Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những người trên đỉnh trụ cũng có cùng một cảnh tượng như vậy. Bọn họ đang đánh đập và tàn sát lẫn nhau. Người nào c.h.ế.t thì sẽ bị bọn họ ăn thịt, hoặc là bị ném vào trong bóng tối sâu không thấy đáy ở giữa các khối trụ.

Nhưng mỗi khi có một người c.h.ế.t đi thì ở giữa khối trụ sẽ đưa lên một người mới.

Bọn họ rất bận rộn. Bận rộn c.h.é.m g.i.ế.c nhau, bận rộn kéo bè kết phái, nên không có thời gian nhìn cô.

Bạch Nhược Linh chậm rãi đi xuống dốc, tiến vào khu rừng trắng xóa. Cát dưới đáy cũng trắng toát. Người rơi xuống nhanh chóng bị cát trắng hấp thụ, đến xương cũng bị ăn mòn và tiêu hóa.

Bạch Nhược Linh nghĩ thầm, có lẽ tiêu hóa xong sẽ biến thành một người mới, được đưa lên trên kia...

Đúng lúc này, cô chợt nhận ra điều gì đó, dừng bước.

Một giây sau, một cái đầu người rơi xuống trước mặt cô, nện mạnh vào cát trắng.

Cô ngẩng đầu, thấy người phía trên đang thò đầu xuống nhìn mình.

Đó là một khuôn mặt bình thường, nhưng đầy vẻ ác độc.

Thấy không ném trúng cô, người đàn ông tỏ vẻ thất vọng, cố gắng nhổ nước bọt vào cô.

Rõ ràng không quen biết, nhưng ông ta lại tràn đầy ác ý.

Bạch Nhược Linh không tức giận, dùng đôi chân rỉ m.á.u giẫm lên cái đầu người, vùi sâu xuống đất, rồi tiếp tục bước đi.

Phát hiện có khách không mời mà đến, những người trên đỉnh trụ như tìm thấy đồ chơi mới, tạm thời ngừng tàn sát, bắt đầu tấn công cô.

Cô vừa né tránh, vừa bước tiếp... Nhưng những t.h.i t.h.ể ném xuống đầy m.á.u tươi, nên khi ra khỏi khu rừng trắng xóa, người cô đã bẩn không thể tả.

Bước chân cô chậm lại, cô thực sự đã mệt.

Môi cô khẽ mấp máy, thì thầm không thành tiếng:

"Mẹ ơi, con không đi nổi nữa rồi..."

Hồi nhỏ, cô và mẹ cùng đi công viên...

Công viên rất lớn, cô lại quá nhỏ. Nên cô nũng nịu đòi mẹ cõng.

Mẹ mỉm cười, ngồi xổm xuống, cõng cô lên lưng.

"Nhược Linh vẫn còn là em bé nhỉ." Mẹ cười: "Khi nào mới không cần mẹ cõng đây?"

Khi đó, Nhược Linh vẫn chỉ là nhũ danh của cô.

"Con muốn cả đời được mẹ ẵm bồng..."

Tiếng thì thầm ngây ngô, cô bé níu chặt cổ mẹ.

Rồi, hơi ấm từ tấm lưng mẹ vỗ về cô vào giấc ngủ chập chờn.

Tiếng tim mẹ thình thịch, vang vọng như nhịp trống, dội vào lồng n.g.ự.c nhỏ bé, ru cô vào miền mơ.

Khi cô tỉnh giấc, ráng chiều rực đỏ phía tây như thiêu đốt cả bầu trời.

"Bầu trời như nhuộm lửa nghiệp chướng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-118.html.]

Bước chân cô nặng trĩu, thân thể tê dại, tựa như một con rối vô hồn.

Từng bước, từng bước, cô tự ra lệnh cho mình tiến về phía trước, trong vô thức.

Nơi đây, vầng thái dương đỏ rực lơ lửng, một ngọn lửa bất động.

Thế giới này không được chiếu sáng, nó bị nhuộm trong sắc đỏ kinh hoàng.

Cô không biết mình đã đi bao lâu, bao xa...

Rồi, tiếng sóng vỗ ì oạp vọng đến tai.

Ngước mắt, cô thấy một biển m.á.u vô tận, không bờ bến.

Sóng trào dâng, bọt m.á.u đỏ ngầu, sương mù đỏ tươi bao trùm mặt biển.

Trong màn sương ấy, một bóng đen khổng lồ lững thững bước đi giữa lòng biển sâu.

Cảm xúc tê liệt bỗng trào dâng, lồng n.g.ự.c phập phồng, hơi thở gấp gáp.

"Mẹ ơi..." tiếng gọi khô khốc bật ra từ đôi môi nứt nẻ.

"Nhược Linh, con gái bé bỏng của mẹ..."

Giọng nói bi thương của mẹ vang vọng trong bóng tối, bao trùm cả thế giới.

Trong giọng nói ấy, nỗi xót xa và thương tiếc vang vọng.

"Mẹ ơi!" Cô gào lên, tiếng kêu xé lòng.

Linh hồn mệt mỏi như được tiếp thêm sức mạnh, cô lao về phía biển máu, nhanh như một cơn gió.

Linh hồn mệt nhoài bỗng bùng lên ngọn lửa quyết tâm, cô lao mình về phía biển máu. Nhưng chỉ một khắc, ngọn sóng dữ dội giáng xuống, quật ngã cô tàn nhẫn trên bờ cát.

Đất trời chao đảo, nội tạng như bị xé toạc, cơn đau thấu xương.

Cô quỳ rạp xuống, cơ thể run rẩy, không thể gượng dậy.

Bóng đen khổng lồ trong sương m.á.u dừng lại, đôi mắt thẳm sâu nhìn xuống cô.

Cô gái nhỏ bé, một chấm đỏ giữa bãi đá đen, lại vùng lên, lao về phía biển cả hung tợn.

Ầm... ngọn sóng hung hãn lại gầm thét, hất tung cô trở lại.

Cô lăn lộn trên cát, đá nhọn cứa vào da thịt, nhưng cơn đau thể xác đã lu mờ trước nỗi đau trong tim. Cô lại đứng lên, chập choạng tiến về phía biển.

Ầm... lại một lần nữa, rồi lại một lần nữa...

Vết thương chồng chất, nước biển mặn chát thấm vào, xé rách da thịt, nhưng cô vẫn kiên cường, như một hạt cát nhỏ bé chống lại cuồng phong.

Có lúc, cô tưởng chừng mình đã gục ngã, ý thức chìm vào bóng tối. Nhưng đôi chân vẫn bước, bàn tay vẫn vươn ra, vô thức tìm về biển cả.

Những bóng đen khổng lồ đã vượt qua biển máu, tụ tập trên bờ cạn, che khuất vầng thái dương đỏ rực, nhìn xuống cô gái nhỏ bé đang quỳ gối bò về phía biển.

Cô nghiến răng, cơ thể run rẩy, từng bước chậm chạp tiến về phía biển. Nhưng khi đầu ngón tay chạm vào làn nước, một ngọn sóng nhẹ nhàng đẩy cô trở lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...