Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi tin rằng phần lớn cuộc đời con người không phải lúc nào cũng trải đầy hoa.

Họ sẽ luôn phải đối mặt với những gặp trở ngại hoặc sẽ làm một số điều 'sai trái'.

Họ thực sự muốn quay ngược thời gian và thay đổi nó. Nhưng, không thể thực hiện được.

Về phần tôi, tôi không mấy hào hứng với việc quay ngược thời gian để thay đổi những chuyện tồi tệ đã xảy ra trong quá khứ, hay những điều tồi tệ tôi đã làm. Tôi nghĩ rằng tôi nên gạt chúng sang một bên và quên chúng đi. Hãy xem chúng như một bài học cuộc sống và học cách chấp nhận nó. Nhưng ngay lúc này, nhìn vào tình huống trước mắt, lần đầu tiên tôi hy vọng rằng đây chỉ là một giấc mơ, không phải sự thật.

Tôi khao khát có thể quay ngược thời gian và trở về thời điểm trước khi chuyện này xảy ra.

Ánh sáng chói chang từ cửa sổ chiếu vào đôi mắt đang nhắm nghiền của tôi, ánh nắng hơi gắt. Tôi dần lấy lại tinh thần, cảm giác buồn nôn choáng váng ập đến. Cảm giác khó chịu đột ngột khiến tôi nhíu mày, lắc đầu, lấy lại sự tập trung. Nhớ lại tối qua uống hơi nhiều, nên giờ tôi bị đau đầu dữ dội.

Tôi xoa xoa lông mày, hít một hơi thật sâu, định chui vào chăn. Lúc này, một cơn đau nhói từ phía dưới lan ra khắp cơ thể, xuyên qua cột sống. Tôi cứng người, cảm thấy tình huống này có chút bất thường. Tôi nhớ ra tối qua mình chỉ say xỉn một chút, nhưng tại sao khi tỉnh dậy lại thấy đau nhức khắp người như thể vừa tập thể d.ụ.c mấy tiếng đồng hồ, da thịt vẫn còn rõ cảm giác đau đớn. Cảm giác mát lạnh của chăn trên người, rõ ràng là tôi đang nằm trầπ truồπg trên giường, hoàn toàn trầπ trụi, cộng thêm cái môπg nữa.

Đau, nóng, dính, giống như có đầy chất nhầy đang chảy ra.

Tôi mở mắt, tim đập thình thịch vì hoảng loạn. Trần nhà trắng nhợt trước mặt rõ ràng cho tôi biết đây không phải phòng mình, và tâm trí tôi dần nhớ lại những mảnh vụn kí ức của đêm qua. Tôi từ từ quay đầu nhìn sang bên cạnh, chỉ mong đó không phải là điều tôi đang nghĩ.

Một chàng trai trần truồng quay lưng về phía tôi, cơ bắp cuồn cuộn.

Lưng có có vài vệt đỏ, và phần thân dưới của anh ta cũng được đắp cùng một chiếc chăn với tôi. Chỉ cần nhìn hình ảnh này thôi là tôi đã thấy lạnh sống lưng rồi, bởi vì bóng lưng của người này quá quen thuộc đến mức khiến tôi hoảng hốt.

Cảm giác nóng bỏng và tiếng thở dài nhục nhã đêm qua hiện lên trong đầu, khiến tôi không thể kìm nén cơn giận, bởi vì tôi đã thức dậy và đã có một mối quan hệ không thể nói thành lời với người này đêm qua... "Ưhm..." Lúc này, tôi thấy người đang ngủ quay lưng về phía tôi, chậm rãi cử động thân thể. Tôi vội vàng ngồi dậy, lưng tôi đột nhiên đau nhức vì động tác đột ngột, chân tôi hơi run lên vì đau, nhưng tôi cũng không kịp để ý đến điều này, vội vàng lấy quần áo rải rác khắp giường. Càng nhìn thấy chiếc áo sơ mi xanh trong đống quần áo, tôi càng muốn phát điên!

Trời ơi!! Cái thằng cha này bị sao thế!!!

Tôi nhìn trái nhìn phải phòng thì thấy phòng tắm nằm ngay trong phòng ngủ. Tôi vội vã chạy vào phòng tắm, đóng cửa lại rồi lập tức đi đến trước gương kiểm tra thâπ thể. Tôi vùi mặt, mím môi. Nhìn đôi môi sưng đỏ, cả người đầy những vết hôn đầy dụ¢ vọπg, đặc biệt là ở cổ và ngự¢, những vết hôn tím bầm, khắp người đều hiện rõ mồn một đã nói cho tôi biết, chuyện xảy ra đêm qua không phải là mơ.

Mặc dù rượu đã làm tôi mất đi ý thức, và tâm trí chỉ còn lại những mảnh ký ức mơ hồ, tôi vẫn nhớ rằng đêm qua tôi không những không đẩy người đó vào mình mà còn nghiêng người về phía anh và khao khát được anh vuốt ve, chạm vào.

Đây không phải lần đầu tiên tôi quan hệ với ai đó, nhưng là lần đầu tiên tôi quan hệ với người khác ngoài người yêu. Dù tôi có hy vọng đó chỉ là một cơn ác mộng đến đâu, thì dường như ông trời vẫn luôn đùa giỡn với tôi.

Tôi cố chịu đựng cơn đau lưng với vẻ mặt căng thẳng và quyết định đi tắm để tống hết mồ hôi ra ngoài. Tôi miễn cưỡng mặc chiếc áo sơ mi vẫn còn mùi rượu tối qua, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng tắm và do dự hồi lâu, nhưng cuối cùng tôi nín thở và mở cửa phòng tắm để đối mặt với thực tế không thể chịu đựng nổi.

"Uea." Chủ nhân căn phòng gọi tên tôi bằng giọng khàn khàn. Người đàn ông cao lớn ngồi trên giường, chỉ đắp một tấm chăn mỏng che phần thâπ dưới, nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Tôi quay mặt đi, giận dữ đến mức không muốn nhìn mặt anh ta nữa.

Căn phòng chìm vào im lặng, và cuối cùng King là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đó, “Mày còn nhớ... chuyện gì đã xảy ra đêm qua không?”

“Tao không nhớ rõ lắm, nhưng tao cũng không muốn nhớ.” Nói xong, tôi đi thẳng ra cửa. Thấy vậy, King xuống giường, tiến đến nắm lấy cổ tay tôi.

“Mày đi đâu vậy?”

“Tao về nhà.”

"Xe của mày và tao vẫn đỗ gần nhà hàng, đợi tao đi với." Tôi buông tay anh ta ra rồi đi thẳng ra khỏi phòng ngủ. Thấy ba lô của mình nằm trên ghế sofa, tôi bước tới nhặt lên rồi đi về phía cổng, nhưng người đàn ông cao lớn kia đã chặn tôi lại.

"Tránh ra!" Tôi cáu kỉnh.

King vẫn đứng bất động trước mặt tôi, chỉ lo lắng hỏi.

"Uea, mày giận tao à?" Nghe câu hỏi của anh, tôi chỉ biết lẩm bẩm rồi hỏi với giọng giễu cợt... “Mày nghĩ sao?”

"Tối qua chúng ta đã rất vui vẻ mà, phải không!" Nghe những lời anh nói, thậm chí nghe nó còn x.úc p.hạ.m hơn cả lời lẽ tụ¢ tĩu, tôi lập tức ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào anh ta với vẻ không tin nổi.

“Mày giận tao vì tao ngủ với mày à?”

"Mày thực sự không biết điều gì khiến tao tức giận sao?!" Tôi không thể không hét vào mặt anh, không thể kiềm chế cảm xúc của mình nữa, toàn thân tôi run lên vì tức giận.

King cúi mắt và nhìn chằm chằm vào phản ứng thái quá của tôi.

“Chuyện này có nghiêm trọng vậy không? Tối qua chúng ta đều say mà.”

“Sáng nay tao thức dậy và mở mắt ra, chỉ để thấy mình đã ngủ với một người không phải người yêu tao, mày muốn tao giả vờ vui vẻ sao?! Tao không giống mày, tôi không ngủ với người lạ!!”

Giọng tôi run quá, không nói được nữa, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Tôi quay mặt đi, điều chỉnh nhịp thở và tiếp tục…

“Tao biết mình không thể trách người khác được, tao say, mày cũng say, cả hai chúng ta đều có lỗi. Giờ chuyện đã rồi, hãy quên nó đi và đừng nhắc lại nữa.”

Tôi quay mặt đi và tiếp tục bước về phía cửa. Khi tôi xoay nắm tay và chuẩn bị mở cửa, đột nhiên tôi nghe thấy một giọng nói phía sau. Những gì anh ta nói khiến tôi sững sờ trong giây lát.

“Mày tức giận vì người ngủ với mày là tao? Nếu là người khác, mày sẽ không tức giận đến vậy đâu nhỉ? Mày đang giận chính mình vì đã có quaπ hệ với tao, đúng không?”

"Đúng!" Tôi quay lại đáp. King không biểu lộ cảm xúc gì, tôi không khỏi mỉm cười cay đắng vì sai lầm tối qua. “Nếu mày đã hiểu hết rồi thì đừng nhắc lại nữa.”

"......"

“Đừng làm tao ghét bản thân mình hơn nữa, nó chẳng vui chút nào!”

Tôi vội vã bước ra khỏi phòng đối phương, không định ở lại nghe anh nói thêm gì. Lúc này, tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt, đi đâu cũng được, miễn là không phải ở đây!

Cảm giác khó chịu do say rượu vẫn chưa tan, từng dây thần kinh trong não tôi đang chạy đua với áp lực. Cuối cùng, tôi không thể không ngồi xổm xuống mép một con mương ven đường. Sau khi nôn hết ruột gan ra, tôi hít một hơi, toàn thân kiệt sức.

Dưới ánh nắng mặt trời gay gắt, chất lỏπg ẩm ướt chảy xuống má tôi, tôi tự nhủ đó chỉ là mồ hôi thôi, nhưng hai vệt nước từ từ chảy xuống rõ ràng cho tôi biết rằng tôi chỉ đang tự lừa dối mình.

Tôi tự thôi miên mình rằng đó chỉ là một cơn ác mộng, và chẳng mấy chốc tôi sẽ tỉnh dậy và trở lại cuộc sống bình thường. Nhưng rồi, nó lại chẳng phải mơ, nên tôi không thể thoát khỏi tình huống ngượng ngùng này.

Tôi giận King vì anh không thể kiểm soát được phần thân dưới của mình, tôi thậm chí còn giận chính mình hơn, tôi biết rõ rằng chuyện này là do tôi, tôi không thể đổ lỗi mọi chuyện cho King, nếu tôi không say và để anh kéo đi tối qua... Nếu anh để tôi một mình trong phòng và bỏ đi... nếu tôi không khóc lóc van xin anh ở lại... thì chuyện điên rồ này đã không xảy ra.

Nếu tôi không quá sợ bóng tối thì có lẽ đã không…

Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi vì nước mắt. Tôi nhắm mắt lại và để mặc nước mắt tuôn rơi. Cơ thể tôi như kiệt quệ và không thể chịu đựng thêm được nữa. Cuộc sống của tôi thật méo mó, chỉ toàn gai góc và vô lý. Cho đến tận bây giờ, cuối cùng tôi cũng biết được điều tồi tệ nhất tôi đã làm trong đời là gì.

Phải mất một lúc tôi mới kiểm soát được cảm xúc thất thường của mình, và tôi mua cho mình một tách cà phê để đầu óc tỉnh táo. Sau khi gọi taxi về nhà hàng nơi tổ chức tiệc tối qua, tôi lái xe về căn hộ, mệt mỏi, đau đầu, nhức người, và tôi đang rất đói.

Trên đường về, tôi ghé qua cửa hàng tiện lợi mua cơm trưa để ăn. Nhưng tôi chẳng có cảm giác thèm ăn nên chẳng thể ăn nổi nữa.

Sau khi ăn xong. Tôi uống một viên t.h.u.ố.c đau đầu, rồi đi ngủ trong tình trạng mệt mỏi và ngủ thiếp đi ngay khi vừa nhắm mắt.

Cho đến khi bầu trời bên ngoài chuyển sang màu đỏ cam và mặt trời sắp khuất sau đường chân trời. Tôi từ từ tỉnh dậy, ngồi dậy, dựa vào đầu giường, liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn, vốn đã tắt máy từ tối qua. Tôi cầm nó lên mở ra xem, thì thấy vài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc hiện lên - tin nhắn của mẹ tôi yêu cầu chuyển tiền đóng học phí cho Donkao càng sớm càng tốt, và tin nhắn từ anh Pok.

Ngoài ra, còn có nhiều cuộc gọi nhỡ từ King.

"Nghe máy đi! Tao muốn giải thích với mày!"

Tôi nhìn chằm chằm vào hàng chữ trước mặt với đôi mắt vô hồn. Tôi không biết phải diễn tả tâm trạng hiện tại của mình như thế nào. Tôi thực sự muốn trốn thoát khỏi thế giới thực. Tôi thực sự muốn từ giờ trở đi chìm vào giấc ngủ mà không phải đối mặt với sự thật tàn khốc này, nhưng tôi biết điều đó là không thể. Cuối cùng, tôi vẫn phải sống và phải chấp nhận sự thật đã xảy ra.

Chỉ là không phải bây giờ.

Tôi lại tắt điện thoại và đặt nó trở lại chỗ cũ. Tôi vẫn không muốn biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, và tôi cũng chưa chuẩn bị tinh thần để đối mặt với chuyện này. Xin hãy cho tôi thêm thời gian để tôi đủ mạnh mẽ về mặt tinh thần để không tỏ ra bất kỳ dấu hiệu yếu đuối nào.

Đến lúc đó, tôi tự nhiên đối mặt với anh ấy.

Cuối tuần trôi qua trong chớp mắt. Sáng thứ hai, khi chuông báo thức reo, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, không buồn tắm rửa và vệ sinh cá nhân như thường lệ. Tôi để mặc từng phút trôi qua, và mãi 10 phút sau tôi mới từ từ đứng dậy và đi vào phòng tắm.

Hôm qua tôi lại tắt điện thoại cả ngày, cô lập bản thân với thế giới bên ngoài. Tuy điều này không làm tôi bớt căng thẳng, nhưng nó vẫn cho tôi thời gian để trốn tránh thực tại. Tôi bật điện thoại lên khi đang lái xe rời khỏi nhà, và thông báo cuộc gọi nhỡ của King lại hiện lên.

Reng reng reng...

Tôi c.h.ế.t lặng, và điện thoại lại reo chỉ sau 2 phút tắt đi. Tôi mím môi và nhìn thấy cái tên trên đó. King cứ liên tục gọi ngay cả khi tôi không muốn nói chuyện với anh. Tôi để điện thoại tự rung, chân từ từ nhả khỏi bàn đạp ga và chiếc xe từ từ chậm lại.

Giao thông vào sáng thứ hai vẫn đông đúc như mọi khi, nhưng tôi chắc chắn rằng mình sẽ không muộn giờ.

Tôi đến công ty lúc 8:45, còn đúng 15 phút để bắt đầu giờ làm việc, kể từ ngày đầu tiên đi làm, nếu không phải vì kẹt xe hay xe hỏng giữa đường thì tôi hiếm khi đi muộn. Nhưng hôm nay tôi cố tình ra khỏi cửa muộn hơn thường lệ, không muốn có thời gian rảnh rỗi trước khi bắt đầu làm việc.

Tôi không muốn nói chuyện với King.

Tôi quét thẻ công tác và chào hỏi các anh chị đồng nghiệp trên đường đến phòng ban. Có lẽ hôm nay mặt tôi hơi đáng sợ. Bình thường, mỗi khi đến phòng ban, tôi đều đến trêu chọc anh Pong. Hôm nay tôi chỉ đứng nhìn anh ấy từ xa. Tôi bước vào phòng IT. Các đồng nghiệp đã ngồi vào bàn làm việc. Tôi đi thẳng đến bàn của mình. Vừa định ngồi xuống, ánh mắt tôi vô tình chạm phải người phía sau, không khí nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng.

Đôi mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào tôi, vẻ mặt nghiêm túc, và nụ cười híp mắt thường thấy cũng không còn nữa. Tôi quay mặt đi và ngồi xuống ghế, giả vờ như mình vẫn ổn.

"Sao hôm nay mày đến muộn thế?" Jade lẻn đến gần tôi và hỏi.

"Thức dậy muộn." Câu trả lời của tôi cọc lóc.

Jade chớp mắt, tôi có thể nghe rõ sự lo lắng trong giọng nói của Jade, “Mày không thoải mái sao?”

Sau khi bật máy tính, tôi lắc đầu với Jade. Nhận thấy tôi không có tâm trạng nói chuyện, nên cậu ấy lại tập trung vào chiếc máy tính trước mặt. Tôi thở dài, mắt tối sầm lại.

Phải thừa nhận rằng, so với trước kia, tôi thà suốt ngày gây sự với King còn hơn là xấu hổ như bây giờ, ít nhất thì cũng không đến nỗi tệ khi tôi nhìn thấy mặt anh.

Mọi chuyện giữa chúng tôi đã không như ý muốn.

Tôi dành cả buổi sáng im lặng lẽ làm việc, giữ khoảng cách với mọi người, không nói một lời nào. Mắt tôi chỉ tập trung vào công việc trước mặt, đồng nghiệp cảm nhận được áp lực của tôi, nên tất cả đều không dám cúi xuống nói chuyện với tôi. Đồng thời, hôm nay không chỉ tôi hành động kỳ lạ hơn thường lệ, mà nhân vật chính khác của vụ việc cũng im lặng suốt cả ngày, tiếng trò chuyện và tiếng ồn ào của những người đồng nghiệp thường ngày cũng biến mất.

Trước đây, tôi thường cùng Jade và King xuống căng tin ăn trưa. Gần đây, Mai cũng ăn trưa cùng chúng tôi. Nhưng vì hôm nay tôi thực sự không có tâm trạng nói chuyện với mọi người, nên khi Jade đến hỏi tôi muốn ăn gì, tôi bảo cậu ấy đặt đồ ăn mang về công ty. Còn Mai và King thì ra ngoài ăn.

Tôi có thể nhận ra người đàn ông cao lớn ngồi sau vẫn nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi lờ đi ánh mắt nóng bỏng của anh và tiếp tục tập trung vào công việc. Tôi cố nhịn cho đến khi anh và Mai rời khỏi phòng, lúc đó tôi mới dám thở phào nhẹ nhõm. Bầu không khí giữa chúng tôi ngột ngạt đến mức tôi sắp phát điên, tôi còn phải chịu đựng tình trạng này bao lâu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bed-friend-dung-dua-voi-lua/chuong-4-sai-lam.html.]

10 phút sau, đồ ăn được mang về văn phòng. Tôi cầm một hộp cơm bento cá thu nướng và đi đến chiếc bàn dài ở cuối phòng. Jade ngồi cạnh tôi. Sau khi chúng tôi ăn trong im lặng một lúc, cuối cùng bạn tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng, bắt chuyện với tôi.

"Uea, mày có chắc là mình ổn không?”

“Tại sao mày hỏi vậy?”

"Thấy hôm nay mày không nói một lời nào, mày đau đầu à?" Nhìn thấy vẻ buồn bã trong mắt Jade, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khác lạ.

“Không có gì.” Nghe vậy, cậu im lặng một lúc rồi lớn tiếng hỏi: “Thứ sáu tuần trước King đã đưa mày đi đâu? Nó có biết nhà mày ở đâu không?”

Câu hỏi của cậu khiến đôi tay đang nắm chặt thìa của tôi cứng đờ trong giây lát, Jade vẫn nhìn tôi chờ đợi câu trả lời, tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để đ.á.n.h lừa cậu “Nó đưa tao về nhà.”

"Được rồi, tao vẫn còn lo nó đưa mày về nhầm chỗ. Chỉ khi nào biết mày an toàn thì tao mới yên tâm." Tôi cố nén nỗi lo lắng, thấy Jade vẫn tiếp tục nói. Jade cẩn thận quan sát xem tôi có gì bất thường không, rồi chậm rãi đặt thìa xuống, nghiêm túc hỏi.

“Thật sự thì có chuyện gì xảy ra với mày vậy?”

Tôi nhìn vào mắt Jade và đấu tranh trong lòng. Một mặt, tôi muốn bộc lộ mọi cảm xúc của mình với người bạn tốt này. Tôi muốn tìm một người để tâm sự, và tôi muốn nghe ai đó an ủi mình. Về cơ bản, Jade là người duy nhất tôi cảm thấy thoải mái. Tôi chẳng có ai để dựa dẫm ngoài Jade.

Nhưng mặt khác…

“Tao ổn.”

"Mày có chắc không?”

"Cảm ơn mày đã lo lắng cho tao nhé." Tôi mỉm cười, vỗ nhẹ vai bạn mình rồi đứng dậy vứt hộp cơm ăn dở vào thùng rác.

Khi tôi quay lại, thấy vẻ mặt lo lắng của Jade, tôi không khỏi cảm thấy tội lỗi vì đã nói dối bạn mình. Dù rất muốn kể hết mọi chuyện cho cậu ấy nghe, nhưng khi nghĩ đến King cũng là bạn Jade. Mối quan hệ của chúng á tôi vốn đã rất căng thẳng, và Jade đã liên tục bị cuốn vào giữa chúng tôi. Tôi không muốn vì chuyện này mà gây thêm áp lực tâm lý cho bạn mình.

Trong mọi trường hợp, chuyện này và tốt nhất là không nên nói với người thứ ba.

Buổi chiều. Tôi đang lặng lẽ bận rộn với công việc của mình, King không đến làm phiền tôi, và nhìn vẻ mặt cũng thấy rõ tâm trạng anh không tốt. Càng ngày vẻ mặt King càng trở nên cáu kỉnh, ngay cả các lập trình viên cấp dưới cũng bắt đầu nhận ra. Cậu chạy đến hỏi Jade đàn anh mình bị gì, nhưng Jade chỉ cười gượng và lắc đầu, tỏ vẻ ngay cả cậu cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, còn tôi có biết thì cũng sẽ không đời nào nói ra.

King nói rằng anh muốn giải thích với tôi, nhưng với tôi, kể từ khi bước ra khỏi phòng anh, mọi chuyện đều đã kết thúc.

"Mày ơi, mày có thể photo cái này cho tao được không?" Tôi đang đứng trước máy photocopy ở cuối phòng thì Jade đột nhiên chạy tới và đưa cho tôi tờ giấy trên tay.

“Mày muốn in bao nhiêu bản?”

"10 bản, ừm... Uea... Mày đã làm xong tài liệu mày đang cầm chưa?"

“Chưa. Tao đang chờ photo.”

Jade đột nhiên ghé sát vào tai tôi nói nhỏ: “Tao giúp mày nhé? Mai đã giúp tao làm xong việc hôm nay rồi, giờ tao đang rảnh.”

"Không sao đâu, chỉ còn lại ít việc vặt thôi." Tôi từ chối lời đề nghị.

Sau một lúc im lặng, Jade lại nói.

"Vậy để Mai đến giúp mày nhé. Nhóc ấy rất chăm chỉ và có thể giúp mày nhiều việc đấy." Jade bắt đầu khen ngợi, và tôi cũng thản nhiên tiếp lời cậu ấy.

“Mày nghĩ sao về Mai?” Jade hỏi.

"Ừm, Mai làm việc rất giỏi.”

“Còn gì nữa?”

“Có vẻ như nhóc đó rất có năng lực.”

“Ha! Hiếm khi nghe mày khen người khác lắm nha!”

"Tao chỉ nói sự thật thôi, và Mai cũng rất lịch thiệp." Tôi trả lời thẳng thắn. Ban đầu, tôi hơi nghi ngờ ý định tiếp cận tôi của cậu ta, nhưng sau hai tuần quan sát từng cử chỉ của cậu nhóc, tôi nhận ra vẻ lịch sự của cậu nhóc không hề giả tạo, mà thực ra cậu nhóc là một đứa trẻ rất tử tế và tốt bụng.

"Ừ, Mai giỏi thật. Ai mà được làm người yêu của nhóc ấy chắc chắn sẽ bị ghen tị mất thôi." Jade nghiêng người, vẻ mặt hài lòng. Tôi khen ngợi đàn em của mình, đôi mắt nhỏ của cậu cứ sáng lên tựa như điều ước sắp thành hiện thực. "Không biết ai có thể may mắn được làm bạn gái em ấy nhỉ?" Có phải từ ‘ai’ ở đây ám chỉ người đang đứng trước mặt tôi không?

Jade: “Vậy...nếu mày có người yêu như Mai thì sao?”

Không tệ, nhóc ấy không quá lố lăng, lại rất chân thành. Tôi lấy tờ giấy mà Jade nhờ tôi in từ máy photocopy, nhưng khi nhìn thấy nội dung trên tờ giấy, mắt tôi gần như nhắm nghiền.

“Thì...”

“Thì sao?”

“Mày dùng máy photo xong chưa, đến tao dùng được không?” Tôi chưa kịp nói hết câu, một giọng nói trầm thấp lạnh lùng đột nhiên vang lên sau lưng. King chậm rãi tiến lại gần, người tôi cứng đờ, và tôi nhận ra có ánh mắt của ai đó đang nhìn mình. "Mày đứng đây từ khi nào thế?" Jade không nhịn được hỏi, nhưng King dường như không muốn trả lời câu hỏi của Jade.

“Xong chưa? Xong rồi thì đi chỗ khác đi.”

"Xong rồi, xong rồi, đi thôi!" Hình như Jade cũng cảm thấy bầu không khí ở đây đang trở nên u ám, vội vàng nắm lấy cánh tay tôi rồi nhanh chóng bước đi, tôi dường như nghe thấy tiếng thở dài yếu ớt vọng lại từ phía sau.

"Của mày nè." Tôi đưa cho cậu ấy tờ giấy mà Jade đã đưa cho tôi trước đó.

"Cảm ơn." Sau khi nhận nó, cậu ta định quay lại bàn làm việc của mình, nhưng tôi lập tức nắm lấy cánh tay Jade.

“Jade.”

“Hả?”

“Mày có hứng thú với những thứ này hả?”

“Cái gì?”

"Đừng ăn mấy thứ này, chúng không tốt cho sức khỏe đâu, t.h.u.ố.c anbrodisiacs rất nguy hiểm, nếu thật sự gặp vấn đề này thì mày nên đi khám bác sĩ trước." Tôi lo lắng nhắc nhở cậu một cách nghiêm túc. Hình như cậu ta không hiểu tôi đang nói gì. Tôi chỉ vào tờ giấy trên tay cậu, rồi buông tay cậu ta ra, quay về bàn làm việc.

Trong mắt tôi, Jade vẫn còn rất trẻ, còn là một người vô cùng khỏe mạnh, nhưng khi tôi thấy cậu ấy cầm tờ rơi quảng cáo t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c để cải thiện chức năng tình dục, tôi nhận ra rằng cậu ấy gặp phải vấn đề này khi còn quá trẻ.

Tôi ngồi ở bàn làm việc cho đến gần 4 giờ chiều, tôi đứng dậy để đi vệ sinh, khi Jade thấy tôi, cậu ấy quay lại và hỏi.

“Đi đâu thế?”

"Tao đi vệ sinh rồi quay lại sau." Tôi nói rất nhỏ, không muốn những người phía sau nghe thấy, rồi đi về phía phòng vệ sinh bên ngoài phòng ban.

Sau khi giải quyết xong nhu cầu cơ thể, tôi định quay lại chỗ ngồi thì phát hiện người mà tôi không muốn liên quan nhất trong đời đang chặn cửa phòng vệ sinh.

“Nói chuyện chút đi.”

King không đợi tôi trả lời, anh tức giận nắm lấy cổ tay tôi, tôi cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của anh nhưng anh laij càng nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, cuối cùng tôi đành phải bỏ cuộc và để anh ta tiếp tục kéo tôi ra.

"Chuyện gì?" Tôi hỏi anh một cách thờ ơ khi anh ta dẫn tôi đến cầu thang thoát hiểm. Sau khi King đóng cửa lại, anh buông cổ tay tôi ra và quay lại nhìn tôi, tôi có thể thấy rõ sự bực bội và bất mãn trong đôi mắt sắc bén của anh.

“Tao nghĩ chúng ta nên nói chuyện.”

“Tao không có gì để nói với mày cả.”

"Mày định trốn tránh tao đến bao giờ!" Giọng nói khàn khàn của anh bắt đầu vang lên đầy bất mãn, King tiến đến véo má tôi, khuôn mặt đẹp trai đến mức khiến tất cả nhân viên nữ trong công ty phải hét lên vì gục ngã.

“Ừ! Tao biết mình là một thằng khốn nạn - tao say rượu và quan hệ với mày mà không dùng bao cao su, tao xin lỗi! Nhưng mày đừng cứ tránh mặt tao!”

“Được rồi! Tao chấp nhận lời xin lỗi của mày, tao tha thứ cho mày, và tao cũng xin lỗi mày, tao cũng có lỗi, nên hãy quên chuyện này đi.” Vừa nói xong, tôi đã muốn bỏ chạy, nhưng khi King thấy tôi nói xong, anh lập tức nắm lấy cổ tay tôi. Lực mạnh đến nỗi tôi không nhịn được nhíu mày, cổ tay đau nhói.

“Buông tao ra! King!”

"Nếu mày không trở về như Uea bình thường, chuyện này sẽ không xong đâu!" Anh không những giả vờ không nghe thấy mà còn nắm lấy tay tôi, kéo tôi về phía anh, tôi nghiến chặt răng, hỏi anh.

“Mày nói gì vậy? Bình thường tao không hoà hợp với mày! Tình trạng hiện tại của chúng ta với trước kia có gì khác nhau chứ!”

“Bây giờ mày thậm chí còn không thèm nhìn tao!”

Giọng nói giận dữ của anh khiến trái tim tôi giật thót một cách kỳ lạ, đột nhiên ánh mắt sắc bén của đối phương tràn đầy tức giận, người luôn mang nụ cười tinh nghịch kia trong nháy mắt biến mất.

"Nói cho tao biết! Mày sợ cái gì? Nếu mày vẫn thấy không thoải mái, chúng ta có thể đi xét nghiệm máu. Nhưng đừng tránh mặt tao nữa, sự xa cách của mày làm tao khó chịu lắm!"

Người đàn ông cao lớn thở dài bực bội. Tôi đứng im, nhìn cổ tay mình đang bị ai đó nắm chặt, tôi từ từ gỡ tay anh ra rồi nói.

“King, mày có biết vì sao tao tránh mặt mày không?”

"....."

"Bởi vì càng nhìn thấy mặt mày, tao càng tức giận." Sau khi rút tay ra, tôi ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, tôi không hiểu ánh mắt đó có ý gì, nhưng với tôi bây giờ…

Tôi mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần…

“Điều duy nhất tao muốn là hy vọng chuyện này có thể được giải quyết, và sau đó đừng nhắc lại nữa. Mày đã xin lỗi tôi rồi, nên đừng làm phiền tao nữa. Đừng nhắc lại chuyện này để tao có thể quên nó càng sớm càng tốt.”

Nói xong, tôi đi ngang qua anh, mở cửa rồi lặng lẽ quay trở lại văn phòng, bỏ lại King một mình ở đó, không thèm nhìn anh lấy một cái.

Tôi liếc nhìn cổ tay, thấy một vết đỏ mờ nhạt trên đó. Cổ họng tôi bắt đầu khô khốc, khóe mắt nóng bừng, và tôi cảm thấy có gì đó trào ra từ khóe mắt. Tôi vội vàng chớp mắt hai, ba lần, hít một hơi thật sâu, gạt nước mắt khỏi khóe mắt, điều chỉnh lại biểu cảm rồi quay lại bàn.

Tôi biết mình không thể sửa chữa quá khứ, nhưng ít nhất thời gian có thể làm tan biến mọi thứ. Theo thời gian, tôi sẽ bắt đầu có đủ can đảm để đối mặt với những sai lầm trong quá khứ, tôi tin rằng cuộc sống của mình sẽ có thể trở lại đúng hướng.

Tôi chỉ ước ngày đó đến sớm hơn…

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Bed Friend (Đừng Đùa Với Lửa)
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...