Mối quan hệ với King có lẽ là điều tệ nhất tôi làm. Tôi là người hướng nội và không dễ hòa đồng. Tôi hiếm khi chủ động bắt chuyện với người khác, và cũng hiếm khi làm quen với người lạ. Tôi thích ở một mình, nhưng ở nơi làm việc, không thể tránh khỏi việc giao lưu, bởi chúng ta cần phải làm việc cùng nhau. Mặc dù đã đi làm nhiều năm, tôi vẫn không thể nào bớt dè dặc hơn được.
Mỗi đồng nghiệp trong công ty đều có hoàn cảnh và tính cách riêng.
Hầu hết mọi người đều thân thiện và thích giao lưu, chỉ có số ít là khá kín tiếng như tôi. Có thể đây chính là lý do tại sao công ty luôn tổ chức nhiều hoạt động khác nhau hàng năm, để nhân viên có cơ hội làm quen và giao lưu với các đồng nghiệp khác, hy vọng mọi người có thể đoàn kết với nhau để giảm bớt áp lực công việc.
Hàng năm, công ty sẽ tổ chức hai hoạt động chính, đầu tiên là chuyến du lịch thường niên của công ty, và hoạt động còn lại là…
“Màu áo nhóm công ty đã được công bố rồi. Chúng ta hãy xem mình sẽ vào đội nào nhé. Tôi đã dán danh sách lên bảng thông báo, đồng phục sẽ được giao đến vào buổi chiều. Nhớ đến ký tên nhận áo nhé mọi người.”
Một buổi sáng nọ, tôi đang đứng trước máy nước nóng sau phòng để rót nước thì nghe thấy giọng nói của trưởng phòng, anh Bas, vang lên. Tôi liếc nhìn bảng thông báo gần đó và thở dài.
Từ khi còn là sinh viên, tôi đã không thích tham gia các hoạt động như thế này. Nếu có thể tránh được thì tôi sẽ cố gắng không tham gia, nhưng vì hoạt động này ảnh hưởng đến tiền thưởng cuối năm, nên dù có không thích đến đâu tôi cũng phải tham gia. Tôi phải đi, ngoài giải thưởng, đội chiến thắng còn được thưởng 500 baht, nên dù chuyến đi có nhàm chán đến đâu cũng không đến nỗi quá tệ.
“Uea, chụp lại cho tao xem đi.” Jade hét lên từ phía trước phòng, tôi cầm điện thoại lên chụp bảng thông báo, sau đó đi về chỗ ngồi của mình, các đồng nghiệp ngồi cạnh tôi ngay lập tức tiến lại gần.
“Namwaan! Tôi cùng đội với cậu đấy!”
“Sao chỉ có mỗi mình cậu vậy, chúng ta lại xa nhau rồi."
“Anh Bas kì quá, họ lại giao miếng thịt tươi đó cho đội anh King nữa kìa."
"Mấy đứa có thể tránh ra một chút được không? Để chị xem với nào." Chị Faai bước tới đẩy nhóm người trước mặt tôi ra, rồi nhìn vào điện thoại: “Năm nay chị ở đội xanh, Jade. Chị và em cùng đội nè.”
“Cái gì cơ? Mình xui xẻo quá đi!!! Ồhh, không, không, không! Mình may mắn quá đi.”
“Jade! Chị nghe thấy đấy!!”
Gun: “Chị Faai! Xem giúp em với!”
"Em không có đội, em phải làm MC. Tiếc ghê.”
“Trời ơi... Sao lại là người dẫn chương trình? Em không muốn giống như năm ngoái nữa đâu.”
Gun tỏ vẻ bực bội. Chị Faai cười vui vẻ, rồi giật lấy điện thoại từ tay tôi, chậm rãi xem danh sách nhóm.
"Anh Bas đội xanh, King đội xanh, tuyệt vời!!!!! Nhưng tại sao Mai lại được phân vào đội cam chứ anh Bas?" Chị Faii phản đối kịch liệt, trong khi người phụ trách, anh Bas chỉ cười mà không trả lời chị Faii.
Có lẽ đội nhóm thể thao được phân ngẫu nhiên theo từng phòng ban. Điều này tạo điều kiện cho mọi người có thể làm quen với các đồng nghiệp ở phòng ban khác, nên không có gì ngạc nhiên khi có một số người được phân vào các đội khác nhau. Tôi vô thức liếc nhìn Mai, thấy nhóc ấy đang nhìn Jade nói chuyện với chị Faii, ánh mắt lộ rõ vẻ buồn bã vì không được cùng đội với bạn tôi.
"Anh Mongkhon đội cam, Uea cũng đội cam nè! Với danh sách này, đội chiến thắng năm nay chắc chắn là đội xanh rồi!" Chị Faii trả lại điện thoại cho tôi, tôi không nhịn được cười trước vẻ mặt dễ thương của chị ấy. Tôi không phản bác lại lời chị ấy, vì tôi biết chị ấy nói đúng. Dù là đội nào, chỉ cần có Jade và Faii là đội đó chắc chắn chiến thắng, nếu được chị ấy chúc phúc, ngay cả ma quỷ trong công ty cũng phải chịu thua!
"Uea, tao giao phó đàn em tao cho mày đấy, nhớ giúp tao chăm sóc em ấy thật tốt nhé." Jade quay sang tôi, còn các đồng nghiệp khác thì từ từ tản đi. Nụ cười trên mặt cậu ấy có vẻ tươi hơn bình thường.
“Ồhh.”
“Tiếc là em không thể cùng đội với anh, anh Jade”, Mai nói, và người được nhắc đến quay sang Mai mỉm cười, vỗ nhẹ vào vai đàn em của mình.
“Em vẫn luôn kè kè theo anh. Thật vui khi lần này em có thể làm quen với nhiều anh chị khác. Hơn nữa, còn có Uea mà, nên cậu không cô đơn đâu. Biết đâu cậu sẽ có thêm bạn mới và không còn nhớ tới anh.”
"Sao em có thể quên anh Jade được?" Mai cau mày, giọng điệu trở nên nghiêm túc, nhưng Jade không để ý, vì lúc này cậu chỉ quay lại nhìn Gun, người đang gào thét vì không được tham gia trò chơi.
"Có chuyện gì vậy?" Giọng nói trầm ấm của King vang lên. Anh vừa từ phòng vệ sinh trở về, tiếng bàn tán về đại hội thể thao của công ty vẫn còn rộn ràng.
"Danh sách nhóm tham gia hội thao đã có rồi, và em không được tham gia trò chơi!" Tiếng kêu của Gun vang lên.
“Mày làm người dẫn chương trình à? Sao thế? Chẳng phải chỉ cần ngồi đó và nói thôi sao, sẽ không bị mệt.”
“Nhưng em đã làm MC hai năm rồi!”
“Thôi, đừng phàn nàn nữa, tao ở đội nào thế?”
"Mày và tao đều ở đội xanh, Mai và Uea ở đội cam." Jade trả lời.
"Ồ, thật sao" King cố tình kéo dài giọng, tôi xoay ghế nhìn anh, anh khẽ nhướn một bên lông mày nhìn lại tôi.
“Uea, không được chung đội với tao, đừng buồn nhé…"
“Đừng lo, tao không buồn chút nào đâu”, tôi nhẹ nhàng đáp.
Nghe vậy, anh ta cười vài tiếng rồi mới chịu ngồi xuống làm việc. Tuy không được cùng đội với Jade, nhưng thôi, miễn là không cùng đội với King là được.
Sẽ không bị ai đó quấy rầy, dù chỉ một ngày thôi cũng đáng để tôi vỗ tay ăn mừng.
***
Thời gian trôi qua thật nhanh, công việc vẫn cứ dồn dập. Tôi, Jade và Mai gần như ngày nào cũng phải làm thêm giờ. Mãi đến sáng hôm sau, khi thức dậy xem lịch, tôi mới giật mình. Ngày kia là đại hội thể thao rồi.
“King, khi nào mày mới lấy đồng phục về đây?”
Tôi nhìn chiếc áo phông màu xanh trong túi ni lông trong suốt mà anh ta đã ném ở phòng tôi từ lúc nào. Chủ nhân của chiếc áo bước ra khỏi phòng, mặc quần dài nhưng nửa thân trên cởi trần, tay cầm một chiếc áo sơ mi trắng.
"Hóa ra là ở chỗ mày à, tao cứ tưởng tao đem về rồi." King liếc nhìn chiếc áo bị ném ở phòng tôi, rồi từ từ mặc áo sơ mi trắng vào.
“Lấy về đi, ngày kia mày phải mặc nó rồi.”
“Vâng vâng vâng.”
"Làm ơn để nó vào xe của mày trước đi, phòng khi quên mất." Sau khi tôi nhắc nhở, anh quay trở lại phòng, đứng trước gương chỉnh trang lại vẻ ngoài để chuẩn bị đi làm.
Tuy chỉ là quan hệ thể xác, nhưng ở chung lâu dài, tất nhiên tôi cũng sẽ trò chuyện với anh vài lần. Phần lớn thời gian tôi chỉ than phiền về công việc hoặc chuyện riêng của mình. Chỉ cần King không đùa thì tôi cũng có thể trò chuyện với anh một chút, nhưng sự thật là King luôn thích đùa giỡn với tôi. Anh đặc biệt thích gãi eo tôi vào buổi sáng trước khi tôi đi làm. Ban đầu, tôi định mắng anh ta, nhưng tôi đã lờ đi, vì tôi biết rằng càng phản ứng, anh ta sẽ càng vui, và sẽ càng không dừng lại.
Những kẻ điên thích nhìn người khác phát điên, tôi nghĩ anh ta có bệnh tâm thần.
Tôi cầm lấy chiếc lược chải tóc, thấy King đang bước vào phòng. Tôi nghĩ anh ấy đến quên gì đó, hoặc đến để cù eo ghẹo gan tôi lần nữa nhưng anh chàng này chỉ đứng sau và vòng tay quanh eo tôi từ phía sau.
Chóc!
"Dạ, mày giống như một bà mẹ già khó tính vậy." Sau khi anh buông eo tôi ra, anh thản nhiên cầm lấy thắt lưng đeo vào, tôi im lặng quan sát nhất cử nhất động của anh.
"Đừng làm thế nữa." Tôi cau mày, nói giọng nghiêm túc.
“Hả?”
“Đừng hôn má tao như thế nữa.”
"Sao thế, sao mày nghiêm túc thế?" Anh lẩm bẩm.
Tôi hít một hơi thật sâu và tiếp tục chải tóc trong sự khó chịu.
Số lần tôi chủ động hôn anh trong tháng vừa qua đếm chưa hết đầu ngón tay, còn số lần anh hôn tôi thì quá nhiều. Nếu chỉ để thỏa mãn ham muốn trên giường thì không sao, vì nó chẳng liên quan gì, nhưng khi xuống giường, anh hay hôn má tôi, điều đó luôn mang lại cho tôi cảm giác kỳ quặc, khiến tôi rất khó chịu.
Tôi không biết mình đang cảm thấy thế nào, và tôi không biết tại sao tôi lại không kháng cự lại anh.
Nếu để ý kỹ hơn, mọi người sẽ thấy King và tôi đến văn phòng gần như cùng nhau mỗi sáng, và điều đó rất bất thường (vì chúng tôi ngủ cùng nhau và ra khỏi cửa cùng một giờ mà), tôi mô tả điều này là bất thường vì King thường đi làm muộn, còn tôi thì luôn đến sớm. Khi có vài ngày chúng tôi lại đi chung với nhau, tôi bắt đầu lo lắng liệu có ai phát hiện ra không, nhưng may mắn là đến bây giờ vẫn chưa có ai bàn tán về chuyện này, điều đó có nghĩa là không ai phát hiện ra mối quan hệ của King và tôi.
Nhưng phòng bệnh còn hơn chữa bệnh, tôi tự hỏi liệu lần tới khi đi làm, có nên để King ngồi ở quán cà phê dưới lầu một lúc hay không?
“Bọn mày về văn phòng trước đi, tao đi mua trà sữa rồi về sau.”
Giọng nói của Jade kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Đang giờ nghỉ trưa. Chúng tôi vừa ăn trưa xong và chuẩn bị quay lại tòa nhà công ty. Jade, anh chàng không thể sống thiếu trà sữa, vẫy tay chào tôi rồi đi thẳng ra bên ngoài. Cậu bước vào quán trà sữa trân châu bình dân, còn cậu nhóc thực tập cao lớn cũng đi theo Jade như lẽ đương nhiên.
"Uea, mày nghĩ Jade biết Mai đang theo đuổi cậu ấy không?" King, người đang đứng cạnh tôi, hỏi.
Tôi liếc nhìn cậu nhóc đang định trả tiền cho thu ngân, và người bạn đang cố ngăn cậu nhóc trả tiền kia, rồi trả lời.
"Rõ ràng là không biết.”
“Tao thấy Mai đáng thương quá đi, mày có thấy vậy không?”
Tôi vừa định mở miệng trả lời thì một giọng nữ ngọt ngào vang lên, gọi tên tôi.
“Đây là Uea phải không?”
“Xin chào, chị Pear.” Tôi chào ngay khi nhìn thấy chị ấy đang bước với chiếc váy với tay bồng.
“Lâu rồi không gặp, Uea làm việc ở đây à?”
Chị Pear mỉm cười rạng rỡ và khẽ chạm vào cánh tay tôi. Chị ấy là đàn chị hồi đại học của tôi, là người đã giúp tôi và Jade ôn thi, chăm sóc bọn tôi rất nhiều. Chị là một trong sốt ít những người tôi biết, một cô gái tốt bụng. Nhưng chúng tôi đã không liên lạc từ lâu kể từ khi chị ấy tốt nghiệp. Lần cuối chúng tôi gặp nhau có lẽ là ở đám cưới của chị gái chị ấy 3 năm trước.
“Dạ! Thế chị Pear...”
"À, hôm nay chị có việc với sếp ở đây, và chị đi mua cho sếp một cốc cà phê trước khi quay lại công ty." Chị giơ cốc cà phê trên tay lên, rồi liếc nhìn tôi và nói: “Thật trùng hợp, lâu lắm rồi không gặp. Uea còn dễ thương hơn hồi đại học nữa, chắc hẳn có rất nhiều chàng trai theo đuổi phải không?.”
"Không có đâu chị." Chị cười khúc khích, rồi liếc nhìn King bên cạnh, hỏi tôi bằng ánh mắt nghi vấn.
“Đây là...”
“Đây là bạn em, bọn em làm cùng công ty.”
"Em tên King ạ, bạn của Uea." Anh nhếch khóe miệng và tự giới thiệu bằng tông giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Mỗi lần anh gặp được một người phụ nữ xinh đẹp, đôi mắt sâu thẳm của anh sẽ lấp lánh.
Đúng như suy đoán, ‘máy phát điện’ di động đang nỗ lực phóng điện tứ phía.
“Xin chào, chị là Pear, là đàn chị đại học của Uea.”
"Rất vui được gặp chị.”
"Chị cũng vậy." Chị Pear mỉm cười đáp lại, rồi quay sang nhìn tôi với vẻ mặt buồn bã, “Chị cũng muốn nói chuyện với em nhiều hơn, nhưng sếp đang đợi chị trong xe. Chị sẽ nói chuyện với em trên Line sau nha.”
"Dạ, đi đường bình an nhé!" Tôi vẫy tay chào đàn chị, và chị Pear ôm tôi lịch sự trước khi vẫy tay tạm biệt và đi về phía lối ra của tòa nhà.
Tôi quay lại nhìn King bên cạnh và thấy anh cũng đang nhìn chằm chằm vào chị Pear.
“Đừng nhìn chằm chằm chị Pear nữa, chị ấy đã kết hôn và có con rồi.”
"Tao không nhìn chằm chằm vào người khác nhé, tao chỉ liếc nhìn họ thôi. Mày có thành kiến với tao đấy." Anh ta cười đáp lại tôi. Tôi đảo mắt rồi bỏ đi chờ thang máy.
Nếu cái nhìn đó không gọi là nhìn chằm chằm, thì nên gọi là cái nhìn ‘thân thiện’ à?
Lúc sau, cửa thang máy mở ra, tôi bước vào cùng King, khi cửa thang máy đóng lại, anh tiến lại gần tôi.
"Cô ấy không hiểu những gì mày vừa nói đâu Uea." Anh đột nhiên nói thế, tôi không hiểu, và tôi bối rối nhìn anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-9-nguoi-dung.html.]
“Tao cái gì cơ?”
“Mày nói với cô ấy rằng chúng ta là bạn, nhưng thực ra chúng ta là bạn tình.”
Gương mặt đẹp trai của anh tiến lại gần bên tai tôi thì thầm.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ý định muốn đá c.h.ế.t anh ta, và lạnh lùng đáp lại.
"...Im đi," tôi nghiến răng nói, bước cách xa anh ta ra. Thấy phản ứng của tôi, King không nhịn được cười.
“Tối nay tao không đến chỗ mày nữa. Gun bị bồ đá rồi. Tao sẽ đi uống rượu với nó."
“Mày muốn đi đâu thì đi”, tôi đáp. Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, mọi người lần lượt bước vào, cuộc trò chuyện bị cắt ngang.
Chuyện King đi bar không phải chuyện mới mẻ gì, cả văn phòng đều biết anh hay đi mấy chỗ thế này. Anh thường dẫn theo Gun đến bar chơi, và cơ bản là lần nào cũng vậy.
Anh ta đến quán bar, thành công săn lùng một đối tượng mới, chỉ cần ngày nào King đi làm muộn, không cần đoán cũng biết rằng anh ta lại đang đi chơi với một người mới ở quán bar.
Mối quan hệ của tôi với King đã trôi qua hơn một tháng, đồng nghĩa với việc anh không đến bar hơn một tháng nay. Ngoại trừ những ngày anh ấy không đến ngủ với tôi, hầu như không ngày nào anh đi làm muộn, có vẻ như bạn đêm anh không làm gì khác.
Tôi liếc nhìn anh, chợt nhớ ra mình đã nói với anh rằng một khi anh ngủ với người khác, mối quan của chúng tôi sẽ kết thúc. Nghĩ đến đây, n.g.ự.c tôi bỗng nhiên cảm thấy khó chịu vô cùng.
Đó là cảm giác vừa nhẹ nhõm lại vừa buồn bã. Tôi không ngại tìm ai đó để ngủ cùng cho vơi bớt nỗi cô đơn trước khi tìm được người yêu mới. Tôi tiếc vì King hiểu rất rõ nhu cầu thể xác của tôi, nhưng nếu anh ấy phá vỡ thỏa thuận giữa chúng tôi, tôi cũng không thể chấp nhận được.
Bởi vì một ngày nào đó mối quan hệ của chúng tôi cũng sẽ kết thúc, sớm hay muộn thì nó cũng không còn quan trọng nữa..…
Tôi đi thẳng về văn phòng, nghe thấy giọng nói của một đồng nghiệp nữ nói với King, rằng cô ấy đã mang cho King món tráng miệng, để ở trên bàn văn phòng. Khi tôi bước tới bàn của mình, tôi thấy một cốc trà sữa có ghi chú. Hình như có người đã bí mật đặt nó ở đây.
Tôi thở dài bất lực, đẩy cốc trà sữa ra xa, ngồi xuống bật màn hình máy tính và tiếp tục làm việc, khi có đàn em đi ngang, tôi đưa cốc trà sữa cho cậu nhóc uống.
Với những người làm việc như chúng tôi, thứ sáu nào cũng vui vẻ vì thứ bảy, chủ nhật được nghĩ cuối tuần. Nhưng sáng thứ sáu hôm nay thì khác, tôi bước vào phòng ban như thường lệ, hầu hết các đồng nghiệp trong phòng đã ngồi vào chỗ của mình, tiếng nói chuyện và tiếng cười rộn ràng không dứt.
Không khí thật sôi động và vui vẻ, vì ngày mai tất cả mọi người sẽ có một buổi họp thể thao mà không phải làm việc, để mọi người có thể thoải mái thư giãn, đặc biệt là chị Faii và Jade, vô cùng hào hứng, nhưng với những người như tôi, không thích tham gia các hoạt động với mọi người, chỉ có thể ngồi yên làm việc.
Tôi đặt túi xách và cà phê lên bàn, liếc nhìn quanh phòng thì thấy vẫn còn vài chỗ trống. Mặc dù hầu hết mọi người đều đang chuẩn bị cho trận chiến hôm nay, nhưng vẫn còn vài đồng nghiệp đi làm muộn.
Hai người họ lại quay về với nhau rồi.
"Hôm nay anh King và anh Gun nghỉ à?" Giọng nói trầm ấm của Mai vang lên khi tôi nhìn vào chiếc ghế trống phía sau.
Tôi lắc đầu tỏ vẻ không biết, Jade liếc nhìn chỗ ngồi của hai lập trình viên chưa làm việc, khẽ nhíu mày, “Không, nó không nhắn tin Line báo cho anh biết, chẳng phải hôm qua nó đi bar với Gun sao? Anh nghĩ Gun say quá không dậy nổi, còn King thì trễ vì nó đi với ai rồi.” Jade vừa nói vừa nhét bánh vào miệng, hộp bánh quy hôm qua có người đặt lên bàn tôi, đã bay vào tay Jade. Vừa nói xong, cậu ấy thấy một bóng người cao lớn chạy vào phòng.
"Chào buổi sáng mọi người!" Gun vội vã chào mọi người rồi ngồi xuống ghế. Cậu thở hổn hển, chắc đã cố gắng chạy vào công tỷ trước khi trễ giờ.
“Nhìn kìa, tưởng đâu c.h.ế.t vì tình rồi chứ.”
"Em trở lại rồi đây, em đâu dễ c.h.ế.t thế anh Jade. Ôii! Chưa c.h.ế.t vì tình mà đã c.h.ế.t vì nóng rồi!" Gun thở hổn hển, cởi chiếc áo khoác sơ mi kẻ caro bên ngoài ra. Cổ áo ướt đẫm mồ hôi, cậu quạt cho nó tản bớt nhiệt. Tôi nhìn dáng vẻ của Gun, mái tóc rối bù chưa chải, trông tàn tạ như vừa thức trắng đêm ấy.
“Này! Bạn đồng hành của cậu đâu rồi?”
“Anh King hả? Anh ấy…”
"Nhớ Jade quá đi! Sao mày tìm tao sớm thế!" Đàn anh của Gun, với quầng thâm trên mặt không hề kém cạnh đàn em, bước vào phòng với nụ cười trên môi, anh đi ngang qua chỗ ngồi của tôi. Khi anh nhướng mày nhìn tôi, thấy vẻ mặt tươi tỉnh của anh ấy, lòng tôi bỗng dưng nổi bão.
Với tâm trạng tươi tốt như thế, chắc hẳn đêm qua anh ta đã rất vui vẻ và thoải mái.
"Ồ, tao vẫn đang thắc mắc không biết hôm nay mày có đến công ty không, hay vẫn đang ở thanh lâu kỹ viện ấy chứ!" Jade nửa đùa nửa thật trêu anh. Mai cười hiểu ý, khóe miệng hơi nhếch lên, tôi lờ đi cuộc trò chuyện của họ, tiếp tục làm việc.
Tôi quá lười để nghe những lời nhảm nhí của anh ta, tôi đang tức điên lên đây.
"Gì chứ? Hôm qua đúng là địa ngục trần gian! Thằng quỷ Gun này say đến mức không dậy nổi, tao còn phải đưa quỷ đó về nhà nữa chứ!" Dừng một chút, anh vô thức nhíu mày vẻ khó hiểu, biểu hiện khác xa với dự đoán.
“Anh ơi, em xin lỗi mà.” Gun dựng đuôi lên như một đứa trẻ sai phạm, Jade và người đang ngồi cạnh tôi bật cười.
"Ồ! Vậy là tối qua mày không được ăn thịt tươi à? Đáng thương quá đi! Hahaha!"
"Tao không đi bar vì chuyện đó đâu, tao chỉ đến bầu bạn với Gun thôi." Giọng nói trầm ấm chậm rãi vang lên.
Tôi đảo mắt, không tin nổi chuyện vớ vẩn này.
“King, mày về tay không thật à, tin được không đây?”
Tôi chỉ nói ra những gì trong lòng mình thôi.
Người bị trêu chọc chỉ mỉm cười và không quan tâm.
Ngay khi tôi định khơi lại chủ đề này thì tổng giám đốc bước vào.
Tất cả đồng nghiệp ngay lập tức quay lại, nhìn chằm chằm vào máy tính để làm việc (giả vờ).
Tôi cũng tập trung vào công việc. Khoảng 11 giờ, điện thoại trên bàn rung lên, có một tin nhắn chưa đọc. Tôi nhấn vào.
[Chúng ta nói chuyện được không? Tao đang đợi mày ở cầu thang thoát hiểm.]
Tôi nhanh chóng quay lại nhìn ra phía sau. Trống rỗng, tôi khẽ thở dài và bảo Jade tôi đi vệ sinh, rồi đứng dậy bước ra khỏi văn phòng. Anh đang dựa vào tường, khoanh tay.
“Có chuyện gì vậy?”
"Tối nay ở đâu? Nhà tao hay nhà mày?" King hỏi.
Tôi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, và khi anh thấy vẻ mặt của tôi, tôi không biết phải đáp lại thế nào, anh nhếch khóe miệng lên thành một nụ cười nửa miệng. “Mày nhìn thấy gì?”
“Tối qua… Mày…”
“Tao không ngủ với bất kỳ ai hết, và cũng không phá vỡ thỏa thuận của chúng ta." Như thể anh đã đoán được điều đó vào buổi sáng, anh ngay lập tức trả lời câu hỏi đang mắc kẹt trong cổ họng tôi, tôi cau mày, hơi do dự về những gì anh nói.
"Không tin tao à? Mày có thể hỏi Gun xem tối qua tao giữ mình thế nào!”
“Mày muốn cậu ấy nghi ngờ sầ?!" Tôi điều chỉnh nhịp thở và kiềm chế sự vui vẻ của mình.
Tôi chọn tin anh.
Khi phát hiện ra mình đã chọn tin vào lời nói của một tay chơi, tôi không khỏi cảm thấy hơi lạ. Tôi đã lên giường với anh ta rất nhiều lần rồi. Tôi hiểu rõ hơn về tính cách của King. Anh là người thẳng thắn, tôi không nghĩ anh nói dối, nếu anh quan hệ với người khác, tôi chắc chắn anh sẽ tự động nói với tôi.
Nhưng không sao, miễn anh không ngủ với người khác là được, vì tôi vẫn cần anh bên cạnh để vượt qua nỗi cô đơn, và thật đáng tiếc khi phải chấm dứt mối quan hệ của chúng tôi vào lúc này.
“Tin tao đi, tao đã nói rồi, tao sẽ không bao giờ nói dối mày đâu.” Đối phương đặt bàn tay của mình lên vai tôi và nói một cách tự tin.
"Không sao, bởi vì tao không thích người nói dối." Giọng điệu của tôi nghiêm túc, đối phương nghe thấy vậy thì mắt sáng lên, bàn tay trên vai tôi nhanh chóng hạ xuống, vòng tay qua eo tôi.
“Nghĩa là nếu tao không nói dối, mày sẽ thích tôi à?”
"Quay lại làm việc thôi!" Tôi đẩy tay anh ra và quay lại văn phòng, nhưng King nắm lấy cổ tay tôi.
“Vậy tối nay ở đâu? Tao có thể đến nhà mày."
"Mày định làm gì nữa? Ngày mai phải tham dự hội thao, mày không cần ngủ và nghỉ ngơi à?”
“Vì mai phải phải tham gia hội thao. Nên tối nay tao phải làm một số bài tập khởi động trước.”
King từ từ tiến lại gần tôi và ôm tôi vào lòng, mùi bạc hà trong không khí dường như ngày càng nồng, tôi vùng vẫy một chút rồi lập tức cẩn thận nhìn quanh. “Buông ra! Có người nhìn thấy bây giờ!”
Đôi môi nóng bỏng của đối phương chậm rãi hôn lên cổ tôi, tôi nghiêng người né tránh, anh thừa cơ l.i.ế.m vào vành tai tôi, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, “Chúng ta hãy thử điều gì đó thú vị đi... Chẳng hạn như... tắt đèn, và ở trong nơi tối tăm này..”
“Tao không muốn!”
Tôi nói 'không' để nhanh chóng xua tan bầu không khí kích thích này, tôi đẩy anh ra, King hơi sững sờ khi nhìn thấy phản ứng thái quá trên mặt tôi, tôi nắm chặt tay, cố gắng điều chỉnh hơi thở và nói.
“Về làm việc đi, chuyện tối nay nói sau.” Sau đó, tôi mặc kệ anh và vội vã quay lại văn phòng. Nghĩ đến phản ứng thái quá vừa rồi của mình, lòng tôi khó chịu.
Hóa ra có những thứ, dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn để lại dấu ấn không thể phai mờ trong tim tôi.
Vì chúng tôi đã thỏa thuận, 1 tuần không quá 3 ngày, về cơ bản tôi sẽ không ngăn cản anh đến căn hộ tìm tôi, nhưng cho đến tối qua, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm! Tại sao ngay từ đầu tôi không ngăn cản anh ấy chứ!!!
Bạn có muốn biết lý do không? Vì tôi sẽ bị thiếu ngủ!
***
Tôi bước xuống xe trong một bộ đồ khác biệt với thường ngày, áo nhóm màu cam, quần nỉ và giày sneaker. Tôi lắc đầu, cố gắng rũ bỏ cảm giác buồn ngủ. Thằng King nó lấy năng lượng từ đâu ra vậy... anh ta đòi hỏi tôi vượt quá mức bình thường, đến 2 giờ sáng tôi mới được đi ngủ, rồi 5 giờ 30 lại phải thức dậy, nên giờ tôi buồn ngủ c.h.ế.t đi được, mí mắt thì nặng trĩu, chẳng muốn nhúc nhích gì cả.
Nếu biết thế này, đêm qua tôi đã không cho anh ta đến căn hộ rồi.
Tôi quay lại nhìn chủ nhân chiếc Honda Civic màu đen đỗ bên cạnh, hắn ta cũng thiếu ngủ, và đang mỉm cười nhìn vẻ mặt buồn bã của tôi.
"Nhìn mày kìa, sao lại hờn dỗi thế, cậu Anon?" Anh bước tới sau. Bình thường King không mặc áo phông, nhưng hôm anh mặc chiếc áo màu xanh trông rất thể thao, bộ trang phục vừa vặn để lộ cơ n.g.ự.c săn chắc, hiện rõ dáng người hoàn hảo.
Nếu là một ngày bình thường, chắc chắn tôi sẽ rất thích thú, nhưng hôm nay tôi không có tâm trạng ngắm nhìn cơ thể ấy cho dù tôi có ngưỡng mộ nó đến đâu.
“Sao không trả lời, mày vẫn còn giận vì không được ngủ đủ giấc à? Tối qua…"
"Im đi!" Tôi trừng mắt nhìn anh, thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi, anh lập tức giơ tay anh đầu hàng.
Tôi hít một hơi thật sâu, khóa xe lại và đi thẳng đến sân thể thao, King đi sát theo sau. Công ty tôi đã thuê sân của một trường đại học tư thục làm địa điểm tổ chức đại hội thể thao thường niên. Hẳn hiệu trưởng trường đại học này là bạn của sếp tôi, nên ông ấy đã phá lệ cho mượn chỗ này.
"Uea, mày tham gia trò chơi nào vậy?" King đi bên cạnh tôi hỏi.
"Tao tham gia trò ‘Ai ăn nhanh hơn’ và chung đội với Mai." Thực ra nếu được chọn thì tôi sẽ chọn không tham gia bất kỳ hoạt động nào, nhưng vì anh Bas đã chạy đến dụ dỗ nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc viết bừa tên mình vào một trong những trò chơi của họ.
“Ồ! Tao và Jade cũng vậy. Có ba đội tham gia đúng không? Không biết tôi có cơ hội đấu với cậu Anon đây không nhỉ?Nhưng nếu thực sự phải đấu với mày, thì tao xin lỗi trước nhé, vì hôm nay tao thắng chắc rồi!"
“Mày lấy sự tự tin đó ở đâu ra vậy...”
"Vì mỗi lần thi đấu, tao không bao giờ thua đó!" Anh đáp, mắt anh lấp lánh, “Lần này tao cũng sẽ thắng thôi.”
"Ai mà biết trước được." Tôi trả lời một cách thản nhiên.
Anh cong khoé miệng khi nghe thấy câu nói đó, vòng cánh tay của mình qua vai tôi, “Được thôi, vậy thì đợi đó, cậu Anon!”
“Buông ra.”
Tôi đẩy tay anh ta ra, chậm rãi bước chân đến sân thể thao. Nghe thấy tiếng cười ghê tởm từ phía sau, tôi không nhịn được "Shhh" một tiếng.
May mắn thay, hôm nay tôi không phải đấu với anh ta, nhẹ nhõm quá đi. Phải cách anh ta càng xa càng tốt, để không phải bị ai đó làm phiền suốt ngày!
--------------------------------------------------