Bạn đã bao giờ tưởng tượng tương lai của mình sẽ như thế nào chưa?
Khi còn học đại học, tôi đã nghĩ rằng khi ở độ tuổi 20, tôi sẽ có một công việc ổn định, có xe riêng, nhà riêng, và người yêu để cùng lên kế hoạch cho cuộc sống tương lai.
Tất nhiên, đây chỉ là một ước mơ rất bình thường, tôi không nghĩ rằng quá khó để thực hiện, nhưng hóa ra tôi còn cách quá xa mục tiêu này.
Ừ thì, tôi đã có căn hộ riêng, nhưng làm việc cho một công ty tư nhân có quy mô nhỏ vẫn chưa an toàn, tôi có xe riêng, nhưng không phải tôi tự mua, và quan trọng nhất là tôi vẫn chưa gặp được tình yêu của đời mình.
Hơn nữa, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày tôi sẽ trở thành bạn tình của người mà tôi ghét nhất.
“Uea, mày đang nghĩ gì vậy?”
Trong lúc chờ thang máy lên công ty, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai tôi, tôi quay lại nhìn chủ nhân của giọng nói đó và lười biếng trả lời.
“Tao bình thường.”
"Có ma mới tin mày ấy. Tao thấy mắt mày trống rỗng, đang mơ mộng à? Đêm qua lúc chúng ta ngủ cùng nhau tao đâu có đập đầu mày vào cạnh giường, đúng không?" King nghiêng người thì thầm vào tai tôi, đôi mắt của anh ánh lên vẻ tinh quái, nhẹ nhàng khoá chặt lấy tôi.
Sáng sớm mà đã kiếm chuyện rồi! Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng tôi lúc này!
"Im đi." Tôi mệt mỏi lẩm bẩm, vẫn không thể tin nổi mình đã duy trì mối quan hệ “bạn giường” với anh ta suốt hai tuần nay.
Mọi việc diễn ra đúng như thỏa thuận ban đầu. Ở công ty, chúng tôi vẫn cư xử bình thường như không có gì xảy ra, ngay cả Jade cũng không nhận ra sự thay đổi giữa chúng tôi. Tan làm, mỗi người tự lái xe riêng về nhà. King đến căn hộ của tôi 3 ngày một tuần, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ đổi gió bằng cách tôi đến căn hộ anh ta. Tôi còn để lại vài bộ quần áo ở căn hộ của King, để sáng hôm sau có thể mặc đi làm, thay vì phải mặc bộ đồ rộng thùng thình đến công ty.
Trong hai tuần qua, ngoài vấn đề giường chiếu, thái độ của tôi đối với anh ta về cơ bản không thay đổi, anh ta vẫn làm phiền tôi, và tôi vẫn ghét anh ta.
Đặc biệt là trong tình huống như hiện tại.
"Chào buổi sáng, anh King." Một cô gái xinh đẹp với giọng nói ngọt ngào bước đến chào King . Tôi nhìn chằm chằm vào người được gọi tên, cho đến khi nghe thấy giọng nói ngọt ngào và dịu dàng của anh ta, tôi liền dời mắt.
“Chào em Roong, hôm nay trông em xinh lắm!”
King nở nụ cười quyến rũ rất đàn ông. Tôi nhớ hình như cô gái mặc chiếc váy xinh xắn này làm việc ở công ty tầng trên. Dĩ nhiên tôi không biết cô ấy, và chúng tôi cũng không làm cùng công ty, nhưng King thì khác, dường như anh biết tất cả các cô gái trong tòa nhà này. Giống như cô gái kia, và dĩ nhiên… kể cả cậu bé dễ thương nọ cũng không ngoại lệ!
Nếu là Jade, tôi có thể giới thiệu cậu ấy là một người tốt bụng và thân thiện, nhưng nếu là King, tôi chỉ có tể nói anh là một người đào hoa và quyến rũ.
“Anh Kinh khen em thế này, em ngại quá ạ.”
Má cô ấy bắt đầu đỏ lên, cô nhìn anh cười ngượng ngùng, còn anh ta thì cười ngày càng tươi hơn. Tôi quay mặt đi, thở dài khó chịu. Tại sao anh ta cứ bắt tôi phải nhìn anh ta tán tỉnh con gái suốt thế!
Thật khó chịu!!
“Roong có lên công ty bây giờ luôn không?”
“Không ạ, em đang đợi cà phê thì thấy anh King nên đến chào thôi ạ.” Cô ấy đáp lại một cách ngại ngùng.
Lúc này, cửa thang máy vừa mở, tôi lười đứng nghe cuộc trò chuyện của họ nên bước vào thang máy.
Tôi đứng ở góc thang máy, định nhường chỗ cho những người sau đi vào. Nghe thấy King chào tạm biệt Roong, rồi anh cũng bước vào đứng cạnh tôi, nở một nụ cười nhẹ.
Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra, tối qua tôi đã cào mặt thay vì cào lưng anh ta rồi! Như vậy còn hơn là để anh ta giả vờ tử tế trước mặt người khác!
Có thêm người bước vào thang máy, mọi người bắt đầu chen lấn, King bị những người khác ép phải nép sát vào tôi, tôi phải dựa sát vào tường thang máy, vai tôi được lồng n.g.ự.c rộng lớn của King bao bọc. Cửa thang máy từ từ đóng lại rồi đi lên tầng. Tôi lặng lẽ nhìn số người ngày càng tăng. Đột nhiên, tôi cảm thấy có ai đó lẻn đến phía sau tôi, cơ thể tôi cứng đờ.
Người đàn ông cao lớn đưa tay ra sau lưng vòng quanh eo tôi, khẽ véo tôi, tôi nhìn anh ta, anh ta nhướng mày và hạ tay xuống.
Ding!
Cửa thang máy mở ra ở tầng 15, tôi vội vã chạy ra ngoài, lo lắng nhìn trái nhìn phải để chắc chắn rằng không ai nhìn thấy chuyện vừa xảy ra, rồi tôi quay lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang từ từ bước ra.
"Sao mày lại véo tao?" Tôi lạnh lùng hỏi anh ta.
"Có đâu, tao chỉ vô tình chạm tay vào mày thôi." Anh trả lời tôi với vẻ mặt ngây thơ.
"Có ma mới tin mày vô tình! Rõ ràng là mày cố ý!" Tôi cau mày tức giận, đối phương chỉ nhếch khóe miệng lên, ghé vào tai tôi.
“Tao thấy mày dựa sát tường quá. Tao sợ mày bị thương nên mới đưa tay đỡ mày thôi. Đừng giả vờ nữa. Chúng ta đã làm chuyện còn thân mật hơn rồi mà, mày không nhớ sao?”
Đôi bàn tay to lớn ấy lại luồn ra sau lưng tôi, tôi nhanh chóng đẩy tay anh ra và nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc.
“Tao đã nói là không được chạm vào tao khi ở công ty mà!”
"Vâng vâng vâng! Tao xin lỗi! Nhưng tao không cố ý thật mà, tay tao chỉ vô tình chạm vào thôi!" Nói xong, anh ta nở một nụ cười thân thiện.
Sau khi hít một hơi thật sâu, tôi giẫm mạnh lên chân anh.
King hét lên, “Ốiii!!”
"Xin lỗi nha ạ, chân tao vô tình giẫm phải thôi." Tôi lạnh lùng nói, anh ta nhướn mày nhìn mu bàn chân bị giẫm của mình. Tôi quay lưng lại, tra thẻ vào khe cửa rồi bước vào công ty, sau đó chậm rãi đi về phía phòng ban.
Sáng nay bực mình thật sự, có vẻ như hôm nay không phải là một ngày tốt lành.
Và phỏng đoán của tôi đã trở thành sự thật.
Hôm nay không phải là một ngày tốt lành đối với tôi, hay đúng hơn là cho tất cả mọi người trong công ty. Chúng tôi đã rất mong chờ ngày tăng lương thường niên sắp tới, nhưng khi ngày đó đến, chúng tôi nhận được một sự thất vọng tràn trề.
Tôi nhìn Jade rời khỏi phòng sếp với vẻ mặt buồn bã, chẳng khác gì những người trước đó. Trong phòng họp, sếp tuyên bố năm nay chỉ tăng lương 1% cho chúng tôi, bạn tôi nghe được lập tức thất vọng ngả người ra sau ghế. Bởi vì Jade nói đã từng dùng hết lương của mình đầu tư vào quỹ, nhưng nguồn quỹ này không tăng trưởng chút nào, chẳng có tí lợi nhuận.
“Ít nhất thì vẫn có tăng lên mà.” Dù tôi cũng thấy khó chịu, nhưng tôi vẫn cố gắng hết sức an ủi cậu ấy, Jade buồn bã gật đầu gật đầu với tôi.
Ban đầu chúng tôi định ăn trưa ở nhà hàng thịt nướng trong trung tâm thương mại để mừng tăng lương, thế nhưng giờ đây chúng tôi chỉ có thể ăn tạm bát mì gà gần công ty. Tôi ngồi đối diện với Jade, đối phương thì vừa la hét vừa hút mì sột sột. Mai tranh thủ đưa khăn giấy cho Jade lau mồ hôi, nhìn bát mì đầy ớt của Jade, tôi chẳng thấy ngạc nhiên.
Chắc là do nhiều ớt quá, Jade không giỏi ăn cay.
"Thằng quỷ Jade! Mày đang ăn mì hay bị ai đó cưỡng h.i.ế.p vậy? Cứ la làng cái gì thế?" King ngẩng đầu lên khỏi bàn.
"Tao cứ tưởng nó không cay chứ bộ! Tao la lên không được à?" Jade không nhịn được mà trả lời ngay cả khi trong miệng vẫn còn nhai đầy mì.
"Mày có biết tiếng rên rỉ của mày giống gì không, để tao nói cho mày nghe. Jade, tiếng rên của mày giống như tiếng mà người khác phát ra khi l.à.m t.ì.n.h vậy!" King khiêu khích, ghẹo gan đối phương, má Jade dần đỏ lên.
“Không phải đâu.”
“Mày không có người yêu, làm sao mày biết được?”
"Tao đã xem phim đó rồi nhé, đừng có lừa tao!" Jade tự tin đáp lại.
Tôi cố gắng mím môi để để không phải bật cười.
"Nè, mày coi ở đâu thế? Cho tao coi chung với! Ha ha ha ha!!" King ôm bụng cười phá lên.
Jade trừng mắt khi nhận ra mình bị lừa, ngay cả Mai cũng không thể nhịn được cười, mặt Jade đỏ bừng như trái cà chua.
“Khốn kiếp. Đáng ghét!!” Giờ đây người bị chế giễu quên cả xấu hổ, phẫn nộ gào thét, đá King ngã xuống đất, đá văng cả bàn ghế.
Những vị khách ngồi bên cạnh liếc nhìn chúng tôi. Tôi vội vàng ra hiệu bằng mắt bảo họ dừng lại, nhưng King vẫn không buông tha cho Jade.
“Ôi, Jade! Đừng có ngại! Đàn ông ai cũng xem phim đó mà… ahh…!!!" King quay lại nhìn tên thủ phạm đã khiến anh hét lên, cố gắng gỡ cánh tay tôi đang giữ chặt vai anh ra.
"Mày không thể ăn trong yên bình sao? Ồn ào quá đi!" Tôi khó chịu nói với anh ta.
King nhếch mép, lè lưỡi với tôi trước khi miễn cưỡng buông tay Jade ra.
Hai người đàn ông này đôi khi vẫn đ.á.n.h nhau như mấy đứa mới lớn, dù đã gần 30 tuổi. Tôi nhìn Mai đưa cho Jade cốc nước để làm dịu cổ họng rồi quay sang nhìn anh, vì tôi cảm thấy có thứ gì đó đang vuốt ve m.ô.n.g mình, tôi giật mình rơi cả muỗng đũa.
"Sao thế, Uea?" Jade không nhịn được hỏi tôi.
“Không, không có gì đâu.” Sau khi tôi trả lời, Jade vẫn tiếp tục tập trung ăn mì, còn tôi thì trừng mắt nhìn chủ nhân của bàn tay đó.
Tôi gạt tay anh ông ra, đồng thời lo lắng nhìn chằm chằm hai người ngồi đối diện, nhưng King không những không buông mà đầu ngón tay còn nhẹ nhàng vuốt ve phần lưng dưới của tôi.
Thằng ch.ó King…
"Chờ đã, để em lấy thêm nước cho anh." Giọng nói dịu dàng của Mai vang lên.
Phải đến khi cậu thiếu niên cao lớn kia đứng dậy, King mới rụt tay lại, quay người tiếp tục ăn mì như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng thì không khỏi bực dọc.
Tại sao lúc nào tên này cũng ghẹo gan tôi vậy, tôi thực sự muốn đ.á.n.h cho hắn ta một trận nhớ đời.
Sau khi ăn xong, tôi mua một cốc trà đá để giải khát. Đứng đợi Jade mua trà sữa, không lâu sau Jade đã quay lại với ly đồ uống trên tay.
“Bọn mày về công ty trước đi, tao có việc phải đến hiệu thuốc.” Jade chạy đến vừa nói vừa nhấp một ngụm trà sữa.
“Anh Jade muốn mua gì vậy?” Người thanh niên nhỏ nhất trong nhóm vội hỏi. Nhìn vẻ mặt lo lắng của Mai, tôi không khỏi bật cười.
Nhìn Mai lo lắng cho bạn mình như thế, tôi thấy yên tâm hơn, Mai dễ thương thật.
“Nhìn vẻ mặt của em kìa, không có gì đâu! Anh chỉ đến hiệu t.h.u.ố.c thăm ông chủ ở đó thôi." Jade nói đúng như tôi dự đoán..
“Ồ, mày định đến thăm anh chàng đó à?”
Tôi vừa đứng dậy thì King nhắc đến chuyện đó. Một tháng trước, Jade đến công ty rất muộn, với chiếc áo sơ mi nhăn nheo, bẩn thỉu. Còn mang theo một chú ch.ó con bị thương, rồi tạm thời giao nó cho một hiệu t.h.u.ố.c gần đó. Cậu ấy định gửi nó ở đó cho đến khi có người muốn nhận nuôi, nhưng cuối cùng không có ai liên lạc, nên ông chủ hiệu t.h.u.ố.c chính thức nhận nuôi chú ch.ó con.
“Ừ, gần một tháng rồi tao chưa đến thăm anh ấy, và con ch.ó nữa. Chó con lớn rất nhanh, chắc trông nó không còn nhỏ nữa.” Jade lẩm bẩm một mình, vẻ mặt vô cùng tội nghiệp.
Cả tháng nay, ngày nào cậu cũng phải cật lực làm việc để đuổi kịp tiến độ công ty. Ăn trưa cũng vội vã, căn bản không có thời gian đến để ghé qua.
"Hay là chúng ta cùng đi thăm nhé!"
“Tao không nhé, tao không thích chó.” King nhanh chóng từ chối.
Jade nhanh chóng quay sang nhìn tôi: “Còn mày thì sao Uea?”
“Mày cũng biết là tao không thể đi mà... ” Tôi khẽ cau mày, vẻ mặt của Jade có chút bối rối, rồi cười gượng gạo khi nhớ ra lý do tại sao tôi lại từ chối cậu.
“Ừ nhỉ, tao suýt quên mất mày dị ứng với lông chó, hehe... Tao xin lỗi.” Cậu ấy vỗ vai tôi để chuộc lỗi. Jade là người hay quên, chúng tôi quen nhau nhiều năm rồi, giờ còn làm chung công ty, nhưng lúc nào cậu ấy cũng quên mất tôi bị dị ứng lông ch.ó mèo.
Còn trẻ mà bị đãng trí rồi…haizz …
"Được rồi, vậy mày với King về công ty trước đi, còn Mai thì sao, có hứng thú đi chung không?”
"Em có thể đi cùng không, anh Jade?" Jade bị câu hỏi của Mai ngắt lời trước khi kịp nói hết câu, Mai lộ rõ vẻ mặt phấn khích, có lẽ cậu nhóc này vô cùng vui vẻ vì được ở riêng với bạn tôi.
Tất nhiên là bạn tôi vẫn không nhận ra.
"Nào nào... Chúng mày về công ty đi, trên đường đi đừng đ.á.n.h nhau đấy nhé!" Jade nói với hai chúng tôi rồi nhanh chóng quay đi.
"Được rồi, lo cho bản thân mình trước đi! Mai, chăm sóc anh Jade cho tốt nhé, không cẩn thận nó tông vào xe người khác không chừng." King nhướn mày với Jade, làm cậu chàng c.h.ử.i rủa um xùm.
Nhìn tình huống này, tôi lắc đầu bất lực, xoá xoa trán. Tôi quay người đi về phía công ty, không thèm đợi người đàn ông đáng ghét đó.
"Đợi tao với!" King chạy theo phía sau, đến bên cạnh tôi và hỏi.
“Mày thích ch.ó con không Uea?”
“Thích chứ, chúng dễ thương mà, còn mày sao lại không thích?”
"Không, tao thích ch.ó lắm.”
“Nhưng lúc nãy mày nói…”
“Tao nói vậy để từ chối đi cùng thôi, để Mai đi cùng không tốt hơn à, thấy nhóc ấy cố gắng như vậy, nên tao giúp một tay.” Anh bật cười.
Àhh! Hình như vừa nãy tôi thấy anh ấy nháy mắt với Mai. Mà hình như King khá thân với Mai, điều này khiến tôi hơi lo lắng.
Tôi nghi ngờ nhìn người đàn ông đi bên cạnh. Tôi biết Mai là một đứa trẻ ngoan, nhưng vấn đề là anh thì không. Hai người chơi thân với nhau, tôi sợ là thằng quỷ King sẽ dạy hư thằng bé.
"Mày nghĩ gì thế?" King nhìn thấy vẻ lo lắng trong mắt tôi nên không nhịn được quay lại hỏi.
“Không có gì”, tôi đáp, nhấp một ngụm trà đá trên tay. Khóe mắt tôi thấy người này lén nhìn trước nhìn sau, rồi ghé sát vào tai tôi nói..
“Thật sự mà nói thì, có một thứ tao còn thích hơn cả chó, mày muốn biết không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-8-ke-dien.html.]
“Cái gì cơ?”
“Tao thích tư thế doggy. Thích vô cùng."
Tôi mắc nghẹn, “Khụ...khụ..”, họ khan.
"Sao thế? Ha ha ha!" Thấy tôi nghẹn thở, anh ta cười phá lên, rồi lấy tay xoa lưng tôi. “Ch... Chó King! Khốn kiếp”, tôi nhìn gã đàn ông đang cười toe toét kia, còn thằng cha đó thì cứ nhếch mép nhìn tôi, mặt tôi đỏ bừng vì nghẹn.
Đáng ghét, đáng ghét!
"Này nhé!" Tôi vỗ mạnh vào vai trái của anh ta, anh ta lập tức hét lên đầy đau đớn: “Cậu Anon, bình tĩnh lại nào!”
"Cái thằng khốn nạn!" Sau khi mắng xong, tôi lập tức quay đầu nhìn quanh, sợ bị nghe thấy, thấy không có ai đi qua nên thở phào nhẹ nhõm: “Tao đã nói rồi mà! Đừng có ăn nói lung tung ở bên ngoài.”
"Không sao mà, không có ai nghe thấy đâu." Anh đặt bàn tay to lớn lên vai tôi, cười nhếch mép ghé vào tai tôi “Tao biết, mày cũng thích mà, đúng không, mỗi lần tao dùng tư thế này, mày rên rỉ không thôi.”
"Mày còn nói thêm một câu nữa là tao đổ hết cốc trà đá này lên đầu mày đấy!" Tôi nhìn anh, chuẩn bị mở nắp. King cười ngặt nghẽo, nước mắt lưng tròng.
"Ừ, ừ, tao sẽ không nói nữa." Anh ta giả vờ giơ hai tay lên đầu hàng.
Sau một tiếng khịt mũi, tôi bực bội nhấc chân đi về phía trước.
May là anh ta không có bạn gái. Nếu ai xui xẻo hẹn hò với một người vừa thô lỗ vừa đáng ghét như vậy thì thật là tội nghiệp.
Trời thì nắng nóng, hầu hết mọi người vừa ăn trưa xong và đang chuẩn bị quay lại văn phòng. Tôi bước vào tòa nhà. King đi phía sau tôi, khi đợi thang máy thì tôi nhìn thấy một bóng người đang tiến lại gần.
"Bạn gái mày kìa, qua đó chào hỏi một tiếng đi." Tôi ra hiệu cho King ngẩng đầu lên. Cô gái xinh đẹp kia đang đứng trước quán cà phê. Tôi không quen cô ấy, nhưng tôi biết cô ấy từng làm việc ở đây, ngày tầng dưới công ty tôi. Cô ấy rất quý King, mỗi ngày đều tranh thủ đến chào hỏi anh ta.
"Không, đi thôi!" Câu trả lời của anh khiến tôi hơi ngạc nhiên, khi nhìn thấy vẻ cau có và cái nhíu mày của anh, tôi đã đoán ra được đôi điều.
Có lẽ anh không thích cô gái này.
Hmm? Không thích thật à?
"King muốn uống cà phê không mày?" Tôi cố ý trêu chọc, gọi to tên anh, thấy cô gái quay lại nhìn, tôi không khỏi nhếch mép.
"Quỷ xui xẻo!" Anh lập tức trừng mắt nhìn tôi.
Tôi luôn muốn tìm cơ hội trả thù anh để anh cảm nhận được điều đó tệ đến mức nào.
Thấy cô gái ấy đang bước về phía này, tôi thầm hài lòng. Tôi bỏ King lại và đi đến đứng đợi thang máy, khi thấy người cũng đang đứng chờ bên cạnh tôi suy nghĩ nhanh rồi mở lời.
“Xin chào, Quản lý...”
“Ồ! Cậu Anon.”
Tôi nhăn mũi, thấy King ở phía sau đang tăng tốc đi về phía này. Anh ta lịch sự mỉm cười với quản lý rồi bắt đầu trò chuyện, cô gái kia cũng thấy King đang nói chuyện với quản lý. Trong lúc trò chuyện, anh ta di chuyển thuận thế di chuyển vào tháng máy, tránh khỏi tầm mắt cô gái kia.
Ôi trời! Tốt nhất là nên để Mai tránh xa cái tên này ra!
Tôi lẩm bẩm bước vào thang máy, lắng nghe cuộc trò chuyện của King với quản lý, tâm trạng vui vẻ vì thoát nạn.
May mắn thật đấy King.
Thang máy đến tầng công ty, tôi để King tiếp tục nói chuyện với quản lý, quay lại bàn làm việc trước, tiếp tục công việc dang dở. Một lúc sau, người đàn ông cao lớn kia cũng quay lại phòng ban.
Anh ta bước đến trước mặt tôi, tỏ vẻ bực bội.
“Mày chơi tao à?”
"Giống mày thôi." Tôi trả lời một cách thản nhiên.
King bĩu môi như thể muốn nói gì đó với tôi, nhưng lại bị một đồng nghiệp vừa bước vào ngắt lời.
" Anh King! Em vừa gặp cái cô hồi trước làm việc ở tầng dưới công ty chúng ta ấy, tên là gì nhỉ... không nhớ nữa..." Gun, một lập trình viên mới vào nghề, bước tới. Tôi nghe rõ tiếng thở dài nặng nề của người bên cạnh, anh chậm rãi quay lại bàn làm việc, rồi uể oải trả lời.
“Tên Moh.”
“Đúng rồi! Chị ấy hỏi em dạo này anh bận à. Mấy ngày nay chị không thấy anh ở quán cà phê.”
“Vậy mày nói sao?”
"Em nói là anh bận dữ lắm, không có tí thời gian rảnh rỗi nào cả.
"Ồ, giỏi đó." Tôi nghe rõ sự nhẹ nhõm trong giọng nói trầm ấm đó, và tôi hơi ngạc nhiên trước thái độ của anh ấy.
"Anh không thích chị ấy à? Em thấy chị ấy xinh mà, không giống mấy cô gái trong công ty chúng ta." Gun chỉ nói lên thắc mắc của mình, bởi vì King luôn đối rất dịu dàng với các cô gái trong bất kỳ tình huống nào. King rất 'thân thiện', chưa bao giờ thấy anh ta cố gắng tránh né ai như vậy cả.
"Cô ấy quá mạnh mẽ, không phải gu của tao, và còn thường xuyên nhân cơ hội thăm dò tao nữa, nhưng vấn đề là bọn tao chỉ mới gặp nhau một thời gian ngắn thôi. Mày nghĩ mà xem, chưa có gì mà cô ấy đã như vậy rồi, nếu mà quen nhau không biết cô ấy còn cỡ nào nữa." Anh nghiêm túc trả lời thắc mắc của chúng tôi.
Ồ! Thì ra con chim cụt chân này không thích bị người khác kiểm soát. Nhưng cá nhân tôi thấy phong cách của cô gái này rất hợp với một người đào hoa như King ấy chứ.
"Ừ nhỉ!" Gun gật đầu đồng ý.
Tôi nhìn vào màn hình máy tính, định bỏ qua cuộc trò chuyện của họ và tập trung vào công việc của mình, nhưng câu hỏi tiếp theo của Gun khiến tôi phải dảnh tai ra nghe lén.
“Ừm, anh King này, gu của anh là gì thế?”
“Sao mày mày lại hỏi vậy?”
"Mỗi lần em đi bar với anh, em đều thấy anh chọn đối tượng rất nhanh. Em tự hỏi liệu anh có tiêu chí nào không, hay anh thực sự chọn bừa đấy?"
"Tình một đêm thôi mà, nghĩ gì mà nghĩ." King cười khẩy, tôi đảo mắt, đúng như tôi nghĩ - miễn là con người là được.
"Vậy là anh không có hình mẫu cụ thể à?”
“Cũng cần có vài đặc điểm.”
"Như thế nào?" Gun tiếp tục.
Tôi không còn hứng thú với việc tìm hiểu điều đó nữa, định nhấn chuột tiếp tục làm việc thì giọng nói trầm ấm của anh vang lên phía sau tôi.
“Không cố tỏ ra gợi cảm hay quyến rũ, mà chỉ cần ngồi yên là có thể thu hút sự chú ý của tao.”
Tôi cảm thấy có một ánh nhìn nóng bỏng nào đó từ phía sau, bầu không khí xung quanh bắt đầu trở nên kỳ lạ, một cảm giác đè nén muốn thoát ra khỏi lồng ngực, cho đến khi nó bị phá vỡ bởi giọng nói của Gun.
"Ồ quao - đúng là anh trai của em." Cậu ta lớn tiếng nói, rồi bước tới vỗ vai tôi, mỉm cười với tôi.
“Vậy còn anh Uea, người vui tính nhất phòng thì sao? Anh có quy tắc chọn bạn đời chứ?”
"Không lăng nhăng, không trăng hoa." Tôi trả lời ngắn gọn làm Gun bật cười.
"Đúng là anh Uea! P'King chắc chắn không có cơ hội nào! Ha ha ha ha!" Gun quay lại vỗ vai King, King nhìn tôi giả vờ đau khổ.
“Ôi Uea, tao buồn lắm đó, muốn khóc ghê..”
"Đó là việc của mày." Tôi liếc nhìn anh ta, rồi quay đi, tập trung vào công việc, để hai tên lập trình viên tiếp tục trò chuyện.
Không biết tại sao tôi lại chú ý nghe cuộc trò chuyện của họ nữa.
Dù cho tiêu chuẩn chọn bạn đời của King có ra sao thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Làm việc vào buổi chiều luôn rất uể oải, đó là một trong những lý do tôi cố gắng đi làm sớm vào buổi sáng, cộng với bữa trưa ăn không được no, mí mắt tôi bắt đầu sụp xuống. Tôi nghe Jade phàn nàn vài câu rồi lấy đồ ăn vặt từ bàn của Mai để ăn, tôi cũng bắt đầu hơi buồn ngủ, vì vậy tôi rời mắt khỏi máy tính nhìn sang bức tượng Quan Âm bằng tre nhỏ mà tôi mới mua trên bàn, cho mắt được nghỉ ngơi.
Nếu tôi mà ngủ thiếp đi thì rất thức dậy, vì vậy tôi quyết định đi vào phòng vệ sinh để rửa mặt.
Mở vòi nước, lấy nước vỗ lên khuôn mặt còn ngái ngủ, tôi cảm thấy sảng khoái hơn hẳn. Sau khi lấy khăn lau mặt, tôi quay lại làm việc. Đúng lúc đó, King bước vào với một tách cà phê.
"Công việc nhiều quá! Chắc hôm nay tao phải ở lại tăng ca thôi." Anh ta phàn nàn vài câu rồi mở vòi nước rửa cốc cà phê, King quay sang nhìn tôi: “Mày ở lại với tao nhé.”
“Không, hôm nay tao không có việc.”
“Xui thế, vậy mày về trước, khi xong việc tạo sẽ đến tìm mày.”
"Sao mày lại đến tìm tao?" Sau khi tôi hỏi, người kia chỉ hơi nhướn một bên lông mày.
“Tự suy nghĩ đi, ban đêm chúng ta thường muốn làm cái này làm cái kia. Mày hiểu mà.” Anh ta hỏi lại, khóe miệng nhếch lên, nhưng sau khi nghe câu tiếp theo của tôi, nụ cười trên mặt anh ta dần biến mất.
“Đừng đến.”
“Tại sao?”
“Mày ghẹo gan tao cả ngày hôm nay rồi, mày nghĩ tối đến tao còn muốn ngủ cùng mày à?” Tôi nhíu mày nói “Tao đã nói với mày từ lâu rồi, trong công ty đừng chạm vào tao, mày không nhớ à?”
“Ôi, này, đừng nghiêm túc thế chứ, tao xin lỗi vì đã trêu chọc mày mà.”
“Sau khi xin lỗi thì sao? Mày có dừng cái trò đùa giỡn đó lại không? Nếu không chân thành thì xin lỗi làm gì?” Giọng điệu lạnh lùng của tôi làm anh sợ. Tôi biết King thích trêu chọc người khác, anh không có ác ý, nhưng đôi khi tôi thực sự thấy khó chịu, và tôi không muốn người khác biết hoặc suy đoán về mối quan hệ của chúng tôi, nếu không nói rõ sự bất mãn của mình, tôi chắc chắn anh sẽ chẳng dừng lại đâu.
"Vậy là hôm nay không được gặp mày thật à?" Biểu cảm hờ hững trên mặt anh biến mất, chỉ còn lại sự nghiêm túc trong giọng nói.
Tôi thở dài, định trả lời thì điện thoại trong túi quần tôi bỗng vang lên.
Thấy tên người gọi, tôi mím môi.
"Mẹ gọi kìa, mày không định nghe máy à?" King hỏi khi thấy tôi chỉ nhìn chằm chằm vào điện thoại. Tôi hít một hơi thật sâu, định nhấn nút nghe, nhưng cuộc gọi đã tắt.
Sau vài giây, Line hiển thị vài nhắn văn bản.
[Sao con không trả lời điện thoại của mẹ! Uea, khi nào thì con về nhà thăm nhà. Giờ con trưởng thành rồi, có tiền rồi, nên không cần bố mẹ nữa phải không!?]
[Thứ bảy này về nhà một lần đi? Để bố con không còn phàn nàn với mẹ nữa. Phiền thật đấy.]
Đây không phải lần đầu tiên mẹ tôi ép tôi về nhà. Bà muốn gặp tôi không phải vì nhớ đứa con trai duy nhất này, mà chỉ để chiều lòng chồng bà, người đang muốn gặp tôi. Đây là lần thứ ba bà nhắn tin cho tôi trong hai tuần, gã đàn ông ghê tởm đó có vẻ rất muốn gặp tôi, mỗi lần nhìn thấy mặt ông ta là tôi lại muốn đánh.
"Có chuyện gì vậy?" Anh thấp giọng hỏi tôi.
Tôi lắc đầu và cất điện thoại trở lại túi quần.
"Không có gì... mẹ bảo tao về nhà thôi."
"Ồ, vậy thì mày về nhà đi, hôm khác chúng ta gặp nhau nhé." Nói xong, anh tắt vòi nước, cầm lấy cốc cà phê chuẩn bị đi ra khỏi phòng.
Tôi do dự một lúc rồi cuối cùng gọi anh: “King.”
“Hả?”
"Tối nay... nếu muốn thì mày có thể đến." Tôi nói, người kia sửng sốt một lúc, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ nghi ngờ.
“Mày không về nhà sao?”
"Không, lâu lắm rồi tao không về nhà." Tôi nói dối, không muốn nói với anh rằng đó không phải là "nhà" của tôi, mà chỉ là nhà mới của gia đình mẹ tôi thôi. Nơi đó có những ký ức kinh hoàng mà tôi không muốn nhớ lại.
Đã vài năm trôi qua kể từ sự việc đó, thật khó để tôi có thể đặt về lại nơi kinh tởm đó.
"Xin lỗi." Giọng của King vang lên, mặc dù anh ấy không nhắc đến, nhưng tôi có thể nhận ra anh xin lỗi tôi vì đã nói về gia đình tôi.
Tôi lắc đầu, rồi chậm rãi nói: "Gọi cho tao nếu mày đến nhé, tao sẽ xuống đón mày." Nói xong câu cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng và đi thẳng đến chỗ ngồi của mình.
Ban đầu, tôi không cho King đến vì tôi không thể chịu đựng được những gì anh ta làm hôm nay, tôi muốn nhân cơ hội này dạy cho anh ta một bài học, nhưng khi tôi đọc được tin nhắn của mẹ, trong lòng ngột ngạt khó chịu. Tôi không muốn ở một mình đêm nay.
Tôi ngồi trên ghế và tiếp tục làm việc, nghe thấy tiếng bước chân của King cạnh bên, tôi ngước lên nhìn anh một lúc trước khi anh trở về chỗ của mình.
Đinh!
[Hẹn gặp lại tối nay.]
Tôi liếc nhìn tin nhắn từ người đàn ông phía sau, rồi khóa màn hình điện thoại, tiếp tục tập trung vào công việc.
Mặc dù tôi không biết anh ấy đủ rõ, nhưng quen anh nhiều năm như vậy, cho dù King là một người rất phiền phức, nhưng ít nhất anh ấy hiểu được khi nào nên đùa giỡn và khi nào nên nghiêm túc. Khi nói đến việc l.à.m t.ì.n.h với anh ấy, anh ấy không chỉ tận hưởng một mình giống như bạn trai cũ của tôi, King quan tâm đến cảm giác, anh luôn biết tôi muốn những gì và luôn kịp thời đáp ứng nhu cầu tôi. Kỹ năng giường chiếu của anh ấy rất tuyệt vời. Ngủ với anh ấy có thể khiến tôi quên đi những vấn đề mà tôi không muốn đối mặt, và nó có thể khiến đầu óc tôi trống rỗng, như thể đã trôi dạt đến một chiều không gian khác, không cần phải quan tâm đến bất kỳ cảm xúc nào khác ngoài sự đụng chạm nóng bỏng của anh ấy.
Khoảng thời gian đó tuy ngắn nhưng đối với tôi... thế là đủ.
--------------------------------------------------