Năm nay, sinh nhật của tôi khác hẳn mọi năm…tối qua tôi mơ màng ngủ thiếp đi, mở mắt ra khi chuông báo thức reo. Tôi sững người một lúc rồi mới tỉnh dậy. Đây không phải là căn hộ của tôi. Trên giường, cánh tay của King vươn ra ôm lấy eo tôi từ phía sau. Hơi ấm từ người anh chứng minh rằng mọi chuyện xảy ra đêm qua đều là thật.
Hai thân thể trần trụi áp sát vào nhau, hơi thở ấm áp của King phả vào tóc tôi. Người này ngủ như heo ấy, ngay cả khi tôi đặt đồng hồ báo thức sát bên tai, tôi cũng không chắc anh có chịu dậy tắt nó đi không nữa.
Mặc dù tôi biết lúc này mình cần phải thức dậy đi tắm, thay quần áo và chuẩn bị đi làm, nhưng tôi chỉ muốn tiếp tục nằm xuống, lặng lẽ lắng nghe hơi thở của người đàn ông cạnh bên.
Những gì xảy ra hôm qua khiến tôi vô cùng phiền lòng, nhưng bằng cách nào đó, khi lắng nghe hơi thở của anh, tâm trạng của tôi dần bình tĩnh lại, nhưng đồng thời nó cũng khiến tôi lo lắnh, vì tôi phát hiện ra, sự tồn tại của King ngày càng có ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.
Tâm trạng chìm đắm trong đau khổ khiến tôi không muốn ở một mình, nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên là…vào khoảnh khắc ấy, tôi lại muốn gặp King. Cuối cùng, tôi cũng hiểu tại sao lại có nhiều người bị anh thu hút đến vậy. King biết chính xác mình phải làm gì để đối phương thoải mái. Cách anh quan tâm tôi, đối xử với tôi, nếu tôi không muốn mở lòng bày tỏ, anh sẽ không ép buộc, anh chỉ âm thầm kề bên an ủi, anh còn rất chu đáo, ít nhất…tôi nghĩ đó là chân thành.
Nhưng vấn đề là…đặt quá nhiều tình cảm vào đó sẽ không có lợi cho mối quan hệ của tôi với King.
Tôi và anh chỉ nên coi nhau như nơi thoả mãn tình dục, chứ không phải xem anh như một nơi để nương tựa, để được an ủi như đêm qua. Trực giác mách bảo tôi nên thoát khỏi mối quan hệ này càng sớm càng tốt, rồi trở lại cuộc sống bình thường như ban đầu, nhưng bây giờ…tôi chưa thể…
Tôi yêu cảm giác được anh ôm vào lòng, ấm áp đến mức toàn thân như tan chảy. Cuộc đời tôi trước đây chỉ toàn u uất và đắng cay, nhưng mỗi khi ở cạnh anh, cả cơ thể như được thả lỏng, như tìm được một chốn nương náu. Tôi biết mình chưa thật sự sẵn sàng để buông bỏ “thiên đường cảm xúc” này. Cho dù mối quan hệ này đầy nguy hiểm, tôi vẫn tự an ủi rằng, chỉ cần tôi khéo léo giữ gìn, thì mọi chuyện sẽ ổn thôi… phải vậy không……?
"Sáng rồi sao?" Một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, đôi môi ấm áp của đối phương nhẹ nhàng hôn lên gáy tôi.
Tôi quay sang nhìn King vẫn còn ngái ngủ, rồi gỡ tay anh ra khỏi eo tôi. “Vẫn còn sớm, mày cứ ngủ thêm đi, tắm xong tao sẽ gọi mày dậy.”
"Không, tao tỉnh rồi, chúng ta tắm chung đi, đỡ mất thời gian." Ánh mắt vốn còn mơ màng của anh ta bỗng lóe lên một tia xảo quyệt, nhưng khi thấy tôi nheo mắt nhìn, anh ta chỉ nhếch mép cười rồi giơ tay đầu hàng, "Được rồi…mày tắm trước đi..." King ra hiệu "mời" tôi vào phòng tắm. Tôi đứng dậy, lấy khăn tắm trong tủ, đi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Tắm chung đỡ mất thời gian, có thật là vậy không…Thằng chó! Chắc chắn là tôi sẽ phải tốn thời gian hơn bình thường! Nếu đồng ý thì đúng là chúng tôi sẽ tắm chung đấy, nhưng đừng nghĩ "nước" dùng để tắm là nước máy nhé!
Tôi không đồng ý! Tôi không muốn bị trừ lương vì đi làm muộn như tháng trước đâu!
Tôi phải cảm ơn bản thân vì đã cứng đầu không nghe theo lời quỷ King, vì hôm nay kẹt xe quá chừng, dù có đi sớm hơn thường lệ thì tôi vẫn đến công ty muộn hơn một chút. Thấy vẫn còn vài đồng nghiệp trong phòng chưa đến, có lẽ là kẹt xe rồi, kể cả người ngồi bàn bên cạnh tôi nữa.
"Mày nghĩ Jade đã giải thích với Mai chưa?" King quay lại sau khi đi quanh bên phòng ban khác, cúi xuống nhỏ giọng hỏi tôi. Tôi liếc nhìn cốc cà phê trên tay anh (hình như là do một đồng nghiệp nữ khác đưa) và nhìn anh với vẻ khinh thường.
Đã vài năm trôi qua mà thằng quỷ này vẫn không thay đổi tí nào! Anh không thèm ngại từ chối quà của người khác, cứ gieo cho người khác những thứ hy vọng hão huyền.
“Này! Tao đang hỏi mày tử tế mà, sao mày lại cau mày, nóng đầu à?! Ồ! Chắc là, dạo này danh tiếng của mày giảm sút quá, nên không có người tặng quà cho mày như tao, nên ghen tị với tao chứ gì?”
"Đừng làm phiền tao." Tôi quay mặt đi tỏ vẻ ghê tởm, nhưng vẫn nghe thấy những tiếng nói đáng ghét của quỷ King văng vẳng bên tai. Tuy không nghe rõ anh ta đang cằn nhằn điều gì, nhưng tôi cũng chẳng buồn để ý, anh chế giễu tôi à, tôi sẽ đeo tai nghe để chặn tiếng ồn của anh.
Lần trước anh Pok đến công ty tôi làm ầm ĩ, ai cũng biết tôi có người yêu bên ngoài, nên giờ họ không dám ve vãn tôi nữa, thậm chí còn chẳng có ai đến tìm Jade để gửi quà cho tôi. Không một ai. King nói đúng rồi đấy, danh tiếng của tôi giảm sút thật rồi. Anh ta thì suốt ngày trêu chọc người khác, biện hộ rằng anh ta chỉ là một người thân thiện với đồng nghiệp thôi, nhưng sao tôi không thấy anh ta làm vậy với tất cả mọi người nhỉ!
Nhưng việc anh ta liên tục nhận được thứ này thứ kia như một món quà không liên quan gì đến tôi, và tôi cũng chẳng cần quan tâm đến việc đó.
Tôi bật máy tính lên, ngồi nghịch điện thoại để g.i.ế.c thời gian trước khi bắt đầu làm việc. Các đồng nghiệp khác lần lượt đến công ty. Không lâu sau đã thấy Jade và Mai bước vào. Vẻ mặt rạng rỡ của họ đã cho thấy có mối quan hệ tốt đẹp giữa họ đã quay về, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa.
"Mai, ổn hơn chưa đấy? Hôm trước mày say bất tỉnh luôn ấy!" King không nhịn được buông vài lời trêu ghẹo. Nhưng nhóc bận nghe điện thoại, King lập tức chuyển sự chú ý sang Jade.
“Còn mày thì sao, Jade? Mày có đưa em trai tao về nhà không đấy? Đừng có làm gì con người ta à nha?”
"Tao không phải mày! Người tùy tiện đưa người lạ về nhà để giở trò đâu!" Jade gần như hét lên.
Giọng nói đùa cợt của King liên tục vang đến bên tai tôi.
“Tao không thích ngủ với người say, tao chỉ thích làm chuyện đó với người tỉnh táo thôi, tao có tiêu chuẩn nha mày."
Hửm??? Vậy tôi là người đầu tiên say xỉn ngủ với anh ta ấy à?
“Mày bị gì vậy Uea? Vẻ mặt mày nhìn hơi lạ.” Jade quay sang tôi hỏi.
Tôi liếc nhìn bạn mình và trả lời có chút hờ hững, “Mũi tao nghẹt.”
"Cần t.h.u.ố.c không mày?" Jade lịch sự hỏi tôi.
Tôi lắc đầu và liếc nhìn Mai đang mở máy tính xách tay.
“Vấn đề đã được giải quyết rồi phải không?”
Sau khi kéo ghế lại gần bạn mình, tôi hạ giọng hỏi, tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy ánh mắt cậu ấy sáng lên sau khi cậu gật đầu.
Một người tốt như Jade nên được đối xử tốt. Nếu nửa kìa là Mai, tôi mừng cho cậu ấy. Tôi tin rằng Mai sẽ chăm sóc bạn mình thật tốt và không làm Jade buồn.
Tôi thực sự không muốn thấy bạn bè mình bị tổn thương vì tình yêu giống như tôi.
Tôi quay về chỗ của mình để tập trung vào công việc. Nghe chị Faii than thở rằng đây là tuần thực tập cuối cùng của Mai ở đây, nhưng những lời tiếp theo của Mai khiến mọi người bật cười.
“Em có một điều muốn thông báo, giờ em không còn độc thân nữa, em đã có bạn trai rồi nhé…"
Nhìn thấy phản ứng của Jade, tôi suýt bật cười. Đầu tiên là nó đảo mắt qua lại giữa Mai và chị Faii, rồi nghe thấy có người hỏi ai mà may mắn thế, nó không nhịn được cười thành tiếng, và khi thấy Mai đặt tay lên vai mình, con ngươi nó liền mở to, nghe Mai tự hào tuyên bố: “Đúng vậy! Nhưng em nghĩ người may mắn là em, vì anh Jade đã cho em một cơ hội.”
Tiếng huýt sáo và tiếng reo hò vang lên không ngớt khắp xung quanh. Khuôn mặt Jade đỏ bừng như quả cà chua chín mọng. Chỉ vừa mới để lộ chuyện có bạn trai, cậu đã ngay lập tức trở thành tâm điểm trêu chọc của đám đồng nghiệp. Tôi cũng chẳng lấy làm lạ khi Mai chọn cách công khai, bởi ai cũng nhìn thấy rõ ràng cảnh cậu ta kiên trì đuổi theo Jade trước đó.
Tôi muốn nhân cơ hội này để trêu Jade, tôi mỉm cười và thì thầm “chúc mừng” Jade.
"Cảm ơn mày", Jade đáp.
Tôi đưa tay vỗ vai bạn mình và nói: “Đừng quên mời tao đi ăn tối nhé. Tao đã giúp mày nhiều lắm đó!”
“…” Jade há hốc mồm, không tin nổi khi thấy tôi cũng trêu cậu bạn giống mọi người, còn Mai thì quay lại mỉm cười cảm ơn và sẽ mời tôi đi ăn tối sau.
Tôi cũng mỉm cười gật đầu trước khi quay lại màn hình máy tính làm việc.
Ít nhất thì…tôi có thể buông bỏ bớt một nỗi lo.
Hôm nay lại phải tăng ca. 5 giờ chiều, sếp đột nhiên giao cho tôi rất nhiều việc. Đầu tuần đã phải tăng ca rồi, vất vả quá đi.
Mọi người đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm, tôi chỉ là một nhân viên bình thường nên không có quyền từ chối sếp. Tôi chỉ có thể nhanh chóng hoàn thành công việc, và phải cố gắng thuyết phục Jade sớm về nhà. Cậu ấy cứ đòi ở lại giúp tôi, nhưng sau vài câu nói qua lại, cậu ấy đành chịu thua và về nhà cùng Mai.
Thực ra công việc cũng không quá nặng nhọc, nếu tự mình có thể hoàn thành thì tôi chắc chắn sẽ không bao giờ chiếm dụng thời gian cá nhân của bạn mình.
"Mày xong chưa?" King, người cũng tăng ca giống tôi, đi lại gần. Tôi quay lại nhìn máy tính vừa tắt của đối phương, rồi lớn tiếng hỏi: “Thế mày xong chưa?”
“Rồi.”
“Vậy thì về đi.”
"Tao chờ mày, tối nay tao muốn qua nhà mày, muốn thay đổi không khí một chút." Anh thản nhiên nói. May mà lúc đó cũng gần 7 giờ tối, trong phòng chỉ có tôi và anh, không ai có thể nghe thấy được cuộc trò chuyện của chúng tôi.
“Hôm nay tao không muốn.”
“Nhưng tao muốn”
“Nhưng hôm qua tao lao lực lắm rồi!”
“Đêm qua là đêm qua, đó là nhu cầu hằng ngày cơ mà.”
"Mày nên đi khám bác sĩ đi. Tao nghĩ nhu cầu của mày vượt quá mức bình thường rồi đấy. Có thể mày bị mất cân bằng nội tiết tố không chừng." Tôi nghiêm túc nói. Jade cũng từng có thời gian phải đối mặt với chứng rối loạn tình dục. Còn King…có lẽ anh ta là một người c.u.ồ.n.g d.â.m cũng nên.
Tôi khuyên cả hai nên đi khám bác sĩ trước khi vấn đề trở nên nghiêm trọng, như vậy sẽ an toàn hơn.
"Mày nói thật không đấy?! Ha ha ha!" Vua cười phá lên.
Tôi cau mày và quay lại làm việc, có gì buồn cười chứ?
King kéo ghế lại và ngồi xuống cạnh tôi, “Cậu Anon, tôi khỏe mạnh lắm! Tôi muốn quan hệ với cậu nhiều lần không có nghĩa là tôi không bình thường!”
"Nhưng như này có thể coi là mày bị nghiện t.ì.n.h d.ụ.c rồi, đúng không?" Tôi đáp trả.
King nhún vai, anh ta lại cười nhếch mép, “Được thôi, cứ nghĩ như vậy nếu mày muốn. Tối nay mày muốn ở đâu?”
"…Mày về nhà đi!" Tôi sốt ruột đáp lại, nhưng người đàn ông kia vẫn không buông thả. Anh lắc đầu, dựa lưng vào ghế, không chịu rời đi.
“Không! Tao sẽ về cùng mày! Tao phải làm sao nếu mày gặp ma ở công ty và bị nó lôi đi mất chứ?!”
Tôi nheo mắt nhìn người này một lúc rồi nhanh chóng tiếp tục làm việc, cảm giác lạ lùng ấy lại xuất hiện trong lồng ngực. Trước đây, tôi luôn thích làm việc trong im lặng, ngay cả khi chỉ có một mình trong công ty.
Tôi sẽ không cảm thấy cô đơn, nhưng hôm nay…tôi thực sự hạnh phúc khi có ai đó…chờ tôi…
Cảm giác này… thật đáng lo ngại.
"Jade có người yêu rồi, chỉ có tao với mày là còn độc thân thôi đó." Đột nhiên, King lên tiếng sau một hồi im lặng.
Sau khi liếc nhìn anh ấy, tôi hỏi: “Thì sao? Mày cũng muốn có người yêu à?”
“Còn mày thì sao? Muốn không?” King hỏi tôi.
"Ừm…cũng không hẳn." Tôi thì thầm.
Cách đây 3 tháng, anh cũng hỏi câu hỏi tương tự. Hồi đó, tôi có thể trả lời dứt khoát rằng tôi muốn có một người bạn trai, một người luôn ở bên cạnh tôi, nhưng những thất vọng liên tiếp khiến tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, nên tôi đã chọn FwB.
Nhưng giờ, có lẽ tôi cũng sẽ trả lời tương tự, nhưng lý do đằng sau…khiến tôi bắt đầu thấy hơi không chắc chắn.
Không biết là vì vẫn còn nỗi đau do mối tình cũ để lại, hay là vì chưa muốn chấm dứt mối quan hệ này với King, nên tôi vẫn chưa có ý định tìm bạn trai. Về mối quan hệ giữa tôi và King, tôi vẫn luôn lo lắng về chuyện lời lỗ, tôi đang cảm thấy chơi vơi, như đi giữa bên bờ vực thẳm.
Mặc dù biết là rất nguy hiểm…nhưng vẫn không muốn dừng lại.
"Còn mày thì sao?" Tôi hỏi lại anh ấy.
Tôi thấy King nhìn tôi với ánh mắt mơ màng, tôi không thể hiểu hết được ý tứ trong mắt anh. Một lúc sau, anh hơi cong khóe miệng đáp lại: “Không."
“…”
"Tao không muốn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-13-truc-giac.html.]
Câu trả lời của anh đúng như tôi dự đoán, một người như anh không khó để tìm người yêu, anh chỉ không muốn bị ràng buộc bởi ai đó quá sớm để có thể lang thang trong hậu cung của mình mỗi ngày.
Chúng tôi có cùng một câu trả lời, nhưng lý do thì khác nhau.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh biểu cảm trên mặt. Tôi chỉ hy vọng King không nhận ra sự bối rối trong tôi, và cầu mong những điều tôi lo lắng sẽ không xảy ra.
Tôi không thích đàn ông đẹp trai! Tôi không thích người đàn ông này! Không thích chút nào!
Ảo tưởng phản ánh sự kỳ vọng của con người, còn sự thật là hiện thực tất yếu mà con người phải đối mặt.
Ảo tưởng thì ngọt ngào và quyến rũ, còn sự thật thì có lẽ tốt hơn giấc mơ một chút, nó đơn giản nhưng lại bất ngờ và tàn khốc, nó có thể khiến con người sợ hãi khi phải đối mặt, vì vậy con người sẽ thích giam mình trong thế giới ảo tưởng hơn là ra ngoài và tìm hiểu xem bên ngoài đang diễn ra chuyện gì.
Khi còn nhỏ, giống như bao đứa trẻ khác, tôi tràn ngập những mộng tưởng về cuộc sống. Tôi thầm cầu nguyện gia đình mình rồi sẽ lại được sống hạnh phúc bên nhau, mẹ sẽ chăm sóc và yêu thương tôi như ruột thịt. Nhưng khi lớn lên, tôi cũng nhận ra rằng, điều mình mong đợi sẽ không bao giờ thành hiện thực. Vì vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào những giấc mơ kỳ ảo đó mỗi đêm, nhưng đến sáng mở mắt ra, tiếng gầm giận dữ và ánh mắt chán ghét của mẹ luôn nhắc nhở tôi rằng đây chính là sự thật.
Với tôi, sự thật là điều rất bình thường trong cuộc sống này, nhưng cảm giác ép buộc bản thân phải đối mặt với sự thật lại là một điều vô cùng đáng sợ. Ngay lúc này, dường như tôi cũng đang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan ấy.
***
Hết giờ làm việc, tôi, King và Jade ăn lẩu ở trung tâm thương mại gần công ty. Tôi ngẩng đầu khỏi đống đồ ăn, liếc nhìn Jade đang nhắn tin với Mai bên cạnh, rồi quay sang King đang nói chuyện điện thoại với gia đình, và khi nhìn thấy vẻ mặt anh, tôi lại thấy bối rối. Cảm xúc c.h.ế.t tiệt ấy lại ùa về.
Mấy tháng qua có rất nhiều chuyện xảy ra, đầu tiên là một sinh viên đến phòng ban thực tập, rồi thực tập sinh đó lại trở thành bạn trai của bạn thân tôi. Rồi mối quan hệ khó tin giữa tôi với người mà tôi luôn tỏ ra chán ghét, đã được 5 tháng.
Đã 2 tháng trôi qua kể từ ngày tôi có những suy nghĩ kỳ lạ về King.
Tôi không biết bây giờ mình nghĩ gì về King. Có lẽ là vì anh chăm sóc tôi với tư cách là đối tác trên giường, nên trái tim cô đơn ban đầu của tôi đã rung động trước sự quan tâm chu đáo của anh, nhưng liệu thực sự có phải như vậy không? Tôi bất an trước cảm giác mơ hồ này quá đi!
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yếu đuối đến thế, và cũng chưa chuẩn bị tinh thần để đối mặt với chuyện này. Suy cho cùng, King cũng chẳng có biểu hiện gì lạ, nên tôi quyết định tạm gác chuyện này sang một bên, cố tình lờ đi trực giác và cảm giác kỳ lạ trong lòng, giả vờ như chúng tôi chẳng có gì. Tôi nghĩ…xử lí như vậy là ổn thỏa rồi…
"Này, cái biểu cảm gì đây, bị mẹ mắng à?" Jade giơ tay qua lại trước mặt King.
Cậu nhíu mày nhìn King vừa đặt điện thoại xuống. "Ừ, nghe xong đau hết cả tai." King cúi xuống nhấp một ngụm bia. Jade cười khúc khích rồi tiếp tục, “Lần này có chuyện gì vậy?”
“Lần nào cũng chỉ có thế… nói tao không bao giờ về nhà…quên mất đường về rồi…blablabla…”
“Tốt hơn là mày nên ló mặt về nhà đi, để mẹ mày không phải phàn nàn nữa.”
"Tao nghĩ bà còn phàn nàn nhiều hơn khi nhìn thấy tao ấy!" Anh trông như đoán trước được tương lai vậy. Tôi ngồi im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người bạn cùng nhau lớn lên này, có chút tò mò.
Tôi chẳng biết gì về hoàn cảnh gia đình King ngoài việc bố mẹ anh đang điều hành một công ty rất phát đạt. Vài tháng qua, mặc dù thỉnh thoảng King có nhắc đến chuyện gia đình với tôi, nhưng hiếm khi nghe anh nhắc đến hoàn cảnh gia đình, giống như tôi, anh ấy cũng ngại nhắc đến bố mẹ.
Kỳ lạ hơn nữa, mặc dù bố mẹ anh mở công ty, nhưng anh lại sẵn sàng làm một nhân viên nhỏ trong công ty của người khác.
“Nếu mẹ tao gọi cho mày, mày phải nói là tao đang bận và không có ở nhà, nhớ nhé!”
"Ôi, ôi, tao không biết đâu, nếu tao nói thế mà bà ấy không tin tao thì sao?!" Jade la toáng lên, cậu chàng còn dùng đũa gắp một miếng thịt lợn nhét vào miệng nữa.
Thấy King gật đầu với mình, tôi nâng ly lên trong sự bối rối, nhấp một ngụm bia. Có lẽ King cũng giống như tôi, có mâu thuẫn với gia đình mình chăng?
Suốt bữa tối, chủ đề được nhắc đến nhiều nhất dĩ nhiên xoay quanh cậu bạn trai nhỏ của Jade. Dù vô tình hay cố ý, mỗi câu chuyện Jade kể đều len lỏi cái tên Mai. Khi thì nhắc lại chuyện Mai từng nhờ tôi tư vấn, khi thì tò mò hỏi về những trải nghiệm hẹn hò trước đây của tôi. Thậm chí, Jade còn ríu rít nhờ tôi dạy nấu ăn, bảo rằng muốn tạo một bất ngờ cho Mai-trong khi bản thân cậu ta xưa nay chưa từng bén mảng vào bếp. Tôi nghĩ chính Jade cũng không hề nhận ra điều ấy.
Thực tế, trong mắt mọi người và cả tôi, Jade cùng cậu bạn trai nhỏ kia mang trong mình những nét tính cách rất giống nhau.
"Mai đến đón tao, tao đi trước đây." Jade rời mắt khỏi điện thoại, vẫy tay chào bọn tôi rồi đi đến cửa trung tâm thương mại chờ Mai. Tôi nhìn bóng lưng Jade, thấy cậu bạn thân của mình đang rất hạn phúc, tôi thật lòng mừng cho cậu ta.
"Chúng ta cũng về thôi, tao muốn về nhà sớm." King ghé sát vào tai tôi, vòng tay qua vai tôi, còn nhẹ nhàng chọc chọc vai tôi.
Tôi lẩm bẩm, quay người né sang một bên để tránh xa anh ta, rồi cất bước đi về phía bãi đậu xe ở tầng dưới.
“Uea, thứ bảy này mày có bận gì không?”
"Tao không có."
“Vậy thì tao sẽ đến nhà của mày để tìm mày nhé.”
Lời anh vừa nói khiến tôi khựng lại. Tôi cau mày, quay sang nhìn anh: “Thứ bảy và chủ nhật luôn à?”
“Ừ, bắt đầu từ ngày mai, ngày nào tao cũng phải tăng ca. Tao không có thời gian gặp mày. Chỉ có thể đến vào thứ bảy và chủ nhật thôi.”
"Mày không về nhà sao? Mẹ mày gọi điện giục mày về còn gì?" Tôi hỏi.
Kinh cười khẩy, hờ hững nói: “Về nhà chỉ để bị mắng thôi, về làm gì?”
Thái độ của King khiến tôi nghi ngờ. Tôi không chắc mình có nên tiếp tục hỏi hay không. Với tư cách của mình, tôi càng không biết liệu điều đó có thích hợp, chưa kể chuyện gia đình là một vấn đề nhạy cảm.
"Mày không thắc mắc à? Tại sao tao không thích về nhà?" Lần này, King là người đầu tiên lên tiếng.
Nên tôi quyết định hỏi anh, “Mày... có mâu thuẫn với gia đình à?”
"Không hẳn vậy, chỉ là tao có chút khúc mắc. Anh hai của tao là một người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người. Bố mẹ tao đều mong tao sẽ giống như anh trai, lúc nào cũng gây áp lực, ép buộc tao, nên tao buồn bực đến mức chẳng muốn về nhà." Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc, rồi anh tiếp tục: “Họ bắt tao phải học quản lý, để kế thừa công ty gia đình như anh trai, phải lớn lên trong khuôn khổ mà họ đặt ra. Cứ mỗi lần về nhà lại phải nghe họ cằn nhằn, là mày, mày cũng thấy khó chịu thôi. Tao thật sự chán nghe lắm rồi.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe. Đây đã là lần thứ hai tôi nhìn thấy một khía cạnh khác nơi anh. Một công tử luôn tỏ ra vô tư, phóng khoáng, nhưng đằng sau vẻ ngoài ấy hóa ra cũng chất chứa biết bao nỗi lo. Cùng lúc tôi bị gia đình ruồng bỏ, anh cũng phải chịu sự áp bức từ chính người thân, đến mức buộc anh phải vùng dậy phản kháng.
Tôi hiểu cho anh. Bởi khi bị đem ra so sánh-nhất là với chính người anh em ruột thịt của mình, điều đó chỉ làm anh cảm thấy tổn thương hơn mà thôi.
Cả hai chúng tôi đều có những vết thương riêng.
"Sao mày im lặng thế? Đang tội nghiệp tao à?" Giọng nói trầm thấp của anh vang lên.
Tôi ngẩng mặt lên nhìn anh, chỉ thấy vẻ mặt buồn bã của anh không còn nữa. Chỉ có ánh nhìn giễu cợt quen thuộc lóe lên, rồi anh lại nói: “Nếu tội nghiệp tao, hãy để tao đến nhà mày thứ bảy và chủ nhật đi.”
"..." Tôi đảo mắt, thật uổng công đau lòng…
Không thèm ngoảnh mặt lại, tôi nhấc chân đi thẳng xuống bãi đậu xe tầng dưới, không để ý đến anh.
Một người đàn ông c.u.ồ.n.g d.â.m không đáng để cảm thông!!
Thời gian trôi qua thật nhanh, từ khi tôi bắt đầu đi làm ở công ty, đến nay thoáng chốc đã được 3 năm, vậy mà tôi cứ ngỡ mình mới đi phỏng vấn 1 năm trước thôi chứ. 3 năm qua, tuy đôi khi có gặp phải một chút vấn đề trong công việc, nhưng nhìn chung mọi thứ đều suôn sẻ. Hầu hết đồng nghiệp của tôi đều rất tốt. Tuy công ty không lớn, nhưng như vậy là tốt rồi.
Sắp đến thời điểm công ty trao thưởng thường niên, phần thưởng dành cho những nười đã làm việc chăm chỉ trong năm qua.
“Ôi! Anh Toon bảo em đến lấy danh sách. Nếu ai muốn đưa bố mẹ, anh chị em, chồng, vợ, con trai, con gái và cháu đi công tác, xin vui lòng đến và ghi tên để họ sắp xếp phòng.”
Một buổi chiều tháng hai, Gun bước vào phòng ban với một tờ giấy trên tay. Tôi liếc nhìn tờ lịch trên bàn, các đồng nghiệp khác thì bắt đầu thì thầm bàn tán.
"Cậu muốn dẫn theo ai?
"Mình muốn dẫn theo bạn gái mình!"
"Nếu cậu dẫn theo bạn gái, mình sẽ ngủ với ai đây?"
“Anh phải đưa vợ con anh đi cùng.”
“Không dẫn theo ai chẳng phải tốt hơn sao? Anh dẫn theo vợ con, không thể thoải mái nhậu nhẹt được!”
“Du lịch công ty à?”
Xung quanh vang lên tiếng bàn tán xôn xao, xen lẫn tiếng reo hò của Jade, bạn tôi ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính với vẻ mặt ngơ ngác, vội vàng hỏi: “Sao năm nay lại tổ chức sớm thế, đã quyết định địa điểm chưa?”
"Anh đã nghe qua chưa - Hãy đến Koh Samet, sẽ khiến bạn vui vẻ! Anh Toon nói rằng năm nay sếp muốn thay đổi không khí. Năm ngoái đã leo núi rồi, thì năm nay chúng ta xuống biển. Thật tuyệt vời!" Gun giải thích cho bọn tôi, bọn tôi cười c.h.ế.t vì cậu nhóc này mất.
Năm ngoái, công ty cho đi du lịch đến tỉnh Ratchaburi. Mặc dù chuyến đi rất thú vị, nhưng hầu hết các đồng nghiệp nam đều phàn nàn rằng họ muốn đi biển vì trên núi không có nhiều cô gái mặc bikini để họ ngắm nghía.
"Jade! Nhớ mang theo cậu bạn trai nhỏ của em nữa đó!" Giọng nói sắc bén của chị Faii vang lên, Jade chớp mắt, “Tại sao chứ, chị Faii?”
“Chị nhớ Mai quá - nếu em không đưa nó đi, chị sẽ báo cáo với Toon để anh ta trừ hết điểm đ.á.n.h giá hiệu suất của em! Để xem em có thể tăng lương bằng cách nào!”
"Đúng vậy, đúng vậy! Mọi người đều nhớ Mai muốn c.h.ế.t đi được!" Các đồng nghiệp nữ khác đều đồng tình. Jade nheo mắt nhìn các đồng nghiệp nữ trong phòng, “Khoan đã! Không phải mọi người đều có người yêu hết rồi sao?!”
"Bọn chị không định mang theo bạn trai cùng đi du lịch với công ty. Đến lúc đó, bọn chị sẽ là những cô gái độc thân đó nha, chỉ dành trái tim nhỏ bé này cho một mình Mai thôi." Chị Faii vội vàng trả lời, những người khác trong phòng nghe vậy đều cười khúc khích, ngay cả Jade cũng không nhịn được cười. Mai thật sự được cả phòng yêu thích, mặc dù thời gian thực tập chỉ có 2 tháng, nhưng các đồng nghiệp vẫn thường nhắc đến Mai.
"Anh Jade, nhanh ghi tên Mai vào đi, họ nói vậy chứ Mai có đi cùng cũng chẳng ai quan tâm đâu", Gun đưa cho Jade danh sách.
"Thằng nhóc hư hỏng này, muốn c.h.ế.t hả! Nhanh đi làm việc đi!" Jade hét vào mặt đám đàn em trước khi đặt danh sách lên bàn.
Tôi cúi xuống hỏi cậu ấy: “Mày có đưa Mai đi cùng không?”
"Sao tao lại phải bị chọc ghẹo hoài thế…Này! Đợi đã! Nếu tao đi với Mai, thì mày ngủ với ai?" Câu nói của Jade làm tôi chợt bừng tỉnh. Tôi thường ở cùng phòng với Jade, nếu Jade đưa Mai đi, còn một mình tôi…
“Mày có thể ngủ với tao nè.” King đột nhiên chen vào, đi tới, chống khuỷu tay lên bàn làm việc của tôi, nở một nụ cười tinh nghịch.
“Tao không có dẫn theo ai, mày có thể ngủ với tao.”
"Hai bây sẽ không c.h.é.m g.i.ế.c nhau chứ?! Thôi đi! Để Uea ngủ với tao, còn Mai ngủ với mày!"
"Mày hãy hỏi xem bạn trai mày muốn ngủ với ai trước đi! Cứ để Uea ngủ với tao, tao sẽ không g.i.ế.c nó đâu! Đúng không…?" Anh quay lại nhìn tôi.
Tôi hơi cau mày. Mặc dù tôi chỉ muốn ngủ với Jade, nhưng lại không muốn chia cắt hai người họ.
"Không sao đâu, tao ngủ với King được mà." Cuối cùng tôi cũng quyết định.
King nhếch khóe miệng, vỗ mạnh vào vai tôi, mặt liền lộ vẻ ranh mãnh, tôi bĩu môi. Thằng cha này chắc chắn có ý định bậy bạ gì đó trong chuyến du lịch.
Đáng c.h.ế.t thật!
"Mày chắc chứ?" Jade lo lắng hỏi.
Tôi gật đầu và bảo Jade cứ viết tên Mai vào, rồi nheo mắt nhìn dáng vẻ huýt sáo của King, anh đang lẳng lặng bước về bàn làm việc của mình. Trực giác mách bảo tôi rằng…chuyến đi này có vẻ hơi đau đầu đây.
Khó chịu quá đi!
--------------------------------------------------