Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng ngay sau đó, cậu ta lại nhớ đến lời dặn dò nghiêm trọng của chú Tiền.

“Trước khi trời tối, tuyệt đối không được đến trường.”

Trái tim đang nhảy nhót của cậu ta bắt đầu sinh ra sự bất an. Cậu ta nghĩ rằng chú Tiền sẽ không hại cậu ta...

Bạch Nhược Linh lại nói:

[Chúng ta có thể gặp nhau ở cổng trường vào lúc 8 giờ 15 phút. Cậu đừng đến muộn.]

Nhược Linh nói vậy làm cậu ta lại động tâm.

Được rồi. Cậu ta sẽ nghe lời chú Tiền, nhưng chỉ cần không vào trong trường học thì hẳn là sẽ không có việc gì nhỉ...

Bây giờ nghĩ lại, những thứ tỏa ra mùi tanh hôi kia ở trong trường quả thật khiến người ta cảm thấy không thoải mái. Nhưng chỉ cần không đến gần thì hình như cũng chẳng sao cả.

Vừa nghĩ đến đây là lần đầu tiên Bạch Nhược Linh chủ động hẹn gặp mình thì sự hưng phấn của cậu ta thậm chí còn vượt qua cả sự tò mò về những điều mà cậu ta không biết.

Cậu ta nhanh chóng trả lời: [Được, vậy lát nữa gặp.]

Sắc mặt Bạch Nhược Linh không hề thay đổi mà đặt điện thoại xuống.

Trương Bân đã nói xong chuyện với Trác Dương Hào và trở về chỗ ngồi của mình.

Bạch Nhược Linh nhìn thấy Trác Dương Hào liếc mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu, khi phát hiện cô ngẩng đầu lên thì ông ấy lại chột dạ quay đi.

Xe bus bắt đầu chạy trên những con phố vắng vẻ.

Bên trong xe yên tĩnh đến mức quỷ dị.

Nhìn thấy tất cả mọi thứ quen thuộc bỗng trở nên đổ nát, làm mọi người ở trong xe có một sự áp lực khó tả.

20 phút sau, Bạch Nhược Linh và Quan Chính Hạo đến trường trước. Bởi vì Trương Bân đã cảnh báo trước rồi, cho nên Trác Dương Hào cố ý dừng xe bus ở góc đường xa một chút, để bọn họ có thể nhìn thấy cổng trường trước rồi mới đi qua đó.

“Chúng ta không thể đột nhiên xuất hiện nhiều người cùng một lúc được.” Bạch Nhược Linh chỉ vào Quan Chính Hạo: “Để chú Quan đi cùng cháu đi.”

Trương Bân sửng sốt.

Ông ấy cho rằng Bạch Nhược Linh sẽ chọn mình.

Cảm nhận được sự nghi ngờ của ông ấy, Bạch Nhược Linh nhanh chóng giải thích: “Bởi vì cơ thể chú Quan cường tráng hơn, nên xem như là tuyến phòng thủ đầu tiên. Chú Trương có súng, nếu như gã ta chạy mất thì trong khoảng cách nhất định còn có thể b.ắ.n c.h.ế.t gã ta, đúng không?”

“Cháu gái suy nghĩ thật cẩn thận.” Trương Bân dễ dàng bị lời nói của cô thuyết phục. Sau đó ông ấy chuyển hướng sang Quan Chính Hạo, lo lắng dặn dò: “Cậu Quan, cậu nhất định phải bảo vệ Nhược Linh thật tốt đấy...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-124.html.]

“Yên tâm!” Quan Chính Hạo thô bạo nói lớn: “Cho dù không g.i.ế.c được ác linh thì tôi cũng sẽ không để cho cháu gái gặp nguy hiểm đâu. Mọi người cũng phải cẩn thận đấy! Nếu phải nổ s.ú.n.g thì cứ nổ súng...”

“Ừ...”

Trên xe im lặng một giây.

Trước khi chia tay, trong bầu không khí căng thẳng còn có một chút bi thương.

Bạch Nhược Linh hít sâu một hơi, bình tĩnh vịn vào tay vịn và xuống xe.

“Cháu gái!”

Trác Dương Hào không nhịn được mà gọi cô lại.

Cô quay đầu lại.

“Xin, xin lỗi cháu...” Nói xong câu đó, Trác Dương Hào dường như không ngẩng đầu lên nổi nữa.

Giọng nói cô nhàn nhạt, vẫn dịu dàng như trước, nụ cười cũng giống như thiên sứ: “Không sao cả. Chú Trần, chúng ta cùng nhau cố gắng sống sót!”

Vành mắt Trác Dương Hào thoáng cái đỏ lên.

Xe bus dừng lại ở một nơi vắng vẻ hơn.

“Chúng ta đi thôi, cháu gái.” Lúc Quan Chính Hạo nói chuyện với cô, giọng điệu cũng cố tình dịu đi, giống như sợ dọa đến cô.

Mà loại nuông chiều nịnh nọt này chính là thứ Bạch Nhược Linh cần nhất.

Diệp Tinh Du đổ bệnh rồi, Trương Bân và Liễu Thiên Nghi lại có phần thông minh và cảnh giác, Từ Mục Hiến thì quá bám người nên không dễ để tách ra. Người duy nhất trong tòa nhà có thể nghe theo lời cô, lại không hỏi nhiều— Có lẽ chỉ còn lại Quan Chính Hạo - Nô lệ của con gái mình.

Hơn nữa, ông ấy cũng không thân với cô, mà nhìn qua thì trông ông ấy cũng không thông minh lắm.

“Đợi đã chú Quan...” Cô đứng lại, ý bảo ông ấy trốn phía sau chỗ cây thấp ở ven đường: “Chúng ta quan sát một lát đã. Chú cũng biết là cháu còn một người bạn học vẫn còn sống mà. Cháu sợ cậu ấy vẫn tiếp tục đi học...”

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến. Chiếc xe thể thao màu vàng rực rỡ xuất hiện trong tầm mắt của hai người.

Quan Chính Hạo là người buôn bán xe nên không nhịn được mà khen: “Xe tốt!” Sau đó lại nghi ngờ nói: “Cậu ta không phải học sinh cấp 3 à? Sao lại được lái xe?”

Bạch Nhược Linh dường như không nghe thấy câu hỏi của ông ấy, vẻ mặt lo lắng, tự nói: “Hả, cậu ấy thật sự đến rồi. Phải làm sao bây giờ... Cậu ấy vẫn không biết gì cả. Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì...”

“Nếu không thì để chú đi dọa cậu ta nhé?”

“Đừng. Tính tình cậu ấy không tốt lắm. Ngộ nhỡ hai người đánh nhau thì sẽ kinh động đến ác linh kia.” Cô khẽ cắn môi, rất kiên định nói: “Chú Quan, chú đợi ở đây được không? Cháu đi thức tỉnh cậu ấy, dẫn cậu ấy đến chỗ khác.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...