn chàng trai đứng cạnh tôi.

Uea chỉ cần đứng một bên với vẻ mặt lạnh lùng cũng đủ khiến biết bao nhiêu chàng trai chạy theo. Công ty chúng tôi đã có vài người là ví dụ rồi.

Không có gì ngạc nhiên khi ánh mắt nóng bỏng của hầu hết đàn ông trên bãi biển đều hướng về cậu, nhưng nó khiến tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Các người nhìn gì thế!! Chưa gặp con trai bao giờ à?!

"Mày có thích biển không?" Tôi nhân cơ hội này trò chuyện với Uea, cố gắng ngăn chặn những ánh mắt tò mò kia.

Người đó nhìn tôi một lúc rồi lại nhìn ra biển. “Tao thích bãi biển này, nhưng tao chỉ thích một bãi biển yên tĩnh thôi. Giờ khó mà tìm được, chỗ nào cũng có khách du lịch.”

"Uea, tao cũng không thích những nơi có quá nhiều khách du lịch, mày có gợi ý nào không?" Tôi hỏi.

Uea suy nghĩ một lúc, “Ở Lampang khá được, có quang cảnh đẹp, công viên quốc gia, thác nước, không quá ồn ào như những nơi khác.”

“Mày đã đến đó chưa?”

"Tao có họ hàng sống ở Lampang, đó là dì tao. Hồi nhỏ, khi nghỉ hè, tao thường về đó thăm, nhưng giờ tao không còn liên lạc nhiều với họ nữa." Giọng điệu của cậu không hề u ám, nhưng tôi biết gia đình luôn là vấn đề nhạy cảm đối với cậu, nên tôi nhanh chóng đổi chủ đề.

“Nhìn kìa, Mai đang khoác vai Jade kìa. Thấy chưa, Mai ghen lắm. Nhóc ấy còn ghen với cả tao nữa chứ!" Tôi nói.

Tôi nhân cơ hội tiến lại gần khẽ huých khuỷu tay vào cánh tay cậu ấy, “Nhưng tao hiểu mà, bởi vì tao cũng giống như nhóc ấy, tao ghen lắm.”

"Nói với tao làm gì?" Giọng điệu của cậu lập tức trở nên lạnh lẽo, nhìn phản ứng của cậu ấy, tim tôi đập thình thịch.

"Tao chỉ nói cho vui thôi, mày đừng quá nghiêm trọng." Tôi vội vàng trấn an cậu ấy trước khi cậu ấy bắt đầu tỏ vẻ bất mãn.

Uea đã vạch ra một ranh giới rất rõ ràng ngay từ đầu – điều gì có thể làm và điều gì tuyệt đối không được vượt quá. Chữ 'friends with benefits' chính là đường giới hạn ấy đối với tôi. Có lẽ những gì tôi làm với cậu ấy đôi lúc hơi vượt ra ngoài ranh giới đó, nhưng tôi không hề có ý khiêu khích cậu ấy.

Thành thật mà nói, tôi vẫn muốn tiếp tục mối quan hệ ‘bạn tình’ không thể nói thành lời này với Uea.

Chúng tôi hào hứng chơi thuyền chuối một lúc lâu, Mai và tôi đều rất thích mấy môn thể thao mạo hiểm này. Còn Jade thì khó chịu phàn nàn vì cậu ấy cứ bị rơi xuống nước, còn Uea chỉ lặng lẽ đi theo, không hề biểu lộ sự bực bội trên khuôn mặt, tôi nghĩ cậu thích loại hình vui chơi này.

"Đây!" Mai đang cầm vài chai nước giải khát mà cậu vừa mua ở một cửa hàng gần đó, còn bọn tôi đang đợi cậu dưới một cây dừa trên bãi biển.

Gần 5 giờ chiều, trời đã tắt nắng. Người dân ra ùa bãi biển vui chơi ngày càng đông, ánh mắt đổ dồn về phía bọn tôi ngày càng nhiều. Nơi những chàng trai đẹp trai đứng cạnh nhau, lúc nào cũng có thể thu hút được rất nhiều ánh nhìn xung quanh.

Trong lúc uống nước, tôi thấy vẻ mặt của Jade có chút gượng gạo. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm vào mấy cô gái đang tám chuyện với nhau. Thỉnh thoảng họ lại liếc nhìn Mai, người đang bị che khuất bởi thân hình to lớn của tôi. Tôi hơi tò mò không biết Jade sẽ có phản ứng thế nào, nên bước sang một bên để mấy cô gái có thể ngắm nhìn rõ anh chàng Mai đẹp trai này.

“Sao mày lại đứng đó?” Jade lập tức hỏi tôi.

“Tránh nắng, trời nóng quá.”

“Có nắng đâu?!”

“Sao lại không? Mặt trời chói quá kìa.”

"King! Quay về chỗ của mày đi!" Cậu lo lắng thì thầm.

Tôi cố tình giả vờ bối rối, không nhúc nhích, rồi tiếp tục uống nước. Jade do dự một lúc rồi quyết định tiến đến chỗ tôi, suýt nữa thì tôi bật cười, Jade chỉ cao tới vai Mai, cậu chỉ có thể lắc lư cái đầu của mình để che khuất tầm nhìn của những người đang hướng ánh mắt thèm muốn về phía Mai.

Ha ha! Có vẻ như cậu ấy đã rất cố gắng rồi, tại sao cậu ấy không nỗ lực cải thiện chiều cao trước nhỉ!?

Mai dường như không để ý đến việc cậu người tình bé nhỏ của mình đang lén lút đ.á.n.h nhau với người khác, vẫn tiếp tục trò chuyện với Jade, tôi không nhìn cặp đôi chim ri này nữa, quay người ném chai nước rỗng trên tay vào thùng rác rồi đi về vị trí ban đầu.

"Này, chúng ta về phòng tắm trước đi, nếu không tối nay chúng ta không kịp bữa tiệc tối đâu, về thôi!" Jade vội vã kéo chúng tôi về phòng.

“Mới 4 giờ 30 phút thôi, mày ở lại thêm chút nữa đi. 5 giờ về cũng còn kịp tắm rửa mà.” Tôi cố tình nói ngược lại ý cậu ấy. Jade mỉm cười nhìn tôi, nhưng ánh mắt thì như muốn bóp cổ tôi.

“Muộn rồi! Về nhanh đi! Ở đây đông người quá, cũng chẳng ngắm được gì, ý tao là, nếu chúng ta không tắm sớm thì sẽ đến muộn hơn mọi người, như thế bất lịch sự lắm!!”

“Trời ạ, mày còn sợ mình thô lỗ à, tao cứ tưởng mày là…”

"King, thằng quỷ chó!" Cậu ta không kìm được mà hét vào mặt tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/index.php/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-14-bay.html.]

Tôi suýt c.h.ế.t cười trước cái kiểu xấu hổ của cậu bạn thuở nhỏ này. May mắn thay, cuối cùng Mai cũng nhận ra cuộc chiến của hai bọn tôi, và kịp thời kéo người tình nhỏ của mình về phòng. Tôi cười phá lên khi nhìn cặp đôi có chiều cao tương phản này, cặp đôi trẻ này dễ thương thật.

À, hóa ra bạn thân tôi ghen cũng dễ thương ấy chứ.

“Mày lại trêu cậu ấy nữa à”, Uea thì thầm, ánh mắt dịu dàng hiện rõ. Tôi nhún vai, giả vờ không hiểu Uea nói gì, rồi cùng cậu ấy trở về phòng khách sạn.

Trên đường về, mỗi khi có cô gái nào nhìn tôi, tôi lại mỉm cười với họ. Bỗng nhiên trong đầu có một ý nghĩ thôi thúc tôi, muốn biết Uea đang nghĩ gì, liệu cậu ấy có bất mãn và ghen tuông như Jade không? Người này luôn luôn giấu kín cảm xúc trong lòng, khó mà phát hiện ra. Nhiều lần tôi không thể nhìn ra điều gì ẩn giấu sau lớp mặt nạ hờ hững của cậu ấy. Nhưng chỉ thấy cậu ấy giả vờ không để ý và quay mặt đi chỗ khác, tôi cũng chẳng đoán ra cậu ấy đang nghĩ gì.

Có lẽ, tôi cũng chẳng có gì đặc biệt.

Sau khi tắm rửa và thay đồ, chúng tôi cùng nhau đi bộ đến một nhà hàng ven biển để ăn tối với các đồng nghiệp và ban quản lý.

Trước khi bữa tối bắt đầu, sếp sẽ kể về những thành tựu to lớn của công ty trong những năm qua và mục tiêu kinh doanh năm nay. Tôi ngồi lắng nghe từng câu từng chữ, các đồng nghiệp khác cũng giống như tôi, chắc hẳn mọi người đã thèm thuồng mấy món hải sản tươi ngon trước mặt, tiếc là họ phải đợi sếp nói xong mới được ăn.

Hơn nửa tiếng sau, sau khi ban quản lý lần lượt phát biểu, cuối cùng cũng khai tiệc. Bữa tối đã trôi qua được một nửa thời gian, hầu hết các giám đốc điều hành cũng đã rời đi, đã đến lúc những nhân viên nhỏ như chúng tôi thực sự bắt đầu một bữa tiệc.

Tiếng nhạc ồn ào vang lên xen kẽ giữa những bản tình ca mộc mạc, và cả nhạc đồng quê. Nữ hoàng của những bữa tiệc như anh Bas, chị Faii, Gun, Jade,…đứng lên ca hát và nhảy múa, tôi cũng không ngoại lệ. Sau khi hát cùng họ 2, 3 bài, tôi thong thả trở về chỗ ngồi, thoải mái thưởng thức âm thanh tiệc tùng phóng khoáng của các đồng nghiệp phía trước, nhấp một ngụm rượu vang đỏ, tận hưởng làn gió biển mát rượi, ai nấy đều rất buông thả.

"Muốn uống không?" Tôi cầm lấy chai rượu vang đỏ vừa được mang đến (ông chủ mạnh tay quá, cho cấp dưới gọi rượu không giới hạn luôn) rồi đưa cho người ngồi cạnh. Uea cầm lấy chai rượu từ tay tôi rót vào ly. Dạo này trông cậu ấy có vẻ không muốn động đến rượu thế thôi, nhưng tôi biết cậu ấy thích uống rượu vang đỏ. Làm sao cậu có thể từ chối khi thấy thứ mình thích mà lại còn được uống miễn phí nữa chứ?

Mấy khi đi du lịch, không say xỉn thì còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?

Vài đồng nghiệp đang nhảy múa phía trước, còn mấy người như tôi, Uea và Mai thì ngồi một bên trò chuyện. Mai không nhịn được quay sang nhìn người yêu mình, dù tiếng hét hào hùng của Jade vang vọng còn hơn cả tiếng nhạc, thì tôi vẫn thấy nụ cười dịu dàng và khoan dung trên khuôn mặt Mai.

Có phải Jade đã lén bỏ bùa Mai rồi không? Nếu không thì tại sao Mai lại ngốc nghếch mê mẩn cậu bạn này của tôi đến thế chứ?!

"Tao đi vệ sinh đây." Một lúc sau, Uea đặt ly rượu xuống và đứng dậy.

"Mày muốn tao đi cùng không?" Tôi trêu cậu ấy với một nụ cười mỉm.

Cậu ấy trừng mắt nhìn tôi rồi vội vã bỏ đi, tôi nhìn theo bóng lưng cậu cho đến khi khuất dần, quay lại nhìn cậu nhóc kia đang lặng lẽ nhấp một ngụm bia trên bàn.

“Tối nay đừng say quá nhé.”

"Em hứa sẽ không say đâu." Mai đáp, nhìn Jade đang hát khàn cả giọng phía trước, không hiểu sao cậu ấy lại mỉm cười, “Em không muốn ngủ gục tại đây đâu.”

"Tốt rồi, ngày mai chúng ta còn ra ngoài chơi nữa mà." Tôi mỉm cười hiểu ý và nhấp một ngụm rượu, nhưng câu nói tiếp theo của Mai khiến tôi khựng lại, “Còn anh thì sao, anh King? Tối nay hai người có ngủ cùng nhau không?”

Tôi đặt ly rượu xuống và nhìn chằm chằm vào Mai một lúc. Câu hỏi vừa rồi của cậu ta có vẻ chỉ là ngẫu nhiên, nhưng ánh mắt sáng như gương kia cho tôi biết cậu ấy có điều muốn nói. Tôi hỏi: “Em biết từ khi nào?”

“Em nhận ra khi kỳ thực tập gần kết thúc. Đó hoàn toàn là suy đoán của em thôi, nhưng em không nghĩ nó đúng.”

Cậu ấy nheo mắt lại như vầng trăng lưỡi liềm, tôi cảm thấy có chút tuyệt vọng. Mai rất thông minh, cẩn thận và còn có chút xảo quyệt. Chẳng trách cậu ấy có thể nhìn ra manh mối giữa tôi và Uea.

"Vậy là anh đang hẹn hò với anh Uea à?"

“Không, chỉ là bạn tình thôi, đừng nói với ai, nhất là Jade ấy, Uea chắc chắn sẽ g.i.ế.c anh mày mất.”

"Em biết rồi." Mai mỉm cười và hướng sự chú ý vào âm nhạc ở phía trước, tay cầm lấy ly rượu trước mặt tôi và uống cạn.

Mai không phải là người nói nhiều nên chúng tôi có thể kể cho cậu ấy nghe bí mật của mình.

Bữa tiệc kéo dài đến tận khuya. Âm nhạc rộn rã vang lên không ngừng. Vài nữ đồng nghiệp tiến lại gần, cụng ly và trò chuyện với tôi. Tôi thừa biết họ có chút hứng thú với mình, nhưng cũng không muốn từ chối thẳng thừng, đó là thiện ý của người ta, còn tôi thì chẳng muốn tỏ ra lạnh nhạt như Uea, người mà chỉ cần thấy điều gì không vừa mắt là lập tức biến mất ngay.

Dù sao họ cũng là đồng nghiệp trong công ty, còn phải làm việc chung, giữ quan hệ hòa nhã vẫn tốt hơn. Thế nên tôi trò chuyện cùng họ một cách bình thường, tuyệt nhiên không đi xa hơn. Nhưng nếu một trong số họ thật sự nghiêm túc, tôi sẽ từ chối ngay, không do dự.

Rủi ro khi dây dưa với người trong cùng công ty, để rồi ảnh hưởng đến công việc thực sự quá lớn. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu đương nơi công sở. Thế nhưng, ai mà biết được tương lai sẽ thế nào? Nào ai ngờ có một ngày, tôi lại vướng vào mối quan hệ này với chính đồng nghiệp trong cùng phòng ban chứ!”

Đã khuya, đám đông trên bãi biển thưa dần, nên tôi đến quầy bar ngoài trời trên bãi biển để tiếp tục uống rượu. Ngồi đó vui vẻ hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng Jade cũng dừng ca hát và quay lại uống bia, còn tôi thì cầm ly rượu vang đỏ nhâm nhi, đồng thời nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng bạn cùng phòng.

Vừa rồi Uea bảo đi lấy chút rượu vang đỏ, nhưng đã 10 phút trôi qua mà cậu ấy vẫn chưa quay lại, hơn nữa trông cậy ấy còn hơi say nữa, không phải say xỉn ở đâu đó rồi chứ.

"Tao đi tìm Uea đây." Sau khi nói với Jade và Mai, tôi đứng dậy đi về phía quầy bar bên trong. Người tôi đang tìm đang đứng trước quầy bar, say bí tỉ, mỉm cười với gã đàn ông ngoại quốc cao lớn với đôi mắt mịt mờ, và gã đàn ông đó còn đang nhìn Uea với ánh mắt đầy ý vị.

Cảm giác bực bội len lỏi chạy dọc trong người, cuốn trôi tâm trạng đang thư thả của tôi, chỉ còn lại sự khó chịu.

“Uea!”

Tôi vội vã tăng tốc chạy tới, chủ nhân của cái tên đó quay lại nhìn với ánh mắt mơ hồ, và còn có chút dễ thương, chỉ cần liếc nhìn là cũng biết cậu ấy say khướt rồi!

Say rượu à…

“Mày say rồi, để tao đưa mày về phòng.”

"Vẫn còn sớm..." Uea lẩm bẩm, hơi nhíu mày, như thể không hài lòng với câu tôi vừa nói.

Tôi nắm lấy cánh tay cậu ấy, kéo cậu ra khỏi quầy bar và quay trở lại bàn của chúng tôi.

"Bọn tao về phòng trước đã nhé", tôi nói với Jade và Mai.

Người bạn mắt hí của tôi đặt con cua trong tay xuống đĩa, khẽ cảnh cáo tôi đừng có nhân cơ hội mà bắt nạt Uea. Tôi thè lưỡi trêu lại cậu, rồi quay sang nhìn chàng trai bên cạnh. Tôi vòng tay ôm chặt lấy vai cậu, nhanh chóng bước về phòng.

"Về sớm thế...tại sao..." Uea thì thầm buồn bã khi tôi đang cố gắng đưa cậu ấy trở về phòng.

"Mày vừa cười với ai vậy?" Tôi hỏi lại thay vì trả lời câu hỏi của Uea.

Uea ngước đôi mắt mơ màng lên nhìn tôi rồi lắc đầu bối rối, "Tao không biết... Anh ta mỉm cười với tao, thì tao mỉm cười lại... Mày cũng luôn mỉm cười với người khác...”

Tôi thở dài bực bội. Tôi cười với người khác là chuyện bình thường, nhưng Uea thì chẳng bao giờ làm thế! Chết tiệt... cười vui vẻ như thế với người lạ, mà chẳng buồn chia cho tôi một nụ cười mỉm nữa là!

"King, sao mày...nhìn mặt mày nghiêm túc thế..." Uea loạng choạng cúi xuống, đưa tay ra ôm lấy gáy tôi, nở một nụ cười ngọt ngào dễ thương. “Cười lên nào.”

“Có gì mà cười chứ?"

Do quán tính, tôi tự động dang tay ra ôm lấy eo Uea. Chưa kịp bình tĩnh lại, Uea đã kiễng chân lên, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lại gần.

“Hôm nay mày có vui không?” Một hơi thở ấm áp phả vào da'i tai tôi, đôi môi mềm mại của Uea nhẹ nhàng lướt qua khóe miệng tôi, áp chặt cơ thể mình vào ngự¢ tôi.

Tôi vòng tay ôm lấy vòng eo thon gọn của người kia, nghiến răng hỏi cậu ấy: “Sao lúc nào mày cũng thích thử thách lòng kiên nhẫn của tao...”

"Kiên nhẫn?" Cậu ấy nghiêng đầu, đầu ngón tay lướt dọc trên phần ngự¢ mà tôi để hở, từng tấc d@ thịt bị vuốt ve đều trở nên ngứa ngáy, câu nói tiếp theo của cậu ngay lập tức cắt đứt ranh giới lý trí của tôi, "Muốn làm gì thì làm... sao phải kìm nén..." Chết tiệt! Chết tiệt... Đúng là trêu ngươi tôi mà.

Tôi nghiến răng, dùng hết sức để kiềm chế bản thân không đẩy tên yêu tinh nhỏ bé này lên giường và ăn sạch nó, h@m muốn của tôi đã bị khơi dậy, nhưng lý trí mách bảo rằng tôi không nên, mặc dù đã nhiều lần quan hệ với Uea, nhưng bây giờ cậu ấy say rồi, mà tôi thì không muốn ngủ với người say.

"Hay là mày chán rồi? Không muốn quan hệ với tao nữa?”

Thấy tôi không trả lời, cậu nhẹ giọng hỏi, tôi cũng không biết có phải mình nghĩ nhiều quá không, nhưng trong giọng nói của cậu có chút oán trách.

"Không, nhưng tao không muốn làm điều đó với người đang say xỉn", tôi trả lời.

Uea hơi cau mày, cọ đầu mũi của mình vào khe cổ tôi, trong miệng lẩm bẩm: “Tao thấy có sai đâu... Chúng ta cũng... từng... làm thế khi say…”

Lời cậu ấy nói làm tôi im bặt, đầu óc tôi lại nhớ đến bữa tiệc chào đón Mai đêm đó. Tối hôm đó cậu ấy say khướt, và tôi cũng vậy, tôi đòi hỏi Uea không kiểm soát. Đến giờ tôi vẫn còn day dứt, cảm thấy tội lỗi với cậu ấy vì những gì đã xảy ra. Mặc dù tôi rất thích Uea, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc làm vậy. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi chắc chắn sẽ để Jade đưa Uea về nhà, thế thì chuyện đó sẽ không xảy ra.

"Xin lỗi..." Tôi thì thầm với người trong vòng tay mình, Uea vẫn lẩm bẩm. Tôi không nghe được cậu ấy đang nói gì, nên tôi vòng tay ôm cậu ấy đến bên giường. “Uea... Uea...”

“…”

“Đi ngủ đi.”

Sau khi đặt cậu ấy lên giường, tôi cố gắng gỡ đôi tay vẫn còn đang giữ chặt sau gáy mình ra. Uea ôm chặt tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt mơ màng như thể cầu xin. Tôi không chịu nổi nữa, bèn cúi đầu hôn lên đôi môi ngọt ngào của đối phương, cọ nhẹ chóp mũi vào gò má mềm mại của cậu, rồi miễn cưỡng buông ra, kéo chăn đắp lên người cậu.

“…King…”

"Ngủ đi, mai còn dậy sớm đi chơi." Tôi thì thầm vào tai cậu, kẻ say cố gắng mở mắt nhìn tôi, nhưng có lẽ đã quá buồn ngủ, cậu nhìn chằm chằm một lúc rồi vô thức ngủ thiếp đi.

Dục vọng ở phần thân dưới khiến tôi không thể chịu nổi, tôi không khỏi thở dài. ‘Con trai’ tôi thì đang mạnh mẽ ngẩng đầu, nhưng ‘mẹ’ nó lại ngủ say mất rồi, nên tôi đành phải vào phòng tắm và tự giải quyết nhu cầu thôi.

Tôi bước ra khỏi phòng tắm, nhìn người đang ngủ trên giường với mớ cảm xúc lẫn lộn. Thật kỳ lạ khi một người như tôi lại có thể ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc lâu đến vậy. Tôi mau chán, và tôi thích tự do, tôi không muốn bị ràng buộc bởi ai, không muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với ai, không cần phải lo lắng về cảm xúc của người khác… Nhưng bây giờ…tôi bắt đầu cảm thấy không chắc liệu mình còn có thể giữ được lý tưởng này không đây.

Tôi thừa nhận, tôi hoàn toàn nghiện làm chuyện đó với Uea, cơ thể chúng tôi rất hợp nhau, cảm giác được ôm cơ thể trắng mịn màng ấy thật tuyệt. Tôi thích nhìn thấy cậu ấy đỏ mặt khi lên đỉπh. Bởi vì lúc đó, cậu ấy không còn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng hay khó chịu nữa.

So với những người tình trước đây, có vẻ như tôi quan tâm đến Uea nhiều hơn tất cả. Uea không chỉ là bạn tình, mà còn là bạn thật sự của tôi, tôi thật sự bị cuốn hút bởi cậu ấy, nhưng tôi không chắc liệu bản thân có đủ hứng thú để nuôi dưỡng tình cảm này thành một mối quan hệ khác hay không.

Tôi có tính chiếm hữu rất mạnh mẽ và tính cạnh tranh cao. Một người lạnh lùng như Uea có thể khơi dậy tinh thần cạnh tranh của tôi, nhưng tôi có chút do dự, không chắc mình có chán sau khi có được cậu ấy hay không.

Có lẽ nào…mình thực sự đã yêu cậu ấy rồi?

Chiếc đồng hồ trên tường báo cho tôi biết đã gần 11:30 tối. Tôi tắt đèn trong phòng và bật đèn ngủ giữa hai giường lên. Uea sợ bóng tối nên tôi lo cậu ấy sẽ không thể nhìn thấy gì khi tỉnh dậy đi vệ sinh.

Tôi nằm trên giường, gạt mọi suy nghĩ ra sau đầu và từ từ nhắm mắt lại.

Tôi lại tỉnh dậy bởi tiếng chuông báo thức đã đặt từ trước, rèm cửa sổ phòng đã được kéo lại, ánh sáng chói chang chiếu vào. Tôi ngồi trên giường, lắc đầu xua đi cơn buồn ngủ, cùng lúc đó, bạn cùng phòng của tôi đã thay một bộ đồ mới và bước ra khỏi phòng tắm.

“Mấy giờ rồi?”

“8 giờ rồi”, cậu bình tĩnh trả lời rồi ngồi xuống giường, xếp quần áo vào vali.

Tôi bước tới ngồi xuống cạnh cậu, nhìn chằm chằm vào chiếc gáy trắng mịn, mắt tôi nóng bừng, không nhịn được mà nhẹ hôn lên nó.

"Đi tắm đi." Uea lập tức đẩy vai tôi.

"Sáng sớm đã quyến rũ tao rồi, mày có biết tối qua mày trêu tao nhiều thế nào không, quên rồi à?" Tôi hỏi.

Cậu nhìn tôi, đôi tai nóng bừng đã phản bội cậu, chắc chắn cậu còn nhớ rõ mình đã làm gì đêm qua. Tôi ôm cậu từ phía sau, ngậm dái tai đỏ ửng của cậu vào miệng, khiến cơ thể cậu khẽ run lên.

“Tối qua tao đã cố gắng hết sức để cư xử như một người đàn ông, mày không khen thưởng cho tao à?”

“...Thưởng gì cơ?”

"Kiểu như... cho tao ngủ ở nhà mày tối nay." Tôi thì thầm, nhưng nhanh chóng bị cậu đẩy ra.

“Tối qua mày quyết định không làm nữa mà? Có gì mà phải phàn nàn? Ngày mai tao phải đi làm. Tao muốn nghỉ ngơi thật tốt.”

"Thật là tàn nhẫn!" Tôi dùng ánh mắt buồn bã nhìn chàng trai lạnh lùng kia.

Uea nhìn vào mắt tôi, tôi thấy mắt cậu chứa ý cười, nhưng giọng nói thì vẫn xa cách, "Tao đi ăn sáng đây, mày tắm xong thì qua đó nhé." Nói dứt câu, cậu đứng dậy rời khỏi phòng, để mặc tôi một mình ngồi trên giường.

Mày không thấy tao đang đùa à... Không hiểu ý gì cả…

"Ồ! Cuối cùng em cũng đến rồi, đến muộn quá đấy, King!" Chị Faii chào tôi. Tôi bưng đĩa thức ăn bước vào phòng ăn, ánh mắt lướt một vòng. Nhiều đồng nghiệp đã có mặt từ sớm, xem ra người đến muộn nhất chỉ còn mình tôi.

"Nhân vật chính thường là người cuối cùng mà chị." Tôi nở nụ cười nửa miệng, đặt đĩa xuống cạnh chị Faii, Jade làm mặt chán ghét nhìn tôi, còn Mai thì cười tít cả mắt, Uea đảo mắt một vòng rồi lặng lẽ dùng d.a.o cắt một chiếc xúc xích nhỏ cho vào miệng.

"Tất nhiên rồi, tối qua em về phòng sớm, nhưng sáng nay lại đến muộn, hmm... Tối qua có bắt nạt Uea không đấy?" Chị Faii nhanh chóng tra hỏi tôi.

"Nào có, chị Faii, chị nghĩ gì về em thế...?" Vừa c.ắ.n bánh mì, tôi vừa lẩm bẩm, sao chị Faii lại chế giễu tôi giống như Jade thế? Chẳng lẽ hai người này ở chung lâu quá nên học miệng lưỡi sến súa của cậu ấy rồi sao?

"Chị thấy em lúc nào cũng thích trêu ghẹo Uea. Chị cũng lo lắng cho em thôi. Uea có nhiều fan lắm. Chị sợ mấy đồng nghiệp nam trong công ty sẽ đến giẫm c.h.ế.t em mất." Chị Faii trêu chọc.

Tôi mỉm cười và gắp quả trứng cho vào miệng.

Như chị Faii đã nói, Uea có rất nhiều người thầm mến, nhưng xin lỗi, làm mọi người thất vọng rồi, vì chỉ có tôi mới có thể sở hữu được Uea.

Nếu họ biết, họ sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?

Sau khi ăn sáng no nê, mọi người trở về phòng, thu dọn hành lý để chuẩn bị trả phòng. Jade đi đến trả chìa khóa cho nhân viên lễ tân. Tôi nghĩ tối qua chắc hẳn Mai đã rất nhẹ nhàng với cậu bạn của tôi, nếu không thì sao dáng đi của Jade lại có thể tự nhiên đến thế.

"Các anh ơi, sếp bảo chúng ta ra biển chụp ảnh chung kìa!" Thằng em trai - Gun vẫy tay hét lớn, rồi bảo tất cả các đồng nghiệp ra biển chụp ảnh tập thể.

Máy ảnh được đặt trên chân máy đứng, sau khi bấm giờ, tôi lập tức chạy lại đứng cạnh Uea. Uea chăm chú nhìn vào camera trước với một nụ cười hiếm hoi trên môi.

Nhìn thấy nụ cười của cậu ấy, tôi vô thức cười theo.

Từ trước đến nay tôi vẫn luôn mơ hồ về tình cảm của mình dành cho Uea. Nhưng sau chuyện xảy ra tối qua, tôi chợt hiểu ra rằng mình không hề thích nhìn thấy Uea mỉm cười với người đàn ông khác, rằng trong mắt cậu ấy tôi chỉ là kẻ vô hình, và rằng cậu ấy không hề có tình cảm gì với tôi. Tất cả lại giống như cho tôi một hồi chuông cảnh báo đầy nguy hiểm về mối quan hệ giữa tôi và cậu ấy.

Trong mối quan hệ “Friends with Benefits", ‘trái tim’ tuyệt đối là điều cấm kỵ. Tôi biết Uea đồng ý ngủ với tôi bởi cậu ấy chắc chắn rằng giữa chúng tôi sẽ không có chỗ cho tình cảm. Nhưng giờ đây, khi bản thân đã sẵn sàng bước qua lằn ranh ấy, tôi lại không biết tương lai sẽ ra sao. Nếu may mắn, mọi chuyện sẽ kết thúc bằng việc Uea chịu chấp nhận tôi một cách đường hoàng. Còn nếu không… có lẽ ngay cả tình bạn cũng chẳng còn giữ nổi.

Liệu có đáng không? Nhưng nếu… tôi thật sự muốn thử thì sao?

“Sẵn sàng nhấn nút chụp rồi! Cùng cười nào!”

Giọng của Gun vang lên bên tai, tôi liền nhân cơ hội khoác tay lên vai người ngồi cạnh, nở nụ cười rạng rỡ trước ống kính. Chợt nhớ đến câu nói của Gun hôm ấy, hôm cậu bắt mọi viết tên bạn cùng phòng.

"Hãy đến Koh Samet, để lúc nào cũng vui vẻ!"

Ừ, có vẻ đúng y như những gì cậu ấy nói thật~~

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...