(Góc nhìn của King)
Sáng sớm thứ hai, tôi hốt hoảng lao đến công ty, chạy thẳng vào phòng ban, quên cả chào hỏi tiền bối, cũng chẳng kịp để tâm đến lũ đàn em đi ngang qua, chỉ biết cắm đầu bước đi. Tôi có cảm giác mình sắp phát điên đến nơi rồi.
[Hãy kết thúc mối quan hệ FWB đi!]
Chỉ một tin nhắn ngắn gọn, vậy mà toàn thân tôi bỗng căng thẳng, tim đập dồn dập. Ngày hôm đó, chúng tôi đã cãi nhau một chút. Tôi lại mất bình tĩnh với Uea, chỉ vì lỡ quá gần gũi, rồi ghen tuông vô cớ, quên mất rằng Uea cũng có những nỗi khổ riêng. Đến khi nhận ra, tôi đã quá thô lỗ. Tôi thật sự sai rồi, trong lòng chỉ muốn xin lỗi cậu ấy.
Nhưng tôi nhớ lại lần bất đồng ở tiệc chào đón của Mai trước đây - khi ấy tôi cứ đeo bám, mong sớm hàn gắn, kết quả lại chẳng đâu vào đâu. Thế nên lần này tôi tự nhủ phải rút kinh nghiệm, không thể kìm chặt cậu ấy quá mức. Tôi định chờ một tuần, để cả hai cùng bình tĩnh lại.
Tôi đảo mắt quanh phòng ban, nhưng bóng dáng mà mình mong mỏi lại chẳng thấy đâu. Tầm mắt tôi lập tức dừng lại nơi Jade đang ngồi, gặng hỏi:
“Uea đâu? Cậu ấy chưa đến à?”
“Mày cũng thấy đấy.” Jade thở dài bất lực, gương mặt sa sầm.
Tôi vội gọi cho Uea, nhưng đầu dây lập tức ngắt.
“Jade, mày thử gọi cho Uea xem?” Tôi xoay người sang hỏi, nhưng Jade chỉ lộ vẻ lúng túng.
“Thật ra thì…”
Giọng anh Bas bất ngờ vang lên. Anh ấy bước đến với nét mặt khó hiểu.
“Anh vừa gặp Toon bên HR dưới lầu, cậu ấy nói nhận được email từ Uea tối qua… đơn xin nghỉ việc. Chuyện gì thế?”
Khoan đã?
“Cậu ấy… có việc riêng cần giải quyết.” Jade đáp thay, nhưng trong khoảnh khắc đó, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, như vừa bị chập mạch. Tôi không dám tin những gì mình vừa nghe thấy.
Tôi đã đến muộn.
Uea… đã không còn định chờ tôi nữa.
“Uea không thể nào cứ bỏ việc rồi coi như chẳng có chuyện gì được, Jade, nói cho tao biết, tại sao cậu ấy nghỉ?!” Giọng tôi mỗi lúc một lớn dần. Tôi tin chắc Jade phải biết lý do đằng sau chuyện này.
“Đúng đó!” anh Bas cũng phụ họa.
Người bị tra hỏi chớp mắt đầy kinh ngạc, sau đó nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi rồi quay sang anh Bas.
“Anh Bas, chờ em một lát, em sẽ qua nói chuyện với anh sau! Còn mày! Đi theo tao!”
Dứt lời, cậu ấy kéo tôi ra khỏi phòng ban trong cơn tức giận. Chúng tôi leo ba bậc thang dẫn đến cầu thang thoát hiểm, rồi tiến ra khu vườn trên tầng – vốn là khoảng vườn do chủ tòa nhà xây riêng, nhưng cuối cùng lại biến thành chỗ hút t.h.u.ố.c của những người làm việc ở đây, trong đó có cả tôi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao Uea lại nghỉ việc?” Tôi lấy ra điếu thuốc, gương mặt căng thẳng. Sau khi Jade đóng cửa thoát hiểm lại, cậu ấy thở dài nặng nề, vẫn chưa nói ngay.
“Là do cái thằng khốn Grit! Hôm qua hắn mò đến tận nhà mẹ của Uea để gây chuyện. Chắc chắn hắn đã lấy địa chỉ từ hồ sơ lý lịch. Uea chạy theo, rồi hai mẹ con cậu ấy lại cãi vã dữ dội. Sau đó tao đến căn hộ để an ủi cậu ấy!”
Những lời đó khiến nắm đ.ấ.m tôi siết chặt đến run lên. Nếu thằng ch.ó đó đứng trước mặt tôi ngay lúc này, tôi chắc chắn sẽ đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn không chút do dự! Hắn đã đi quá giới hạn, thật sự không biết dừng lại!
“Uea còn nói với tao rằng hai đứa mày cãi nhau cũng là do thằng cha Grit. Mày nóng nảy quá! Tao biết mày quan tâm đến nó, nhưng phải thể hiện cho rõ ràng hơn chứ, không thể cứ như vậy được. Mày tính khí bốc đồng, có khi nào biết suy xét không hả?!” Jade lải nhải bên tai, thỉnh thoảng lại liếc xéo tôi, còn tôi chỉ lặng lẽ rít t.h.u.ố.c bên cạnh.
“Ừ… là lỗi của tao. Tao mất bình tĩnh.” Tôi cúi đầu thừa nhận, giọng có chút ngượng ngùng. Tôi biết mình nóng nảy, dễ bốc đồng, lúc nào cũng phản tác dụng… nhất là lần này. “Vậy… tại sao cậu ấy lại nộp đơn nghỉ?”
“Nó nói không thể làm việc với một cấp trên như thế nữa, tao cũng nghĩ vậy. Ở lại thì chỉ khổ thêm thôi, tìm công việc mới sẽ tốt hơn.”
Càng nghe, tim tôi càng quặn thắt. Lỗi đâu phải của Uea, nhưng người phải gánh chịu hậu quả lại chính là cậu ấy. Còn kẻ gây ra thì vẫn thảnh thơi sống yên ổn trong công ty. Lẽ nào chuyện này lại hiển nhiên đến vậy sao?
“Hôm nay Uea có gọi cho tao, bảo rằng đã viết sẵn đơn từ chức bỏ trong ngăn bàn, nhờ tao chuyển cho anh Toon. Nó nói sẽ đi xa một thời gian, rồi mới về Bangkok tìm việc lại. Thực ra nó đang ở sân bay rồi.” Jade nói tiếp.
Vừa nghe xong, tôi lập tức dập tắt điếu thuốc, quay người bước nhanh về phía cửa. Bạn tôi hoảng hốt giữ lấy cánh tay tôi.
“Khoan! Mày đi đâu vậy?!”
“Tìm cậu ấy.” Tôi đáp vội, tim nóng rực, toàn thân cuống cuồng. Tôi chưa kịp xin lỗi Uea, chưa kịp giải thích với cậu ấy. Giữa chúng tôi… không thể kết thúc như thế này được.
“Này, mày mở mắt ra mà nhìn đồng hồ đi! Nhìn tình hình giao thông hiện tại đi! Đây là Bangkok đấy! Một trong những nơi kẹt xe khủng khiếp nhất thế giới! Lúc mày mò đến được sân bay Don Muang thì chuyến bay chắc chắn đã cất cánh rồi!”
“Tao phải đứng nhìn cậu ấy rời đi mà không nói được câu nào sao?!” Tôi gào lên, lửa giận bùng nổ. Jade lặng người, đôi mắt híp nhỏ dõi chặt vào tôi, đầy nghi hoặc.
“King, tao hỏi thật, sao mày lại kích động đến mức này? Còn định lao ra tận sân bay tìm người ta? Tao thấy có gì đó bất thường rồi đấy. Sao mày không đợi Uea gọi lại, rồi xin lỗi cho xong? Hay là… có chuyện gì tao chưa biết?”
Nghe đến đó, tôi lập tức tránh ánh mắt cậu ấy. Bình thường Jade chậm chạp bao nhiêu, nhưng đã quen tôi từ mẫu giáo đến giờ, tính khí tôi thế nào cậu ta còn lạ gì. Nếu không phải Uea đặc biệt quan trọng, tôi sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến ai như thế. Dù có chậm đến đâu thì cũng không thể nào cậu ấy không nghi ngờ được.
“Im lặng à? Thế thì tức là đúng là có gì đó tao chưa biết, phải không?”
“…”
“King! Nói mau, thằng ch.ó này!”
“Được, được rồi.” Cuối cùng tôi cũng lên tiếng. Giấu giếm chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi không muốn che giấu mối quan hệ với Uea nữa. Lúc này đây, tôi chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng Uea là của tôi!
“Chuyện quái gì thế?!”
“Chuyện vợ chồng.”
“Hả? Vợ chồng cái… gì cơ???” Cậu ta trừng mắt, há hốc mồm nhìn tôi như thể trên đầu tôi vừa mọc ra sừng quỷ. Khuôn mặt đầy kinh hoàng, há miệng cứng đờ, thở hổn hển như thể vừa quên cách nói chuyện.
“Mày… mày với Uea… ở bên nhau à?!” Cuối cùng, Jade hét toáng lên sau một phút c.h.ế.t lặng.
“Không.”
“Ơ…”
“Chỉ là bạn tình thôi.” Tôi thở dài chán nản. Dù mối quan hệ của tôi và Uea thân mật hơn mức bình thường, thì rào cản lớn nhất giữa chúng tôi cũng chính là thứ này.
“Khoan đã, cái gì cơ?” Jade cau mày, chần chừ, “Bạn tình? Ý mày là… cái đó?”
“Ừ. Quan hệ trên giường. Tao và Uea đã qua lại như thế suốt một năm nay rồi, rõ chưa?”
“Đồ đáng ghét!” Cậu ta há hốc mồm, đôi mắt híp suýt thì lồi cả ra vì sốc. “Mày đang lừa tao đúng không? Tao không thấy buồn cười chút nào đâu!”
“Nhìn nét mặt tao giống đang đùa lắm à?” Tôi gằn giọng, nhìn thẳng vào cậu ta.
Jade hoàn toàn câm lặng, ngồi phịch xuống ghế như buông xuôi, đưa tay day trán.
“Nói hết cho tao đi! Có chuyện gì xảy ra vậy, mau nói rõ đi!”
Thế là tôi kể từ trận cãi nhau ở chào đón Mai, đến cả việc hai đứa đi xét nghiệm HIV, rồi chuyện Uea tự mình đề nghị làm bạn tình, cho đến bây giờ tôi đã chắc chắn bản thân yêu cậu ấy nhiều đến thế nào. Jade nghe xong, chỉ thở dài thườn thượt.
“Một người như Uea… đã nói đi xem mắt, thì có nghĩa là đã quyết tâm dứt khoát chuyện bạn tình rồi, đồ ngu! Sao mày còn chần chừ cái quái gì nữa?! Tao nhức hết cả đầu vì mày đó, King! Mày thật sự… thật sự muốn làm tao điên à?!” Jade càu nhàu, nhìn tôi đầy ngờ vực. “Rồi rốt cuộc mày có thực sự thích nó không?”
“Tao thích. Rất thích.” Tôi trả lời dứt khoát. Nhưng cậu ta đâu biết rằng tôi đã hoàn toàn đ.á.n.h mất lý trí trong tình yêu này. Chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến mức sâu đậm như thế.
“Còn Uea thì sao?”
“Tao không chắc. Nhưng tao nghĩ cậu ấy cũng có tình cảm với tao.”
“Mày thì chỉ biết nghĩ đến bản thân. Uea ghét cay ghét đắng cái kiểu khốn nạn như mày. Mày tưởng nó sẽ thích mày à?” Jade trừng mắt nhìn, vẻ mặt đầy ngờ vực. Nhưng tôi không buồn tranh cãi. Tôi tin vào trực giác của mình, và tin vào những gì chính mắt tôi nhìn thấy. Thái độ Uea dành cho tôi khiến tôi chắc chắn rằng cậu ấy cũng cảm thấy giống tôi.
“Còn chuyện này nữa, nếu đã thích người ta thì sao lại đi xem mắt?”
“Vì mẹ tao ép buộc. Hơn nữa, chuyện này còn dính líu đến công việc làm ăn của gia đình, tao không thể tránh được. Thế nên mới c.ắ.n răng đi.”
“Nhưng mà mày còn đi ăn tối với cô gái xem mắt đó nữa đấy!”
“Tao vốn chẳng hề muốn đi! Ngay từ đầu đã nói rõ với mẹ rằng tao miễn cưỡng lắm mới tham dự, chỉ vì bà yêu cầu, lại còn viện cớ chuyện gia đình. Tao cứ tưởng chỉ cần đến một lần là coi như xong, ai ngờ bà không dừng lại mà còn liên tục thúc ép, thậm chí sắp xếp cho tao gặp gỡ đối phương, bắt tao phải tự mình xử lý! Tao đã nói thẳng với cô gái ấy rằng trong lòng tao đã có người rồi. Nói xong, tao về nhà giải thích lại với gia đình.” Tôi thở dài nặng nề, cả người rã rời. Suốt cả ngày hôm qua, tôi cứ ngỡ sau khi giải quyết chuyện xem mắt xong thì sẽ không còn vướng bận gì nữa, và có thể tiến thêm một bước với Uea.
Nhưng mọi chuyện đâu có dễ như tôi tưởng.
Jade nhíu mày: “Cô gái đó có nói gì không?”
“Không. Cô ấy bảo đã hiểu, hình như cũng biết tao bị gia đình ép buộc đi xem mắt thôi.”
“Vậy gia đình mày có ổn không? Tao đoán mẹ mày chắc tức giận lắm.” Jade hỏi khẽ. Biết rõ hoàn cảnh nhà tôi, cậu ta đoán trúng phóc.
“Tất nhiên là không ổn rồi. Nhưng đây là cuộc đời tao, sao tao phải cưới một người mà mình không yêu? Rồi cứ thế sống gượng gạo với nhau suốt ba, bốn chục năm sao?” Tôi nhún vai, nhớ lại buổi nói chuyện hôm qua với bố mẹ mà đầu óc như nổ tung. Nếu chỉ có bố tôi, còn có thể thương lượng, nhưng mẹ thì nổi giận, mắng tôi rằng càng lớn càng ngu dại. Tôi đáp lại rằng, cho dù tôi miễn cưỡng nghe theo sắp đặt hôn nhân của bà, thì hôn nhân đó cũng chỉ là màn kịch hiếu thuận mà thôi. Tôi muốn sống theo cách của mình, sống một đời mà chính mình lựa chọn.
Trong mắt mẹ, tôi chưa từng là đứa con trai biết thuận theo sắp đặt, nên thêm một chuyện trái ý bà cũng chẳng có gì lạ. Nhưng đây là cuộc đời tôi. Chẳng lẽ tôi không có tư cách chọn người sẽ cùng mình đi hết chặng đường còn lại hay sao?
Nghĩ đến đó, tôi c.ắ.n chặt răng, nắm điện thoại gọi cho Uea lần nữa. Chuông đổ, nhưng máy lại tự động ngắt. Tôi siết chặt di động trong tay, hết lần này đến lần khác bấm số, đầu ngón tay run lên vì tức giận, đến mức chỉ muốn ném điện thoại đi để trút giận.
“Mày có biết cậu ấy đi đâu không?” Tôi quay sang hỏi Jade.
“Không chắc, nhưng đoán là đi nơi đó…”
“Ở đâu cơ?” Tôi gằn giọng.
“King, thôi đi, chắc giờ này nó đã lên máy bay rồi.” Jade không trả lời thẳng, mà giật lấy điện thoại từ tay tôi đúng lúc tôi suýt ném nó xuống đất. “Với lại, cho dù Uea chưa tắt máy, mày nghĩ nó sẽ nhấc máy khi thấy số mày gọi à? Mày nghĩ nó nhấc máy nổi không?”
“Vậy mày muốn tao làm gì đây!” Tôi gào lên, lửa nóng dồn lên đỉnh đầu.
“Điều đầu tiên là bình tĩnh lại đi, thằng ch.ó này!” Jade đập mạnh một cái vào sau đầu tôi. Tôi loạng choạng, còn cậu ta thì trừng mắt nhìn, khuôn mặt đen sầm lại. “Giờ thì chẳng làm được gì hết! Tối nay tao sẽ thử gọi lại cho Uea. Khi nào nó chịu liên lạc, tao sẽ báo cho mày biết vị trí. Còn mày, nếu thực sự muốn đi tìm, thì ít nhất cũng phải biết cách cầu xin cho đàng hoàng đi!”
Tức thì tức, nhưng tôi cũng phải thừa nhận lời Jade nói có lý. Tôi không biết Uea đang ở đâu, bây giờ cũng không thể làm được gì.
--
“Uea, mày không thích những nơi đông khách du lịch… Vậy có gợi ý nào không?” Tôi lẩm bẩm như nói với chính mình.
“Lampang. Uhmm, nơi ấy khá yên bình, có cảnh sắc đẹp, công viên quốc gia, thác nước, và không ồn ào như những chỗ khác.”
“Mày đã từng đến đó à?”
“Ừ… ở Lampang có người thân của tao, dì tao sống ở đó. Hồi nhỏ, cứ mỗi lần nghĩ hè, tao lại đến đó chơi. Nhưng giờ thì ít liên lạc hơn nhiều.”
--
Một cuộc trò chuyện trong chuyến du lịch công ty lần trước bất chợt lóe lên trong đầu tôi, như một tia hy vọng nhỏ nhoi vừa sáng lên nơi lồng n.g.ự.c trái. Uea từng nói rằng cậu ấy có người thân sống ở Lampang, và dường như rất thích nơi đó. Tôi đoán, có lẽ cậu ấy sẽ tìm về nương nhờ nhà họ hàng. Nhưng tất cả cũng chỉ là phỏng đoán, vẫn phải đợi Jade dò hỏi thêm. Bởi chắc chắn Uea sẽ không nói thẳng cho tôi biết.
“Jade, mày đã nộp thư từ chức của Uea chưa?”
“Chưa. Tao định đợi anh Toon lên thì đưa tận tay. Thật ra tao cũng không muốn Uea phải làm việc dưới loại rác rưởi như thế nữa.” Cậu ấy nghiến răng, giọng đầy giận dữ.
“Tạm thời đừng nộp vội, cứ giữ lá đơn lại đi.” Tôi đáp.
Jade ngước mắt lên, đôi mày chau lại, ánh nhìn chan chứa lo lắng.
“King, tao biết mày không muốn Uea nghỉ việc, bản thân tao cũng chẳng muốn, nhưng nếu không từ chức, thì chuyện quấy rối sẽ chẳng bao giờ dừng lại. Tên khốn ấy chắc chắn sẽ không buông tha cho Uea. Ai mà chịu nổi một gã sếp chỉ biết dọa nạt người khác hết lần này đến lần khác! Uea vốn không thể chống lại được hắn!”
“Tao cũng đâu muốn làm việc dưới quyền một kẻ như thế.” Tôi vừa dứt lời, mắt Jade đã trợn tròn.
“Khoan đã! Đừng nói với tao là mày định nghỉ theo đấy nhé! Bộ mày định bỏ tao lại một mình sao?!”
“Tao vào công ty này trước hắn cơ mà. Tại sao tao phải bỏ đi?” Tôi nhếch môi, nở một nụ cười ranh mãnh.
Nếu nghĩ kỹ hơn, chuyện này vẫn còn đường xoay chuyển. Uea chẳng hề làm gì sai, cậu ấy không cần phải là người chịu thiệt thòi bỏ cuộc. Tôi không tin là không còn cách nào khác để giải quyết!
“Phải! Chính tên khốn ấy mới là kẻ đáng bị đuổi cổ!”
(Góc nhìn của Uea)
Tiếng chim lích chích vang lên từ xa. Tôi khẽ mở mắt, nhìn trần nhà gỗ sẫm màu trên đầu một lúc, chớp mắt mấy lần để xua đi cơn ngái ngủ rồi chống tay ngồi dậy.
Nửa người vừa ló ra khỏi chăn ấm, cái lạnh lập tức ùa tới khiến da thịt tôi nổi da gà. Mùa đông ở đây khác hẳn Bangkok – gió lạnh, se buốt, đủ để khiến một thằng con trai cao một mét bảy lăm như tôi rùng mình. Dù cửa sổ đã đóng chặt, quạt cũng không bật, hơi lạnh vẫn len qua từng khe hở, chạm vào da thịt. Tôi vội xoa hai bàn tay vào nhau tìm chút hơi ấm, rồi kéo chăn khoác quanh người, bước ra khỏi phòng ngủ, đi về phía nhà tắm.
“Mới năm giờ sáng thôi con, không ngủ thêm chút nữa sao?” Giọng nói già nua nhưng hiền từ vang lên phía sau. Đó là chủ nhà, cũng chính là người dì ruột của tôi.
“Không đâu ạ. Uea muốn tắm nhanh rồi ra phụ dì dọn hàng.”
“Ôi trời, thôi thôi, lát nữa sẽ có mấy đứa nhỏ tới giúp. Con đang nghỉ phép thì tranh thủ nghỉ ngơi đi chứ.”
“Không sao đâu ạ, ở không chán lắm, con thật sự muốn làm chút việc.”
Tôi mỉm cười với người thân duy nhất còn lại, rồi khép cửa phòng tắm.
Nước nóng chảy ra từ vòi sen, cuốn đi cái lạnh buốt còn vương trên da. Tôi tắm nhanh, thay quần áo, đứng trước gương sấy tóc. Đôi mắt vẫn còn hằn vệt đỏ, dư âm từ những giọt nước mắt của đêm qua. Trong gương, phản chiếu lại một gương mặt bình tĩnh hơn, nhưng sâu trong lòng lại là khoảng lặng nặng nề.
Đã ba ngày kể từ khi tôi nộp đơn thôi việc và tìm về ngôi nhà của dì ở Lampang.
Dù trong lòng luôn nghĩ đến chuyện từ chức, nhưng đến khi thật sự gửi đơn đi, tim tôi vẫn chưa kịp chuẩn bị. Vốn dĩ tôi không định nghỉ việc, chỉ là khi tuyệt vọng đến cực điểm, tôi chỉ muốn chạy khỏi Bangkok, đi đâu cũng được, miễn là yên tĩnh, không phải nghĩ ngợi thêm những chuyện rối ren nữa. Rồi trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, lúc định thần lại thì tôi đã ở đây. Vội vàng mua vé máy bay mà chẳng kịp suy tính, liều lĩnh tìm đến nhà dì, trong khi mấy năm nay chúng tôi chẳng còn liên lạc. Từ ngày dì và mẹ bất hòa, tôi cũng không còn qua lại. May thay, khi thấy tôi lén lút đứng trước cửa quán, dì không hề trách móc mà vội vàng đón nhận, để tôi kể lại chuyện cãi nhau với mẹ và những xung đột trong công ty. Cuối cùng, dì nói tôi có thể ở lại đây bao lâu tùy ý, cho đến khi muốn quay về Bangkok.
Tính cách dì và mẹ khác nhau hoàn toàn. Mẹ tôi nóng nảy, dễ nổi giận, còn dì lại điềm đạm, chậm rãi. Sau khi nghe tôi giãi bày, dì chẳng trách cứ nửa lời, chỉ nhẹ nhàng đón tiếp. Sự đối đãi của dì còn tự nhiên và ấm áp hơn cả mẹ tôi.
Thật ra, nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì lạ, bởi mẹ vốn chưa bao giờ thật sự yêu thương tôi.
Vì thế, ba ngày nay tôi vẫn ở nhà dì, phụ giúp dì trong quán ăn nhỏ. Dì là góa phụ, chồng mất đã mười năm, không có con cái, sống một mình và cùng một người chú khác quản lý quán. Quán ăn kiểu Thái nằm ngay ven đường, phía sau là nhà nghỉ. Nhớ hồi còn là sinh viên, tôi từng cùng mấy người bạn đến đây du lịch. Khi ấy quán chưa lớn, nhưng đã có xu hướng mở rộng, khách du lịch ghé vào tấp nập.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-20-niu-giu.html.]
Cuộc sống ở đây khác xa thành phố lớn. Mọi thứ đều yên bình, nhịp sống thong thả, không ngột ngạt như Bangkok. Không khí cũng trong lành, nhẹ nhõm hơn, khiến tôi có thể thật sự thả lỏng tâm trí. Một lần nữa tôi cảm thấy mình đã quyết định đúng, lẽ ra tôi nên rời bỏ những rắc rối đó sớm hơn.
Tất nhiên, trong lòng tôi vẫn không ngừng lo lắng. Với tình hình kinh tế suy thoái như hiện tại, tìm việc mới không dễ, nhất là khi tôi chẳng dư dả gì. Nhưng may mắn là tôi vẫn còn ít tiền tiết kiệm, đủ trả tiền thuê căn hộ và khoản vay trong bốn, năm tháng nữa. Nếu khi ấy vẫn chưa tìm được việc, tôi sẽ tính tiếp.
Tạm gác lại nỗi phiền muộn, tôi bước ra khỏi phòng tắm, cùng mấy người làm khác chuẩn bị quán cho kịp giờ mở cửa. Quán hoạt động từ 11 giờ sáng đến 10 giờ tối, giờ đang là mùa cao điểm, khách du lịch đến nườm nượp. Tôi phụ dì bưng bê, dọn dẹp, thỉnh thoảng còn giúp thu tiền. Một phần vì muốn san sẻ công việc, nhưng lý do lớn hơn là tôi chẳng muốn có thời gian rảnh để nghĩ ngợi linh tinh nữa.
“Con không cần phải ra quán phụ đâu, Uea. Trong tiệm đã có đủ người rồi.”
Tôi sững người, dì đã ngoài sáu mươi lăm, gương mặt nhăn lại, đôi tay đặt nhẹ lên vai tôi. “Con đến đây là để nghỉ ngơi, dì cũng mong con được vui vẻ, đi chơi chỗ này chỗ kia nữa.”
“Để con phụ hôm nay thôi, ngày mai con sẽ đi dạo,” tôi quay lại đáp, mong dì yên lòng. Dì mỉm cười dịu dàng, ánh mắt thoáng vẻ hài lòng. Tôi rời đi, bước vào gian quán đang chuẩn bị khai trương, rồi ngồi xuống một chiếc ghế, đôi mắt vô thức trĩu nặng.
Dẫu biết bản thân đã buông bỏ được nhiều chuyện, nhưng đâu phải mọi thứ đều dễ dàng như thế. Tôi vẫn canh cánh lo Jade sẽ phải gánh thêm bao nhiêu công việc sau khi tôi nghỉ. Ngày nào cậu ấy cũng gọi cho tôi, dặn đừng nghĩ nhiều, nhưng lòng tôi vẫn thấy áy náy. Khi Jade hỏi tôi đang ở đâu, tôi cũng chẳng giấu, nói thẳng địa chỉ. Chỉ một lá đơn từ chức thôi mà đã làm cậu ấy khổ tâm quá nhiều, tôi không muốn để cậu phải lo lắng thêm. Jade còn kể rằng đồng nghiệp trong công ty ai cũng bàng hoàng vì tôi nghỉ việc quá đột ngột, đặc biệt là King.
Mỗi lần nhắc đến King, tôi lại im lặng rồi nhanh chóng lái sang chuyện khác. Không phải tôi không muốn biết tin anh, chỉ là càng nghe, lòng tôi càng nhung nhớ, càng thêm yếu mềm. Ngày tôi nộp đơn thôi việc, anh gọi cho tôi liên tục, nhắn vô số tin nhắn. Nhưng sau hôm đó, anh im bặt. Tôi thở phào vì thật sự không biết phải đối diện thế nào. Tôi chưa đủ mạnh mẽ để có thể thản nhiên trò chuyện với anh, như thể chẳng có chuyện gì từng xảy ra.
Tôi vẫn còn thích anh. Và có lẽ, sẽ cần một quãng thời gian dài để tự điều chỉnh lại tâm trạng. Ít nghe về anh, ít nghĩ đến anh, tôi tin rồi sẽ dễ buông bỏ hơn.
Chỉ mong mọi thứ trôi theo ý mình.
Kim đồng hồ chỉ một giờ rưỡi. Tôi đứng dậy, gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn, hít một hơi thật sâu, sẵn sàng đón khách. Giờ cao điểm, quán đông nườm nượp, hôm nay cũng không ngoại lệ.
“Xin lỗi, còn bàn trống nào không?”
Giọng nói ấy… quen thuộc đến mức tôi khựng lại. Tôi đang đứng ở quầy, tập trung đếm tiền. Ngẩng đầu lên, tôi mỉm cười theo thói quen, nhưng nụ cười lập tức đông cứng khi thấy gương mặt trước mắt. Đôi mắt ấy, mỗi lần nhìn sâu vào, tim tôi lại run lên từng nhịp. King chống một tay lên bàn, khoé môi nhếch nhẹ.
“Dẫn anh ra bàn trống đi.”
Tôi lắp bắp: “Sao… sao mày biết tao ở đây?” Trong lòng vừa kinh ngạc vừa rối bời. Anh bật cười khẽ, tiếng cười trầm thấp khiến trái tim tôi chấn động.
“Vì anh giỏi mà!”
“Là Jade đúng không?” Tôi thoáng hiểu ra. Ngoài Jade, chẳng ai biết chỗ tôi cả. Vài hôm trước, cậu ấy từng nài nỉ tôi gửi địa chỉ quán ăn của dì, bảo rằng từng ghé một lần, đồ ăn ngon đến mức muốn dẫn Mai đến thử nữa. Tôi đâu ngờ, Jade lại đưa thẳng địa chỉ này cho King.
Nhưng… tại sao King lại đến?
“Mày đến đây làm gì?” Tôi hỏi thẳng.
King hít sâu, nét mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
“Tao đến… để xin lỗi mày. Xin lỗi vì hôm đó đã mất bình tĩnh với mày.”
Tôi vội quay mặt đi, tránh ánh mắt nóng rực của anh. Khóe mắt chợt bắt gặp bóng dì đang bước về phía quầy, giọng dì ngập ngừng: “Uea, ờ… cái này…”
“Chào dì!” King nhanh chóng khoanh tay cúi chào, nụ cười sáng rỡ trên môi. “Cháu là King, bạn đồng nghiệp…". "Ờ, bạn của Uea ở công ty.” Anh suýt nữa nói hớ, tôi liền ngắt lời trước khi anh kịp bịa thêm điều gì kỳ quặc.
Gương mặt dì thoáng ngạc nhiên, rồi nở nụ cười vui vẻ: “Thì ra là bạn của Uea. Thế cháu đến đây du lịch à?”
“Dạ, con xin nghỉ vài ngày để đến đây chơi. Nghe nói Uea cũng ở đây nên con tới tìm. Thấy dì đây, con mới hiểu tại sao Uea càng ngày càng đẹp, chắc cái đẹp ấy thừa hưởng từ dì rồi!” King nói nhanh, lời lẽ ngọt ngào như mía lùi, đồng thời đưa tay khéo léo đưa đẩy để thuyết phục dì. Cách anh nói khiến dì cười mãn nguyện đến mức mặt bà bừng sáng vì vui.
“Thôi nào, thôi nào, mấy cháu từ thành phố xuống thật dễ thương!” Dì mời vào, mắt ánh lên niềm vui. “Chắc mệt lắm rồi, vào trong ngồi nghỉ một chút, ăn chút gì cho ấm cái bụng nhé, dì đãi.”
“Không sao đâu ạ, cháu đã ăn trước khi đến rồi.” King vội đáp.
“Thế thì khỏi ngại. Uea, dẫn bạn cháu vào trong mái hiên gỗ ngồi cho mát đi.” Dì giục giã. Tôi miễn cưỡng gật đầu, dì còn nựng tôi một cái rồi tôi dắt King ra mái hiên gỗ cạnh quán. King theo sau lặng lẽ, chậm rãi ngồi xuống đối diện tôi. Tôi là người mở lời trước.
“Mày còn xin nghỉ để đến đây nữa sao? Phiền quá… gọi cho tao một tiếng là được rồi.” Tôi nói, vì biết khoảng cách từ Bangkok tới Lampang không gần, ngay cả đi máy bay cũng là phiền phức lớn và tốn thời gian nghỉ phép quý giá.
“Ngay cả nếu tao gọi, mày có dám nhấc máy không?” Anh cắt ngang tôi. Tôi không phản bác được, lời anh nói đúng. Có gọi mà tôi chẳng dám nghe thì cũng vô nghĩa. Anh nghẹn ngào: “Thực ra tao bay tới đây vì tao thật sự muốn gặp mày.” Lời đó làm tôi không thể thở nổi. King nhìn thẳng vào mặt tôi rồi thì thầm:
“Uea, tao xin lỗi. Tao đã mất bình tĩnh, áp đặt suy nghĩ của tao lên mày. Tao chỉ tức giận vì bốc đồng thôi. Xin mày tha lỗi cho những gì tao nói hôm đó. Tao định sẽ chờ khi mày nguôi đi… nhưng…”
“Không sao, tao cũng có lỗi.” Tôi đáp khẽ. “Xin lỗi vì đã nói nhiều điều tệ với mày trước kia.” Lời xin lỗi được thốt ra nhẹ nhàng, tôi cuối cùng cũng có thể xin lỗi anh trực tiếp, nhẹ lòng hẳn.
Anh giữ ánh mắt dịu dàng, giọng nói trầm ấm: “Tao không chỉ lo cho mày hôm ấy thôi đâu.” Khi nhìn sâu vào mắt tôi, King nói nhỏ: “Tao ghen, mày biết không?”
Không gian như đông cứng. Tôi im lặng. Tôi đã từng tự hỏi King thực sự nghĩ gì về tôi. Dù trong lòng có nghi ngờ, tôi không dám thừa nhận vì nghĩ giữa chúng tôi chẳng thể có tương lai, thế mà anh bây giờ ném quả bóng thẳng vào tôi, tôi không còn đường lảng tránh…
“Tao thích mày,” anh nói thẳng. “Và tao nghĩ mày cũng có cảm giác giống tao, đúng không? Tao tin trực giác mình.” Đôi mắt anh lấp lánh sự chắc chắn, tim tôi loạn nhịp, lập tức mất cả can đảm.
Tôi vội đáp: “Dù tao có cảm giác hay không, cuối cùng mày cũng sẽ cưới người khác mà thôi.”
King mỉm cười như trêu ghẹo: “Cưới ai cơ, ông tướng? Ai mà cưới?” Nụ cười trêu chọc của anh khiến tôi cau mày, hoang mang.
Tôi thì thầm: “Gia đình mày…”
“Tao đã nói rõ, tao sẽ không bao giờ cưới người mà mình không thích. Tao không bao giờ chịu bị người khác quyết định thay mình.” Anh đáp, vẫn mỉm cười.
Tôi nhìn ra ngoài mái hiên, giọng buồn bã thì thầm: “Tao chưa từng biết rõ về mày.”
King không nói gì, ánh mắt anh phức tạp. Tôi nhận ra giọng mình cay đắng, câu tôi vừa thốt ra mang đầy tuyệt vọng, tôi không muốn mình phải như vậy.
“Vậy nên tao mới tới nói trực tiếp với mày.” King đứng dậy, bước đến gần tôi từng bước. Tôi vội lùi, bước chậm lại, nhưng anh đã túm lấy eo tôi và ghì tôi lại. Anh ôm chặt tôi, không buông.
“Mày định trốn đi đâu?”
“Mày buông tay ra!” Tôi thì thầm, sợ người khác nhìn thấy. Mắt tôi lia về phía phòng ăn.
“Không!” Anh không thả, mà còn tranh thủ hôn vội lên má tôi. Tôi đẩy mạnh vào vai anh cho tới khi anh kêu “ôi” vì đau.
“Nếu mày không thả tao ra, tao sẽ không nói chuyện với mày nữa đâu!” Tôi đe dọa, King tỏ vẻ miễn cưỡng, anh lè lưỡi bực bội rồi buông ra. Tôi lùi một bước, còn King tiếp tục nói:
“Tao đồng ý chấm dứt mối quan hệ bạn tình, nhưng tao muốn chúng ta làm lại. Mày tin tao chứ? Tao đã dẹp hết mọi rào cản chỉ để được ở bên mày. Uea, lần này tao nghiêm túc.”
“Nếu gia đình mày không đồng ý thì sao?”
“Đó là chuyện của họ.”
“Mày thật sự không quan tâm tới họ sao?”
“Tao biết tất cả đều là vì tốt cho tao, nhưng cho dù là ý tốt thì cũng chỉ là ý tốt. Đây là cuộc đời của tao, và tao muốn tự mình chọn con đường cho mình.” Anh siết chặt cổ tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay ấy một lần nữa khiến tôi mất đi phòng bị.
King khẽ nhắc: “Uea, mày còn nhớ vụ cá cược giữa chúng ta không? Nếu Liverpool thua, mày phải thực hiện cho tao một điều kiện.”
“Nhớ.”
“Vậy hôm nay, tao đến đây là để thực hiện điều kiện đó.” Ánh mắt anh nghiêm túc, còn tôi thì nuốt nước miếng, tim khẽ đập loạn nhịp, cất giọng đầy căng thẳng:
“Mày muốn gì?”
“Tao muốn mày cho tao một cơ hội… để thử mở cánh cửa trái tim mày.”
Tôi lặng người. Trong lòng cuộn trào bao cảm xúc hỗn loạn. Đây lẽ ra là tin tốt, người tôi thầm thích cũng thích tôi, thậm chí còn muốn nghiêm túc cùng tôi bắt đầu một mối quan hệ. Nhưng càng đi sâu, tôi lại càng sợ hãi.
King nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm khàn: “Tao biết mày từng trải qua những gì, tao hiểu mày ghét kiểu đàn ông phản bội. Nhưng xin đừng áp đặt định kiến đó lên tao. Tao không giống bọn họ! Uea, chỉ cần một cơ hội thôi, cho tao chứng minh bản thân. Tao thực sự thích mày! Tao không muốn mất mày!”
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là giọng điệu khẩn cầu ấy. Người đàn ông trước mắt - King, luôn tự tin ngút trời, nay lại hiện rõ vẻ bất an, lo lắng đến mức lạ thường.
Trong gian nhà chòi tĩnh lặng, gió thổi qua cũng nghe rõ, tôi cúi đầu nhìn xuống sàn gỗ, tâm trí ngổn ngang. Anh đã quyết tâm, còn tôi thì sao? Những vết thương tình cảm cũ khiến tôi e dè, không dám trao trái tim mình vô điều kiện. Tôi sợ rồi sẽ lại thất vọng, sợ những điều từng ám ảnh sẽ lặp lại lần nữa. Con đường trước mặt mờ mịt, toàn gai góc, nhưng…
Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn yêu King.
“…Tao có thể cho mày một cơ hội.”
Nói ra câu ấy, ngay cả tôi cũng ngỡ ngàng. Ánh mắt anh sững lại, như không dám tin, rồi mới từ từ nở nụ cười, khóe môi run run vì quá đỗi vui mừng. Anh siết chặt cổ tay tôi, khiến tôi khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng chẳng nỡ trách.
“Tuy nhiên, chúng ta chưa phải hẹn hò chính thức. Và tao cũng sẽ không trói buộc mày.” Tôi nói rõ ràng, nhìn thẳng vào mắt anh. King im lặng lắng nghe, không ngắt lời, chờ tôi nói hết.
“King, tao sẽ thành thật. Cả mày lẫn tao đều biết mày là ai. Dù mày khẳng định sẽ không lén phén với người khác, nhưng tao không thể nào tin hoàn toàn. Tao không chắc mình có đủ sức níu giữ mày. Nếu một ngày mày thay đổi, giống như những kẻ trước đây, tao sẽ không chịu nổi lần nữa. Nên điều kiện của tao là, nếu mày chán tao, muốn rời bỏ tao… hãy nói thẳng với tao trước.”
“Được.” King mỉm cười rạng rỡ, nhưng câu nói tiếp theo của tôi đã khiến nụ cười ấy đông cứng lại giữa không trung.
“Và… trong khoảng thời gian này, mày tuyệt đối không được chạm vào cơ thể tao nếu chưa có sự cho phép.”
“Hả?” King nhướn mày, vẻ mặt như một đứa trẻ vô tội.
Tôi nghiêm giọng: “Chúng ta chưa hẹn hò chính thức, mày không phải bạn trai tao, thì làm sao có thể tùy tiện như vậy được?”
“Vậy… tao có thể hôn không?”
“Không.”
“Ôm thì sao?”
“Không được.”
“Ít nhất là nắm tay chứ?”
“Không khi chưa được tao cho phép.”
“Cái gì cơ?! Mày thật độc đoán!” King gầm lên tức tối.
Tôi nhướng mày: “Thế mày không chấp nhận được à?”
“Ai nói thế!” Anh lập tức đáp, giọng hậm hực.
Câu trả lời ấy khiến tôi bất giác mỉm cười. Nụ cười này… có lẽ là nụ cười chân thành đầu tiên sau bao năm, chứ không phải kiểu gượng gạo giả vờ.
Tôi vẫn không tự tin, vẫn mang theo nỗi ám ảnh từ những vết thương cũ. Nhưng nếu mãi trốn tránh, đóng chặt trái tim, thì có lẽ cả đời tôi cũng sẽ không biết mình thực sự mong muốn điều gì. Và, như King từng nói, nếu tôi cứ áp đặt những định kiến đó lên anh, chẳng phải cũng quá bất công cho anh sao?
Mình thực sự mong mọi chuyện từ giờ sẽ suôn sẻ giữa mình và anh ấy.
“Vậy bây giờ mày ngủ ở đâu?”
Anh cười nhẹ: “Một homestay gần đây, đang vào mùa du lịch nên khó kiếm chỗ lắm. May mà còn phòng trống. Muốn ở cùng tao không? Giường trong phòng tao khá rộng!” Nụ cười mơ màng xuất hiện ở khóe môi anh.
Tôi nhếch môi ra vẻ khinh khỉnh giả vờ, chỉ vài phút sau anh lại nói lưu loát như chưa có gì, thật đúng là tính nết tệ thật!
“Ở mấy ngày? Mày đặt vé về ngày nào?”
“Chưa đặt vé về. Tao muốn chờ mày về cùng tao!” Anh đáp ngay.
“Nếu mày chờ tao về cùng thì chắc mày cũng sẽ bị đuổi luôn quá! Tao dự định ở thêm hai, ba tuần nữa rồi mới về Bangkok đi tìm việc mới.” Lòng tôi nặng trĩu, môi mím lại, thời buổi này tìm việc đâu dễ gì, không biết mất bao lâu mới kiếm được công việc tương đương.
“Sao mày lại đi tìm việc mới?” Anh hỏi, rồi bật cười, tôi nhẹ nhướng mày.
“Tao đã nộp đơn nghỉ.”
“Đơn thôi việc vẫn còn ở chỗ Jade, chưa nộp đâu.” Anh trả lời.
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng dù đơn có chưa nộp, quyết tâm của tôi vẫn không thay đổi.
“Tao không thể tiếp tục làm cho công ty đó nữa,” tôi thản nhiên nói. Chừng nào còn thằng cha Grit ở đó, mọi chuyện sẽ chẳng bao giờ yên, hắn sẽ không buông tha tôi dễ dàng. Tôi không muốn sống trong âu lo, như tế hại thêm sức khỏe lắm.
“Thằng cha đó đi rồi! Sáng nay đã xác nhận, Jade đã gọi cho tao trước khi tao lên máy bay!” Nghe anh nói vậy, tôi sững người. Mình: “Anh ta đi đâu?”
“Chắc là bị điều sang chi nhánh khác, tao không rõ, tao không quan tâm!”
“Sao lại thế được? Tại sao đột ngột…”
“Dù sao thì chả cũng đi rồi!”
Có lẽ tôi tỏ vẻ quá ngạc nhiên, King bật cười, tựa người ra sau ghế rồi chậm rãi giải thích:
“Tao nói chuyện với sếp, và Jade đã nói cho cả phòng biết chuyện của mày. Khi mọi người biết thằng cha đó đã làm gì với mày, ai nấy đều nói sẽ cho nó một trận, rồi kéo lên gặp sếp đòi giải thích. Sếp còn có chút lương tâm, không muốn để nhân viên bị thiệt, nên đã quyết định điều anh ta sang chi nhánh khác.” Tôi choáng, hoàn toàn không nghĩ sếp lại đề cao nhân viên hơn cả cháu trai mình như vậy!
“Nhưng… liệu sếp có cho tao quay lại không?”
“Nếu sếp không muốn bê bối cháu trai lan ra nơi khác, thì buộc phải giả vờ như chẳng có gì xảy ra với mày.” Dù King đang mỉm cười thoải mái, nhưng trong mắt anh không hề có ý cười. “Sếp bảo mày nghỉ ngơi cho tốt rồi hãy về. Coi đó là bồi thường, đổi lại tao hứa sẽ không đem vụ này lên mạng xã hội, và mày sẽ không bị mất lương vì nghỉ việc.”
Tôi nhìn anh đầy hoài nghi. King vốn là người được sếp quý. Tôi chưa bao giờ nghĩ anh đủ can đảm để đấu với sếp, nhưng King đúng là người biết dụng binh - anh thông minh, biết tận dụng lợi thế. Trong tay có lá bài, anh vẫn có thể đối diện kẻ mình ghét mà nở nụ cười, và rõ ràng anh đã có kế hoạch.
Có khi tôi đã quá quen với vẻ “hippie” phóng khoáng của anh đến mức quên mất anh ta cũng rất khôn khéo và mưu mẹo!
“Thế thì cứ để cái người vô duyên đó ở lại chỗ khác đi! Còn thằng cha Mongkhon độc ác kia nữa!” Tôi càu nhàu, mệt mỏi vì nghĩ đến mấy tên họ hàng hào môn kia, nhưng King tiếp lời…
“Công việc của anh ta cũng bị thu hồi. Jade chịu không nổi nên đã la lớn trước mặt sếp, nên anh Mongkhon bị bắt nhận lại phần việc mà anh ta không muốn làm. Anh ta lầm bầm không bằng lòng, nhưng do bị giám sát chặt quá, nên không dám phản kháng sếp.”
Tôi thì thầm, không thể tin vào những gì tai nghe, vậy là mọi chuyện đâu vào đấy, tôi chẳng phải nghỉ việc nữa. Về chuyện giữa tôi và King, vẫn còn vài ba ngày để nghỉ ngơi cho ổn, rồi chủ nhật bọn tôi cùng về Bangkok.
King cúi đầu, dù chưa động chạm vào người tôi, nhưng ánh mắt anh vẫn trìu mến. Tôi hơi choáng, nhất là khi anh liên tục nhìn chăm chăm vào môi tôi. “Tao đã đến đây, mày có rãnh dẫn tao đi tham quan khắp nơi chứ? Như một người bạn của chủ nhà?”
“Được thôi.” Tôi cố nhịn cười, khóe môi vẫn co giật vì anh nhìn tôi quá lâu.
Trong những ngày tuyệt vọng, khi không còn lối thoát, người này lần nữa chìa tay ra kéo tôi khỏi vực sâu. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng hôm nay tôi chọn tin anh và nhìn vào mặt anh bằng sự ấm áp. Mỉm cười dịu, tôi biết quyết định này là đúng.
Tôi thực sự hi vọng King sẽ là người ở bên tôi mãi mãi, giá như điều đó trở thành sự thật!
--------------------------------------------------